“Đồ vong ân bội nghĩa, đúng là vong ân bội nghĩa. Đáng lẽ lúc mới đẻ ra phải b*p ch*t nó đi, đỡ cho bây giờ nó dẫn người ngoài về đối phó với tôi!” Thái Trân bực bội ngồi xuống, lại không nhịn được đập mạnh xuống bàn một cái.
Trần Quốc Lương quay người đóng cửa lại, nhíu mày nói: “Nói nhỏ thôi, để hàng xóm nghe thấy lại cười cho.”
“Cười gì? Nhà chúng ta còn ít chuyện để người ta cười sao? Đều tại mấy đứa con gái hư hỏng vô lương tâm này. Tôi cực khổ nuôi chúng lớn, mà chúng báo đáp tôi kiểu này sao?! Đòi chút tiền lương của nó thì sao? Tôi là mẹ nó, không phải nó nên nuôi tôi sao? Còn chạy đến chỗ ông ngoại nó làm ầm ĩ, giỏi giang quá ha.” Thái Trân nói thì nói vậy, nhưng vẫn vô thức hạ thấp giọng xuống.
Trần Quốc Lương đi tới, xách ấm trà bị mất nắp trên bàn lên. Hắn ta cũng không dùng chén mà ghé miệng ấm uống một hơi thật mạnh, uống đầy một bụng nước lạnh mới làm dịu đi được chút lửa giận trong lòng.
“Ông nói xem sao mà nó nhẫn tâm thế, lại đối xử với cha mẹ già của nó như vậy, nó còn cần mặt mũi nữa không.” Thái Trân càng nghĩ càng tức, nghiến răng nghiến lợi nói: “Không được, không thể cứ thế mà bỏ qua, mai tôi phải đi tìm nó nữa.”
Trong lòng Trần Quốc Lương cũng bực bội vô cùng, những năm nay không biết là trúng tà hay sao mà mọi chuyện đều không thuận lợi. Vốn dĩ có một đứa con trai là chuyện tốt biết bao, Trần Quốc Lương hắn cuối cùng cũng có con trai rồi, có người nối dõi tông đường rồi, về thôn cũng có thể ngẩng cao đầu nói chuyện.
Tiếc là chuyện phiền phức trong nhà cũng nối tiếp nhau xảy ra. Trước hết là con gái út bị bỏng tai sau khi ngã xuống nước, rồi hai cô con gái lớn thi cấp ba lần lượt trượt, đặc biệt là con gái lớn Trần Phân. Đó là đứa con hắn đặt nhiều kỳ vọng nhất, từ nhỏ đều không để nó thiếu thốn cái ăn cái mặc gì, chỉ mong nó thi đỗ cấp ba sau này vào xưởng làm cán bộ lãnh đạo gì đó.
Bị người ta nói ra nói vào là dựa hơi cha vợ, ăn bám, Trần Quốc Lương không phải là không bận tâm. Hắn nghĩ, đợi đến khi con gái mình cũng làm cán bộ thì còn ai dám nói lời ra tiếng vào? Hắn không có tài năng, nhưng hắn nuôi được một cô con gái có tài mà!
Hơn nữa Trần Phân là đứa con gái đầu tiên của hắn. Hồi đó hắn còn trẻ, không biết sau này mình sẽ còn có thêm ba đứa con gái nữa, lại còn mười mấy năm không sinh được con trai, nên tình cảm hắn dành cho Trần Phân đều là chân thật. Trần Phân là đứa con gái duy nhất hắn từng bế ẵm, từng đút ăn, từng thay tã. Những cô con gái sau này, hắn không còn tâm trí làm những thứ đó nữa.
Kết quả Trần Phân thi cấp ba điểm bết bát, giáo viên nói học lại cũng chưa chắc đã đỗ cấp ba. Trần Quốc Lương lúc đó gần như không thể tin được, rõ ràng con gái cả nhà hắn trước đây thành tích rất tốt, còn nằm trong top mười của lớp cơ mà, sao lại thành ra thế này.
Không ai nói rõ được tại sao, nhưng bây giờ cứ xoắn xuýt chuyện này cũng vô ích. Trần Phân không thi đỗ cấp ba, chỉ có thể về nhà, xem có thể vào xưởng làm việc được không. Vốn dĩ đứa con mà Thái Trân thương yêu nhất cũng là Trần Phân, nhưng sau sự phản bội của Trần Phân, Thái Trân cũng lạnh nhạt với nó vài phần. Sau này ả ta sinh ra cục cưng Trần Hữu Tài thì càng dồn hết tâm sức vào con trai, còn mấy cô con gái còn lười cả nhìn mặt chúng nó.
Sau khi về nhà, Trần Phân với trình độ học vấn cấp hai khi vào xưởng cũng sẽ không có chức vụ quá cao. Đặc biệt là xưởng cơ khí, nếu vào được thì có lẽ chỉ làm công nhân thời vụ thôi, mà còn phải thi đậu mới được. Dù có giận đến mấy cũng là con gái mình, Trần Quốc Lương đành lùi một bước, muốn động viên cô ta vào xưởng đúc gang. Dù sao có mình trông nom, sau này cuộc sống cũng dễ thở hơn.
Hắn nói ý định này với Thái Trân, dù sao muốn vào xưởng đúc gang thì bên nhà cha vợ hắn phải ra tay giúp đỡ. Kết quả Thái Trân trợn mắt nói cháu trai ả ta còn đang chờ sắp xếp công việc đây, làm sao có thể đến lượt đứa con gái vô dụng nhà mình.
Cái nhà nhỏ bé đó của Trần Quốc Lương, một tấm rèm rách nát có thể che được cái gì? Thái Trân cũng không hạ giọng, ả cố ý nói cho Trần Phân nghe. Nuôi nó lớn như vậy mà kết quả cuối cùng chẳng làm nên trò trống gì, còn phải phiền ả về nhà mẹ đẻ xin xỏ, mắng vài câu thì làm sao?
Cách một tấm rèm, Trần Phân nằm trên giường, đôi mắt đăm đăm nhìn về phía trước, bên trong bộc phát sự hận thù đáng sợ làm Trần Phương nằm cạnh sợ hãi suýt hét lên.
Hôm sau Thái Trân vẫn về nhà mẹ đẻ, ả đã nghĩ thông rồi. Trần Phân tuy vô dụng nhưng dù sao cũng có thể giúp đỡ Hữu Tài nhà ả chứ. Trước hết cứ tìm cho nó một công việc, lương thì mình giữ để dành cho con trai cưng sau này lấy vợ. Tuy nhiên, lời Thái Trân nói với Trần Quốc Lương thực ra không hoàn toàn là lời thoái thác. Cháu trai bên nhà mẹ đẻ ả ta quả thực đang thất nghiệp, chờ ông già trong nhà tranh thủ kiếm cho một vị trí tốt.
Ả là con gái đã gả đi nên vừa nhắc đến chuyện xin việc này, ánh mắt mấy bà chị dâu nhìn ả sắc như dao, như chỉ muốn đâm chết ả mới chịu. May mà ả cũng hiểu tình hình nên yêu cầu không cao, chỉ cần không phải công nhân thời vụ là được. Dù sao con gái lớn nhà ả cũng là học sinh cấp hai cơ mà.
Ông Thái vẫn còn chút tình cảm với cháu gái lớn. Trần Phân hồi nhỏ học hành khấm khá, vì muốn có đồ ăn ngon nước uống ngon cũng chịu nói lời ngon ngọt dỗ ông ngoại, nên lần này ông Thái đã mở lời giúp. Chỉ là ông cũng không làm được nhiều, chỉ nói Trần Phân đi tham gia thi tuyển chỉ cần qua điểm sàn, ông có thể tranh thủ kiếm giúp một vị trí.
Thái Trân về nhà như một đại công thần, đắc ý khoe tin này với người nhà, còn nhắc đi nhắc lại với Trần Phân, nói cô ta có được ngày hôm nay là nhờ có người mẹ này, bảo cô ta sau này nhất định phải nộp hết lương để báo đáp ả.
Trần Phân cúi đầu không nói, Thái Trân không nhận được phản hồi thì giơ ngón tay chọc mạnh vài cái lên trán Trần Phân: “Suốt ngày ủ rũ, ngay cả một lời dễ nghe cũng không biết nói, đúng là đồ vô dụng.”
Trần Phân đột ngột ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lẽo nhìn khiến Thái Trân giật mình. Ngay sau đó như bị k*ch th*ch, ả đột nhiên lớn tiếng rống lên: “Mày dám lườm tao?! Con ranh con này còn dám lườm tao, mày ăn gan hùm rồi hả?”
Thái Trân tiện tay tát Trần Phân một cái. Trần Phân siết chặt nắm đấm, cuối cùng vẫn cắn răng nhịn xuống. Thái Trân vẫn chưa hả giận, nhìn quanh tìm dụng cụ, Trần Hữu Tài cưỡi một cây gậy tre giả làm ngựa kêu “cha cha cha” chạy vào. Vừa thấy cảnh này, nó cười hì hì đưa cây gậy cho mẹ: “Mẹ ơi, đây ạ.”
“Con trai ngoan, hiểu chuyện quá mà.” Thái Trân cười khen Trần Hữu Tài một câu, quay đầu lại thì lạnh mặt với Trần Phân, vung cây gậy tre đánh tới tấp.
Ba cô con gái khác càng không dám hó hé tiếng nào. Trần Tiểu Hoa ôm chặt Trần Tiểu Thảo, cố gắng co người lại ở góc tường cố hắng giảm thiểu sự hiện diện. Trần Phân ở nhà mấy tháng, xưởng đúc gang cuối cùng cũng bắt đầu tuyển công nhân, Thái Trân mừng rỡ ra mặt.
Con trai cưng nhà ả phải được ăn ngon uống ngon, Thái Trân không nỡ để Trần Hữu Tài chịu thiệt. Hôm nay mua chút bánh phồng gạo, ngày mai tìm cách làm mì sợi trắng. Thái Trân nghĩ, thằng nhóc không cha không mẹ nhà bên còn ăn được những thứ tốt này, tại sao Hữu Tài nhà ả lại không được ăn? Không những phải ăn mà còn phải ăn ngon, sau này Hữu Tài nhà ả chắc chắn sẽ công thành danh toại.
Cứ như vậy, tiền trong tay Thái Trân không giữ được lâu, tuy ả và Trần Quốc Lương đều là công nhân, nhưng chi tiêu cũng lớn, phải nuôi năm đứa con nên dù có khắc nghiệt với bốn đứa con gái thế nào cũng phải cho chúng miếng cơm manh áo. Lại còn khoản tiền phụng dưỡng hàng tháng Trần Quốc Lương phải đưa cho mẹ, hắn không đưa bà cụ lên thành phố phụng dưỡng được nên đưa tiền là điều nên làm.
Thấy tiền tiết kiệm ngày càng giảm, Thái Trân sốt ruột không thôi. Tiền tiêu cho con trai cưng ả không thể tiết kiệm được, ả liền nghĩ đến việc ngừng cấp tiền phụng dưỡng cho bà cụ Trần, một tháng những mấy đồng bạc, một bà già nông thôn như bà ta thì tiêu tiền này vào đâu mà cần lắm thế!
Tiếc là Trần Quốc Lương không đồng ý, vì chuyện này hai vợ chồng còn cãi nhau một trận lớn. Thái Trân sinh được Trần Hữu Tài thì tự tin hơn hẳn, nhưng cũng không dám làm ầm ĩ quá mức với Trần Quốc Lương, dù sao ả vẫn còn nhớ lúc đó Trần Quốc Lương nói muốn ly hôn. Cuối cùng cứ kéo dài kéo dài mãi, xưởng đúc gang bắt đầu tuyển công nhân. Điều này có nghĩa là gì? Nhà ả sắp bớt đi một người ăn bám rồi. Trần Phân bắt đầu kiếm tiền, gia đình sẽ có thêm một khoản thu nhập.
Những ngày đó, Thái Trân đi đứng cũng như bay, nhà có ba công nhân à! Nhà ai sánh được bằng nhà ả. Chuyện nắm chắc trong tay, kết quả lại không thành, kỳ thi tuyển công nhân của Trần Phân cũng bết bát như kỳ thi cấp ba của cô ta. Ngay cả điểm sàn tuyển công nhân cũng không chạm tới được, ông Thái muốn can thiệp cũng không được, dù sao ông ta chỉ là một phó giám đốc xưởng không có nhiều quyền lực, không dài tay được đến thế. Thái Trân ở nhà suýt nữa đánh Trần Phân đến tàn phế, sau đó còn bỏ đói cô ta mấy ngày, thái độ đối với Trần Phân sau này càng tệ hơn.
Cứ như vậy lại qua một thời gian, cuộc sống của Trần Phân ở nhà ngày càng khó khăn. Trần Phương và Trần Tiểu Hoa vẫn đang đi học, ban ngày mỗi ngày còn có thể trốn ở trường học. Trần Tiểu Thảo còn nhỏ tuổi, vì tai có tật nên cũng ít nói, lúc nào cũng lặng lẽ, co ro trong góc như một con chuột nhắt nhỏ.
Chỉ có Trần Phân, cô ta là gái lớn sắp trưởng thành, người lớn như vậy đứng trong nhà không thể nào lờ đi được. Hơn nữa Trần Phân vì mấy năm trước được cưng chiều nên cũng không thạo việc nhà lắm. Khi cha mẹ cưng chiều cô ta thì thấy cô ta cái gì cũng tốt, đợi đến khi lòng dạ thay đổi thì chỗ nào cũng thấy chướng mắt. Cô gái nhỏ kiêu ngạo ích kỷ thậm chí có chút khắc nghiệt trước đây đã biến mất, cô ta trở nên hơi giống cô em gái thứ hai Trần Phương, co mình trầm lặng, thậm chí có hơi u uất.
Những ngày như vậy kéo dài cho đến lần tuyển công nhân thứ hai của xưởng đúc gang. Lần này cả hai cô con gái nhà họ Trần đều đi thi, thành tích học tập của Trần Phương rất kém. Dù cô ta kém chị gái Trần Phân chưa đầy hai tuổi nhưng vẫn đang học tiểu học, là vì thành tích không tốt nên bị ở lại lớp. Với thành tích này của cô ta chắc chắn không thể thi đỗ cấp hai, Thái Trân và Trần Quốc Lương cũng lười bỏ tiền cho cô ta học tiếp, để cô ta về tham gia thi tuyển công nhân luôn.
Bất ngờ thay, lần này Trần Phân lại không thi đậu, ngược lại là Trần Phương, vào được vòng phỏng vấn. Thái Trân thấy vậy, không kịp xử lý cô con gái lớn vô dụng đã chạy về nhà mẹ đẻ chốt công việc cho Trần Phương. Sau khi về nhà ả cũng nghĩ thông rồi. Ai kiếm tiền mà chẳng là kiếm, dù sao con gái thứ hai còn nghe lời hơn một chút. Tuy vì trình độ học vấn thấp nên vào xưởng chỉ có thể làm công nhân thời vụ, nhưng mỗi tháng cũng được mười mấy đồng bạc. Còn về con gái lớn, cứ để nó ở nhà làm việc nhà chăm sóc em trai là được. Đợi đến tuổi thì tìm người kiếm cho nó mối hôn sự, đòi nhiều tiền sính lễ một chút thì cũng không lỗ quá nhiều.
Thái Trân gẩy bàn tính lộp bộp, nhưng kết quả lại không như ả mong muốn. Công việc của Trần Phương thì không có vấn đề gì, một vị trí công nhân thời vụ ông Thái vẫn có thể giúp một tay. Vấn đề là Trần Phân, cô ta âm thầm đi thi tuyển công nhân của một xưởng nội thất ở đầu kia thành phố Thanh Giang, và còn được nhận! Thái Trân còn chưa kịp phản ứng, Trần Phân đã đến xưởng đăng ký xin vào ký túc xá công nhân, còn chuyển cả sổ lương thực của mình vào xưởng nội thất.
Cứ như vậy, cô ta ăn ở tại xưởng nội thất, lương tự mình lĩnh. Một cô gái độc thân có lương tháng hai mươi mấy đồng không biết sống sung sướng đến mức nào. Thái Trân từ kinh ngạc chuyển sang vui mừng, ả còn tưởng con gái lớn không trông cậy được nữa, không ngờ nó lại thi đậu. Lần này nhà họ có bốn công nhân rồi, thật là vinh dự biết bao!
Trần Quốc Lương lại cảm thấy không đơn giản như vậy. Kỳ thi tuyển công nhân của xưởng nội thất và xưởng đúc gang sẽ không chênh lệch quá nhiều về độ khó, không có lý do gì Trần Phân thi ở xưởng đúc gang bết bát mà đến xưởng nội thất lại thi đậu ngay lần đầu.
Hơn nữa thái độ của Trần Phân sẽ không giống như Thái Trân nghĩ là ngoan ngoãn làm việc xong nộp tiền lương. Quả nhiên, Trần Phân đi rồi không thấy quay lại. Đừng nói là nộp lương, ngay cả ngày lễ cô ta cũng không về nhà. Thái Trân đến xưởng tìm cô ta, cô ta cũng né tránh hết mức, không né được thì cũng không chịu nói chuyện riêng với Thái Trân.
Thái Trân muốn đòi tiền, cô ta liền khóc, các đồng nghiệp ai nấy đều phẫn nộ. Sau này tìm người hỏi thăm, mới biết Trần Phân đã kể hết chuyện nhà ra ngoài. Nào là cha mẹ vì muốn sinh con trai mà đối xử khắc nghiệt với mấy cô con gái, em gái út bị bệnh không được chăm sóc nên bị điếc, em gái thứ hai học đến tiểu học bị ép nghỉ học đi làm. Cô ta vốn dĩ học rất giỏi, vì trước kỳ thi còn phải chăm sóc em trai làm việc nhà, kết quả bị ốm nên thi không tốt, thế là không được đi học nữa.
Ngoài ra, vì ký túc xá công nhân đều là phòng nhiều người, các cô gái cùng phòng khó tránh khỏi nhìn thấy cơ thể nhau, trên người Trần Phân có rất nhiều vết thương. Những vết thương đó đều là do Thái Trân đánh, Thái Trân đánh con chưa bao giờ biết nhẹ tay, vớ được cái gì là thẳng tay đánh xuống, mấy đứa trẻ trong nhà trừ cục cưng Trần Hữu Tài đều bị đánh, chỉ là nhiều hay ít mà thôi. Trần Phân trước đây chưa từng bị đánh, mấy năm nay coi như chịu hết những trận đòn tích lũy của những năm trước. Đặc biệt là lần không thi đậu xưởng đúc gang, cô ta bị Thái Trân đánh đến mức không xuống giường được, cũng để lại sẹo trên người.
Các cô gái cùng phòng nhìn thấy mà hãi, khó tránh khỏi hỏi han, Trần Phân liền ấp úng nói là mẹ cô ta đánh, rồi sau đó lại kể ra kể vào thêm mắm dặm muối một chút, danh tiếng của Thái Trân ở xưởng nội thất đã nát bét. Bị con gái ruột hãm hại như vậy làm sao có thể nhịn được, dù sao Thái Trân là không nhịn nổi rồi đó. Ả tới đó làm ầm ĩ mấy lần, bị Trần Phân cùng các đồng nghiệp đẩy trở về, trong lòng Thái Trân nghẹn đầy cơn tức. Ả vốn còn nhăm nhe tiền lương của Trần Phân, bây giờ phát hiện số tiền này về cơ bản không đến được tay mình thì cũng không thể để cho con ranh vô ơn kia hưởng lợi!
Thái Trân đâm lao thì phải theo lao, trực tiếp tìm lãnh đạo của Trần Phân nói cô ta còn chưa thành niên, muốn đưa cô ta về nhà. Lãnh đạo cũng khó xử, quay đầu lại tìm Trần Phân nói chuyện, bảo cô ta tự thương lượng ổn thỏa với gia đình. Trần Phân đối với lãnh đạo thì khách sáo, trong lòng lại hận Thái Trân đến thấu xương. Trần Phân xin nghỉ phép, về ký túc xá vớ lấy một cái kéo nhét vào túi xong đi thẳng đến văn phòng ông ngoại cô ta ở xưởng đúc gang.
Cha cô ta làm việc ở xưởng này, cô ta lớn lên ở đây từ nhỏ nên rất quen thuộc với nơi này. Sau khi đến, những người khác biết thân phận của cô ta cũng không ngăn cản, Trần Phân thuận lợi đi vào. Văn phòng không chỉ có một mình ông Thái mà còn có mấy phó giám đốc khác. Ông Thái nhìn thấy đứa cháu gái lớn lâu ngày không gặp còn chưa kịp hỏi chuyện, Trần Phân đã cầm cái kéo chĩa vào cổ mình. Cô ta nghĩ thông rồi, đến đơn vị mẹ cô ta gây chuyện vô ích, mẹ cô ta dù sao cũng là mẹ ruột, muốn ép cô ta về nhà thì lãnh đạo xưởng cơ khí cũng không quản được. Nếu vậy thì cô ta sẽ tìm người có thể quản được để quản.
Một đám ông lớn suýt bị dọa mất hồn, tay chân luống cuống xông tới, người thì giữ chặt cô ta, người cướp kéo, sợ lỡ một cái cô gái này kết thúc sinh mạng trong văn phòng của họ.
“Cháu làm cái quái gì vậy hả?” Trần Phân vốn cũng không có ý định chết, nên để người ta thuận lợi cướp cái kéo đi. Đợi nghe người ta hỏi, cô ta ngồi bệt xuống đất bắt đầu khóc. Khóc lóc mẹ cô ta nhẫn tâm, nói mẹ cô ta đến cơ quan chỗ cô ta làm gây chuyện, không cho cô ta đường sống, cô ta không sống nổi nữa.
Ông Thái thở hổn hển, cuối cùng cũng hiểu ra đây là đến ép ông. Bất kể ông Thái nghĩ gì trong lòng, chuyện này không thể không quản, nếu để cháu gái ruột chết trong văn phòng mình, ông ta cũng coi như xong đời.
Sau đó ông gọi Thái Trân về mắng cho một trận té tát, mấy cái âm mưu nhỏ nhặt của Thái Trân ông ta lười quản, nhưng để ảnh hưởng đến tiền đồ của ông thì không được. Thái Trân lúc này mới biết con gái cả nhà mình đã làm ra chuyện gì thì lập tức sợ toát mồ hôi lạnh. Chức vụ của ông Thái là niềm tự hào của cả gia đình họ, nếu vì đứa vong ân bội nghĩa nhà mình mà làm ảnh hưởng đến công việc của cha thì tội của ả lớn lắm.
Thái Trân vâng dạ đáp lại lời ông Thái, nhưng ra khỏi cửa lại tức giận không nguôi, mắng Trần Phân một trận sói đầu. Về đến nhà rồi ả cũng không nguôi giận, Thái Trân còn muốn tìm Trần Phân gây phiền phức. Trần Quốc Lương còn chút lý trí, khuyên ả ta dừng lại. Những việc Trần Phân đã làm thật sự khiến người ta không dám chắc nếu bị dồn ép quá mức cô ta có thực sự đâm chết mình ở xưởng đúc gang không. Đến lúc đó không chỉ công việc của cha vợ hắn bị ảnh hưởng, mà hắn là người làm cha cũng gặp rắc rối. Rõ ràng là có thêm người kiếm tiền mà tiền lương lại không đến được tay mình, Thái Trân như bị cắt da cắt thịt, rõ là xót xa.
Nhưng ả không làm gì được Trần Phân, ngoài việc mỗi khi nhớ đến chửi đổng vài câu thì không có hành động thực tế nào. Tương ứng, ả càng khắc nghiệt hơn với mấy cô con gái còn lại, động một tí là đánh là mắng, đặc biệt là cô con gái thứ hai Trần Phương. Rõ ràng cô ta nộp đầy đủ lương hàng tháng, Thái Trân lại chưa bao giờ cho cô ta sắc mặt tốt.
Trần Tiểu Hoa học được vài câu chuyện cổ tích từ Hướng Thần dỗ cho Trần Hữu Tài vui vẻ, nhờ vậy mới tìm được một bùa hộ mệnh cho mình và em gái, giảm bớt nhiều trận đánh mắng từ mẹ ruột.
Sau đó nhà họ Trần xảy ra quá nhiều chuyện, sự chú ý của Thái Trân bị phân tán, ả không biết đã bắt mối với ai mà trong tay có được một khoản tiền lớn, hào phóng may liền hai bộ quần áo mới cho Trần Hữu Tài, bản thân và Trần Quốc Lương cũng thay đồ mới. Giám đốc Tống nhà bên bị bắt đi rồi, Trần Tiểu Hoa co mình trong góc, nấp sau tấm rèm cửa nghe Thái Trân tươi cười thì thầm đếm tiền với Trần Quốc Lương, dỗ Trần Hữu Tài nói sẽ mua cho thằng bé đồ ăn ngon và quần áo đẹp.
Ánh mắt Trần Tiểu Hoa vừa lạnh lùng vừa căm hận, cô bé biết, gia đình nhà bên đều là người tốt, mẹ cô bé mới là người xấu. Chú Tống đã cứu mạng em gái cô bé, Hướng Thần cũng giúp cô bé rất nhiều, nhưng mẹ cô bé lại đi hại người ta.