Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 143

Hứa Hằng Châu có lẽ thật sự không hợp làm giáo viên. Trước đây ở trường học sinh đã sợ anh ấy, đêm qua là một lần hiếm hoi anh  lên lớp cho Hướng Thần, kết quả làm Hướng Thần suýt nữa muốn giết thầy luôn. 

Sáng hôm sau Hướng Thần không thể cùng Hứa Hằng Châu dậy tập thể dục. Thực ra chính Hứa Hằng Châu cũng dậy muộn. Anh hiếm hoi nán lại trên giường một lát, cúi đầu nhìn chăm chú Hướng Thần đang ngủ say trong lòng mình, khóe môi cong lên không thể nào thu lại được. 

Tối qua lăn lộn đến quá muộn nên lúc này Hướng Thần vẫn đang ngủ say, nhắm mắt lại nên chỉ thấy hàng mi cong vút. Cậu nằm sấp trong lòng Hứa Hằng Châu, hơi thở nhẹ nhàng phả lên ngực anh, ngứa đến mức khiến Hứa Hằng Châu rất muốn đưa tay sờ một cái. 

Anh quả thực đưa tay ra, nhưng không phải sờ ngực mình, mà là sờ người đang nằm sấp trong lòng anh. Ngón tay lướt qua mặt Hướng Thần rồi trượt xuống cổ rồi xuống nữa, trên xương quai xanh mảnh mai xinh đẹp có một dấu ấn nhỏ, đó là dấu vết anh để lại đêm qua. Dấu ấn nhỏ bé đó gợi lại ký ức của Hứa Hằng Châu. Anh l**m môi, ánh mắt trở nên sâu hơn, rất muốn nếm thử lại một lần nữa. Tuy nhiên Hướng Thần ngủ say sưa trong vòng tay anh mà không hề có cảm giác nguy hiểm. Thậm chí vì ngủ quá sâu, cậu bị anh nhấc ra khỏi người cũng không tỉnh.

Dù không nỡ đến mấy cũng nên dậy rồi, Hứa Hằng Châu đi tắm nước lạnh, nhanh chóng vệ sinh cá nhân xong rồi vào bếp nấu cháo. Bếp củi nấu ăn không tiện bằng bếp ga nhưng cháo nấu ra lại ngon hơn. Hứa Hằng Châu đứng trước bếp củi ngẩn người một lúc, anh đang nghĩ nên nấu cháo gì cho Hướng Thần. Hướng Thần không kén ăn lắm, mặn ngọt không thành vấn đề, chỉ cần ngon là thích. Như vậy phạm vi lựa chọn của anh rất lớn, nhưng bữa này, anh chỉ muốn Hướng Thần ăn vui vẻ một chút. 

Hứa Hằng Châu suy nghĩ hồi lâu, mơ hồ nhớ ra lúc này hình như nên ăn cơm đậu đỏ? Nhưng anh không biết Hướng Thần có biết tập tục nước ngoài này không, nếu biết thì anh mà làm cậu sẽ xù lông lên. Cuối cùng Hứa Hằng Châu chỉ có thể tiếc nuối từ bỏ ý định này, tìm lối đi khác chọn… cháo bát bảo. Dù sao cũng có đậu đỏ, anh tự mình biết ý nghĩa là được rồi. 

Ra quyết định xong, Hứa Hằng Châu lấy nguyên liệu cần thiết từ không gian ra lần lượt sơ chế sạch sẽ, rồi theo thứ tự cho vào nồi nấu. Cháo nấu xong rồi Hướng Thần vẫn chưa tỉnh, Hứa Hằng Châu đành rút củi ra, dùng tro bếp dập lửa xuống, chỉ để lại một ít than hồng ủ ấm nồi cháo. Anh cũng đói rồi, nhưng muốn đợi Hướng Thần tỉnh dậy cùng ăn.

Nấu cháo xong, Hứa Hằng Châu lại trở về phòng ngủ, nửa nằm nửa ngồi trên giường, lấy một cuốn sách giải trí ra vừa đọc vừa đợi Hướng Thần tỉnh. Anh đọc sách rất không nghiêm túc, đôi khi đang xem thì ánh mắt lại lướt sang bên cạnh nhìn chằm chằm gương mặt đang ngủ của Hướng Thần một lúc lâu, đợi hoàn hồn lại, cuốn sách trên tay còn chưa lật sang trang mới. 

Mãi đến khi mặt trời lên cao, Hướng Thần mới ngáp nhỏ một cái chậm rãi mở mắt. Cậu vừa ngủ dậy còn hơi mơ màng, nheo mắt lại nửa tỉnh nửa mê ngẩn người một lát. Hứa Hằng Châu thấy thú vị cười khẽ một tiếng, Hướng Thần hình như lúc này mới phát hiện bên cạnh có người, giọng mềm mại chào một tiếng: “Anh, chào buổi sáng.” 

À, thì ra là chưa tỉnh ngủ.

Hứa Hằng Châu ghé sát qua tặng cậu một nụ hôn chào buổi sáng, hôn Hướng Thần đến mức vẻ mặt cậu mờ mịt. Đợi anh ấy rời đi, Hướng Thần ngơ ngác muốn ngồi dậy, giây tiếp theo liền vì cảm giác khó chịu từ thắt lưng trở xuống mà ngã trở lại giường. Ánh mắt Hướng Thần dần dần trở nên tỉnh táo, ký ức đêm qua ùa về trong đầu, cậu không màng đến sự khó chịu trên cơ thể tức giận bò dậy đấm Hứa Hằng Châu hai cái: “Đồ lừa đảo!” 

Hứa Hằng Châu mặc kệ cho cậu xả giận, đợi cậu đánh xong mới cười híp mắt phản bác: “Cái này anh không nhận đâu nhé. Anh lừa em chỗ nào?” 

“Anh nói… là sẽ thoải mái mà…” Giọng Hướng Thần càng lúc càng nhỏ, tỏ vẻ không đủ tự tin. 

Hứa Hằng Châu nhếch khóe môi, nháy mắt với Hướng Thần, nở nụ xấu xa: “Không thoải mái sao? Tối qua Bé Sao đâu có nói thế, em còn nói mấy lần…” 

“Không được nói nữa!” Hướng Thần mặt đỏ tai hồng nhanh chóng bịt miệng Hứa Hằng Châu lại, chặn những lời anh sắp nói. Hứa Hằng Châu bị bịt miệng vẫn không ngoan ngoãn, anh hôn một cái vào lòng bàn tay Hướng Thần, làm cậu giận đến mức mắt cũng đỏ hoe: “Sao anh lại xấu tính thế!”

Hứa Hằng Châu sợ trêu cậu quá đáng nên kịp thời thu tay lại, giơ hai tay làm động tác đầu hàng, biểu thị mình không làm loạn nữa. Hướng Thần lườm anh một cái mới bỏ tay ra, mặt lạnh lùng lật người muốn nằm lại. Cậu vừa động lông mày liền nhíu lại, Hứa Hằng Châu vội vàng đưa tay đỡ eo cậu một cái, đợi Hướng Thần nằm xuống cũng không buông ra. Hướng Thần trở mình quay lưng lại với Hứa Hằng Châu không muốn để ý đến anh, Hứa Hằng Châu xoa bóp eo cho cậu một lúc, thấy cậu có vẻ dễ chịu hơn, mới xỏ giày xuống giường.

Anh vừa ra khỏi phòng, Hướng Thần lập tức quay người lại nhìn chằm chằm cánh cửa phòng ngủ mấy lần, đáy mắt lộ ra vài phần tủi thân. 

Anh ấy giận rồi sao? Thật ra cậu cũng không có ý định không thèm để ý đến anh mãi, chỉ là cơ thể không thoải mái nên mới nổi nóng. Hướng Thần thất vọng nhìn ra ngoài cửa, trong lòng rối rắm không biết có nên đi tìm Hứa Hằng Châu không. Hay là đi đi, vừa nãy cậu còn đánh anh hai quyền, cũng nên xin lỗi một tiếng. 

Hướng Thần hạ quyết tâm chống người ngồi dậy, đang định xuống giường thì đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài truyền đến, dọa cậu lập tức lật người nằm lại. Vì động tác quá nhanh, ngay lập tức cậu đau đến nhăn mặt nhíu mày. May mà cậu quay mặt vào tường rồi, không kiểm soát được biểu cảm cũng không sao. Hứa Hằng Châu bưng một nồi cháo nhỏ và một cái chén bước vào, đặt đồ lên bàn rồi đến gọi Hướng Thần: “Bé Sao, ăn cơm thôi. Ăn xong rồi ngủ tiếp được không?”

Hướng Thần vẫn đang cố gắng làm dịu sự khó chịu trong cơ thể, sợ rằng vừa mở miệng sẽ kêu lên thành tiếng nên cậu không đáp lại Hứa Hằng Châu. Nhưng Hứa Hằng Châu lại tưởng cậu vẫn đang giận bèn dịu giọng dỗ dành thêm vài câu, nói hết cả rổ lời hay ý đẹp.

Bụng Hướng Thần sôi ùng ục, ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào, trong miệng lại không ngừng ra nước miếng.

Hứa Hằng Châu ở gần đương nhiên cũng nghe thấy, anh lặng lẽ cười thầm sau lưng Hướng Thần, không vạch trần cậu mà chỉ tiếp tục dỗ dành.

Hướng Thần lấy lại được tinh thần, cũng đói đến chịu không nổi nữa. Cậu chống tay lên giường từ từ bò dậy, tự mình đi giày định ra ngoài vệ sinh cá nhân. Cậu có thể chấp nhận ăn trên giường nhưng không thể chấp nhận việc ăn sáng mà chưa đánh răng.

Hứa Hằng Châu vội vàng đến đỡ. Sau khi hỏi rõ cậu muốn làm gì, anh bảo Hướng Thần tựa vào giường rồi đi lấy bàn chải, kem đánh răng và chậu nước mang đến, để cậu vệ sinh cá nhân ngay tại đây.

Hướng Thần nhíu mày: “Làm gì có yếu ớt đỏng đảnh đến thế, em có phải là người tàn phế đâu, anh không cần phải làm vậy.”

Cậu không rõ người khác như thế nào, nhưng Hứa Hằng Châu quả thực rất quan tâm đến cảm nhận của cậu, có lẽ cũng coi là chu đáo? Cậu không chắc lắm, nhưng cảm giác cũng ổn, không đáng sợ như cậu tưởng. Lúc này cơ thể đúng là không thoải mái nhưng chưa đến mức không thể cử động được.

Hướng Thần kiên quyết đứng dậy vệ sinh cá nhân rồi đi giải quyết nhu cầu sinh lý. Cậu nói thì nói thế, nhưng Hứa Hằng Châu không dám để cậu một mình, cứ lẽo đẽo theo sát.

Đợi khi cậu làm xong mọi thứ quay lại tựa vào giường, Hứa Hằng Châu mang một cái bàn nhỏ ra đặt lên giường, rồi bưng cháo tới múc cho Hướng Thần một bát.

Bên trên kết một lớp màng tinh bột dày, Hướng Thần thích ăn lớp này, Hứa Hằng Châu đều múc hết vào bát của cậu.

Cháo được nấu lâu, hạt gạo đã nở tung, đậu đỏ mềm dẻo, đậu phộng bùi ngọt, hạt sen thanh mát, long nhãn ngọt dịu, táo đỏ thơm đậm, thêm chút ý dĩ dai dai, rồi hạt dẻ mềm bùi ngọt ngào, mỗi một miếng đều là một bất ngờ.

Hứa Hằng Châu ban đầu còn định đút cho cậu ăn, nhưng Hướng Thần không cho anh cơ hội này, bưng bát lên ăn miếng này nối tiếp miếng kia mà không ngẩng đầu lên, rất nhanh đã ăn hết một bát, còn tự mình múc thêm bát nữa.

Hứa Hằng Châu đành tự múc một bát ăn theo, anh cũng chưa ăn sáng mà.

Cháo trong nồi nhanh chóng vơi đi hơn nửa, Hướng Thần l**m môi vẫn còn thòm thèm, nhưng cậu đã ăn hai bát rồi, Hứa Hằng Châu mới ăn được một bát. Cậu đành đặt bát xuống, giả vờ mình đã no.

Hứa Hằng Châu vui vẻ múc chỗ cháo còn lại vào bát Hướng Thần: “Trong nồi còn nữa, em cứ ăn đi, anh sẽ đi múc thêm.”

Hứa Hằng Châu múc cháo quay lại, Hướng Thần mới từ từ ăn được một hai miếng của bát này thì thấy Hứa Hằng Châu quả nhiên lại múc thêm một nồi cháo nữa quay lại, cậu mới yên tâm ăn uống thả ga.

“Cháo này ngon thật đấy, lần sau anh lại nấu nữanhé.” Ăn no rồi, Hướng Thần tựa người vào giường, lười biếng đưa ra yêu cầu.

Đừng nói là nấu cháo, lúc này Hướng Thần nói gì Hứa Hằng Châu cũng sẽ đồng ý. Sau khi quả quyết nhận lời, Hứa Hằng Châu lại không nhịn được muốn trêu chọc cậu một chút: “Được, lần sau lại nấu. Trưa nay ăn gì, cơm đậu đỏ nhé?”

Hướng Thần bị chuyển sự chú ý, mặt đầy tò mò: “Cơm đậu đỏ là gì? Cơm nấu với đậu đỏ sao? Ngon không?”

Tốt lắm, quả nhiên không biết, Hứa Hằng Châu mừng thầm trong lòng, nhưng ngoài mặt lại tỏ vẻ nghiêm túc: “Đúng vậy, là cơm được hấp cùng đậu đỏ và gạo nếp, một món ăn truyền thống của Nhật Bản, hương vị cũng được.”

Hướng Thần sảng khoái nói: “Được, ăn món này đi. Em còn chưa ăn bao giờ.”

* Chú thích: Ở một số vùng ở Trung Quốc có tập tục tân lang tân nương ăn cơm đậu đỏ hoặc các món làm từ đậu đỏ để cầu vợ chồng hòa hợp, sớm sinh quý tử

Buổi trưa Hứa Hằng Châu quả nhiên đã làm cơm đậu đỏ, Hướng Thần chấp nhận tốt món ăn này, ăn kèm với món rau xào thanh đạm của Hứa Hằng Châu, cậu thấy ngon miệng ăn hết sạch hai bát lớn.

Hứa Hằng Châu tự lừa dối mình rằng Hướng Thần biết cơm đậu đỏ là gì, trong lòng lén vui vẻ. Vui xong nhìn Hướng Thần ăn đến mức hai má phồng lên, cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

Đến buổi chiều, Hướng Thần đã hồi phục gần như hoàn toàn, không chịu ngồi yên đi dạo khắp nơi một vòng, cuối cùng chạy ra vườn rau phía sau hái hai quả cà chua.

Hứa Hằng Châu chỉ lơ đễnh một chút là cậu đã biến mất, đợi đến khi tìm thấy, miệng Hướng Thần đã dính đầy nước cà chua.

“Anh ăn không? Quả này chín vừa tới, ngon thật đấy.” Hướng Thần còn để lại cho Hứa Hằng Châu một quả.

Hứa Hằng Châu dở khóc dở cười, kéo cậu ra sân trước, lấy nước cho cậu rửa tay và mặt. Trong lòng thầm nghĩ, xem ra Bé Sao nhà anh thích nghi rất tốt, vậy thì khóa học trước đó rất cần được củng cố và ôn tập lại.

Tối hôm đó, Hứa Hằng Châu không làm gì cả, đối diện với ánh mắt cảnh giác của Hướng Thần, anh ôm Hướng Thần ngủ yên ổn suốt đêm với vẻ mặt vô cùng đơn thuần lương thiện.

Ngày thứ hai cũng vậy, ban ngày ăn uống vui chơi, Hứa Hằng Châu đều chiều theo ý cậu. Hướng Thần sung sướng quên cả lối về, chỉ cảm thấy kỳ nghỉ này trôi qua thật thoải mái.

Cứ như vậy trôi qua hai ba ngày, Hướng Thần dần dần mất cảnh giác, khi hai người hôn nhau cũng thả lỏng hơn rất nhiều, rồi sau đó…

Rồi sau đó, cậu lại bị “ăn” mất rồi.

Hứa Hằng Châu nói là làm, hận không thể truyền thụ tất cả kiến thức của mình cho Hướng Thần, một lần không được thì hai lần. Hơn nữa xét thấy Hướng Thần đã có kinh nghiệm, anh còn tăng thêm nhiệm vụ học tập.

Đèn thắp xuyên đêm để lên lớp học mãi đến nửa đêm, Hướng Thần là một giáo viên giỏi nhưng không phải là một học trò giỏi, nội dung Hứa Hằng Châu dạy cậu luôn không thể nhớ được. May mắn là Hứa Hằng Châu rất kiên nhẫn, đối xử với Hướng Thần cũng rất dịu dàng, không hề thấy ghét mà thậm chí còn rất vui vẻ lặp lại việc giảng dạy hết lần này đến lần khác, cầm tay chỉ dẫn cho đến khi Hướng Thần học được mới thôi.

Sáng ngày hôm sau lại phải đến tận giữa trưa mới dậy, Hướng Thần đờ đẫn nhìn chằm chằm trần nhà một lúc lâu, thở dài thườn thượt. Cậu coi như đã hiểu rồi, cái gọi là dục cầm cố túng là thế nào, quả thật là không đấu lại được.

May mắn là lần này tốt hơn lần đầu tiên, mức độ khó chịu của cơ thể cũng giảm bớt, hơn nữa… thật sự cũng khá thoải mái.

Hứa Hằng Châu đã chuẩn bị sẵn sàng để bị ăn thêm hai cú đấm nữa, nhưng Hướng Thần lại không nhúc nhích, anh cúi đầu gọi một tiếng: “Bé Sao?”“Đừng kêu tên em, em đói rồi.” Hướng Thần lật người nằm sấp lại trên giường, mặc kệ tất cả, ăn no cái đã rồi tính.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn