Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 159

Tối hôm đó Hứa Hằng Châu kéo Hướng Thần thử ngay công hiệu của thuốc.

Lời Hà Viễn Phong nói quả không ngoa, công hiệu thật sự rất tốt. Trải nghiệm người dùng thì không cần nói chi tiết, dù sao Hứa Hằng Châu rất hài lòng.

Hơn nữa, vì người khác đang ở phòng bên cạnh, căn nhà cũ này cách âm không đủ tốt, Hướng Thần không dám thả lỏng giọng, mọi tiếng nức nở đều nghẹn lại trong cổ họng. Thỉnh thoảng thoát ra một hai tiếng, âm điệu đó khiến Hứa Hằng Châu đỏ mắt.

Sau khi dùng thuốc mỡ này, Hứa Hằng Châu càng thích thú hơn. Phản ứng của Hướng Thần sau đó cho thấy, nó thực sự có lợi cho cơ thể cậu. Nếu đã như vậy, chắc chắn phải tìm cách kiếm thêm ít nữa.

Còn về việc xin bác sĩ Ngụy… điều đó là không thể. Hứa Hằng Châu nghĩ, nếu anh mở lời, bác sĩ Ngụy có thể đánh gãy chân anh.

Đáng tiếc là Hà Viễn Phong cũng thực sự hết hàng rồi. Hứa Hằng Châu dụ dỗ hết lời, biết được anh ta cũng chỉ còn nửa chai, đành phải tự mình nghĩ cách.

Anh suy đi tính lại nhiều lần xem làm thế nào để nói với bác sĩ Ngụy mà ông không quá tức giận. Mà bác sĩ Ngụy biết, có nghĩa là cô giáo Đàm cũng biết, tất cả người lớn ở nông trường đều biết. Tiếp theo anh phải đối mặt có lẽ là những lời dạy dỗ ân cần của các bậc bề trên. Không nói đến chuyện có thể lấy được thuốc mỡ hay không, dù lấy được thì có lẽ cũng không có cơ hội dùng. Nghĩ tới nghĩ lui đều cảm thấy nói ra bây giờ là chết chắc, chỉ xem là chết kiểu gì, ai là người ra tay tàn nhẫn nhất.

Hướng Thần hiếm khi thấy anh cau mày sầu não, tò mò hỏi lý do. Hứa Hằng Châu kéo người vào lòng, buồn bã kể về vấn đề anh gặp phải. Hướng Thần nghe xong mặt mày đờ đẫn: “Ông Ngụy hóa ra còn biết làm cái này ư?”

Bác sĩ Ngụy là một ông cụ đáng kính nghiêm nghị như vậy lại biết làm thứ này. Cứ như một giáo sư văn nghệ dạy văn học cổ điển, miệng toàn văn thơ thanh nhã đột nhiên bắt đầu viết truyện th* t*c đen tối vậy, thật khó tin.

“Chắc chắn là Hà Viễn Phong quấy rầy, bác sĩ Ngụy mới bất đắc dĩ làm cho.”

Nhà của Hà Viễn Phong và Cố Vân Chi đã dọn xong, họ đã chuyển về. Hứa Hằng Châu nhân lúc người ta không có ở đây ra sức nói xấu Hà Viễn Phong. Ai bảo anh ta lại gài bẫy mình.

“Đúng, nhất định là thế.” Hướng Thần vẫn chưa hoàn hồn lại.

Để hình tượng ông Nguỵ trong lòng cậu không sụp đổ, Hướng Thần quả quyết đồng tình với lời Hứa Hằng Châu, đổ hết trách nhiệm lên Hà Viễn Phong.

“Nhưng bây giờ vấn đề đã đến rồi, chúng ta làm sao để xin thuốc mỡ từ bác sĩ Ngụy?” Hứa Hằng Châu thở dài: “Cảm giác sẽ bị đánh chết. Họ chắc chắn đều nghĩ là anh dụ dỗ em.”

Hướng Thần nghiêng đầu cười thầm một lúc, rồi hiến kế cho anh: “Thực ra không cần nói ra đâu, nói thẳng là đi giúp chú Hà lấy thuốc là được.”

Hứa Hằng Châu phản ứng ngay lập tức, ôm Hướng Thần hôn mạnh một cái: “Tinh Tinh thật thông minh!”

Đúng vậy, sao anh lại không nghĩ ra. Thật sự là đầu óc xoay mòng mòng rồi. Hà Viễn Phong đã nói lấy được thuốc thì chia cho anh ta một nửa. Vậy anh cứ coi như đi lấy thuốc hộ, nửa còn lại chính là thù lao. Hơn nữa có Cố Vân Chi ở đó, không cần lo Hà Viễn Phong bán đứng họ. Cái nồi đen này anh ta cũng phải đội, không muốn đội cũng phải đội.

Nói là làm, chiều hôm đó Hứa Hằng Châu tan học liền vội vàng đến nhà bác sĩ Ngụy, bộ dạng gấp gáp, nói với bác sĩ Ngụy rằng Hà Viễn Phong nhờ anh qua lấy thuốc. Bác sĩ Ngụy lúc đầu còn chưa kịp phản ứng, hỏi lại thuốc gì.

Hứa Hằng Châu vẻ mặt thản nhiên vô tội nói: “Chú Hà nói là thuốc mỡ, cháu cũng không rõ lắm.”

Sắc mặt bác sĩ Ngụy tối sầm, suýt chút nữa chửi thề. Chẳng qua còn ngại Hứa Hằng Châu là hậu bối đang có mặt, ông cố nuốt lời mắng chửi vào, khó chịu nói: “Bảo nó tự đến lấy!”

“Chú Hà nói chú ấy cần gấp.” Hứa Hằng Châu không để lại dấu vết nói xấu Hà Viễn Phong một phen: “Chú ấy nói không đi được, nhờ cháu mang qua. Ban đầu chú ấy bảo Hướng Thần đến, bài vở của Hướng Thần chưa làm xong nên cháu chạy qua một chuyến. Ông đừng trách chú ấy, chú Hà mới nhận việc rất bận mà.”

Bác sĩ Ngụy càng tức giận hơn. Công việc bận mà thuốc mỡ lại dùng nhanh như vậy, coi ông là tên ngu ngốc để dụ dỗ à?!

Hứa Hằng Châu mắt nhìn chằm chằm chờ đợi. Bác sĩ Ngụy nghĩ, không nên làm khó đứa nhỏ vô tội. Ông lấy ra mấy chai thuốc đã làm xong đưa cho anh.

Ngày hôm sau, bác sĩ Ngụy cố ý đi xe đến nhà Hà Viễn Phong, còn gõ cửa đi vào. Cố Vân Chi vừa rót cho ông một ly nước, ông cụ đã chỉ thẳng vào mũi Hà Viễn Phong mà chửi rủa: “Anh còn cần mặt mũi nữa không?! Nhờ thằng cháu đi lấy thuốc hộ, Hướng Thần bé tý mà anh cũng mở miệng ra nhờ được. Nó học hành bận tối mặt tối mũi mà anh không biết sao? Tiểu Hứa còn nói đỡ cho anh. Anh nói xem anh làm trưởng bối cái kiểu gì vậy, tôi thấy xấu hổ thay cho anh đấy!” Ông cụ mở miệng là tuôn một tràng khiến Hà Viễn Phong không kịp phản ứng. Mãi mới hoàn hồn, anh ta lập tức hiểu ra. Thằng nhóc Hứa Hằng Châu kia gài bẫy anh ta!

Hà Viễn Phong tức giận đến mức nào. Lúc đó anh ta đã muốn vạch trần âm mưu và lời nói dối của thằng ranh đó. Vừa mở miệng, mu bàn chân đã bị Cố Vân Chi giẫm mạnh một cái. Đau đến mức anh ta suýt nhảy dựng lên.

Hà Viễn Phong mắt ngập nước tủi thân nhìn người yêu mình. Cố Vân Chi vẻ mặt vô tội: “Xin lỗi, lúc em nhích chân không để ý.”

“Không, không sao…”

Nhận được ánh mắt đe dọa của người yêu, Hà Viễn Phong chỉ có thể nuốt hết mọi lời vào trong, ngoan ngoãn đội nồi thay cho Hứa Hằng Châu. Khó khăn lắm mới tiễn được bác sĩ Ngụy đi, Hà Viễn Phong hùng hổ định đi tìm Hứa Hằng Châu tính sổ, lại bị Cố Vân Chi ngăn lại. Cố Vân Chi da mặt mỏng, làm sao dám để anh ta đi bàn luận với Hứa Hằng Châu về việc thuốc mỡ không đủ dùng.

Kể từ đó, Hà Viễn Phong bí mật tìm Hứa Hằng Châu trút giận thế nào, và bị anh chọc tức đến mức suýt đánh nhau thì không cần nhắc đến. Tóm lại, chuyện này đã đâu vào đấy. Số thuốc mỡ Hứa Hằng Châu lấy được dùng tiết kiệm thì đủ dùng trong một khoảng thời gian không ngắn.

Tạm thời không cần lo lắng về vấn đề này nữa. Còn về sau này, tính sau vậy. Thật sự không được thì vẫn có thể cướp của Hà Viễn Phong mà.

Thoáng cái đã đến Tết Nguyên Đán năm 78. Tết năm nay, Hướng Thần và Hứa Hằng Châu, Hà Viễn Phong và Cố Vân Chi, cùng với Đặng Lịch đều ăn tất niên ở nhà bác sĩ Ngụy và cô giáo Đàm. Trong mười mấy năm qua, họ đều cùng nhau đón năm mới, gần như không khác gì người một nhà. Mặc dù năm nay thiếu một vài người nhưng đó lại là chuyện tốt. Lão Lý và Lão Tưởng đều đã đoàn tụ với gia đình. Nhà họ đông người, Hà Viễn Phong và những người khác không muốn đến góp vui.

Ban đầu họ có viết thư mời gia đình Tống Văn Bân, nhưng chú không chịu đến, sợ không có người chăm sóc đám dê cừu ở nông trường. Trần Tiểu Thảo thì nói để em ấy ở lại cho, nhưng Tống Văn Bân sao có thể để một cô gái nhỏ một mình lại nơi hoang vắng như vậy.

May mắn là việc chuyển công tác của Tống Văn Bân sắp có kết quả. Ban đầu không rắc rối như vậy, nhóm Lão Lý muốn sắp xếp cho chú một vị trí tốt, hơn nữa còn có vấn đề công việc của Chung Bình. Vì vậy đã mất nhiều thời gian hơn một chút nhưng năm sau cũng nên có kết quả. Lúc đó có thể cùng nhau đón Tết Nguyên Đán năm sau rồi.

Về phần Hà Viễn Phong và Cố Vân Chi, người nhà của Cố Vân Chi đã trở lại nghề cũ vào Bộ Ngoại giao. Tính cách của y không hợp với việc giao thiệp và làm ngoại giao mà thiên về học thuật, nên y vào trường học. Nhưng người nhà y đều tản mát khắp nơi trên thế giới không thể về ăn Tết.

Hà Viễn Phong vì chuyện của anh ta và Cố Vân Chi năm xưa đã cãi nhau to với gia đình, gần như cắt đứt quan hệ. Bây giờ mặc dù quan hệ đã hồi phục, nhưng cha mẹ anh ta chỉ coi như anh ta không kết hôn. Đưa Cố Vân Chi đến trước mặt cha mẹ khó tránh khỏi người yêu bị ấm ức, Hà Viễn Phong không đành lòng.

Đặng Lịch thì khỏi phải nói. Theo Hứa Hằng Châu được biết, sau khi chú trở về thì luôn sống một mình. Nghe nói vợ con chú ấy có đến tìm khóc lóc thảm thiết, nhưng Đặng Lịch hoàn toàn không chấp nhận. Vì trước đây họ đã chủ động cắt đứt quan hệ, thì chú ấy cũng cứ coi mình là người góa vợ, là người già neo đơn không vợ không con. Vì vậy, nhất định phải gọi chú ấy đến ăn Tết. Một nhóm người náo nhiệt ăn một bữa cơm tất niên trong sân nhỏ nhà bác sĩ Ngụy.

Ăn xong cơm tất niên, Hướng Thần và Hứa Hằng Châu, Hà Viễn Phong và Cố Vân Chi ai về nhà nấy. Bác sĩ Ngụy miệng cứng lòng mềm, nói Đặng Lịch ăn uống vô độ dễ sinh bệnh, nhất định bắt chú ấy ở lại uống vài thang thuốc để chữa bệnh.

Đặng Lịch hiểu rõ hết. Giờ chú mà về nhà cũng chỉ có một mình, bếp lạnh chảo nguội đón Tết. bác sĩ Ngụy là muốn giữ chú ấy lại cùng ăn Tết. Dù sao nhà bác sĩ Ngụy rộng rãi, Đặng Lịch ở lại luôn, ở đến mùng bảy mùng tám đơn vị khai xuân mới về.

Giữa chừng Hướng Thần và Hứa Hằng Châu cũng thỉnh thoảng đến ở hai ngày, giúp làm một số món như món hấp để được lâu. Họ muốn ăn thì chỉ cần hấp lại trên nồi.

Qua Rằm tháng Giêng, ăn xong bánh trôi nước ngon lành, Hướng Thần và Hứa Hằng Châu cũng nên trở lại trường học. Học kỳ mới, nhiệm vụ học tập của Hướng Thần nặng hơn. Cậu đã học với cô giáo Đàm nhiều năm, lại học có hệ thống ở đại học một năm. Trong sự nghiệp giảng dạy ở thôn Đại Hà cũng không thiếu quá trình thực hành. Vì vậy, kiến thức cơ bản cậu coi như đã nắm vững, cần phải học những thứ chuyên sâu hơn.

May mắn có cô giáo Đàm ở đây, không cần lo không có chỗ học. Hơn nữa cô giáo Đàm quan hệ tốt với các giáo viên khác trong trường. Hướng Thần tự nhiên có lớp màng lọc tăng thiện cảm với người trung niên và cao tuổi. Các giáo sư đều thích cậu, rất sẵn lòng dạy riêng cho cậu. Được các giáo sư coi trọng, Hướng Thần vừa mừng vừa lo, càng không dám làm họ thất vọng.

Vì vậy, học kỳ này Hướng Thần bận rộn hơn cả năm đầu. Từ sáng sớm đến tối khuya, thời gian ngủ bị rút ngắn vô hạn. Nhiều lúc cậu còn không muốn đi bộ mười mấy phút về nhà mà ở luôn trong ký túc xá. Giường ở ký túc xá của cậu vẫn luôn giữ. Giữa kỳ và cuối kỳ năm trước quá bận cũng ở ký túc xá, bình thường về nhà được thì về. Dù sao nhà mình vẫn thoải mái hơn ký túc xá nhiều.

Lần này thì không còn cách nào, nằm xuống giường là Hướng Thần ngủ được ngay. Trừ khi Hứa Hằng Châu đến đón không là cậu lười không về, trên ghế sau xe, Hướng Thần tựa vào lưng anh cũng ngủ thiếp đi.

Hứa Hằng Châu xót xa vô cùng. Nhưng cậu tự muốn học thì không ai cản được. Hứa Hằng Châu cũng không thể cản, chỉ có thể ủng hộ cậu, tìm cách làm tốt công tác hậu phương săn sóc, nấu nhiều món ngon bồi bổ sức khỏe cho Hướng Thần, bình thường cũng không dám tùy tiện trêu chọc cậu. Tuy nhiên, Hứa Hằng Châu cũng sắp bận rộn rồi.

Sau khi quy định liên quan được ban hành vào tháng Hai, Thủ đô, là trái tim của quốc gia là nơi tiếp nhận thông tin này sớm nhất. Hứa Hằng Châu đã xem xét địa điểm từ sớm rồi mua mấy cửa hàng mặt phố.

Về việc kinh doanh gì, con người sống trên đời không thể tách rời khỏi ăn, mặc, ở, đi lại. Ở và đi lại anh chưa thể can thiệp được. Ăn và mặc thì liên quan mật thiết đến con người, lại dễ dàng bắt đầu hơn. Mặc dù đều là kinh doanh nhỏ, nhưng kiếm tiền không ít. Làm trước, cũng là tích lũy vốn cho bản thân.

Vấn đề nhân sự, Hứa Hằng Châu không định tự quản lý. Anh điều động Lý Minh đến trước. Lý Minh nhận được tin của anh thì quyết đoán bán vị trí công việc của mình để lấy tiền, khiến cha mẹ cậu ta tức giận đến mức suýt đánh chết. Có số tiền đó cộng với một ít cậu ta tự tích góp, Hứa Hằng Châu giúp cậu ta mua nhà ở Thủ đô, chính thức định cư tại đây.

Sau khi Lý Minh đến Thủ đô, cửa hàng quần áo may sẵn do cậu ta quản lý. Vì đã lên kế hoạch từ trước, vấn đề nguồn hàng họ đã bắt đầu chuẩn bị từ rất sớm. Quần áo là do Lý Minh về nông thôn tìm các thợ thủ công lành nghề giúp làm. Có Hứa Hằng Châu và Hướng Thần ở đây, không cần lo lắng về kiểu dáng. 

Họ cung cấp vải, người ta làm một bộ quần áo cho họ chỉ lấy hai đồng tiền công. Như vậy mà người ta còn thấy rất hời. Cả nhà giữ miệng kín như bưng, sợ người khác biết được sẽ mất đi nguồn tài chính này. Tích lũy được hơn nửa năm, hàng tồn kho quần áo của họ đầy đủ. Bộ quần áo vài đồng tiền vốn, bán lại có thể được mười mấy, hai mươi mấy đồng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn