“Trưởng thôn, kết quả có chưa?” Trần Hữu Sơn vừa về từ bên ngoài đã bị vây kín. Các thanh niên trí thức vây ba lớp trong, ba lớp ngoài chặn đường chặt cứng, từng người một đều hỏi về kết quả.
“Gấp cái gì? Vừa mới thi xong thôi, làm gì có kết quả nhanh như vậy!”
Trần Hữu Sơn đẩy những người đang chặn trước mặt mình: “Tránh ra tránh ra, tụ tập ở đây không cần làm việc lấy điểm công lao động nữa à. Nhìn Hiệu trưởng Hứa và thầy giáo Tiểu Hứa kia kìa, đó mới gọi là bình tĩnh.”
Trong đám đông, không biết ai đó thì thầm một câu: “Họ ôn tập lâu như vậy, lại còn có tài liệu ôn tập gửi từ Thượng Hải đến. Nếu ngay cả kỳ thi sơ khảo cũng không qua được thì chi bằng sớm nghỉ dạy đi, tránh làm lỡ dở con em người ta.”
Ác ý trong lời này gần như tràn ra, nhưng lại gợi được một tràng hưởng ứng, giọng điệu ai nấy đều chua lè.
Trần Hữu Sơn dứt khoát không đi nữa, đứng ngay tại chỗ, khoanh tay cười lạnh: “Vậy trách ai? Lúc người ta ôn tập các anh các chị không thấy à? Tôi còn nghe thấy có người nói họ làm bộ, cầm sách vở lừa gạt người khác cơ đấy? Ồ, bây giờ lại nói thời gian người ta ôn tập dài à? Tôi nói mấy cô cậu học sinh các cậu này, sao không tự mình cố gắng mà thi lấy một kết quả tốt, toàn nói những lời cay nghiệt hết lần này đến lần khác.”
Trần Hữu Sơn một mình đấu lại khiến nhóm người đó mặt đỏ tía tai. Ông gạt mấy người đang chặn phía trước ra, phất tay áo bỏ đi. Bây giờ ông uy phong lắm, sợ gì?! Từng người một muốn về thành phố đều phải đến chỗ ông xin giấy chứng nhận. Về rồi chẳng lẽ còn có thể tìm đến gây rắc rối từ xa cho ông à? Những người không về được thì đang ở trên địa bàn của ông, ông lại càng không cần phải sợ.
“Đi thôi đi thôi, chỉ là kỳ thi sơ khảo thôi, làm sao có thể thi trượt được chứ.”
Trong đám đông có người tự xoa dịu mình, nhưng lời nói này lại càng giống thuyết phục bản thân, nghe rất thiếu tự tin.
“Đúng vậy, làm sao có thể thi trượt được.”
Những người còn lại cũng tiếp lời vài câu, có thể thấy thực ra họ cũng không có nhiều niềm tin.
Cũng là do thời gian quá gấp. Từ lúc công bố tin tức đến kỳ thi đại học chính thức chỉ có hơn một tháng. Hơn nữa, vì số lượng người đăng ký quá đông, các địa phương còn phải tổ chức một kỳ thi sơ khảo trước. Những người qua sơ khảo mới được tham gia kỳ thi đại học chính thức.
Các thanh niên trí thức này, người ít thì một hai năm, người lâu thì hơn chục năm không chạm vào sách vở. Ngay cả giáo viên trường tiểu học thôn cũng suốt ngày xem sách tiểu học, không giúp được gì nhiều. Lúc ôn tập, thậm chí còn không biết bắt đầu từ đâu, ôn tập như thế nào, dùng gì để ôn tập.
Hà Viễn Phong đã gửi cho Hướng Thần và Hứa Hằng Châu hai cuốn tài liệu, chính là bộ《Tuyển tập tự học Toán – Lý – Hóa》 nổi tiếng đó, tập Đại số. Các thanh niên trí thức trong thôn, Sơn Tử và những học sinh cuối cấp khác đều đến mượn đọc. Hướng Thần không ngại cho mượn sách, nhưng lúc này cũng phải phân biệt thân sơ chứ. So với những thanh niên trí thức thậm chí còn chưa nói được mấy câu, thậm chí nói xấu sau lưng họ, cậu chắc chắn sẵn lòng cho những người quen biết mượn sách trước.
Thời gian quá gấp. Hướng Thần và Hứa Hằng Châu giữ lại một cuốn để tự xem, cuốn còn lại thì cho Sơn Tử trước. Sau khi cậu ấy chép xong thì đưa cho Mai Tử. Sau Mai Tử thì đến Trần Nhược Hàm và mấy học sinh cấp ba khác được đào tạo ra từ trường tiểu học thôn. Còn về phía thanh niên trí thức, Tưởng Miểu cũng nhận được ba cuốn sách do gia đình gửi đến. Cô ấy và Lâm Gia Ngôn xem một cuốn, Tưởng Lỗi một cuốn, vẫn còn một cuốn để cho Cao Dương và Khúc Vy mượn.
Khi kỳ thi sơ khảo đến, phần lớn mọi người thậm chí còn chưa sờ đến bìa cuốn tài liệu. Họ tự ôn tập linh tinh, thực sự mù tịt không biết bắt đầu từ đâu. Với tình trạng đó mà đi thi thực sự không có nhiều hy vọng. Sau khi ra khỏi phòng thi, có lẽ họ cũng cảm thấy mình thi không tốt. Họ không tự kiểm điểm mà lại đổ lỗi cho Hướng Thần, Tưởng Miểu và những người khác, cho rằng vì những người đó ích kỷ không cho mượn sách nên mới khiến họ thi không tốt.
Kết quả quả nhiên không làm họ thất vọng. Sau khi kết quả được công bố, Hướng Thần và những người khác đều đỗ, còn họ đều trượt. Điều này cũng nằm trong dự đoán. Kết quả này khiến Hướng Thần kinh ngạc. Cậu nghe Hứa Hằng Châu nói, kỳ thi đại học lần này có hơn năm triệu người tham gia. Con số này đã đủ đáng sợ rồi, không ngờ lại còn sàng lọc trước một lượng lớn. Như thôn Đại Hà của họ, riêng người tham gia sơ khảo đã gần ba mươi người, rớt hơn một nửa. Thực ra đề thi Hướng Thần làm thấy không khó, nhưng như vậy mà còn không qua được thì quả thực tham gia kỳ thi đại học cũng là lãng phí nhân lực tài lực.
Bất kể cam tâm hay không cam tâm, kết quả đã ra, kết cục đã được định đoạt. Lòng người đã dao động từ khi công bố khôi phục kỳ thi đại học lại bình tĩnh lại một phần. Nhưng hy vọng cũng đã được thắp lên. Chỉ cần có cơ hội, lần một không được thì lần hai, lần hai không được thì lần ba, nhất định phải thi đỗ mà đi ra.
Không lâu sau kỳ thi sơ khảo, kỳ thi đại học đã đến. Lúc này còn chưa chia thi đại học theo khu vực.
Sau này, trong các kỳ thi công chức, kỹ năng nghề nghiệp, thi cao học, thí sinh đều sẽ đặt khách sạn gần địa điểm thi trước, sợ buổi sáng đến thi bị kẹt xe trên đường.
Tương ứng, những ngày đó là ngày phát tài của các chủ khách sạn. Ngay từ khoảnh khắc công bố địa điểm thi, giá phòng lập tức tăng vọt. Tăng gấp đôi còn được coi là chủ quán tử tế. Những nhà nghỉ nhỏ được cải tạo từ nhà dân bình thường giá năm mươi đồng, những ngày đó họ dám hét giá năm trăm với bạn. Không ở không được. Người địa phương thì còn đỡ, người tỉnh ngoài vượt ngàn dặm đến thi nếu vì ở quá xa mà lỡ giờ thi thì có khóc cũng không cứu nổi, cuối cùng chỉ có thể chịu chặt chém.
Hướng Thần và Hứa Hằng Châu không có nỗi khổ này. Phải nói là, muốn trải nghiệm phòng trọ khu vực thi cũng không có cơ hội, vì lúc này chưa có khái niệm đó.
Sáng ngày thi, trời còn chưa sáng hẳn, các thanh niên trí thức của thôn Đại Hà đã đội sương mỏng đi về phía thị trấn. Đi suốt quãng đường, lưng ướt đẫm mồ hôi. Áo bông quấn kín mít, mặt bị gió quất rát, nhưng người lại nóng muốn c** q**n áo. Họ dậy quá sớm, gần như là nửa đêm đã dậy. Đến được phòng thi thì trời vẫn còn tối đen. Trong màn đêm đen kịt, từng bóng đen xuyên qua lớp sương mỏng tụ tập về phía phòng thi, chẳng mấy chốc đã đứng đông nghịt trước cổng. Những người quen biết tụ lại với nhau nói chuyện thì thầm. Chẳng mấy chốc, khắp bốn phía đều là tiếng người xì xào.
Đến thi sớm như vậy đều là bụng đói meo. Những người có tính toán mang theo lương khô. Lúc này ăn tạm một miếng, dù sao cũng có thể an ủi cái bụng đang réo liên tục.
Hướng Thần đeo một cái ba lô. Lúc này cậu mở ba lô lấy ra một hộp cơm giữ nhiệt. Bánh bao bên trong còn bốc hơi nóng. Cậu chia ra cho mỗi người một cái, nuốt chửng chỉ trong mấy miếng.
Trường học là nơi tổ chức thi. Cổng gác lặng lẽ bật đèn sáng, ngay lập tức tầm nhìn của nhiều thí sinh tập trung lại đó. Cánh cửa gỗ của chốt gác kẽo kẹt mở ra. Một ông cụ bước ra, khiêng ra một cái bếp than, một cái ghế đẩu đơn. Một bà cụ xách một cái ấm đun nước đặt lên bếp, rồi đặt một chồng bát lên ghế đẩu. Dựng lên cái thế trận này với ý nghĩa rất rõ ràng. Lập tức có thí sinh vây quanh.
Ông cụ đưa cái bát về phía trước: “Năm xu một bát.”
Nghe thấy lời này, có thí sinh khẽ rít lên. Cái bát rất lớn, dù không mang lương khô thì một bát nước vào bụng cũng có thể lừa dối cái bụng, có cảm giác no tạm thời bằng nước. Nhưng dù vậy, năm xu một bát nước vẫn là đắt. Phải biết rằng, lúc này trứng gà cũng chỉ có giá đó. Ngày thường ở nhà quê, họ đều tiếc không dám ăn mà đem đi đổi lấy tiền.
Tuy nhiên, ông cụ dám hét giá này đương nhiên là có cơ sở. Quả nhiên, người đầu tiên chê đắt không mua. Phía sau lập tức có người vươn tay đón lấy cái bát, móc năm xu đưa cho ông cụ. Bà cụ liền xách ấm đồng rót cho anh ta một bát nước nóng đầy ắp. Hơi nóng bốc lên nghi ngút trên miệng bát. Các thí sinh run rẩy vì lạnh do mặc không đủ ấm đều nuốt nước bọt, ùa lên bao vây cái quán nước nóng nhỏ bé đó. Hướng Thần mắt chữ O mồm chữ A, không ngờ tránh được phòng trọ khu vực thi, lại còn có nước nóng khu vực thi!
Hướng Thần và Hứa Hằng Châu tự mang theo nước nóng. Sau khi ăn bánh bao, họ chỉ uống thêm chút ít, sợ lát nữa vào thi lại muốn đi vệ sinh. Đợi thêm một lúc cuối cùng cũng đến lúc phòng thi mở cửa. Hứa Hằng Châu và Hướng Thần so giờ với nhau rồi kiểm tra lại văn phòng phẩm mang theo. Họ hẹn địa điểm gặp nhau sau khi thi, mỗi người cầm thẻ dự thi đi về phòng thi của mình.
Kỳ thi diễn ra trong hai ngày. Mỗi buổi thi đều vội vã vào phòng thi. Sau khi ra, họ cũng không bao giờ dò đáp án với nhau. Thi xong là vứt ra sau đầu, không nên mang cảm xúc của buổi thi trước vào buổi thi sau. Đây là kinh nghiệm Hướng Thần học được từ thế hệ sau.
Mãi đến khi thi xong hai ngày, về nhà ngủ vùi một giấc, tỉnh dậy tắm nước nóng thoải mái rồi ăn một bữa ngon mới có tâm trạng bàn luận về chuyện thi cử. Hai ngày này quả thực rất vất vả. Mỗi sáng đều dậy lúc nửa đêm, đi đường đêm đến thị trấn. Đồ ăn thì tạm bợ qua loa. Buổi trưa không thể về nhà vì quá xa. Các thí sinh khác thì tìm đại một góc để nép vào, gặm bánh hấp khô tự mang theo.
May mắn là hai ngày này trời đẹp không mưa, nếu không còn khổ sở hơn. Hứa Hằng Châu đã thuê một căn nhà gần phòng thi, thuê một phòng để buổi trưa họ có chỗ ở, dù sao cũng không cần phải hóng gió lạnh bên ngoài.
“Anh thi thế nào?” Hướng Thần hỏi Hứa Hằng Châu trước. Hứa Hằng Châu liếc cậu một cái. Nhìn vẻ mặt của cậu, anh đoán được Hướng Thần có lẽ thi rất tốt. “Bình thường thôi. Đỗ thì chắc chắn không thành vấn đề. Chỉ xem là đõ vào trường nào thôi.”
Anh không nói quá chắc chắn, thực ra trong lòng cũng rất tự tin. Trước khi thi, anh không nghĩ như vậy, dù sao cũng không biết tình hình thế nào. Thi xong thì yên tâm rồi. Đề thi đối với anh thực sự không khó. Ngữ văn một trăm điểm, riêng bài luận đã bảy mươi điểm, ba mươi điểm còn lại là một bài dịch văn ngôn và một bài văn hiện đại. Làm không thấy khó. Toán học đặt ở thế hệ sau cũng chỉ là độ khó của lớp chín hoặc lớp mười, hoàn toàn không làm khó được anh. Vật lý cũng khá đơn giản, dù sao cũng không thể so sánh với thi đại học sau này. Còn về Chính trị những năm này đã học quá nhiều, khả năng sai sót không lớn.
“Em thấy em thi rất tốt.” Hứa Hằng Châu không hỏi, Hướng Thần tự nói.
Cậu có hơi tự đắc, nụ cười trên mặt không thể giấu được. Không trách cậu lại có thái độ này. Trước khi xuyên qua, cậu mới thi đại học được hơn một năm. Nỗi sợ hãi bị kỳ thi đại học bón hành vẫn còn hiện rõ trước mắt. Mặc dù sau này vượt mức bình thường mà bám được cái đuôi của trường top, nhưng thực ra sau khi thi xong cậu rất không tự tin. Mấy tay học giỏi là do chỉ có thể thi được tổng điểm như vậy, còn cậu là làm cái đề còn không xong. Sự so sánh này quá thảm khốc, lòng tự tin bị nghiền nát đến mức không còn gì.
Nhưng lần này thì khác. Hướng Thần làm bài liền mạch như có thần trợ giúp, viết với một khí thế mạnh mẽ. Làm xong còn có thời gian kiểm tra mấy lần. So với trước khi xuyên không, đây là một bước tiến khổng lồ!
Và cuối cùng cậu cũng đã trải nghiệm được cái cảm giác tự tin chắc chắn của đám học sinh giỏi sau khi thi xong. Thật tuyệt vời! Không cần phải trăn trở trường nào sẽ nhận cậu, mà là cậu muốn học trường nào.
“Nghĩ kỹ sẽ vào trường nào chưa?” Hứa Hằng Châu hỏi.
Thời đại này là đăng ký nguyện vọng trước rồi mới có kết quả thi. Hơn nữa, kỳ thi đại học đầu tiên nên muốn dò điểm chuẩn cũng không có chỗ để dò. Tất cả đều dựa vào cảm giác của mình để ước lượng điểm. Điều này rất thử thách tâm lý. Ước lượng quá cao mà không đậu thì uất ức. Ước lượng quá thấp mà trường không đủ tốt thì bức bối. Nói chung là rất tra tấn người.
Hướng Thần và Hứa Hằng Châu đều không có nỗi phiền muộn này. Hướng Thần đã định ra mục tiêu từ sớm: Đại học Sư phạm Thủ đô. Hứa Hằng Châu thì chọn tượng trưng thôi, chuẩn bị chọn trường gần nhất để đăng ký. Hai người họ cũng rất kiêu ngạo. Người khác còn đang lo lắng điểm số có đủ hay không, họ đã sớm nhắm đến những mục tiêu mà người thường khó có thể tưởng tượng được, và không chút do dự viết mục tiêu của mình vào phiếu đăng ký nguyện vọng.