Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 158

Hà Viễn Phong và Cố Vân Chi đến bất ngờ. Hướng Thần vừa nhận được thư của họ, ngày hôm sau hai người đã đến rồi. Họ cũng giống như Hướng Thần và Hứa Hằng Châu ở nhà nghỉ trước rồi mới đi xem nhà. Cha mẹ của Hà Viễn Phong đều ở Thượng Hải. 

Vì đã quyết định sau này phát triển ở Thủ đô, anh ta đã mua nhà ở đây. Nhưng nhà cần phải dọn dẹp. Anh ta không muốn Cố Vân Chi làm những việc này nên quyết định dẫn y đến chỗ Hướng Thần và Hứa Hằng Châu trước. Anh ta muốn ở nhờ phòng cho khách nhà họ hai ngày, đợi nhà dọn dẹp xong thì chuyển về.

Họ đến không đúng lúc lắm. Đang vào cuối tuần. Hướng Thần và Hứa Hằng Châu khó khăn lắm mới có thời gian nghỉ ngơi. Hứa Hằng Châu, người lâu rồi không ăn thịt, đã có một bữa thịnh soạn. Sáng sớm hôm sau, anh dỗ dành Hướng Thần không cho cậu dậy, nhân lúc “đồng chí Hứa em” ngẩng cao đầu tràn đầy sức sống vào buổi sáng, lại gặm Hướng Thần từ đầu đến chân một lần nữa. 

Lúc Hà Viễn Phong gõ cửa, Hướng Thần đang mắt đỏ hoe ngậm ngón tay của Hứa Hằng Châu mài răng. Nghe thấy tiếng gõ cửa, cậu giật mình, trực tiếp để lại một vết răng trên ngón tay Hứa Hằng Châu. 

“Không sao, anh đi xem.” Hứa Hằng Châu an ủi xoa đầu cậu, đứng dậy khoác vội một chiếc áo len và quần dài, đóng cửa phòng ngủ đi ra xem ai tìm đến.

Mở cửa thấy là Hà Viễn Phong và Cố Vân Chi, Hứa Hằng Châu thở phào nhẹ nhõm. Hai người này thì còn đỡ. Nếu là người lớn bắt gặp, Hướng Thần sẽ xấu hổ chết mất, có lẽ anh cũng gặp xui xẻo theo. Mối quan hệ của hai người họ không định giấu người lớn trong nhà, chỉ là chưa phải thời điểm để nói. Hướng Thần còn nhỏ, hai người đều đang đi học. Bây giờ nói chuyện này còn sớm. Đợi vài năm nữa họ lớn hơn, người lớn trong nhà bắt đầu giục cưới thì nói ra cũng không muộn. Trong thời gian này cũng có thể làm công tác tư tưởng cho họ nhiều hơn.

“Sao lâu thế mới mở cửa, cậu vừa mới dậy phải không?” Hà Viễn Phong nói chuyện với anh không hề khách sáo, xách hành lý đi vào: “Nhà mới đang dọn dẹp. Tôi và chú Cố của cậu ở nhờ chỗ cậu hai ngày nhé, đợi dọn xong thì chuyển về.” 

Cố Vân Chi liếc Hà Viễn Phong một cái, hòa nhã nói với Hứa Hằng Châu: “Làm phiền cháu rồi. Cuối tuần lại đánh thức cháu. Cô giáo Đàm nói cháu và Hướng Thần đều rất bận, cuối tuần nên nghỉ ngơi thật tốt.” 

Hà Viễn Phong cười khẩy một tiếng, định nói gì đó lại bị Cố Vân Chi liếc lần nữa. Anh ta khôn ngoan ngậm miệng, xách hành lý hỏi Hứa Hằng Châu: “Phòng cho khách là phòng nào?”

Hứa Hằng Châu chỉ cho anh ta phòng cho khách, mở cửa dẫn họ vào xem: “Phòng được quét dọn định kỳ nên tương đối sạch sẽ. Chăn đệm để trong tủ, lát nữa lấy ra trải là được. Ga trải giường có cái mới, mà nếu hai người mang theo thì cũng có thể dùng của bản thân.” 

“Không tệ, không tệ.” Hà Viễn Phong gật đầu liên tục, rõ ràng rất hài lòng với sự sắp xếp của anh. 

Anh ta chê nhà nghỉ có nhiều chỗ không đủ tiện nghi và cảm giác không đủ sạch sẽ nên mới muốn ở nhờ nhà Hứa Hằng Châu. Cố Vân Chi cũng rất hài lòng, lại cảm ơn Hứa Hằng Châu, hỏi Hướng Thần ở đâu, nói trưa nay sẽ mời họ ăn cơm. Tay Hứa Hằng Châu đang mở tủ khựng lại, trả lời: “Đêm qua em ấy ngủ muộn, giờ vẫn đang ngủ. Lát nữa cháu sẽ gọi em ấy dậy.”

Hà Viễn Phong và Cố Vân Chi nghe vậy, động tác đều nhẹ nhàng lại. Hứa Hằng Châu ôm chăn ra, họ cùng nhau trải lên giường. Hứa Hằng Châu đứng ở đầu giường, Cố Vân Chi đứng ở cuối giường, Hà Viễn Phong giúp kéo ở bên cạnh. 

Vì vội vàng ra ngoài, Hứa Hằng Châu chỉ mặc một chiếc áo len chui đầu, cổ áo khá rộng. Anh cúi người sắp xếp chăn đệm. Cố Vân Chi đứng đối diện, từ trên nhìn xuống có thể thấy rõ những vết tích trên người anh. 

Cố Vân Chi không cố ý nhìn. Vì xu hướng tính dục của bản thân nên y thường chú ý đến chuyện này. Những hành động khoác vai hay c** tr*n vào mùa hè giữa nam giới, y đều cố ý né tránh. Lần này là lúc Hứa Hằng Châu cúi người, y vô tình quét mắt thấy vết tích trên ngực anh. Những vết tích đó y rất quen thuộc, lập tức không nhịn được quan sát kỹ hơn. 

Khi xác định mình không nhìn lầm, sắc mặt Cố Vân Chi lập tức thay đổi. Y cố nhịn không nói nhưng lông mày đã nhíu lại. Những vết tích này y có thể phân biệt rõ ràng, khó có khả năng là do con gái để lại. Con đường này khó đi đến mức nào, y đã từng đi qua nên rất rõ. Hứa Hằng Châu là hậu bối mà y coi trọng lại chọn đi trên con đường này, y không thể không lo lắng.

Cảm quan của Hứa Hằng Châu rất nhạy bén. Anh nhanh chóng nhận thấy ánh mắt mơ hồ của Cố Vân Chi đặt trên người mình. Anh bình tĩnh xoay người đi lấy gối, nhân cơ hội cúi đầu quan sát bản thân xem có gì không ổn không. Dựa trên điểm nhìn của Cố Vân Chi, Hứa Hằng Châu nhanh chóng phát hiện ra vấn đề. Ý nghĩ trong đầu anh xoay chuyển nhanh chóng. Anh vẫn giả vờ như không phát hiện ra gì, giúp họ dọn dẹp phòng xong.

Trải giường xong, Hà Viễn Phong đi sắp xếp quần áo, việc này không cần Hứa Hằng Châu giúp nữa. Hứa Hằng Châu nghĩ họ vào nhà còn chưa kịp uống nước, liền đi vào bếp rót nước cho họ uống. Cố Vân Chi kiếm cớ đi cùng anh ấy vào bếp, vài lần muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn không nói gì.

Dọn dẹp phòng xong, họ quay lại phòng khách. Hà Viễn Phong uống nước xong muốn đi vệ sinh, hỏi Hứa Hằng Châu nhà vệ sinh công cộng bên ngoài ở đâu. Hứa Hằng Châu chỉ vào nhà vệ sinh trong nhà và nói: “Trong nhà có nhà vệ sinh, không cần ra ngoài.” 

“Căn nhà này điều kiện tốt đấy.” Hà Viễn Phong khen một câu, rồi chạy đi vệ sinh, không hề phát hiện ra sắc mặt Cố Vân Chi khó coi cực kỳ.

Hà Viễn Phong không có ở đây, Cố Vân Chi đã không nhịn được nữa, giọng y hơi run: “Cháu ở phòng nào?” 

Hứa Hằng Châu lặng lẽ chỉ vào phòng ngủ. Cố Vân Chi lại hỏi: “Hướng Thần thì sao?” 

Hứa Hằng Châu tiếp tục chỉ vào cùng một phòng. Cố Vân Chi như bị ai đó đánh một cú, mặt tái nhợt không còn chút máu. 

Trước khi đến, vì Hứa Hằng Châu đã nói trong thư là nhà có phòng ngủ cho khách còn thừa nên họ mới không ngần ngại đến ở nhờ. Vừa nãy y đã nhìn qua, tổng cộng có bốn phòng: một là phòng ngủ cho khách mà y và Hà Viễn Phong ở, một phòng là nhà bếp, một phòng là nhà vệ sinh, còn lại là phòng ngủ chính mà Hướng Thần và Hứa Hằng Châu ở chung. Hơn nữa, nhìn phòng cho khách rõ ràng không giống có người ở thường xuyên. 

Y và Hà Viễn Phong đến bất ngờ, không thể nào là Hứa Hằng Châu cố ý dọn dẹp sẵn chờ họ. Nói cách khác, ngay từ đầu, Hướng Thần và Hứa Hằng Châu đã luôn ở chung một phòng. Ở tuổi của Hứa Hằng Châu và Hướng Thần nào có chuyện hai anh em vẫn muốn ngủ chung. Nhà người khác thì có, đó là do nhà họ không đủ chỗ ở. Nhưng hai người này thì sao? Có phòng thừa, lại cứ muốn ngủ chung một giường. Liên kết với những vết tích trên người Hứa Hằng Châu, Cố Vân Chi chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm.

Thậm chí Hứa Hằng Châu còn đổ thêm dầu vào lửa: “Chú Cố, cháu và Hướng Thần ở bên nhau rồi, chính là như chú nghĩ đấy.” 

Cố Vân Chi gần như hét lên: “Nó là em trai cháu!” 

“Không phải.” Hứa Hằng Châu vẻ mặt bình tĩnh: “Chú của cháu cũng biết, Hướng Thần không phải em trai ruột cháu. Chúng cháu không có quan hệ huyết thống, hơn nữa hộ khẩu của Hướng Thần đã chuyển ra rồi. Hai chúng cháu là những cá thể độc lập, không có bất kỳ quan hệ họ hàng nào.” 

Cố Vân Chi nghẹn một hơi trong lồng ngực, không lên không xuống được, gần như bị anh làm cho tức chết: “Cháu biết con đường này khó đi đến mức nào không? Hướng Thần còn nhỏ thế, cháu dụ dỗ nó như vậy, cháu…”

Ai cũng biết, giữa Hướng Thần và Hứa Hằng Châu, người quyết định là Hứa Hằng Châu. Những người ở nông trường tương đối hiểu về hai người họ. Hứa Hằng Châu thông minh, có tính toán, Hướng Thần thì đơn thuần hơn, gần như nghe lời Hứa Hằng Châu răm rắp. Hơn nữa Hướng Thần còn nhỏ tuổi, Cố Vân Chi đương nhiên đổ trách nhiệm lên đầu Hứa Hằng Châu.

“Không phải anh ấy dụ dỗ cháu.” 

Chưa kịp để Hứa Hằng Châu biện minh, một giọng nói đột nhiên chen vào. Hướng Thần đứng ở cửa phòng ngủ, nói với Cố Vân Chi: “Chú Cố, cháu thích anh ấy, không phải tình cảm em trai với anh trai, mà là như chú đối với chú Hà vậy. Cháu muốn ở bên anh ấy cả đời.” 

“Hai đứa đang nói gì vậy, cái gì mà cả đời với không cả đời?” Hà Viễn Phong cũng đi ra từ nhà vệ sinh, nhìn cảnh tượng hỗn loạn nghi hoặc hỏi.

Cuối cùng, bốn người ngồi xuống thẳng thắn nói chuyện. Hướng Thần và Hứa Hằng Châu lần lượt trình bày tình cảm của mình, bày tỏ rằng họ không phải chỉ chơi bời, không phải là nhất thời bốc đồng, càng không phải hiểu lầm tình cảm của bản thân. Họ thực sự đã yêu nhau. 

Khi đã nói đến mức này, Hà Viễn Phong và Cố Vân Chi cũng không có tư cách nói thêm gì nữa. Chia rẽ hai đứa, ngăn cấm hai đứa thành đôi là điều không thể. Bản thân họ đi trên con đường này đã đủ khó khăn rồi, đã từng gặp phải sự phản đối của gia đình. Lẽ nào họ lại trở thành rào cản của thế hệ sau sao? 

Cuối cùng Cố Vân Chi chỉ có thể thở dài thườn thượt, thầm hạ quyết tâm, sau này sẽ chăm sóc họ nhiều hơn, đừng để hai đứa nhỏ gặp vấn đề gì. Mối quan hệ hôn nhân giữa nam nữ còn có thể tan vỡ, giữa nam và nam lại càng không có bất kỳ sự đảm bảo nào. Thứ duy nhất có thể duy trì mối quan hệ là tình cảm của hai bên. Một khi một người thay lòng đổi dạ, đó sẽ là đòn giáng lớn đối với người kia.

Buổi trưa cũng không còn tâm trạng ra ngoài ăn nữa. Trong nhà có sẵn thịt và rau cất trữ, Hứa Hằng Châu đi nấu cơm. Hà Viễn Phong xung phong đi phụ giúp. Hướng Thần cũng muốn đi, nhưng bị Cố Vân Chi giữ lại, muốn nói riêng với cậu vài điều. Chủ đề mà Cố Vân Chi muốn nói là những vấn đề khá riêng tư. Lẽ ra không nên là y nói, nhưng với tư cách là người lớn còn là người đi trước, y cũng nên có trách nhiệm. 

Hơn nữa nhìn thái độ của Hứa Hằng Châu và Hướng Thần, những gì nên làm và không nên làm đều đã làm rồi. Y đỏ mặt kể cho Hướng Thần nghe một số kỹ thuật, và đặc biệt dặn dò cậu làm thế nào để bảo vệ bản thân. Nghe xong, mặt Hướng Thần cũng đỏ bừng, cúi đầu muốn chui xuống đất, nhưng tai lại dựng thẳng lên, ghi nhớ từng lời Cố Vân Chi nói trong lòng. Bên này đang mở lớp học nhỏ, không biết trong bếp hai người kia cũng không làm chuyện tốt.

Hà Viễn Phong đóng cửa lại, che khuất tầm nhìn bên ngoài, rồi lén lút móc ra một cái bình sứ nhỏ từ trong túi: “Xem này, đây là hàng tốt đấy.” 

Hứa Hằng Châu nhướng mày, cầm lấy bình sứ nhỏ mở ra. Bên trong là một loại kem bán trong suốt. Sau khi mở nắp, có một mùi thơm thoang thoảng tỏa ra. Lòng anh lay động, đại khái đoán được đó là gì. Lập tức đóng nắp bình, khép tay lại, cất bình sứ vào lòng bàn tay rồi cho vào túi của mình. 

“Ê ê, cậu làm gì vậy?!” Hà Viễn Phong vội vàng giành lại: “Tôi cũng không còn nhiều, chỉ cho cậu xem thôi. Sao cậu lại cướp vậy.” 

Hứa Hằng Châu đương nhiên không thể trả lại cho anh ta, cười giả lả cảm ơn: “Cảm ơn chú Hà. Cháu sau này có đồ tốt nhất định sẽ hiếu kính chú.” 

Hà Viễn Phong giành không lại, hừ một tiếng giận dỗi, chỉ có thể giả vờ rộng lượng xua tay: “Thôi thôi, cứ coi như là quà của chú đây tặng cho hai đứa vậy.” 

Thực ra trong lòng anh ta đau nhói. Thứ này khó kiếm lắm. Mỗi lần chỉ được vài hũ bé tí thôi, anh ta lại dùng nhiều. Bây giờ trong tay ngoài hũ này chưa dùng đưa cho Hứa Hằng Châu thì chỉ còn nửa hũ. Muốn xin nữa lại phải nhìn sắc mặt người ta. Nghĩ đến đây, mắt Hà Viễn Phong đảo một vòng, lập tức phấn chấn trở lại. 

Anh ta vẻ mặt kích động vỗ vai Hứa Hằng Châu: “Tôi nói cho cậu biết, thứ này thực sự rất tốt. Bảo đảm cậu dùng một lần là muốn lần thứ hai. Với lại… khụ khụ, đối với cơ thể Hướng Thần cũng tốt. Chỉ có điều là quá ít, không đủ dùng.”

Hứa Hằng Châu nghe nhạc hiệu đoán chương trình, khiêm tốn hỏi: “Vậy cái này từ đâu ra? Cháu có thể mua từ ai? Tiền không thành vấn đề.” 

Giọng điệu Hà Viễn Phong trầm lắng: “Không cần tiền, chỉ cần tự cung cấp dược liệu là đủ. Chỉ là bác sĩ không dễ nói chuyện lắm. Nhưng có cháu và Hướng Thần ở đây, chắc là không sao.” 

Trong lòng Hứa Hằng Châu dấy lên một dự cảm không lành. Hà Viễn Phong đã nói hết câu sau: “Thuốc mỡ này là do bác sĩ Ngụy làm.” 

Hứa Hằng Châu: “…”

Hà Viễn Phong giọng điệu chân thành: “Chú đây chia sẻ đồ tốt cho cậu, cậu nhớ phải báo đáp chú đấy. Lấy được thuốc mỡ thì nhớ chia cho chú một nửa nhá.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn