Lúc trước Hứa Hằng Châu tỏ tình với Hướng Thần, trông như cậu không suy nghĩ nhiều đã đồng ý. Thực ra không phải vậy. Sau khi cậu hiểu rõ tình cảm của mình với Hứa Hằng Châu, điều duy nhất cậu lo lắng là Tống Văn Bân bên kia có thể chấp nhận được không.
Cậu và Hứa Hằng Châu tính cách khác nhau. Hứa Hằng Châu cá tính độc lập, quyết định gì cũng lấy sở thích và lợi ích của bản thân làm chủ, ít khi để ý đến cách nhìn của người khác. Như mối quan hệ của anh với Hướng Thần, sau khi nhận ra lòng mình, mọi thứ khác trong mắt anh đều không thành vấn đề. Việc duy nhất cần làm là đạt được mục đích của mình, khiến Hướng Thần trở thành người của anh.
Nhưng Hướng Thần lại khác. Lòng cậu mềm yếu hơn, phàm là người đã được cậu xếp vào hàng ngũ người thân, cậu thà chịu thiệt cũng muốn những người này vui vẻ. Tống Văn Bân là người thân không thể nghi ngờ. Trong lòng Hướng Thần, Tống Văn Bân không phải cha nhưng hơn cả cha. Những thiếu thốn thời thơ ấu mà cha ruột không cho cậu, Tống Văn Bân đều cho cả. Cậu không muốn làm tổn thương Tống Văn Bân.
May mắn thay, có Hà Viễn Phong và Cố Vân Chi đã thử dò thái độ của Tống Văn Bân trước cho họ. Khi Hướng Thần đồng ý Hứa Hằng Châu, cậu mới có thể không chút e dè, chỉ cần thuận theo tiếng lòng của mình là đủ.
Lúc trước vô tình biết được mối quan hệ của Hà Viễn Phong và Cố Vân Chi từ miệng bé Bình An, Chung Bình ban đầu không dám tin. Sau khi bình tĩnh lại, cô đương nhiên sẽ kể chuyện này cho Tống Văn Bân. Tống Văn Bân chưa từng nghe về chuyện này. Chú làm sao nghĩ được đàn ông với đàn ông còn có thể thành đôi. Chú nghĩ có lẽ là có sự hiểu lầm nào đó, muốn nói chuyện rõ ràng với Hà Viễn Phong tránh để mình suy nghĩ lung tung.
Chung Bình giữ chặt chú lại, chỉ hỏi: “Nếu chuyện này là sự thật, anh sẽ làm gì? Đuổi họ đi? Giam họ lại?”
Tống Văn Bân lắc đầu nguầy nguậy. Chú làm sao có thể làm loại chuyện đó. Tiểu Hà và Tiểu Cố đều là người tốt, cách làm người không có gì để chê trách. Cho dù… cho dù hai người này góp gạo thổi cơm chung cũng không gây trở ngại gì cho chú. Làm sao chú có thể đối xử với họ như vậy.
Chung Bình liền cười, nói: “Nếu đã như vậy, anh hỏi có ý nghĩa gì? Dù sao cũng không thay đổi cách nhìn của anh về họ. Chuyện của người ta anh quản nhiều thế làm gì? Nghĩ theo cách khác, nếu một trong hai người họ là con gái, lúc này anh có nên vui mừng giúp họ chuẩn bị hôn lễ không?”
Tống Văn Bân vô thức gật đầu. Gật xong lại cảm thấy có gì đó không đúng. Chú bị vợ mình nói cho mơ hồ. Hình như hai người này ở bên nhau cũng không có vấn đề gì?
Đương nhiên là có vấn đề. Nếu là người khác, đã sớm hò hét đánh giết hai người này rồi. Chỉ có những người họ mới có thái độ như vậy. Bản thân Chung Bình tính cách phóng khoáng cởi mở. Đừng nhìn cô bây giờ là một người vợ hiền, mẹ đảm, thực ra trong cốt cách vẫn còn chút lệch lạc khỏi khuôn phép. Nếu không, ngày xưa cô đã không theo đuổi Tống Văn Bân đến mức nửa cái xưởng đều biết.
Cô là người cảm tính lớn hơn lý trí. Sau khi biết mối quan hệ của Hà Viễn Phong và Cố Vân Chi, điều đầu tiên cô nghĩ đến là đoạn tình cảm này khó khăn đến mức nào. Đương nhiên cô không muốn làm hòn đá cản đường mang danh thế tục cản trở con đường của cặp đôi mệnh khổ này. Ngược lại, cô muốn giúp đỡ họ.
Về phần Tống Văn Bân, tính cách của chú vốn có hơi giống với Lão Lý và Lão Tưởng, trọng phẩm đức, thích lo lắng linh tinh, và cũng giống như Hướng Thần, độ bao dung đối với người nhà cực kỳ cao. Bị vợ mình lừa phỉnh vài câu, thành kiến thế tục đó đã sớm bị chú quên sạch.
Cuối cùng chú còn sờ đầu lo lắng: “Vậy chúng ta có nên lì xì không?”
Chú ngẫm lại, dù không phải là một nam một nữ kết thân, người ta đã nên đôi thì lì xì cũng là phải phép. Chung Bình cười ra nước mắt, không biết lúc trước mình làm sao lại nghĩ người đàn ông này có tài và tháo vát, rõ ràng là ngốc như vậy. Nhưng cô không hối hận. Phá bỏ mọi rào cản theo chú đến Tây Bắc là điều đúng đắn nhất cô từng làm.
Những người trong nông trường cứ thế thuận lý thành chương, thậm chí không cần Hà Viễn Phong phải tốn sức mà tự mình tiêu hóa và chấp nhận mối quan hệ của họ. Cố Vân Chi thở phào nhẹ nhõm. Y gặp nạn lưu lạc đến nơi này, trong số những người ở đây có đồng nghiệp, có ân nhân, đều là những người y quan tâm. Y thực sự không muốn bị những người này nhìn bằng ánh mắt ghét bỏ. Dù người đời có chửi rủa y ngàn câu vạn câu cũng không bằng một câu chửi rủa từ những người này.
Chưa dừng lại ở đó, mùa đông năm đó, khi Hướng Thần và Hứa Hằng Châu đến Tây Bắc ăn Tết, Tống Văn Bân tìm cơ hội tâm sự với họ, một lòng muốn làm tốt công tác tư tưởng trước cho họ. Ý của chú là dù không thể chấp nhận cũng đừng nói lời ác ý, sợ hai đứa tuổi nhỏ quá thành kiến thành ra ghét bỏ mà gây gổ với người ta.
Hướng Thần nghe xong, cả người ngây ra. Họ lại là mối quan hệ như vậy sao? Cậu chỉ biết hai người này quan hệ tốt, không ngờ lại tốt đến mức này. Hơn nữa, lúc trước Hà Viễn Phong không phải nói hai người là bạn học sao? Chẳng lẽ là lừa cậu à?
Đương nhiên không phải lừa cậu, dù là bạn học cũng không ngăn cản người ta cùng lớp rồi sau đó cùng giường! Thế mới nói, Hướng Thần “bẻ cong” bản thân một cách không chuyên nghiệp chút nào, không hề có gay-dar cần có.
Còn về Hứa Hằng Châu thì không cần nói. Anh đã biết từ lâu, chỉ là không nói ra thôi. Lúc này Tống Văn Bân nhắc đến, anh ừ ừ à à đáp lại một hồi, lèo lái chuyện này cho qua. Vì lúc đó anh cũng chưa có ý đồ gì với Hướng Thần, đương nhiên không cần lộ ra xu hướng tính dục của mình.
Nói cách khác, nhờ có cặp đôi Hà Viễn Phong và Cố Vân Chi, một trở ngại lớn đã được quét sạch trước cho Hướng Thần và Hứa Hằng Châu. Về điều này, Hứa Hằng Châu và Hướng Thần đều vô cùng biết ơn. Tình huống của họ trong thời đại này vô cùng khó khăn. Hướng Thần chỉ mong họ có thể sống bên nhau đến đầu bạc răng long. Hứa Hằng Châu lại biết, vận mệnh đã sớm thay đổi. Ít nhất, Cố Vân Chi đã sống sót, Hà Viễn Phong sẽ không cô độc đến cuối đời.
Cố Vân Chi ở lại nông trường thêm mấy tháng. Lúc đó, nông trường chỉ còn lại gia đình Tống Văn Bân, Trần Tiểu Thảo và y. Nông trường vốn nhộn nhịp chỉ còn lại bấy nhiêu người. bé Bình An nhiều lần viết thư cho Hướng Thần, nước mắt làm ướt cả giấy, nói với Hướng Thần rằng con bé rất nhớ ông bà, chú bác của mình. Nó còn nhỏ, chỉ biết có những người này ở bên cạnh nó rất vui vẻ, không hiểu rằng rời đi mới là sự cứu rỗi đối với họ.
Hướng Thần chỉ có thể an ủi con bé qua thư rồi xin ý kiến Hứa Hằng Châu. Gia đình Tống Văn Bân không thể nào cứ tiếp tục canh giữ cái nông trường nhỏ bé ở Tây Bắc đó mãi được. Hứa Hằng Châu bảo cậu yên tâm đừng lo lắng. Theo anh thấy, tiền đồ của Tống Văn Bân sau này rộng mở lắm, không đến lượt họ phải bận tâm.
Năm nay dường như thời gian trôi qua cực kỳ nhanh. Tháng Bảy, Sơn Tử và Mai Tử kết thúc chương trình học cấp ba, lần lượt tham gia kỳ thi tuyển công nhân của huyện và xã, ở nhà chờ tin tức. Tháng Chín, Hứa Hằng Châu và Hướng Thần nhận được thư của Đặng Lịch gửi từ thành phố Kinh, thông báo tin tức sắp khôi phục kỳ thi đại học. Kèm theo thư là một bưu phẩm, bên trong là tài liệu ôn tập do Đặng Lịch và Lão Lý cùng những người khác sưu tầm. Tưởng Miểu cũng nhận được tin tức từ ông nội cô, càng dốc toàn lực vào việc ôn tập.
Đầu tháng Mười, tình hình gia đình Cố Vân Chi được điều tra rõ ràng, được phép rời Tây Bắc. Hà Viễn Phong đã chuẩn bị xong xuôi mọi thứ vui vẻ đi đón y. Những người tiễn biệt lần này chỉ còn lại gia đình Tống Văn Bân và Trần Tiểu Thảo. Khi Hà Viễn Phong đến, bé Bình An vui mừng khôn xiết, không còn quậy phá với anh ta nữa mà ngoan ngoãn và ngọt ngào gọi anh ta là Chú Hà, còn chia kẹo của mình cho anh ta ăn, khiến Hà Viễn Phong vô cùng cảm động.
Đến lúc họ sắp đi, bé Bình An ngớ người ra. Hóa ra Chú Hà không phải là về thăm, mà là muốn dẫn Chú Cố đi cùng! Con bé lập tức gằn họng khóc vang trời. Cố Vân Chi luống cuống ôm con bé dỗ dành hồi lâu, hận không thể đóng gói luôn cả bé con này mang đi.
Hà Viễn Phong cười ra nước mắt. Chia ly luôn khiến người ta buồn bã. May mắn thay, anh ta đã thông báo với Tống Văn Bân trước đó. Có lẽ không lâu sau, anh ta sẽ tranh thủ được cho Tống Văn Bân một chức vụ, lúc đó là có thể gặp lại rồi. Tống Văn Bân bế bé Bình An, bên cạnh là Chung Bình và Trần Tiểu Thảo. Bốn người đứng ở cổng nông trường, vẫy tay chào tạm biệt người cuối cùng.
Bọn họ không biết, Lão Lý, Lão Tưởng và những người khác đã rời đi cũng không biết, thậm chí là Hướng Thần và Hứa Hằng Châu những người đã mang đến sự thay đổi cũng không biết, lịch sử ban đầu là như thế nào. Từ chuyện của Hà Viễn Phong, Hứa Hằng Châu lờ mờ cảm nhận được sự xuất hiện của hai người họ đã thay đổi cuộc đời anh ta, nhưng anh không biết đó là sự thay đổi như thế nào.
Trong lịch sử ban đầu, nếu không có Hứa Hằng Châu và Hướng Thần xuyên tới, Tống Văn Bân đã không thể tự bảo toàn bản thân một cách nguyên vẹn ngay từ đầu. Vì tính cách quá cứng rắn, chú sẽ phải chịu nhiều đau khổ. Chú sẽ không chờ được Tưởng Thủ Bình đến giải cứu, cuối cùng kéo lê cơ thể bệnh nặng bị đưa đến một nơi rất hẻo lánh để lao động cải tạo, và không lâu sau chết ở đó.
Vì hai đứa con của Hứa Đại Sơn mất tích, Tống Văn Bân gánh chịu áp lực tâm lý rất lớn. Chú ít nói, ít cười, ngoài công việc ra thì chạy đôn chạy đáo khắp nơi tìm người. Chung Bình có lẽ có cảm tình với chú, nhưng cũng bỏ cuộc trước sự từ chối kiên quyết của chú.
Lão Tưởng và Lão Lý thiếu thuốc men, thiếu ăn, còn phải tham gia lao động chân tay nặng nhọc. Áp lực tinh thần lại càng thường xuyên hơn. Họ không thể chịu đựng được nhiều năm như vậy. Một đợt bệnh nhẹ cũng có thể lấy đi mạng sống của họ.
Cô giáo Đàm thì khỏi phải nói. Ở kiếp này, nếu không phải Hứa Hằng Châu đến kịp thời mang theo thuốc hạ sốt, bà cũng không qua khỏi, càng không nói đến kiếp trước.
Đặng Lịch bị người ta đánh chết. Chú ấy không chịu được đói, ăn trộm một củ khoai lang. Lúc bị bắt, chú ấy vẫn còn cố nhét vào miệng. Cuối cùng đến tận lúc chết, củ khoai lang trong miệng vẫn chưa kịp nuốt.
Cố Vân Chi chết do tự sát. Hà Viễn Phong ở kiếp trước đã không thể ở cùng với y. Nông trường đó lúc bấy giờ không có Tống Văn Bân, không thể tiếp nhận và cũng không muốn tiếp nhận nhiều người như vậy. Cố Vân Chi và Hà Viễn Phong bị chia cắt, ở những nơi khác nhau.
Cố Vân Chi tâm cao khí ngạo, dáng vẻ lại vô cùng tuấn tú. Trong bộ phận quản lý có một kẻ tâm địa vừa xấu xa vừa b**n th**, đặc biệt thích sỉ nhục y. Hết lần này đến lần khác, Cố Vân Chi luôn nhớ lời Hà Viễn Phong nói, anh ta bảo y chờ anh ta. Y đã chờ rất lâu, sau này thực sự không thể chờ nổi nữa. Những đau khổ đó dường như kéo dài vô tận. Y đã mài sắc chiếc muỗng ăn cơm đâm vào cổ mình. Y không biết, lúc đó Hà Viễn Phong khó khăn lắm mới hỏi thăm được tung tích của y. Anh ta đã dùng chiếc đồng hồ duy nhất còn lại mà cha anh ta tặng để hối lộ người quản lý, muốn xin chuyển qua. Kết quả khi đến nơi, điều anh ta nhận được lại là tin báo tử của y.
Trong số những người này, chỉ có bác sĩ Ngụy và Hà Viễn Phong là sống sót. Hà Viễn Phong vật vờ sống qua những năm tháng đó, không biết mình đã sống sót bằng cách nào, cũng không biết tại sao mình vẫn còn sống. Anh ta không thể phụ lòng cha mẹ mà tự sát như Cố Vân Chi. Sống mà chẳng khác gì đã chết, từ đó cô độc suốt đời.
Bác sĩ Ngụy không con cái, lúc đến một mình, lúc đi mang theo một chiếc hộp tro cốt nhỏ. Ông và cô giáo Đàm là thanh mai trúc mã, tuổi thiếu niên thuận lý thành chương mà thích nhau. Đáng tiếc thế sự vô thường, gia đình bác sĩ Ngụy sa sút, cô giáo Đàm bị gia đình gả cho một nhà khác môn đăng hộ đối. Bác sĩ Ngụy rời xa quê hương. Đến khi gặp lại đã là cảnh tượng này. Ông là một danh y nổi tiếng, cả đời cứu sống vô số người nhưng lại không thể cứu được người mà ông đã nhung nhớ nhiều năm.
Có lẽ vào khoảnh khắc Hướng Thần xuyên tới, lịch sử đã âm thầm rẽ sang một ngã khác, đi theo một hướng đi chưa biết. Khó nói là tốt hay xấu, nhưng đối với những người này mà nói, chắc hẳn là tốt.
Ngày 21 tháng 10, các phương tiện truyền thông lớn trên toàn quốc đều công bố tin tức khôi phục kỳ thi đại học, cả nước sôi sục.