Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 153

Căn nhà mới Hứa Hằng Châu chọn nằm ở Khu Đại học, rất gần trường của Hướng Thần, và cũng không xa trường của anh. Khoảng chừng ở vị trí một phần ba khoảng cách giữa hai trường. Lúc anh đặt điều kiện với người ta đã thêm yêu cầu về vị trí, vị trí này rất hợp ý anh. Đặt vào thế hệ sau, đây gọi là nhà khu vực trường học, giá đắt kinh khủng. Lúc này thì đỡ hơn, nhưng cũng không rẻ hơn bao nhiêu. Dù sao ở địa phận Thủ đô, giá nhà đều đắt hơn những nơi khác vài phần. 

Hứa Hằng Châu luôn thích lo xa. Những năm này ở quê không cần dùng tiền, nhưng anh cũng không ngừng xoay xở đủ thứ. Hai năm trước còn cần trợ cấp cho nông trường, sau này nông trường bắt đầu kinh doanh chăn nuôi lại trở nên sung túc. Chỉ có vào không có ra, số tiền anh tích góp được thực sự không ít. Dù vậy, mua một căn nhà hai phòng khách nhỏ xong, tiền trên tay anh cũng mất đi một nửa. 

Cũng là do anh quá kén chọn. Người ta còn giới thiệu những căn khác giá rẻ hơn nhiều, nhưng anh không chịu, cứ nhất quyết phải lấy căn lớn này. Lúc này phần lớn là kiểu nhà ống, diện tích rất nhỏ. Căn này được coi là căn nhà lớn hiếm có trong số đó. Ban đầu là nơi ở của hai ông bà chủ nhà cộng với gia đình con trai, trước đây có thể ở năm sáu người. 

Anh xem nhà xong, trong lòng đã tính toán kỹ. Căn nhà hơn tám mươi mét vuông, hai phòng ngủ, hai phòng khách, một bếp, một vệ sinh, còn có một cái ban công khoảng ba bốn mét vuông. Ban công không được tính vào diện tích nhà ở nên thực ra diện tích thực tế còn lớn hơn một chút. Anh và Hướng Thần ngủ phòng ngủ chính. Phòng ngủ phụ có thể chuyển thành phòng sách hoặc phòng ngủ cho khách tùy ý. Gần trường học nên bình thường có về nhà tắm rửa, làm đồ ăn ngon tẩm bổ đều rất tiện lợi. 

Thế mà Hứa Hằng Châu vẫn còn chê nhà nhỏ. Anh có thể chịu khổ, nhưng có điều kiện sống cuộc sống tốt hơn thì ai mà không muốn chứ?

Lúc trước ở xưởng cơ khí, anh chưa thành niên, được Tống Văn Bân cưu mang. Đó là nhà của Tống Văn Bân, anh không có ý kiến gì hết. Sau này ở quê, để không gây chú ý cộng thêm việc họ chắc chắn sẽ không ở đó lâu dài, Hứa Hằng Châu cũng không chỉnh trang nhiều. 

Bây giờ thì khác rồi. Nếu không có gì bất ngờ, họ sẽ ở đây rất lâu. Hơn nữa, dù sau này không ở Thủ đô nữa thì có một chỗ đặt chân ở đây cũng không tồi.

Thực ra, Hứa Hằng Châu không quá xem trọng căn nhà này. Với tầm nhìn của anh, Thủ đô lúc này vẫn chưa bước vào thời kỳ đỉnh cao xây dựng bất động sản, chỉ còn lại nhà kiểu tứ hợp viện* là lựa chọn tốt nhất. Trước khi xuyên không, anh có một căn nhà nhỏ kiểu tứ hợp viện do ông ngoại để lại. Anh ít khi đến ở, tiền chi phí sửa chữa hàng năm đã là một khoản lớn. Giữ căn nhà đó chỉ để giữ một kỷ niệm. 

Chú thích: Tứ hợp viện là 4 dãy nhà bao quanh một sân trời, tạo thành không gian kín, hài hoà

Vì vậy, anh không quá cố chấp với tứ hợp viện. Anh thích kiến trúc hiện đại cao tầng hơn, nhưng nghĩ lại Hướng Thần chắc sẽ thích tứ hợp viện. Đáng tiếc là tiền trên tay anh hiện tại không đủ. Những năm này anh chỉ làm ăn nhỏ lẻ, còn bị mắc kẹt ở quê. An toàn thì an toàn nhưng cũng bị trói tay trói chân. Những gì có thể làm thông qua Trương Hưng Nghiệp và những người khác cũng có hạn. Vì vậy, anh dự định tìm cơ hội kiếm một khoản lớn nữa, rồi mới đi mua một căn nhà tứ hợp viện. Căn nhà này thì ở tạm trước.

Ngoài ra, sau khi an cư lạc nghiệp, anh còn muốn đi tìm lại nhà ông ngoại mình. Ngay từ khi xuyên qua, anh và Hướng Thần đã phải đối mặt với một vấn đề: Họ xuyên đến thế giới ban đầu hay thế giới song song. 

Nếu là thế giới song song, mọi chuyện đều dễ nói. Cứ để những người thân đó sống trong ký ức. Nếu là thế giới ban đầu, Hứa Hằng Châu có nhiều điều không thể hiểu được. Đầu tiên, giả sử họ không thay đổi quỹ đạo cuộc sống của người thân, theo tuổi tác hiện tại của anh, nếu không có gì bất ngờ, anh chắc chắn có thể sống đến lúc “anh” của kiếp trước ra đời. 

Vậy thì vấn đề đặt ra là, hai Hứa Hằng Châu có thể cùng tồn tại trong cùng một thế giới không? Nếu không thể, có một người sẽ biến mất sao? Nếu có thể, Hứa Hằng Châu không thể hiểu được sự tồn tại này. Về bản chất, đây là một nghịch lý thời gian. Hơn nữa, nếu gặp lại người thân của mình, anh có nên thay đổi vận mệnh của họ không? Biết rõ cha ruột là một gã tồi tệ cuối cùng hãm hại vợ mình đến chết, anh không làm gì mà nhìn mẹ mình lặp lại số mệnh cũ sao?

Những chuyện này khiến Hứa Hằng Châu đau đầu. Lúc anh thảo luận với Hướng Thần, Hướng Thần cũng mặt mũi mờ mịt. Cậu thì đỡ hơn Hứa Hằng Châu. Bà ngoại cậu bị đưa cho nhà người khác làm vợ nuôi từ bé khi còn rất nhỏ. Sau này trùng hợp mà trốn thoát khỏi vùng núi sâu, cũng không biết mình đã sống ở đâu lúc nhỏ. Tuổi thiếu niên phiêu bạt không định, cho đến khi gặp và kết hôn với ông ngoại Hướng Thần mới ổn định hơn. Hướng Thần chỉ biết căn nhà mà cậu đã sống hơn mười năm sau này là do ông ngoại và bà ngoại cùng nhau mua. Nhưng đó là vài năm sau, lúc mẹ cậu đã đi học tiểu học. 

Vì vậy, Hướng Thần bây giờ chưa có chỗ để tìm người. Hứa Hằng Châu thì đã có mục tiêu. Anh nghĩ, vấn đề đã làm phiền anh ấy bâu lâu này cũng nên được giải quyết. Đợi sau khi an cư cùng Hướng Thần, anh sẽ ghé qua căn nhà cũ của ông ngoại, xem rốt cuộc thế giới này là gì.

Lập kế hoạch nhiều cũng vô ích. Điều đang bày ra trước mắt họ là chuyện chuyển nhà. Hứa Hằng Châu dẫn Hướng Thần đi thẳng đến căn nhà mới mua của mình. Lúc anh mua nhà đã không dẫn Hướng Thần đi, bảo cậu nghỉ ngơi ở nhà nghỉ. Hướng Thần cũng rất yên tâm về anh. Bất kể từ thẩm mỹ hay thói quen sinh hoạt, Hứa Hằng Châu đều kén chọn hơn cậu. Anh nói tốt thì chắc chắn là tốt. 

Xuống xe buýt ở một nơi không xa khu chung cư, Hướng Thần gãi đầu nhìn cảnh vật xung quanh, cảm thấy có vẻ hơi khác so với những gì mình nghĩ. Hứa Hằng Châu rất giỏi đoán ý cậu. Chỉ cần liếc mắt là thấy sự nghi hoặc của cậu. 

Anh chủ động hỏi: “Sao vậy?” 

Hướng Thần chớp mắt, nói thật: “Ở đây không giống là có tứ hợp viện nhỉ.” 

Ừm, đúng vậy. Cậu nghĩ Hứa Hằng Châu mua thẳng một căn tứ hợp viện. Cũng giống như Hứa Hằng Châu nghĩ, cái kiểu nhà ống thời đại này đến Hướng Thần cũng không mấy ưa thích. Vì vậy, anh nghĩ Hứa Hằng Châu chắc chắn đã chọn loại đắt nhất rồi. 

Hứa Hằng Châu nghẹn lời, dang tay thẳng thừng: “Không có tiền, chỉ có thể ở nhà như thế này.” 

Anh nói rõ thoải mái. Lúc này nhiều gia đình hơn chục miệng ăn còn đang chen chúc trong căn nhà tám chín mét vuông kia kìa. Chỉ có anh miệng lưỡi mới lớn như vậy thôi. 

“Ơ, anh phải nói sớm chứ, em có nè!” Hướng Thần vỗ ngực bôm bốp, mặt mày đỏ bừng, rất tích cực muốn cống hiến tiền tiết kiệm của mình.

Cậu vui mừng khôn xiết. Lúc nhỏ được Hứa Hằng Châu nuôi thì có thể nói là tuổi còn nhỏ. Sau này bắt đầu yêu nhau, mọi thứ cũng đều do Hứa Hằng Châu chi trả. Cậu không muốn so đo những chuyện vặt vãnh với Hứa Hằng Châu. Đã được anh ấy nuôi nhiều năm như vậy rồi, bây giờ làm bộ làm tịch thì chẳng có ý nghĩa gì. 

Nhưng nguyện vọng Hướng Thần muốn tặng Hứa Hằng Châu một vài bất ngờ nhỏ đã tan vỡ. cậu thực sự không nghĩ ra có thể tặng gì mà Hứa Hằng Châu không có. Trải nghiệm có một người bạn trai hệ Doraemon là gì, có lẽ là không biết mua quà gì cho anh ấy. 

Vì vậy, Hướng Thần bây giờ đang cố gắng phát triển kỹ năng mới, như là làm đồ thủ công chẳng hạn. Dù sao cũng qua tay cậu làm thì miễn cưỡng coi như tấm lòng. 

Nhưng bây giờ đã có cơ hội tiêu tiền cho bạn trai rồi! Hướng Thần lập tức kích động. Số tiền lương cậu tích góp bao nhiêu năm qua cộng thêm tiền lì xì, tiền tiêu vặt mà Hứa Hằng Châu cho cậu lúc nhỏ gom lại cũng có hơn một nghìn tệ. Đừng đánh giá thấp một nghìn tệ này. Lúc này sức mua không hề nhỏ. Gia đình có mười nghìn tệ có thể được coi là phú ông giàu nhức nách rồi đó. Hướng Thần cũng tạm coi là một phần mười của một phú ông đi.

“Không phải muốn làm chủ bất động sản cho thuê nhà sao? Tiền đưa hết cho anh rồi thì em không mua nhà nữa à?” Hứa Hằng Châu cố ý trêu chọc cậu. 

Hướng Thần không bận tâm xua tay: “Không sao, giá nhà bây giờ tăng không nhanh. Em đi làm rồi sẽ có tiền, tích lũy từ từ, không vội.” 

Thực ra cậu đã muốn nói từ lâu rồi. Nhà đất không hợp phong cách của Hứa Hằng Châu chút nào. Đã là an cư lập nghiệp thì cứ mua cái tốt nhất đi. Nếu được, cậu cũng muốn nếm trải cảm giác xây nhà vàng giấu giai nhân một phen. Hề hề. 

Hứa Hằng Châu không biết âm mưu nhỏ của cậu, trong lòng ấm áp. Không phải ai cũng có thể dốc hết tiền tiết kiệm giao cho người yêu của mình. Đáng tiếc số tiền này vẫn không đủ. Cho dù đủ cũng không được. Anh phải giữ lại một phần tiền để làm vốn, không thể dùng hết để mua nhà. 

Nhưng tấm lòng tốt của Hướng Thần không thể bị dập tắt. Hứa Hằng Châu đổi cách nói: “Em tưởng tứ hợp viện bây giờ dễ mua lắm à! Muốn mua cũng chẳng có ai bán. Cứ chờ đi, đợi anh xem xét thêm đã.”

Thực ra đây cũng là một lý do. Bây giờ người bán nhà vốn đã ít, người bán tứ hợp viện lại càng ít hơn. Hơn nữa, vì những chuyện của mấy năm trước, bây giờ một tứ hợp viện thường có rất nhiều gia đình cùng ở. Nhà cửa đều bị xáo trộn đến mức không ra hình thù gì nữa, muốn mua cũng rất phiền phức. 

“Vậy khi nào cần tiền thì nói với em nhé.” Hướng Thần lại tha thiết nói với Hứa Hằng Châu, vẻ mặt đáng yêu vô cùng vì sợ không đưa được tiền của mình cho bạn trai.

Hứa Hằng Châu ngứa ngáy trong lòng không chịu nổi, liếc nhìn xung quanh. Họ đang lên lầu, hành lang không có ai. Anh nhanh chóng tiến lại gần, hôn chụt một cái lên mặt Hướng Thần. Hướng Thần giật mình suýt nhảy dựng lên, mở to mắt nhìn anh. Hứa Hằng Châu khẽ cười, anh đã kiềm chế lắm rồi, nếu không thì đã không phải là một cái chạm nhẹ như chuồn chuồn đạp nước thế này đâu.

Dẫn Hướng Thần vào nhà mới, chưa kịp giới thiệu một lượt, anh đã ôm lấy cậu hôn một lúc cho thỏa cơn thèm, sau đó mới buông cậu ra. Nói là nhà mới, thực ra là nhà đã qua sử dụng, nhưng căn nhà được bảo quản tốt. Một số đồ nội thất lớn như giường, tủ quần áo, bàn… Hứa Hằng Châu đã xem qua, đều rất tốt. Nếu họ tự đi mua cũng chưa chắc tìm được đồ tốt, lại còn phiền phức, nên dứt khoát mua lại luôn hết đồ nội thất của chủ nhà luôn. 

Nhưng những vật dụng nhỏ như bát đũa, chậu… thì chắc chắn phải tự mua sắm. Điều này thì rất tiện lợi. Hứa Hằng Châu chọn những kiểu dáng trong không gian của mình gần giống với những gì người thời đại này đang dùng rồi lấy ra dùng. Những cái không có thì mua thêm vào, như vậy tiện hơn rất nhiều.

Ngày hôm đó, Hứa Hằng Châu và Hướng Thần cùng nhau dọn dẹp tổng thể một lượt. Trên giường trải ga trải giường, chăn đệm mới. Tất cả đều là bông do họ tự chuẩn bị, tìm người ở thôn dùng vải cotton may, đắp chăn này vào mùa đông ấm áp cực kỳ. Sau khi chăn được làm xong, họ phơi nắng cẩn thận rồi mới cất vào không gian. 

Lúc này lấy ra, chăn phồng cao. Hướng Thần ngã người vào chăn đệm, lăn một vòng thoải mái. Đáng tiếc là bộ chăn đệm này không thể phát huy tác dụng lâu dài. Có lẽ là do chuẩn bị hành trình cộng thêm mấy ngày bị kìm nén trên xe khiến người ta b**n th** rồi. Buổi tối Hứa Hằng Châu đã mở một bữa tiệc toàn thịt, còn ăn đi ăn lại miếng thịt Hướng Thần này mấy lần. Ngày hôm sau, ga trải giường và chăn đệm vừa thay chỉ có thể thay mới toàn bộ. 

Hướng Thần quấn chăn rúc vào ghế đẩu, đợi Hứa Hằng Châu thay xong đồ trên giường thì bề cậu về giường, bù đắp cho giấc ngủ bị thiếu tối qua.

Sau khi nghỉ ngơi mấy ngày, Hứa Hằng Châu dự định đi tìm nhà ông ngoại để giải đáp những hoài nghi trong lòng. Chuyện này anh đã nói trước với Hướng Thần. Hướng Thần kiên quyết muốn đi cùng. Dù sao cũng có quá nhiều khả năng, không biết diễn biến nào sẽ xảy ra. Lỡ đâu có tai nạn gì, Hướng Thần có mặt thì không đến nỗi không biết gì. Hứa Hằng Châu cũng dự định như vậy. Bất kể anh gặp phải chuyện gì, sau này Hướng Thần chắc chắn cũng sẽ phải trải qua một lần như vậy, cho cậu thêm trải nghiệm trước cũng tốt. Thế là sau khi sắp xếp nhà cửa xong, chọn một ngày trời trong nắng ấm, Hứa Hằng Châu dẫn Hướng Thần đi gặp ông ngoại anh.

Nói ra cũng là chuyện kỳ lạ. Trước khi xuyên không, lúc Hứa Hằng Châu gặp Hướng Thần, những người thân mà anh quan tâm cơ bản đều đã không còn. Tên cha rồi đó thì khỏi cần nhắc. Ngay cả muốn dẫn Hướng Thần đi gặp người lớn trong nhà cũng không có cơ hội. 

Phía Hướng Thần cũng vậy. Không ngờ sau khi xuyên không, ngược lại lại có cơ hội. Dù không thể đường đường chính chính dẫn Hướng Thần đến trước mặt ông ngoại, nói một câu “Đây là cháu rể của ông”, nhưng cũng coi như dẫn Hướng Thần gặp người thân rồi. 

Hứa Hằng Châu nghĩ như vậy, trong lòng lại có chút an ủi không tên.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn