Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 154

Hôm nay là một ngày nắng ráo hiếm có trong mùa đông. Ngõ Ngưu Giác đã nhộn nhịp từ sáng sớm. Vì vẫn còn trong tháng Giêng, những người đi làm, đi học đều được nghỉ ở nhà. Nhân lúc trời đẹp, mọi người đều chạy ra ngoài hóng gió. 

Trong ngõ khắp nơi là tiếng cười đùa của trẻ con. Chúng chơi chuyền, nhảy lò cò, còn có những thằng bé nghịch ngợm bẻ giọt băng ra m*t liên tục. Vừa thổi hơi vì lạnh, vừa thè lưỡi l**m rất hăng hái. Có đứa quá nóng lòng bị dính môi mà giật luôn ra, rách da một vệt dài. Cha mẹ ra ngoài thấy khó tránh khỏi bị lôi lại đánh cho một trận. Đánh xong lại cười hì hì chạy ra ngoài chơi tiếp.

Đang chơi, có đứa trẻ mắt tinh phát hiện ở đầu ngõ ngoằn ngoèo kia có hai thanh niên đang đứng. Họ mặc quần áo dài mà chúng không nhìn ra chất liệu, rất mới và vừa vặn. Không giống bọn chúng, dù là quần áo mới thì ở khuỷu tay, đầu gối cũng đã có vết vá trước. Làm như thế là vì sợ mặc lâu sẽ bị rách. Tóm lại, nhìn là biết không phải người trong ngõ này.

Hai người này chính là Hướng Thần và Hứa Hằng Châu. Vì Thủ đô sau hơn bốn mươi năm thay đổi quá lớn so với hiện tại, rất nhiều nơi ở đây đã bị giải tỏa và xây dựng lại. Hứa Hằng Châu vừa đi vừa hồi tưởng, còn đi nhầm đường một lần mới tìm thấy nơi này. 

Hướng Thần hỏi: “Là ở đây sao?” 

Hứa Hằng Châu im lặng nhìn con ngõ này, gật đầu: “Chắc là vậy. Chúng ta đi hỏi thử xem.”

Hướng Thần có vẻ ngoài thân thiện hơn. Cậu tiến lên trước, tìm một đứa trẻ trông lớn tuổi hơn, cười tủm tỉm nói: “Em trai này, anh hỏi thăm em chuyện này. Đây có phải Ngõ Ngưu Giác không?” 

Thằng bé ngây người nhìn Hướng Thần không nói gì. Mãi đến khi Hướng Thần hỏi lại lần nữa, nó  mới gật đầu mạnh: “Vâng, là Ngõ Ngưu Giác.” 

Vừa nãy đứng xa, khăn quàng cổ che mặt nên không nhìn rõ. Nhìn gần mới biết anh trai này đẹp trai thật. Thằng bé lại nhìn Hứa Hằng Châu, phát hiện cả hai người đều đẹp trai.

Hướng Thần đã có câu trả lời, đưa cho thằng bé một viên kẹo, thu hút ánh mắt ghen tị của những đứa trẻ xung quanh. Sau đó cậu ra hiệu cho Hứa Hằng Châu. Hứa Hằng Châu bước nhanh tới, hỏi thằng bé: “Gia đình ở trong cùng của con ngõ, em có biết họ họ gì không?” 

“Em biết, họ Tiền!” 

“Còn họ Mã nữa. Nhà Mã Hiểu Quang ở đó.” 

“Cả họ Lý nữa.” 

“Cả họ Đổng nữa…” 

Lần này những đứa trẻ xung quanh tranh nhau trả lời. Vừa nãy Hướng Thần cho kẹo bọn chúng đều thấy. Biết đâu trả lời tốt cũng có kẹo?

Hứa Hằng Châu đột nhiên cứng đờ. Tại sao lại có nhiều người như vậy? Anh biết tứ hợp viện trong ngõ này đều có nhiều hộ gia đình cùng ở, nhưng nhà ông ngoại anh thì khác.

 Gia đình bên ngoại anh cũng được coi như thế gia, từ thời Dân Quốc đã là thương gia giàu có nổi tiếng trong nước. Cụ ngoại anh năm xưa đã tài trợ cho cách mạng. Sau khi chính quyền được thành lập, cả gia tộc vẫn được bảo toàn rất nguyên vẹn. Kiếp trước, mấy năm trước thời loạn, ông ngoại anh nhận thấy tình hình không ổn đã quả quyết công khai hiến tặng những gì cần hiến tặng trong nhà. Công ty cũng được chuyển thành công tư hợp doanh, quốc gia kiểm soát, gia đình họ ăn cổ tức.

Tứ hợp viện của gia đình anh cũng vậy. May mắn là ông cụ quyết định hành động kịp thời. Người nhà đều được bảo toàn. Tứ hợp viện do được bảo quản tốt đã bị một cán bộ của Ủy ban Cách mạng lúc đó lấy đi chứ không bị bố trí nhiều người đến ở như những tứ hợp viện khác trong ngõ. Đến lúc này, người đó đã ngã đài, và căn nhà của gia đình cũng được trả lại. 

Ông ngoại lớn lên trong tứ hợp viện này, có tình cảm rất sâu sắc với nơi đây. Vì vậy, ngay khi căn nhà được trả lại, ông đã dọn dẹp và chuyển về ở. Những gì bọn trẻ nói hoàn toàn không khớp. Ngay cả khi anh nhớ nhầm, nhà chưa được trả lại thì cũng không nên có nhiều gia đình ở như vậy. Nếu không, tứ hợp viện nhà anh sau này cũng sẽ không được bảo tồn tốt đến thế.

Hướng Thần thấy sắc mặt anh không tốt, liền lấy một nắm kẹo chia cho bọn trẻ để đánh lạc hướng chúng, rồi đỡ Hứa Hằng Châu sang một bên nói chuyện: “Có vấn đề gì sao?” 

Trong lòng Hứa Hằng Châu lờ mờ có một phỏng đoán. Anh không nói ra, mà kể lại những điểm không khớp mà anh đã phát hiện cho Hướng Thần nghe. 

Hướng Thần nghe xong cũng cau mày: “Vậy chúng ta phải làm sao?” 

Hứa Hằng Châu đã kiểm soát được cảm xúc, biểu cảm trên mặt cũng trở lại bình tĩnh: “Đã đến đây rồi, dù sao cũng phải xem qua mới cam tâm.”

Hướng Thần đương nhiên đi cùng anh. Hai người xuyên qua con hẻm đi thẳng đến cuối cùng. Những tứ hợp viện nhìn thấy trên đường chỉ cần có mở cửa sân, bên trong đều nhộn nhịp chen chúc người. Tứ hợp viện cũng bẩn thỉu và hỗn độn, rác rưởi, đồ linh tinh chất đống khắp nơi, ở các góc còn có những túp lều nhỏ được dựng tạm bằng ván gỗ. Cứ nhiều người ở thì sẽ như vậy. 

Những nơi công cộng như tứ hợp viện, ai cũng theo kiểu chiếm được lợi gì thì chiếm. Dù sao cả một đại gia đình chen chúc trong một căn phòng nhỏ, mở rộng thêm được một chút đất đai nào cũng là tốt. Hôm nay là một ngày nắng đẹp. Đa số đều mở cổng sân để ra vào phơi quần áo, phơi chăn và gánh nước. Đi đến nhà cuối cùng, cửa sân nhà này cũng mở giống như những nhà khác, khỏi cần Hứa Hằng Châu phải gõ cửa.

Hứa Hằng Châu dừng lại cách cửa sân không xa, im lặng nhìn cái sân nhỏ vừa giống lại vừa không giống trong ký ức của anh. Đây chỉ là một trong nhiều tài sản mà mẹ anh để lại cho anh. Lúc nhận được, anh không quá để tâm, dau này cũng ít đến ở, chỉ tìm người bảo trì định kỳ. Bây giờ nhìn thấy, anh lại nhớ ra rất nhiều chuyện tưởng chừng đã quên. 

Lúc nhỏ anh thực ra đã sống ở đây một thời gian khá dài. Lúc đó ông ngoại vẫn còn, anh học ông viết chữ, chơi cờ. Ông ngoại luôn bảo anh ra ngoài chơi nhiều hơn, chơi với bọn trẻ trong ngõ. Nhưng anh lại chê bọn trẻ đó bẩn và ồn ào, không bao giờ chịu nghe lời. Thỉnh thoảng bị đuổi ra ngoài, anh cũng chỉ cầm sách tự tìm một góc yên tĩnh để tự đọc sách của mình.

Hướng Thần lặng lẽ đứng bên cạnh anh, không dám nói gì. Tiếng cãi vã của hai người phụ nữ trong sân lờ mờ truyền đến, xen lẫn với tiếng người can ngăn khác xen kẽ vào nhau, ồn ào không dứt. Chỉ là một góc nhỏ trong muôn vàn cuộc đời. Nhưng Hướng Thần đã nghe Hứa Hằng Châu kể về chuyện nhà ông ngoại anh. Gia đình ông ngoại anh ít con ít cháu. Ngoài một người em gái của ông đã gả đi thì chỉ còn lại một mình ông ngoại. Ngoài ra còn có một gia đình luôn theo sát làm việc cho gia đình ông ngoại từ đời tổ tiên, cùng ở chung dưới danh nghĩa họ hàng xa. Tính tổng cộng lại, cũng không đông bằng những người trong sân này. Nhìn thế nào cũng không giống là nơi gia đình ông ngoại Hứa Hằng Châu đang ở.

Đứng một lúc lâu, hai người cãi nhau trong sân cũng ngừng chiến. Hứa Hằng Châu đột nhiên mở lời: “Đi thôi.” 

Anh nói đi là đi, rất dứt khoát, xoay người muốn rời đi. Hướng Thần vội vàng kéo anh lại: “Khoan đã, chúng ta chưa hỏi mà. Có lẽ, có lẽ là nhà chưa được trả lại, ông ngoại từng ở đây mà. Hoặc là chúng ta tìm nhầm chỗ rồi. Anh xem Thủ đô thay đổi lớn đến mức nào. Lúc chúng ta đến đây chẳng phải suýt đi nhầm rồi sao?” 

Cậu cảm thấy, dù Hứa Hằng Châu nghĩ thế nào, thực ra anh cũng rất muốn gặp lại ông ngoại một lần. Cậu và Hứa Hằng Châu giống nhau, đều là những người có duyên phận mỏng manh với người thân. Những người thân yêu đều qua đời sớm. Có được cơ duyên kỳ ngộ này, nếu có thể cho họ gặp lại người thân một lần nữa, đó thật sự là ân huệ của trời cao. 

Đáng tiếc ý trời không chiều lòng người. Dường như ông trời đã trêu đùa họ. Lúc nãy thấy Hứa Hằng Châu nhìn cái sân nhỏ đó, lòng Hướng Thần đau nhói từng hồi.

“Không cần hỏi đâu.” Hứa Hằng Châu nhìn chằm chằm vào một chỗ bên cạnh cổng lớn. Ở đó có một viên gạch tường chỉ còn một nửa, hình dạng bị vỡ rất kỳ lạ. Anh vừa nhớ ra, lúc nhỏ anh đã đọc sách ở đó nhiều lần, khi buồn chán đã nhìn thấy viên gạch tường bị vỡ đó vô số lần. 

“Vẫn nên hỏi thử đi.” Hướng Thần không cam tâm. 

Đã đến đây rồi. Nhỡ đâu thực sự chỉ là nhầm lẫn thời gian, ông ngoại chưa chuyển về. Cứ thế bỏ lỡ thì đáng tiếc biết bao.

Không đợi Hứa Hằng Châu trả lời, cậu đi thẳng đến cổng lớn. Những người trong sân cãi nhau xong cũng đã nhận thấy hai người lạ đứng bên cổng. Đang định hỏi họ, Hướng Thần đã tự mình bước tới. “Cho cháu hỏi thăm chuyện này với ạ.” 

Hướng Thần mỉm cười, hỏi một bà cô đứng gần cổng nhất: “Xin hỏi nhà cô chuyển vào sân này từ khi nào? Chủ nhà cũ họ gì ạ?” 

Bà cô cảnh giác: “Cậu hỏi cái này làm gì?” 

Hướng Thần vội vàng giải thích: “Chuyện là thế này, cháu và anh trai có một người quen cũ có để lại một địa chỉ là ở đây. Nhưng chúng cháu đến không tìm thấy, nên mới hỏi thăm cô.” 

Bà cô nửa tin nửa ngờ: “Người thân của cậu họ gì?” 

“Họ Hạ ạ,” Hướng Thần nói. 

“Ối giời, không có họ này. Các cậu tìm nhầm chỗ rồi.” Bà cô lập tức nói. 

Hướng Thần sốt ruột: “Không thể nào. Thật sự là ở đây mà.” 

Bà cô vỗ ngực đảm bảo với cậu: “Tôi sống ở đây mấy chục năm rồi. Sân này người ra kẻ vào, chưa từng có người họ Hạ nào ở. Không tin cậu hỏi người khác xem.” 

Nói xong thấy Hướng Thần vẻ mặt thất vọng nặng nề, bà cô lại có hơi không đành lòng, tốt bụng nói: “Hay là thế này, cậu đi ra ngoài, ngôi nhà thứ ba bên tay phải ở đầu ngõ đó, sân đó có người họ Hạ. Cậu đi hỏi thử xem có phải không.”

Hướng Thần mặt tái mét cảm ơn bà cô, quay lại bên cạnh Hứa Hằng Châu. Hứa Hằng Châu vươn tay nắm tay cậu. Hai bàn tay đều lạnh như băng, nắm vào nhau lại dần dần nóng lên: “Đi thôi, chúng ta về nhà.”

Suốt dọc đường, Hứa Hằng Châu không nói lời nào. Tâm trạng anh không tốt. Bây giờ đã cơ bản xác định đây là một thế giới song song. Dựa trên kinh nghiệm sống của anh những năm này, hiện tại ngoài những chuyện liên quan đến thân thế anh, thế giới này không có gì thay đổi so với thế giới trước khi xuyên không. Trừ khi là do anh và Hướng Thần tác động vào làm thay đổi, ví dụ như Hà Viễn Phong.

Dù không biết tình hình bên phía người thân Hướng Thần thế nào, nhưng Hứa Hằng Châu cảm thấy chắc chắn cũng giống anh. Điều này phù hợp với logic hơn, giống như một thế giới không thể có hai Hứa Hằng Châu, cũng không thể có hai Hướng Thần. 

Chỉ là như vậy, Hướng Thần sẽ buồn lắm. Cậu đã mong đợi rất lâu, luôn muốn được gặp lại ông ngoại và bà ngoại một lần nữa. Hứa Hằng Châu nghĩ đến đây quay đầu nhìn Hướng Thần. Hướng Thần vội vàng mỉm cười với anh, rõ ràng là vẫn đang lo lắng cho anh. 

Lòng Hứa Hằng Châu ấm áp. May mắn là vẫn còn Hướng Thần, phải không? Ở thế giới này, anh không thực sự cô đơn một mình.

“Hay là trưa nay chúng ta ăn ngoài đi, lười về nhà nấu quá trời. Anh thấy sao?” 

Hướng Thần cố gắng tìm chuyện để nói, muốn Hứa Hằng Châu vui lên: “Lần trước anh nói canh dê ở quán ăn quốc doanh ngửi mùi nghe thơm mà phải không? Lần này chúng ta đi thử xem sao? Em mời!” 

Hứa Hằng Châu biết tấm lòng của cậu, hợp tác trêu chọc: “Tiền mang đủ không? Nếu không trả được, anh chỉ đành để em ở đó rửa chén để trừ nợ thôi.” 

Hướng Thần phồng má: “Anh đừng coi thường người khác. Dù không giàu bằng anh, nhưng em cũng coi là phú ông nhỏ đấy. Mời anh ăn cơm vẫn dư sức. Hơn nữa, tiền của anh đã dùng để mua nhà rồi phải không? Có khi không nhiều bằng tiền của em đâu.” 

Hứa Hằng Châu cười mà không nói gì. Mặc dù anh đã mua nhà, nhưng tài sản còn lại cũng không phải số tiền tiết kiệm nhỏ của Hướng Thần có thể sánh được. Nhưng cậu đang vui, Hứa Hằng Châu sẽ không nói lời làm cậu mất hứng.

Hai người vừa nói vừa cười, tâm trạng quả nhiên đã tốt hơn nhiều. Họ chuyển sang một chuyến xe buýt, đi thẳng đến quán ăn quốc doanh mà Hứa Hằng Châu đã ghé thăm lần trước. Họ đến thật đúng lúc. Còn cách xa đã ngửi thấy mùi canh dê đậm đà, không hề có mùi hôi, chỉ có hương thơm ngào ngạt. 

Hướng Thần hít hít mũi hai cái, nuốt nước bọt. Ban đầu cậu chỉ tìm một cái cớ để đánh lạc hướng Hứa Hằng Châu. Bây giờ ngửi thấy mùi thì thực sự thèm rồi. Thảo nào người kén chọn như Hứa Hằng Châu cũng phải mở miệng khen canh dê ngon, xem ra đầu bếp của quán này thực sự có nghề đặc biệt.

Lúc này mới chỉ hơn mười một giờ một chút, ăn trưa còn hơi sớm nên trong quán không có nhiều người. Ngoại trừ họ, chỉ có một người đàn ông bốn năm mươi tuổi đang gọi món. 

Hướng Thần bước đến. Người đàn ông vừa gọi xong thì lùi sang một bên nhường chỗ cho Hướng Thần. Hướng Thần không dài dòng, trước hết gọi mỗi người một bát canh thịt dê. Có lẽ vì thấy cậu đẹp trai, nhân viên phục vụ có thái độ tốt hơn đối với cậu so với người đàn ông vừa rồi, giọng cũng không to như thế: “Đồng chí có muốn bánh mỳ không? Đây là món tủ của đầu bếp chúng tôi, ăn kèm canh dê ngon lắm.” 

Hướng Thần nghe vậy, đây chẳng phải là Dê hầm bánh mì nổi tiếng sao. Thực ra cậu và Hứa Hằng Châu lúc ở nông trường đã ăn dê không ít, canh dê cũng đã uống không biết bao nhiêu. Theo lý mà nói, lẽ ra không nên thèm canh dê của người ta đến thế, nhưng cậu vẫn không kìm được mà nuốt nước miếng, chứng tỏ canh dê này thực sự rất ngon.

*dê hầm bánh mì: đặc sản Diên An Trung Quốc, dê được hầm nhừ suốt 6 tiếng đồng hồ để đảm bảo nước dùng có màu trắng sữa, không hôi. Bánh mì đặc ruột bẻ ra sau đó ngâm vào canh dê ăn

“Vậy lấy thêm hai cái bánh mỳ nữa, tôi xem thực đơn đã.” Hướng Thần nhìn bảng thực đơn treo trên tường, vừa xem vừa gọi món: “Lấy một phần thịt bò hầm niêu đất này, thêm một đĩa đậu phụ xào rau xanh nữa. Anh còn muốn gọi gì không?” 

Cậu quay sang hỏi Hứa Hằng Châu. Hứa Hằng Châu lắc đầu, ra hiệu như vậy là đủ. Thời đại này quán ăn làm ăn vẫn rất thành thật, một suất ăn rất đầy đặn. Hai người họ gọi hai món là đủ rồi, không đủ thì có thể gọi thêm sau.

Gọi món xong, họ tìm một chỗ ngồi trước, lát nữa đồ ăn sẵn sàng thì tự đi lấy. Canh dê và bánh mỳ được mang lên trước, có lẽ vì đã hầm sẵn chỉ cần múc ra là được. Đi kèm với bát canh là một chồng bánh mỳ nướng được xếp chồng lên nhau. 

Cái bánh này khác với món bánh mì ngâm nổi tiếng. Loại bánh này nói là bánh mỳ nhưng thực ra trông giống bánh dẹt, cách làm cũng là làm bánh dẹt. Thường được làm bằng chảo lớn, một cái có thể có đường kính hơn nửa mét. Cái họ mang về rõ ràng là một cái bánh lớn như vậy, được đầu bếp cắt thành miếng nhỏ để phục vụ họ. Nói là miếng nhỏ nhưng thực ra cũng không hề nhỏ. Một miếng lớn hơn cả lòng bàn tay Hướng Thần. Hai mặt là vỏ cứng màu vàng nhạt. 

Bẻ một miếng cho vào miệng nhai đầy hương vị bột mỳ, kèm theo một chút vị ngọt. Ăn không đã rất ngon rồi. Phần giữa của bánh mỳ nướng mềm hơn, nhưng dai hơn bánh mỳ thông thường, không quá mềm, có chút dai giòn nhưng cũng không cứng như vỏ ngoài, hương vị rất đặc biệt.

Canh dê được đặt lên bàn, Hướng Thần húp một ngụm. Uống xong, cậu quên cả nói, uống liên tiếp mấy ngụm nữa mới thỏa mãn, giơ ngón cái lên biểu thị rằng tay nghề của đầu bếp này thực sự tuyệt vời, canh dê có thể nói là số một. 

Không biết đầu bếp đã xử lý thế nào, canh dê không hề hôi mùi dê chút nào ngược lại vô cùng tươi ngon. Nước canh hơi đặc. Hướng Thần uống thấy một chút thịt dê dường như đã tan ra trong miệng, nhấm một cái là hết, khiến cậu rất muốn nếm kỹ hơn. Hương vị vô cùng tuyệt vời.

Uống xong canh, cậu lại bẻ bánh mỳ thành miếng nhỏ cho vào ngâm một lát, rồi vớt ra ăn. Phát hiện ra lại là một hương vị khác. Vỏ ngoài không dễ bị mềm nhũn, ngâm hơi mềm ăn là ngon nhất. Phần bột mềm bên trong hút đủ nước canh. Vì bột đủ dai không bị tan ra khi ngâm, ngược lại còn thấm đẫm thêm vị của nước canh. Vỏ bánh không mềm không cứng, lớp ngoài cùng thấm nước canh, bên trong vẫn hơi cứng. Hương vị bột mỳ nổi bật hơn, nhưng vị tươi ngon của canh dê cũng thể hiện trọn vẹn. Ngon đến mức không thể ngừng ăn.

Chưa đợi món rau lên, Hướng Thần đã ăn hết hai miếng bánh mỳ kèm canh dê. Uống ngụm canh cuối cùng, cậu l**m môi đầy thỏa mãn, hỏi Hứa Hằng Châu có muốn nữa không, rồi không chút khách khí gọi thêm hai bát nữa. Món rau sau đó mang lên vị cũng bình thường. Cuối cùng Hướng Thần kiềm chế không gọi bát thứ ba, cùng Hứa Hằng Châu ăn hết món rau đã. Lúc này nhiều người vẫn đang đói bụng, lãng phí thức ăn là không tốt.

Vì ăn hơi no, ăn xong Hướng Thần ngồi trên ghế một lát, chuẩn bị nghỉ ngơi một chút rồi cùng Hứa Hằng Châu về nhà. Lúc họ ăn cơm, đã có nhiều khách lần lượt đến. Lúc này thấy không còn chỗ ngồi nữa, Hướng Thần vội vàng đứng dậy, nhường chỗ cho khách mới đến. 

Đúng lúc nhân viên phục vụ cũng thấy cậu đứng dậy, vội vàng nói với người đang tìm chỗ ngồi trước mặt: “Đồng chí, khách bên kia sắp đi rồi, anh đợi một chút, lát nữa có thể ngồi ở đó.” 

Người đó nghe vậy nhìn về phía Hướng Thần. Nhìn thấy Hướng Thần và Hứa Hằng Châu, người đó sững lại, rồi mừng rỡ: “Ê, hai đứa sao lại ở đây?! Đến Thủ đô lúc nào vậy?”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn