Sinh viên khóa này của Hướng Thần nhập học không phải vào tháng Chín mà là tháng Ba. Từng trường có sự khác biệt, nhưng về cơ bản tập trung vào vài ngày đầu của tháng Ba. Đại học Sư phạm Thủ đô nơi Hướng Thần học, là nhập học vào ngày 6 tháng Ba. Trường của Hứa Hằng Châu sớm hơn một chút, ngày 4 đã bắt đầu nhập học. Vì vậy, Hướng Thần đi cùng Hứa Hằng Châu đến trường anh nhập học trước.
Ngày khai giảng, Hướng Thần tay không đến trường cùng Hứa Hằng Châu. Chỉ có Hứa Hằng Châu đeo một chiếc ba lô đơn giản, bên trong là một số giấy tờ cần thiết. Dù sao nhà họ rất gần trường, đi bộ chỉ khoảng hơn mười phút. Thời gian nhập học lại không chỉ có một ngày. Xem môi trường học trước, nhập học xong rồi sắm sửa đồ đạc cũng chưa muộn.
So với họ, những sinh viên khác đến nhập học xung quanh thì khác hẳn. Ai nấy đều túi lớn túi nhỏ, tay xách nách mang. Có người nhìn qua chỉ thấy một núi hành lý đang di chuyển, thực ra là người vác hành lý bị che khuất. Như vậy, Hướng Thần và Hứa Hằng Châu đi tay không trở nên rất nổi bật. Người ta đều nghĩ họ là nhân viên của trường, hoặc là người đến tham quan, hoàn toàn không nghĩ họ cũng là sinh viên đến nhập học. Thậm chí còn có người hỏi đường họ.
May mắn là Hứa Hằng Châu đã đến trường khảo sát trước, phương hướng cơ bản vẫn nắm được. Người ta hỏi, anh biết thì chỉ đường. Tiễn đi một người, lập tức lại có hai người vây lại, đều rất lịch sự hỏi thăm. Hứa Hằng Châu dở khóc dở cười. Đây là thực sự coi anh thành nhân viên của trường rồi.
Hướng Thần vừa cười vừa giúp anh trả lời câu hỏi của người khác. Lúc họ đến, họ đã tự vẽ một cái bản đồ nhỏ. Dùng cho Hướng Thần, vì sau này cậu chắc chắn sẽ thường xuyên đến tìm Hứa Hằng Châu, sợ cậu không nhớ đường mà không tìm thấy chỗ. Lúc này cậu cầm cái bản đồ nhỏ Hứa Hằng Châu tự vẽ, chỉ đường rất rõ ràng, nói được cả kiến trúc nào có thể thấy ở đâu, trông rất đáng tin cậy. Thế rồi, hai người bị vây kín.
Khuôn viên đại học vốn rất lớn. Nhà trường cũng đã sắp xếp người đón tiếp tân sinh viên, nhưng hiện tại trường thiếu nhân lực. Không tính những sinh viên công nông binh trước đó, khóa này của họ là khóa đầu tiên thi đại học vào trường. Người phụ trách nhập học, hậu cần, thu phí, tiếp đón… đâu đâu cũng cần người. Trường đã cử cả giáo viên ra nhưng vẫn không đủ người.
Vì vậy, khu vực từ cổng lớn vào trong không có người gác. Tân sinh viên đến đi vào bên trong luôn có thể nhìn thấy biển chỉ dẫn. Tìm đường một lúc, dù có đi vòng vèo một chút thì vẫn có thể tìm thấy điểm nhập học của các chuyên ngành.
Nhưng những tân sinh viên này đều hồi hộp. Trường học quá lớn. Họ lần đầu đến, thấy ngã rẽ đều không dám đi lung tung. Dù có biển chỉ dẫn cũng sợ mình hiểu nhầm ý. Cần có người chỉ đường mới yên tâm được.
Vì vậy, Hứa Hằng Châu và Hướng Thần đã bị coi như cọng rơm cứu mạng. Kể từ khi trả lời người hỏi đường đầu tiên, họ không thể đi thêm một bước nào vào trong trường, bị chặn ngay tại cổng lớn.
Mặc dù hai người họ liên tục giải thích họ không phải là nhân viên nhà trường nhưng không ai nghe. Mãi đến khi thực sự có giáo viên của trường đến, mọi người mới tản ra.
Một giáo viên nhìn Hướng Thần và Hứa Hằng Châu hai lần, ngạc nhiên hỏi: “Hai cậu là thuộc bộ phận nào? Tôi hình như chưa gặp các cậu bao giờ.”
Nếu không phải Hướng Thần trông quá trẻ không giống giáo viên, có khi người ta đã hỏi cậu dạy môn gì rồi.
Hứa Hằng Châu vẻ mặt bất lực: “Em là sinh viên đến nhập học. Đây là em trai em. Bọn em chỉ chỉ đường cho người ta rồi bị vây kín luôn.”
Lẽ ra biết không mang hành lý đến sẽ có kết cục này, anh thà vác một túi lớn đến còn hơn. Tiện lợi cái nỗi gì.
Người giáo viên kia cũng bị chọc cười: “Hai em chưa nhập học phải không? Đi, tôi đưa các em đi nhập học trước.”
Hứa Hằng Châu và Hướng Thần đi theo giáo viên đó này. Trên đường trò chuyện với giáo viên, mới biết người này này lại là giáo viên môn chuyên ngành của Hứa Hằng Châu sau này. Coi như gặp mặt trước rồi. Thầy có ấn tượng khá tốt về Hứa Hằng Châu, coi như là một niềm vui bất ngờ.
Sau đó nhập học thuận lợi. Thầy giáo đi bận rộn công việc của mình. Hướng Thần và Hứa Hằng Châu nhận chìa khóa và đồ dùng nhà trường phát rồi đi xem ký túc xá.
Lúc này không có huấn luyện quân sự cho tân sinh viên, cũng không giống các trường học sau này phát chăn đệm các thứ. Vì vậy, những thứ họ nhận được chỉ có hai cái chậu, hai cái khăn mặt và một cái bình gốm. Những thứ này một mình Hướng Thần cầm hết.
Ký túc xá của Hứa Hằng Châu ở tầng ba, không cao không thấp. Tòa nhà không quá cũ, nhưng cũng không mới. Ký túc xá là tám người ở, bốn giường tầng. Sáu cái bàn được ghép lại đặt ở giữa phòng, còn hai cái bàn ghép lại đặt ở sát cửa sổ.
Hứa Hằng Châu bước vào xem một lượt, trên mặt không biểu cảm gì. Nhưng Hướng Thần biết anh chắc chắn không hài lòng. Nhưng điều này là không thể tránh khỏi. Điều kiện bây giờ là như vậy, thời gian đầu kiểu gì cũng phải ở ký túc xá.
Hai người họ gần chỗ ở nên đến sớm. Phòng ký túc trống trơn không có người khác. Hướng Thần hỏi Hứa Hằng Châu muốn ngủ giường nào, rồi đặt chậu của anh lên giường tầng trên sát cửa sổ mà anh chọn. Sau đó hai người về nhà thu dọn chăn đệm.
Hai bộ chăn đệm dày, hai bộ quần áo thay giặt của Hứa Hằng Châu, cùng với một số đồ lặt vặt khác đóng gói lại. Tổng cộng cũng chỉ hai túi lớn. Hướng Thần và Hứa Hằng Châu mỗi người một túi mang đi vô cùng nhẹ nhàng. Đến ký túc xá, phòng đã có người đến, đang dọn dẹp giường chiếu. Hai người đến trước, một người là người Thủ đô, một người là người Đông Bắc. Cả hai đều khoảng hai mươi tuổi.
Hứa Hằng Châu chào hỏi hai người này, tự giới thiệu mình rồi giới thiệu Hướng Thần với họ. Anh trèo lên giường của mình để dọn chăn đệm. Hướng Thần ở dưới giúp anh đặt quần áo vào tủ. Sau đó lần lượt lại có hai sinh viên nữa đến.
Hứa Hằng Châu dọn dẹp giường chiếu đổ cả mồ hôi. Thêm vào đó, phòng hai tháng không có người ở quá nhiều bụi. Anh cố gắng làm xong, rất muốn về nhà tắm rửa. Nói với các bạn cùng phòng không cần để cửa cho mình vào buổi tối, rồi về nhà luôn.
Ngày hôm sau, Hứa Hằng Châu đi lấy sách ở trường. Hướng Thần đi đón Sơn Tử. Sau khi họ an cư đã viết thư cho Tưởng Miểu và những người khác, để lại địa chỉ của mình. Sơn Tử thi đỗ Đại học Bách khoa Thủ đô. Cậu ấy gửi thư đến, báo cho họ thời gian cậu ấy đến.
Hôm nay Đại học Bách khoa Thủ đô đã bắt đầu nhập học. Hướng Thần hôm qua đã nắm đại khái quy trình khi đi với Hứa Hằng Châu nên dẫn Sơn Tử đi nhập học rất nhanh. Rồi cậu lại đi cùng cậu ấy đến ký túc xá. Sơn Tử còn mang đồ cho họ, là rượu rắn do ông nội cậu ấy ngâm.
Món này tốn thời gian, nguyên liệu cũng khó tìm. Vì bên Hứa Hằng Châu nhu cầu lớn nên luôn trong tình trạng cung không đủ cầu. Lúc họ đi, chỗ ông nội Sơn Tử chưa ngâm xong. Lần này Sơn Tử đến Thủ đô, ông nội Sơn Tử cố ý bảo cậu ấy mang theo. Bình rượu được quấn trong chăn. Hai bình rượu quấn trong hai cái chăn. Quãng đường xa như vậy, Sơn Tử có thể mang đến nguyên vẹn có thể thấy đã tốn bao công sức.
Lời cảm ơn thì không cần nói nhiều. Hướng Thần muốn mời cậu ấy ăn cơm cậu ấy cũng không chịu. Không còn cách nào, Hướng Thần đành xách hai bình rượu về nhà, chuẩn bị tìm thời gian mang đến cho Lão Lý và những người khác.
Ngày thứ ba, đến lượt Hướng Thần nhập học. Đi lại hai chuyến, cậu đã cực kỳ quen thuộc với quy trình nhập học tân sinh viên. Ban đầu Hứa Hằng Châu định đưa cậu đi, nhưng trường của họ hôm nay kết thúc nhập học, họp lớp xong là bắt đầu học luôn. Hướng Thần đành tự mình đi.
Ký túc xá của Hướng Thần cũng là tám người, tương tự ký túc xá của Hứa Hằng Châu. Cậu cũng chọn giường tầng trên. Thực ra họ vẫn được coi là may mắn. Nghe nói có trường còn có loại phòng mười sáu người, còn không có cả chỗ để bàn, gần giống như phòng ngủ tập thể lớn.
Nửa năm sau đó, Hướng Thần và Hứa Hằng Châu đều bước vào cuộc sống học tập bận rộn. Sinh viên khóa này của họ nhập học muộn nửa năm có quá nhiều thứ phải học, thời khóa biểu dày đặc. Hơn nữa, sinh viên thời kỳ này khát khao tri thức rất mãnh liệt. Phòng ký túc của Hướng Thần có vài người tối còn bật đèn pin đọc sách. Mấy người không làm như vậy không phải là họ không muốn học mà là không có đèn pin, hoặc cảm thấy pin quá tốn tiền không mua nổi.
So sánh, Hướng Thần cảm thấy mình đúng là học dốt chính hiệu. Nếu không học trước với cô giáo Đàm, chắc chắn giờ cậu đã bị các bạn cùng lớp bỏ xa rồi.
Nói đến cô giáo Đàm, khi nhìn thấy bà trong lớp học, Hướng Thần choáng váng, mở to mắt nhìn cô giáo Đàm đang mỉm cười với cậu trên bục giảng. Hoàn hồn lại, Hướng Thần lập tức hiểu ra. cô giáo Đàm chắc chắn biết sẽ đến dạy cậu, chỉ là giấu không nói với cậu. Tuy nhiên, được làm học trò của cô giáo Đàm, Hướng Thần vẫn rất vui.
Năm 78 này, cả năm Hướng Thần và Hứa Hằng Châu đều rất bận rộn. Hướng Thần bận học. Cậu nghĩ mình đã học trước nhiều như vậy rồi, nếu vẫn không bằng các bạn cùng lớp thì quá có lỗi với cô giáo Đàm đã khổ công dạy dỗ. Kiểu gì cũng phải giành được học bổng chứ. Hướng Thần hướng đến mục tiêu này mà không ngừng nỗ lực, và đã thành công giành được học bổng của trường vào cuối học kỳ đầu tiên, trở thành học sinh giỏi trong mắt các bạn cùng lớp.
Về phần Hứa Hằng Châu, anh còn bận hơn. Ngoài học tập, anh còn có việc khác phải làm. Theo ký ức của anh, phải đến tháng 2 năm 79, nhà nước mới chính thức phê duyệt báo cáo đầu tiên liên quan đến phát triển kinh tế cá thể. Trước đó, nhiều chuyện anh không thể làm, nhưng một số việc cũng cần chuẩn bị trước.
Đầu tiên là vấn đề học vấn, Hứa Hằng Châu học Địa chất học. Rất nhiều bạn cùng lớp anh sau này sẽ vào các đội thăm dò. Anh không có dự định đó. Đăng ký chuyên ngành này, thực ra là anh đã cân nhắc rồi. Học một cách có hệ thống một số kiến thức liên quan để trù tính cho những việc anh muốn làm sau này. Năm sau anh sẽ bận rộn hơn.
Vì vậy năm nay, Hứa Hằng Châu tập trung phần lớn năng lượng vào học tập. Anh vốn thuộc kiểu người đầu óc linh hoạt thông minh, khả năng học hỏi mạnh mẽ. Tuy không bằng các thiên tài trong lĩnh vực này, nhưng cũng là nhân tài hàng đầu. Thể hiện ở mọi mặt đều rất xuất sắc, giáo viên rất yêu quý anh.
Hứa Hằng Châu thông qua giáo sư chuyên ngành của mình để đẩy nhanh tiến độ học tập. Ban đầu vì họ mất nửa năm học, lịch trình của họ đã được đẩy nhanh rồi, Hứa Hằng Châu lại còn muốn nhanh hơn nữa. Chỉ trong nửa năm, anh đã học xong gần hết kiến thức cơ bản và những gì có thể học từ sách vở. Sau đó kiếm cớ, nói với giáo sư rằng muốn học thêm kiến thức. Họ là khóa đầu tiên sau khi khôi phục thi đại học nên muốn nhảy lớp cũng không được. Giáo sư quý trọng người tài dạy riêng cho anh, chỉ ước gì có thể truyền hết kiến thức của mình.
Ngoài ra, Hứa Hằng Châu cũng đang bí mật tìm cách làm ăn kiếm tiền. Số tiền anh có quá ít. Trước khi cơ hội đến vào năm sau, anh phải chuẩn bị đủ vốn. Hướng Thần biết ý định của anh, nhất định phải đóng góp số tiền nhỏ mình tiết kiệm được. Lần này Hứa Hằng Châu không từ chối. Mặc dù không thiếu chút tiền này, nhưng anh nhận thì Hướng Thần sẽ vui hơn.
Quả nhiên, thấy anh nhận, Hướng Thần như trút được gánh nặng. Cậu không những không tiếc mà còn rất vui, cảm thấy cuối cùng cũng giúp được Hứa Hằng Châu một chút việc.
Đến nửa cuối năm 78, tân sinh viên nhập học. Thực ra chỉ muộn hơn khóa đầu nửa năm. Chính sách thi đại học khóa này đã thay đổi. Giới hạn tuổi của thí sinh là dưới ba mươi tuổi. Rất nhiều thí sinh lớn tuổi mất đi cơ hội. Thực ra trong đợt thi đại học đầu tiên đã có rất nhiều thí sinh trên ba mươi tuổi đỗ. Trong ký túc xá của Hứa Hằng Châu có một ông anh 34 tuổi cũng khiến người ta ngưỡng mộ, nghe nói con cái sắp tốt nghiệp cấp hai rồi.
Học kỳ này, Hướng Thần làm Ủy viên học tập của lớp. Hứa Hằng Châu bắt đầu kiêm nhiệm việc trợ giảng. Giáo viên ở trường quá thiếu, việc này càng trở nên nghiêm trọng sau khi khóa sinh viên mới vào. Hứa Hằng Châu đã dạy môn cơ sở cho sinh viên khóa 78 vài lần.
Mùa đông năm 78, Cố Vân Chi được Đại học Thủ đô khoa Ngoại ngữ thuê. Hà Viễn Phong cũng theo đó chấp nhận lời mời của Bộ Thương mại, nhậm chức tại Bộ Thương mại.