Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 144

Đầu tháng chín, trường học khai giảng, học kỳ mới bắt đầu, Hướng Thần nóng lòng lao vào sự nghiệp giáo dục, hận không thể lấy trường học làm nhà, ở lại văn phòng không về nữa.

Sau kỳ nghỉ được Hứa Hằng Châu đào tạo một kèm một, Hướng Thần nhận ra cậu vẫn thích làm giáo viên hơn, còn vai trò học sinh thì thôi bỏ đi.

Hứa Hằng Châu không bình luận gì về thái độ tránh anh như tránh cọp của Hướng Thần. Anh cho rằng đây là biểu hiện của việc thiếu rèn luyện, sau này trải qua thêm vài lần nữa sẽ quen. Nhưng vì thấy Hướng Thần quá bận rộn khi khai giảng, anh đã ngoan ngoãn được vài ngày, không gây thêm rắc rối cho Hướng Thần.

Tiếc rằng anh không đi kiếm chuyện, thì chuyện lại tự tìm đến anh. Khi Hứa Hằng Châu một lần nữa bắt gặp cô thanh niên trí thức Tề đến tìm Hướng Thần, anh suýt tức đến bật cười.

Không biết là cô thanh niên trí thức Tề này kém may hay là anh quá may mắn, lần nào cô ấy lén lút tìm Hướng Thần cũng bị anh bắt gặp.

Lần này Hứa Hằng Châu không bước ra. Trước kia là lo lắng Hướng Thần bị cô gái nhỏ này dụ dỗ, giờ thì khác rồi, dù sao anh cũng là người có thân phận rồi. Anh vẫn khá tự tin, tin rằng Hướng Thần sẽ không bỏ rơi anh để qua lại với cô thanh niên trí thức Tề kém cỏi hơn anh mọi mặt kia.

Hướng Thần một lần nữa bị chặn lại cũng ngây người ra một lúc lâu. Cậu là người vô tư, sau một khoảng thời gian dài như vậy, đã quên sạch chuyện cô thanh niên trí thức Tề tìm cậu lần trước, phải đến khi cô ấy nhắc lại lần nữa mới nhớ ra.

Vẻ mặt hoàn toàn không để tâm này khiến cô thanh niên trí thức Tề vô cùng đau lòng. Nhưng việc cô ấy mất thời gian lâu như vậy mới dám đến tìm Hướng Thần này thật sự không thể trách cô ấy được.

Kể từ lần trước đến tìm Hướng Thần bị Hứa Hằng Châu bắt gặp, sau đó cô ấy đã tìm nhiều cơ hội muốn gặp lại Hướng Thần một lần nữa, muốn nói chuyện riêng với cậu.

Đáng tiếc là Hướng Thần không hiểu sao không đi bơi nữa, cũng không thấy cậu ở trong thôn. Cô thanh niên trí thức Tề lại không dám đến tận nhà cậu tìm, cứ đi đi lại lại đợi ở những nơi Hướng Thần thường xuất hiện mấy ngày liền mà không thấy người, đành phải bỏ cuộc quay về chờ đợi. Rồi cứ thế chờ cho đến tận lúc khai giảng.

Sau khi khai giảng Hướng Thần bận rộn đến mức chân trước đá gót chân sau. Cô thanh niên trí thức Tề lại đợi thêm hai ngày nữa, cuối cùng mới chặn được Hướng Thần đang trên đường về nhà sau khi tăng ca. Lần này cô ấy hạ quyết tâm nhất định phải nói hết những điều cần nói.

May mắn mà cũng bất hạnh, dù lại bị Hứa Hằng Châu bắt gặp nhưng lần này anh không định xen vào, ngoan ngoãn trốn sang một bên, âm thầm nghe lén câu trả lời của Hướng Thần.

Hướng Thần thật sự không ngờ cô gái này lại đến tỏ tình với cậu, mấu chốt là cô thanh niên trí thức Tề nói cũng khá hàm súc, cô ấy nói: “Đồng chí Hứa, tôi thấy nhân phẩm và tính cách của anh đều đáng để học tập, xin hỏi anh có nguyện ý trở thành bạn đồng hành cách mạng với tôi, cùng nhau theo đuổi con đường cách mạng không?”

Hướng Thần: “…”

Cái quỷ gì thế?

Cậu không nói gì, mặt cô thanh niên trí thức Tề càng đỏ hơn. Cô ấy là một cô gái, chủ động nói ra những lời này đã rất khó khăn rồi. Vậy mà Hướng Thần lại như không nghe thấy, cứ đứng ngây ra đó, cũng không cho cô ấy một câu trả lời, thực sự khiến người ta khó xử.

Hứa Hằng Châu trốn ở một bên suýt bật cười thành tiếng, đồng thời cũng thầm may mắn, khi tỏ tình với Hướng Thần anh đã đi thẳng vào vấn đề. Nếu không với cái nết chậm hiểu của Hướng Thần kia, còn không biết sẽ thế nào nữa.

Mãi một lúc lâu, Hướng Thần mới rút ra được ý nghĩa mà cô thanh niên trí thức Tề muốn bày tỏ từ lời nói của cô ấy. Dù sao cậu cũng đã lăn lộn trong thời đại này hơn mười năm, lại làm giáo viên bấy nhiêu năm, thậm chí còn thuộc lòng nửa cuốn Sách Đỏ. Kết hợp với ngữ cảnh trước sau, Hướng Thần cuối cùng cũng đã hiểu ra.

Cậu nhìn cô thanh niên trí thức Tề một cái với vẻ hiếm thấy, cách tỏ tình của thời đại này… thật là vĩ quang chính (vĩ đại, quang minh, chính trực) biết bao, tràn đầy hơi thở của thời đại.

Đương nhiên, dù có hiếm thấy đến đâu thì cũng chỉ có thể nghe rồi thôi. Bây giờ cậu là người đã có gia đình rồi, nhất định phải chung thuỷ về mặt tình cảm. Đây là giới hạn mà Hướng Thần luôn kiên trì.

“Xin lỗi, bản thân tôi vẫn còn nhiều thiếu sót, hiện tại đang cố gắng học tập để nâng cao bản thân, không thể cùng cô… theo đuổi con đường cách mạng được…” Hướng Thần cố gắng sắp xếp từ ngữ. Cậu không thể nói thẳng mình có bạn trai rồi, cũng không thể từ chối quá thẳng thừng làm tổn thương tấm lòng của cô gái. Lời nói phải biết giữ ý tứ, nhưng thái độ nhất định phải kiên quyết.

Khi cậu nói từ đầu tiên, cô thanh niên trí thức Tề đã hiểu. Cố nén nỗi buồn và sự khó xử, cô ấy cũng không vòng vo nữa, dứt khoát nói thẳng, đỏ mắt hỏi tiếp: “Là tôi có chỗ nào không tốt sao?”

Cô ấy đã nói thẳng, Hướng Thần cũng không cần phải băn khoăn lựa lời, dứt khoát chỉ vào ngực mình, giọng điệu chân thành: “Xin lỗi, cô rất tốt, nhưng nơi này của tôi đã có người rồi. Tôi rất thích người ấy, muốn ở bên người ấy trọn đời.”

Cô thanh niên trí thức Tề hít hít mũi, cố gắng kiềm chế những giọt nước mắt gần như sắp trào ra, ngước đầu lên hỏi với vẻ không cam lòng: “Cô ấy tốt hơn tôi sao? Cô ấy rất xinh đẹp? Hay là có học thức cao lắm sao?”

Hướng Thần nghĩ đến Hứa Hằng Châu thì vừa muốn cười lại vừa muốn nhăn mày, nhất thời biểu cảm trên mặt có hơi khó xử: “Người ấy… rất tốt, trong lòng tôi người ấy là tốt nhất. Đồng chí Tề, sẽ có người thấy cô là tốt nhất, chỉ là người đó không phải tôi.”

Cô thanh niên trí thức Tề im lặng một lát, dường như bị lời nói của Hướng Thần làm lay động. Một lúc sau, cô ấy mới ngẩng đầu lên nói: “Tôi hiểu rồi, mượn lời chúc phúc của anh, cũng… cũng chúc hai người hạnh phúc, bên nhau đến khi bạc đầu, sớm sinh quý tử.”

Hướng Thần gượng gạo nhận lời chúc phúc của cô thanh niên trí thức Tề, bên nhau đến khi bạc đầu cũng là điều cậu mong muốn, nhưng sớm sinh quý tử… điều này có lẽ không thể rồi.

Tỏ tình thất bại, tâm trạng của cô thanh niên trí thức Tề có lẽ vẫn chưa điều chỉnh được. Cô ấy nhanh chóng nói lời tạm biệt với Hướng Thần rồi đi mất.

Hướng Thần nhìn theo bóng cô ấy đi xa mới quay người chuẩn bị về nhà. Vừa quay đầu lại thì bị người đang đứng phía sau dọa cho giật mình: “Sao anh lại ở đây!”

“Anh đến đón em tan làm.” Hứa Hằng Châu đáp với vẻ mặt thản nhiên.

Hướng Thần chủ động tăng ca, còn anh sau khi xử lý xong công việc lại sớm về nhà. Nấu xong bữa tối anh lại ra ngoài đón Hướng Thần, ai ngờ lại được xem một vở kịch hay.

“Anh đến từ lúc nào? Có nghe thấy gì không?” Vẻ ngượng ngùng trên mặt Hướng Thần vẫn chưa tan giờ lại càng sâu thêm vài phần. Cậu cố gắng nhớ lại xem mình vừa nói những gì rồi tuyệt vọng nhận ra, cậu lại thốt ra những lời sến sẩm như vậy.

Cái gì mà người ấy trong lòng tôi là tốt nhất chứ. Trước mặt Hứa Hằng Châu, trừ phi Hướng Thần bị tẩu hỏa nhập ma nếu không tuyệt đối không thể nói ra những lời như vậy.

“Nghe thấy gì cơ?” Hứa Hằng Châu hỏi với vẻ thích thú. Anh quả thực đã nghe thấy, không chỉ nghe thấy mà còn nở hoa trong lòng, vui đến mức suýt bật cười. Giờ đây anh không những không ghét cô thanh niên trí thức Tề mà còn thấy cô gái này thật thông minh lanh lợi.

“Không có gì, em đói rồi, mau về nhà ăn cơm đi.” Hướng Thần dùng kỹ năng vụng về của mình cố gắng chuyển đề tài.

Hứa Hằng Châu rất nể mặt, không vạch trần cậu. Tâm trạng anh hiện tại tốt vô cùng, sẵn lòng giữ lại viên kẹo ngọt ngào này từ Hướng Thần để từ từ thưởng thức sau.

Buổi tối ăn một bữa mì tương đen ngon lành. Hứa Hằng Châu dường như cũng bình thường như mọi khi, không khoe khoang gì cả, Hướng Thần lúc này mới yên tâm, cảm thấy có lẽ anh thật sự chỉ đến sau khi cô thanh niên trí thức Tề đã đi rồi.

Công việc hoàn thành tốt, buổi tối ăn món ăn yêu thích, mọi chuyện đều thuận lợi. Hướng Thần lười biếng nằm trên giường, chỉ chờ đợi ngủ một giấc ngon nữa, một ngày như thế được coi là kết thúc hoàn hảo.

Tiếc là cậu nhất định không thể như ý. Vì ban ngày quá bận rộn và mệt mỏi, Hướng Thần ngủ khá sớm, lơ mơ sắp ngủ thì đột nhiên bị tiếng ồn ào mơ hồ làm tỉnh giấc.

Nhà họ tuy ở khá xa so với những nhà khác trong thôn, nhưng nếu thôn có việc gì lớn mà một đám người cãi cọ ồn ào thì vẫn có thể nghe thấy tiếng.

“Em ngủ trước đi, anh ra xem sao.” Hứa Hằng Châu khoác áo khoác, mang giày, bật đèn pin đi tới nơi phát ra tiếng động.

Hướng Thần dụi mặt, nhanh chóng xỏ giày đi theo: “Em đi cùng anh.”

Ồn ào như thế này cậu đoán chắc sẽ không dừng lại ngay được. Ở nhà một mình lo lắng cho Hứa Hằng Châu cậu cũng không ngủ được, chi bằng cùng nhau đi xem.

Càng đi về phía chỗ đông người, sắc mặt Hướng Thần và Hứa Hằng Châu càng trở nên kỳ lạ. Không trách Hướng Thần bị đánh thức, không chỉ vì đông người và ồn ào, mà còn vì nơi đó thực sự hơi gần nhà họ. Hơn nữa, cái nơi này… họ đã từng đến không lâu trước đây, và còn có một trải nghiệm khó quên.

Hướng Thần liếc nhìn những cái đầu người đang chen chúc dày đặc phía trước, nuốt nước bọt, không dám tin nói: “Chẳng lẽ là…”

Hứa Hằng Châu tập trung lắng nghe âm thanh bên trong một lúc, cố gắng phân biệt thông tin từ tiếng ồn ào, rồi nhanh chóng gật đầu: “Đúng vậy, đánh ghen.”

Hướng Thần nhất thời không biết có nên tiếp tục bước tới hay không. Lần trước cậu và Hứa Hằng Châu bắt gặp một đôi mèo mả gà đồng, vừa khó tin lại vừa thấy ghê tởm. Nếu là hai người trẻ tuổi chưa kết hôn, cậu còn có thể nói một câu là tình cảm thăng hoa khó tự kiềm chế, nhưng Trần Kiến Thiết lại là một người đàn ông đã có gia đình!

Hướng Thần cũng từng nghĩ có nên nói cho vợ hắn ta là Trần Hạnh biết không, nhưng Hứa Hằng Châu đã gạt bỏ ý nghĩ đó của cậu.

Mặc dù ban đầu họ đến thôn Đại Hà nhờ mối quan hệ với bà Triệu, nhưng thực tế Hứa Hằng Châu đứng vững được trong thôn phần lờn là nhờ tự lực. Hơn nữa họ không mấy thân thiết với gia đình đội trưởng Trần Phúc. Thật ra gia đình đó có hơi lộn xộn, người quá đông, ông cụ lại là người không trấn áp được ai, con trai cháu trai bên dưới ai nấy đều có lòng riêng, có thể đánh nhau sứt đầu mẻ trán vì một chút lợi ích nhỏ.

Sau khi Hứa Hằng Châu phát hiện tình hình này, anh đã cố ý giữ khoảng cách với nhà đó. Một người ngoài như anh đứng vững được ở cái thôn này không dễ dàng gì, không cần thiết phải tự chuốc rắc rối vào người.

Ngược lại, anh đi lại khá gần gũi với gia đình Trần Hữu Sơn. Không chỉ vì Trần Hữu Sơn là trưởng thôn mà còn vì con người Trần Hữu Sơn đầu óc nhanh nhạy, nhìn xa trông rộng. Hơn nữa Trần Hữu Sơn có uy tín rất lớn trong nhà, ba người con trai tuy có những tính toán riêng của mình, nhưng quan hệ hòa thuận, còn những chuyện lặt vặt giữa các nàng dâu thì Hứa Hằng Châu càng không để tâm.

Cứ như vậy, họ không đủ thân thiết với nhà họ Trần, càng không hề tiếp xúc gì với cô vợ trẻ Trần Hạnh này. Nếu đường đột đi nói với cô ấy rằng chồng cô ấy ngoại tình, cô ấy có tin hay không còn chưa chắc, chưa kể còn có thể đắc tội với người ta.

Có câu chuyện xấu trong nhà không thể để lộ ra ngoài. Rất nhiều người đều có suy nghĩ như vậy nên dù khổ sở hay mệt mỏi đến đâu cũng giữ tinh thần bị đánh rụng răng phải nuốt máu, tuyệt đối không thể để người ngoài chê cười.

Hướng Thần không biết suy nghĩ của Trần Hạnh nên không dám vạch trần chuyện này. Cậu tính toán tìm cơ hội ám chỉ một chút, hoặc tìm cách cho Trần Hạnh tự nhìn thấy một lần, để cô ấy tự quyết định phải làm gì.

Nhưng họ không thể ngày nào cũng đến kho thóc rình cặp mèo mả gà đồng kia. Cậu có muốn Hứa Hằng Châu cũng không chịu. Cho dù Hứa Hằng Châu chịu, Hướng Thần rất sợ chưa chặn được người, cậu đã phải tự mình đóng một phiên bản trực tiếp.

Đừng trách cậu nghĩ lệch lạc, kể từ khi được phá cấm, Hứa Hằng Châu đã liên tục phá vỡ giới hạn đạo đức. Mỗi lần Hướng Thần cảm thấy anh đã mất nhân tính lắm rồi, anh đều có thể dùng hành động thực tế để chứng minh, cậu đã đánh giá thấp anh rồi, anh còn có thể mất nhân tính hơn một chút.

Dù sao thì hình tượng của Hứa Hằng Châu trong lòng Hướng Thần đã sụp đổ đến mức chẳng còn lại bao nhiêu.

Nói đi thì cũng phải nói lại, kết quả là Hướng Thần còn chưa kịp hành động, Trần Hạnh đã tự mình phát hiện ra.

Cũng trách Trần Kiến Thiết ăn vụng không biết chùi mép, lại còn đánh giá thấp vợ mình. Chồng mình không hiểu sao thường xuyên kiếm cớ ra ngoài vào buổi tối, mỗi lần đi là một hai tiếng, khi về lại quần áo xộc xệch. Miễn cưỡng có thể che giấu được cha mẹ anh em cùng sống chung một sân , nhưng người vợ ngủ chung một phòng sao có thể không phát hiện ra.

Sở dĩ trước đây hắn có thể lừa được là vì Trần Hạnh tin tưởng hắn. Tiếc là hắn có lẽ đã xem sự tin tưởng của vợ là ngu ngốc nên càng ngày càng tùy tiện, để lộ ra ngày càng nhiều sơ hở, Trần Hạnh muốn tìm cớ cho hắn cũng không được.

Vì vậy lần này, sau khi Trần Kiến Thiết lại ra ngoài, Trần Hạnh lặng lẽ theo sau. Dù trời tối, nhưng đã quen thuộc với đường xá trong thôn rồi, chỉ cần lẩn xa xa theo dõi cũng không sợ bị lạc.

Càng đến gần mục tiêu, lòng Trần Hạnh càng nguội lạnh. Chui vào đống rơm, chui vào rừng cây nhỏ, cùng nhau xuống nước, đây là những từ ngữ không thể thiếu khi người trong thôn nói chuyện tục tĩu. Trần Kiến Thiết đi thẳng về phía kho thóc, lúc này không phải là đi chui vào đống rơm thì chẳng lẽ là đi ăn trộm lương thực sao?

Trần Hạnh thà rằng hắn đi ăn trộm lương thực. Cô thà có một người chồng ăn trộm lương thực, cũng không muốn có một người chồng ngoại tình bên ngoài.

Đáng tiếc cô chẳng được như ý, Trần Hạnh không biết mình đã theo dõi suốt quãng đường như thế nào. Thậm chí khi sự giận dữ và đau lòng lên đến đỉnh điểm, ngược lại cô lại càng bình tĩnh hơn. Cô không hấp tấp xông ra chất vấn chồng mình mà lén lút trốn đi, muốn xem người phụ nữ kia rốt cuộc là ai.

Con còn lại trong đôi mèo mả gà đồng nhanh chóng xuất hiện. Cô thanh niên trí thức Dương đi từ khu thanh niên trí thức tới, Trần Kiến Thiết phấn khích đón lấy, hai người vừa gặp mặt đã ôm chầm lấy nhau.

Trần Hạnh gần như chết lặng nhìn cảnh này, đêm tháng chín, gió đêm mát mẻ dễ chịu, nhưng cô chỉ cảm thấy lạnh lẽo thấu xương.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn