“Ưm… ha…” Hướng Thần vô lực đẩy Hứa Hằng Châu ra th* d*c vài hơi, đổ vật xuống giường. Làn da vốn trắng nõn nhuốm một tầng hồng nhạt đẹp mắt và dần đậm màu hơn, đuôi mắt hằn lên một tầng hồng mỏng, đồng tử đen láy chứa đựng vài phần nước, đôi môi hơi sưng đỏ thể hiện cậu vừa trải qua chuyện gì. Hứa Hằng Châu thuận theo lực đẩy của Hướng Thần nằm xuống bên cạnh cậu, quay mặt sang thấy Hướng Thần đang cố gắng điều chỉnh hơi thở, không nhịn được phát ra một tiếng cười trầm thấp trong cổ họng.
Hướng Thần liếc xéo anh một cái, khi lên tiếng giọng vẫn còn vài phần khàn khàn: “Anh lại giở trò xấu.”
Rõ ràng đã nói chỉ là một nụ hôn chúc ngủ ngon, cậu đã bị sự thể hiện tốt đẹp của Hứa Hằng Châu trong khoảng thời gian này lừa gạt, ngoan ngoãn hôn lên sau đó bị ấn lại hôn cho thỏa thích. Hứa Hằng Châu cười khẽ một tiếng, không tiếp lời, giở trò xấu? Em còn chưa thấy lúc anh thực sự xấu là như thế nào đâu.
Một lúc sau, bên cạnh dường như không còn tiếng động, Hứa Hằng Châu trở mình nhìn Hướng Thần, hơi thở Hướng Thần đã ổn định, nhắm mắt lại trông như đã ngủ. Hứa Hằng Châu cười đưa tay nhéo mũi cậu, Hướng Thần nín thở một lúc không muốn để ý đến anh, thực sự không nhịn được nữa mới hằn học mở miệng cắn vào tay anh: “Anh làm gì, em muốn ngủ rồi.”
“Ngủ à.” Hứa Hằng Châu cười cợt, đưa tay ôm Hướng Thần: “Anh ngủ cùng em.”
Hướng Thần đẩy anh: “Nóng, anh đừng sát em quá.”
Hứa Hằng Châu vẻ mặt ai oán: “Vừa nãy hôn anh còn gọi anh là anh yêu ơi, hôn xong rồi thì bảo anh tránh xa ra. Bé Sao, em vô tình quá đấy.” Giọng điệu anh đầy vẻ tố cáo, gần như đang chỉ thẳng vào mặt Hướng Thần mà nói cậu là một tên đểu cáng.
Hướng Thần suýt bị sặc nước bọt của chính mình: “Anh, khụ, anh nói bậy, em chưa bao giờ gọi như thế.”
“Không phải à?” Hứa Hằng Châu bị vạch trần cũng vẫn điềm tĩnh, ngụy biện: “Có lẽ là anh muốn nghe em gọi như vậy quá rồi, nên bị ảo giác cũng nên. Nếu thế thì anh thảm thật, em nói xem có đúng không?”
Hướng Thần làm sao chịu đựng nổi điều này, bị anh ba câu hai lời dỗ đến mất phương hướng, choáng váng đồng ý thỏa mãn yêu cầu của Hứa Hằng Châu, gọi vài tiếng cho anh nghe.
Hướng Thần trước đây gọi anh rất thuận miệng, tiếc là thêm chữ “yêu” đằng sau, cảm giác lập tức thay đổi. Hướng Thần rối rắm nửa ngày, rất muốn hối hận không làm nữa. Nhưng Hứa Hằng Châu mắt không chớp nhìn chằm chằm cậu, cái vẻ cố chấp đó dường như nếu cậu không gọi thế thì tối nay đừng hòng ngủ yên. Cuối cùng, Hướng Thần nhỏ giọng như tiếng muỗi kêu gọi một tiếng, Hứa Hằng Châu bị gọi đến mức tâm can run rẩy, càng không muốn buông tay. Anh thậm chí bắt đầu tưởng tượng, nếu Hướng Thần gọi anh như vậy trong lúc ứ ừ thì sẽ là một cảnh tượng tuyệt vời đến nhường nào.
“Được rồi được rồi, em gọi rồi, đi ngủ, nhắm mắt lại!” Hướng Thần gọi xong, lật người vùi mặt vào chăn, cố gắng che đi vệt hồng đã lan đến sau tai.
Hứa Hằng Châu đã ủ mưu mấy ngày, đương nhiên không thể cứ thế mà bỏ qua cho cậu. Anh nghiêng người đè lên, giọng nói khàn khàn: “Bé Sao, đêm dài lắm, làm chút chuyện vui vẻ đi?”
Anh gần như là ám chỉ rõ ràng rồi, nếu Hướng Thần không bận tâm thì hẳn sẽ cho anh chút phản ứng. Sau đó anh có thể dựa vào phản ứng của Hướng Thần quyết định tối nay sẽ tiến đến bước nào.
Hướng Thần lại không hiểu tối nay anh bị làm sao, cậu giãy giụa hai cái nhưng không thoát ra được, ngược lại cứ cọ xát như thế lại càng làm tăng thêm h*m m**n của Hứa Hằng Châu.
“Anh để em ngủ là em vui rồi đó.” Hướng Thần không đẩy được anh, đành phải lật người đối diện với Hứa Hằng Châu, bất mãn nói.
Hứa Hằng Châu có hơi thất vọng, đây là bị từ chối sao? Chẳng lẽ Hướng Thần vẫn chưa sẵn sàng? Anh vùi đầu vào cổ Hướng Thần, hít sâu một hơi, giọng điệu trầm thấp: “Bé Sao, anh rất khó chịu, muốn em…”
Đây là lần thăm dò cuối cùng, nếu Hướng Thần vẫn không thể chấp nhận, anh chỉ có thể bỏ cuộc đợi thêm một thời gian nữa. Phản ứng của Hướng Thần lại nằm ngoài dự đoán của Hứa Hằng Châu, cậu đưa tay sờ trán Hứa Hằng Châu, trên mặt lộ vẻ lo lắng: “Khó chịu chỗ nào? Có đau đầu không, có phải bị ốm rồi không?”
Vẻ mặt Hứa Hằng Châu cứng đờ, mặt không cảm xúc nghĩ, không, anh không đau đầu, anh… thằng em của anh đau, nó muốn thân mật với thằng em của em đó.
“Sao anh không nói gì? Rốt cuộc là khó chịu chỗ nào vậy?” Hướng Thần vẫn tiếp tục truy hỏi.
Hứa Hằng Châu nhìn kỹ cậu một lúc, lại không thể phân biệt được cậu là cố tình giả ngốc chọc tức anh hay là thực sự không hiểu. Nếu là vế trước thì phải nói, diễn xuất của Hướng Thần tiến bộ rõ rệt đó, nếu là vế sau… anh nên tự kiểm điểm lại, có phải quá trình giáo dục Hướng Thần anh đã thiếu sót điều gì rồi không.
Không thể hiểu được, Hứa Hằng Châu dứt khoát không suy nghĩ nữa. Anh siết chặt cánh tay kéo Hướng Thần sát vào lòng mình, để cậu tự cảm nhận rốt cuộc anh khó chịu chỗ nào: “Anh khó chịu ở đây, Bé Sao em giúp anh được không?”
Hướng Thần sững sờ một thoáng. Cho đến khi v*t c*ng đang chạm vào eo lại động đậy, cậu mới phản ứng lại, đột ngột đẩy Hứa Hằng Châu ra, lắp bắp nói: “Anh, anh…”
Cậu nói “anh” nửa ngày cũng không nói rõ được thêm lời nào. Hứa Hằng Châu lại không muốn đợi nữa, anh ghé sát lại gần cậu, giọng nói trầm khàn vang lên bên tai Hướng Thần: “Bé Sao, em cũng muốn đúng không, anh cảm nhận được rồi, để anh giúp em nhé? Sẽ không làm em khó chịu đâu…”
Hướng Thần trợn tròn mắt như nghe phải lời gì kỳ lạ, cả khuôn mặt đỏ bừng như muốn rỉ máu. Anh đang nói cái gì vậy, chuyện này, sao… sao có thể giúp đỡ lẫn nhau.
Hứa Hằng Châu còn muốn khuyên nữa, Hướng Thần nén sự xấu hổ, đỏ mặt cắt lời anh: “Anh đừng nói nữa, hai chúng ta đều là đàn ông mà. Chuyện này là không có cách nào, không sao đâu, nhịn một chút là được rồi, đừng nghĩ đến nữa. Còn, còn nữa, hai chúng ta đừng nằm quá gần nhau, một lát nữa sẽ không sao đâu.”
Mất một lúc lâu, Hứa Hằng Châu không nói gì, anh đang cố gắng tiêu hóa ý nghĩa trong lời nói của Hướng Thần. Xưa nay chỉ có người khác ngẫm xem lời anh nói có ý gì, lần này đến lượt anh, thậm chí anh nghĩ nửa ngày vẫn chưa hiểu rõ Hướng Thần muốn nói gì.
Đoạn sau thì dễ hiểu, anh vốn đã thắc mắc, tại sao Hướng Thần luôn không có phản ứng gì với những tiếp xúc thân mật của anh, thậm chí còn có hơi bài xích. Ban đầu anh muốn thông qua đủ loại tiếp xúc thân mật chủ động khơi gợi h*m m**n của Hướng Thần. Dù sao Hướng Thần ở tuổi này đang máu nóng, một chút lửa nhỏ là có thể bùng cháy, anh không tin Hướng Thần có thể nhịn tốt hơn anh.
Tuy nhiên không có gì là không thể, Hướng Thần đúng là nhịn giỏi hơn anh, đôi khi anh rõ ràng cảm nhận được h*m m**n của Hướng Thần, giây tiếp theo lại bị đẩy ra. Nếu thực sự không đẩy được, Hướng Thần sẽ đỏ mắt cắn môi đáng thương nhìn anh, khiến Hứa Hằng Châu cũng thấy khó chịu theo.
Bây giờ anh cuối cùng cũng hiểu ra, Hướng Thần đẩy anh ra cũng giống như khi anh đi tắm nước lạnh vậy, một người mượn ngoại lực để chịu đựng, một người… tự mình chịu đựng.
Hứa Hằng Châu kinh ngạc, kinh ngạc xong lại không nhịn được muốn cười, anh chỉ biết Bé Sao nhà mình rất thuần khiết, nhưng không ngờ lại thuần khiết đến mức này. Nhưng lúc này cười ra tiếng rõ ràng là tự tìm đường chết, anh chỉ có thể nuốt nụ cười lại.
Cứ như vậy, từ câu nói đầu tiên của Hướng Thần Hứa Hằng Châu cũng mò ra được chút suy nghĩ của cậu, anh nhìn chằm chằm Hướng Thần một lúc, thăm dò: “Bé Sao, em có biết… làm thế nào để sinh con không?”
Hướng Thần cảm thấy chỉ số IQ của mình bị xúc phạm, đỏ mặt nói: “Em đương nhiên biết, bài học sinh lý cấp hai đã giảng rồi, nhưng hai chúng ta đều là đàn ông, không thể sinh con được.”
Không khí yên tĩnh một cách kỳ quái, Hứa Hằng Châu im lặng một lát, bất lực nói: “Em nghĩ… hai người đàn ông yêu nhau thì sẽ như thế nào?”
Hướng Thần lờ mờ nhận ra Hứa Hằng Châu hình như muốn nói điều gì đó, cậu do dự nói: “Thì… giống như chúng ta bây giờ thôi.”
Hứa Hằng Châu: “Cụ thể hơn.”
Hướng Thần chớp chớp mắt, vẻ mặt vô tội: “Giống như chúng ta, sống cùng nhau, thỉnh thoảng, thỉnh thoảng hôn nhau…”
Được rồi, phá án rồi, Hứa Hằng Châu mặt không cảm xúc nghĩ, không phải là tôi không biết tán tỉnh, mà là Bé Sao nhà tôi, em ấy thật sự không biết một cái gì hết!
“S-sao vậy? Em nói sai rồi à?” Hướng Thần thấy sắc mặt anh không được tốt, nhỏ giọng hỏi.
Nội tâm Hứa Hằng Châu bị đả kích nặng nề chưa kịp hoàn hồn, anh đang rất cần được an ủi. Thế là anh kéo Hướng Thần vào lòng, ôm hôn thật kỹ một lúc lâu, trong lòng mới cảm thấy dễ chịu hơn.
“Anh còn chưa trả lời em, em nói sai rồi sao?” Hướng Thần thở đều, không bận tâm truy cứu Hứa Hằng Châu sao lại động khẩu ngay khi không hợp ý, vội vàng truy hỏi điều nghi ngờ ban đầu.
Hứa Hằng Châu đã hấp thụ năng lượng từ Hướng Thần, cảm thấy được an ủi đôi chút. Anh cũng muốn biết rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu, thế là hỏi ngược lại: “Tại sao em lại nghĩ giữa những người đồng tính sẽ yêu đương như em nói?”
Thực tế, giới đồng tính có hơi hỗn loạn, rất nhiều người lại hiểu ngược lại hoàn toàn so với Hướng Thần, chỉ nói chuyện t*nh d*c không nói chuyện tình yêu.
“Không phải sao?” Hướng Thần thấy rất khó hiểu: “Không yêu như vậy thì yêu như thế nào?”
Hứa Hằng Châu nhất thời nghẹn lời, không biết giải thích cuộc sống trong giới đồng tính cho Hướng Thần như thế nào, anh nhíu mày suy nghĩ một lát, sắp xếp ngôn từ, cố gắng nói ẩn ý: “Thực ra giữa nam giới cũng có thể… làm một số chuyện có lợi cho sự hòa hợp vĩ đại của sinh mệnh.”
Hướng Thần: “……???”
“Nhưng chúng ta đều là đàn ông mà…” Hướng Thần lẩm bẩm, vẻ mặt toàn là khó tin.
Cậu cố gắng hồi tưởng lại những kiến thức giới tính ít ỏi trong sách giáo khoa cấp hai của mình, muốn từ quy luật nam nữ suy ra quy luật nam nam, làm thế nào để đạt được sự hòa hợp vĩ đại của sinh mệnh.
Hứa Hằng Châu cũng cảm thấy mệt mỏi: “Anh nhớ em từng nói với anh, trước đây em đã tìm hiểu tài liệu về phương diện này.”
Sau khi xuyên không thì khỏi phải nói, trong môi trường xã hội này, Hướng Thần về cơ bản không thể tiếp xúc được với kiến thức liên quan.
Hướng Thần vô hồn gật đầu: “Đúng, em có tìm hiểu, nhưng đều là loại học thuật, nghiên cứu nguyên nhân và tâm lý đồng tính gì đó.”
“Chỉ có thế thôi sao?” Hứa Hằng Châu không dám tin.
“Còn từng thấy một cặp hai anh trai hôn nhau ở quán bar, cũng có đọc….” Hướng Thần nhớ lại: “Hoắc Khải giới thiệu cho em thể loại văn học đường phố hiện đại gì đó, trong đó có rất nhiều chàng trai hẹn hò với chàng trai khác, đọc cũng thú vị lắm.”
Quán bar kia anh biết, anh nghi ngờ Hướng Thần có thể chấp nhận nụ hôn của anh chính là học từ cặp đó, đúng là cảm kích vô cùng. Cái sau hình như anh có nghe Hướng Thần nhắc qua nhưng không tìm hiểu chi tiết, anh hỏi: “Trong đó không viết chút nào sao?”
Tuy anh chưa từng đọc, nhưng một cuốn sách chủ đề chính chỉ có yêu đương thì cuối cùng nhân vật chính cũng phải ở bên nhau chứ. Chẳng lẽ bên nhau rồi mà nhân vật chính cũng giống như Bé Sao nhà anh, hôn một cái là thỏa mãn sao? Không thể nào, chắc chắn phải làm gì đó chứ. Tình cảm thăng hoa thì phải làm chút chuyện nên làm, có lợi cho việc gắn kết nâng cao tình cảm!
Hướng Thần cố gắng nhớ lại, lát sau lắc đầu: “Không có.”
“Không có?” Hứa Hằng Châu kinh ngạc.
“À, đúng rồi.” Hướng Thần vỗ tay một cái, chợt hiểu ra: “Hoắc Khải nói với em, trang web đó có quy định không được miêu tả từ cổ trở xuống.”
Hứa Hằng Châu: “……”
Đây là quy định thần thánh gì vậy?! Từ cổ trở xuống? Hứa Hằng Châu gần như muốn cười ra nước mắt, anh cười lạnh một tiếng, lại hỏi lại tên trang web đó một lần nữa.
Sau khi Hướng Thần nói ra xong còn thắc mắc: “Anh hỏi cái này làm gì, trang web đó bây giờ còn chưa được tạo ra mà.”
“Không làm gì, chỉ hỏi thôi.” Hứa Hằng Châu lộ ra một nụ cười giả tạo, trong lòng hậm hực nghĩ, trang web văn học Lục Giang phải không. Nhớ kỹ rồi đó, đợi mà thay chủ đi.