Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 140

Ánh nắng ban mai le lói, trời dần sáng, tiếng gà trống gáy đánh thức cả thôn làng.

Hướng Thần nhắm chặt mắt không chịu mở, nằm sấp trên giường, cọ cọ mặt vào gối, trùm chăn ngủ tiếp. Trong cơn mơ màng, cậu hình như cảm thấy xúc giác của chiếc gối hôm nay khác với mọi ngày, không nhịn được cọ thêm vài cái. Cơ ngực săn chắc mịn màng dưới khuôn mặt cậu cũng rung động lên xuống theo tiếng cười của chủ nhân nó.

Hướng Thần mơ màng đưa tay sờ một cái, giây tiếp theo liền bật dậy như bị than hồng đốt tay. “Anh, sao anh không mặc quần áo!” 

Hướng Thần chỉ vào Hứa Hằng Châu, ngón tay run rẩy. Hứa Hằng Châu vén tấm chăn mỏng đắp trên người, vẻ mặt vô tội: “Có mặc mà.” 

Ừm, anh quả thực có mặc, mặc một chiếc quần đùi, áo không biết bay đi đâu mất tiêu rồi.

Hướng Thần đỏ mặt, chút buồn ngủ còn sót lại đều bị dọa chạy mất. Hứa Hằng Châu thấy thú vị, một tay chống đầu cười xấu xa trêu cậu: “Trước đây chưa từng thấy chắc? Em sợ gì chứ?” 

“Ai sợ?” Hướng Thần phồng má trừng anh một cái, quay người muốn xuống giường rửa mặt. 

Vừa đặt chân xuống, eo cậu bị một cánh tay quấn lấy kéo lại, trọng tâm mất thăng bằng ngay lập tức. Hướng Thần không kiểm soát được ngã ngửa ra sau nằm đè lên người Hứa Hằng Châu.

“Anh làm gì vậy?” Hướng Thần vùng vẫy hai cái mới lật người lại, đối diện với Hứa Hằng Châu. 

Hứa Hằng Châu từ sáng tỉnh dậy, hoặc nói chính xác hơn là từ tối qua đến giờ, nụ cười trên mặt anh chưa bao giờ biến mất. Lúc này anh nhìn chằm chằm Hướng Thần, ánh mắt rực lửa, khóe miệng vẫn còn treo nụ cười: “Nụ hôn chào buổi sáng đâu nào?”

Hướng Thần theo phản xạ che miệng, vệt hồng trên mặt lại lan rộng ra, đuôi mắt hằn lên màu hồng nhạt. Cậu trừng mắt nhìn Hứa Hằng Châu, khiến anh suýt chút nữa không giữ nổi mình mà làm ra chuyện gì đó xấu xa. 

Không trách phản ứng của cậu lớn được. Tối hôm qua khó khăn lắm mới xác định quan hệ, Hứa Hằng Châu kích động trong lòng, khó tránh khỏi mất kiểm soát. Không dám làm những chuyện khác sợ dọa Hướng Thần, nhưng h*m m**n dâng trào trong lòng lại không có chỗ để giải tỏa. Tội nghiệp Hướng Thần tự mình đưa mình vào miệng sói, Hứa Hằng Châu ngậm lấy không chịu buông.

Lần đầu tiên Hướng Thần nhìn thấy hai chàng trai hôn nhau là trước khi xuyên không, lúc đó cậu chỉ lo kinh ngạc, không để ý đến những thứ khác. Khi đến lượt mình, cậu mới phát hiện ra hóa ra hôn còn có nhiều kỹ thuật đến vậy, một thiếu niên thuần khiết đến mức chỉ biết chụt một cái thơm một miếng như cậu đã được Hứa Hằng Châu mở mang kiến thức. 

Lúc này Hứa Hằng Châu vừa nói đến nụ hôn chào buổi sáng, Hướng Thần lập tức bị kéo về ký ức đêm qua, trên môi dường như vẫn còn lưu lại xúc cảm của người kia, khiến cậu không ngừng đỏ mặt, hơi thở gấp gáp.

“Hôn một cái rồi anh thả em đi.” Hứa Hằng Châu ôm eo Hướng Thần không chịu buông. 

Hướng Thần che miệng ấp úng: “Em chưa đánh răng.” 

Hứa Hằng Châu cười: “Không sao, anh cũng chưa mà.” 

Hướng Thần bất lực, một lúc sau mới bỏ tay ra mặc cả: “Em hôn anh, anh không được động đậy đâu đấy.”

Được chứ, có thể khiến Hướng Thần chủ động là mục tiêu cơ bản đã đạt được, Hứa Hằng Châu gật đầu đồng ý yêu cầu của Hướng Thần. Hướng Thần bỏ tay xuống rồi lại không yên tâm bổ sung một câu: “Không được động đậy bất cứ chỗ nào đấy nhé.” 

Hứa Hằng Châu cười thầm, cái chữ bất cứ chỗ nào này thật sự có ý nghĩa sâu sắc, anh đáp một tiếng: “Được.”

Hướng Thần ghé sát qua, thấy Hứa Hằng Châu quả nhiên bất động thì cười híp mắt nhìn anh, trong lòng cậu cũng vui vẻ theo, đỏ mặt hôn một cái lên khóe môi Hứa Hằng Châu. Nụ cười trên mặt Hứa Hằng Châu không ngừng mở rộng, thật muốn ôm bé cưng trước mặt vào lòng hôn cho thỏa thích. 

Nhưng giữ vững quan điểm phát triển bền vững, Hứa Hằng Châu chỉ có thể kìm nén h*m m**n này xuống. Dù sao người đã là của mình, những ngày sau còn dài, rồi sẽ có ngày anh có thể muốn hôn lúc nào thì hôn, muốn hôn kiểu gì thì hôn kiểu đó, muốn hôn bao lâu thì hôn bấy lâu.

Hướng Thần hoàn thành nhiệm vụ đã đẩy tay Hứa Hằng Châu ra, lê dép chạy ra ngoài. Hứa Hằng Châu tìm áo mặc vào, thong thả đi ra ngoài, chỉ cảm thấy hôm nay thời tiết thật đẹp, nhìn đâu cũng thấy thuận mắt. Hướng Thần đang ngồi xổm bên giếng nước đánh răng. Hứa Hằng Châu đi qua phát hiện dụng cụ đánh răng của mình đã được Hướng Thần lấy ra đặt sẵn, cốc đánh răng đầy nước, bàn chải cũng đã bóp sẵn kem đánh răng.

Hứa Hằng Châu ngọt ngào trong lòng, cầm lấy dụng cụ đánh răng Hướng Thần chuẩn bị sẵn rồi ngồi xổm bên cạnh Hướng Thần, cùng cậu đánh răng. Hướng Thần quay mặt đi không nhìn Hứa Hằng Châu, nhưng trong mắt lại thấp thoáng ý cười. Cậu cũng không ngốc, đã yêu nhau thì nên thay đổi thái độ. Trước đây luôn là anh trai chăm sóc cậu, sau này cậu cũng nên học cách làm một số việc cho người yêu của mình. Nghĩ đến từ người yêu, trong lòng Hướng Thần dâng lên một cảm giác kỳ lạ, có hơi buồn man mác, lại có một cảm giác thỏa mãn khác thường.

Sau khi vệ sinh cá nhân xong, Hứa Hằng Châu đi làm bữa sáng, Hướng Thần cũng vào giúp đỡ. Hứa Hằng Châu không ngăn cản cậu động tay, ngược lại còn để Hướng Thần làm trợ thủ cho mình. Nhà bếp tuy không nhỏ nhưng chỗ nấu ăn chỉ có một khoảng nhỏ như vậy, hai người qua lại khó tránh khỏi va chạm. Bất kể là va vào nhau hay chạm khuỷu tay, cứ chạm mắt nhau là không nhịn được cười. Ban đầu chỉ có Hứa Hằng Châu cười, sau đó Hướng Thần cũng cười theo. Chỉ là làm bữa sáng thôi, hai người lại như vừa được lợi lộc gì đó, người này cười vui vẻ hơn người kia.

“Anh cười gì đó, trông ngốc quá chừng.” Hướng Thần cố gắng kéo thẳng khóe miệng mình, vừa rửa rau vừa hỏi Hứa Hằng Châu. “Không biết, trong lòng vui thì cười thôi.” 

Hứa Hằng Châu nghiêng đầu nhìn Hướng Thần một cách nghiêm túc, ánh mắt dịu dàng đến mức không giống anh bình thường, “Bé Sao, anh thật sự rất vui, chưa bao giờ vui như vậy.” 

Lòng Hướng Thần mềm nhũn, lời nói của Hứa Hằng Châu như mật ong tan chảy lấp đầy trong tim cậu. Cậu thầm cổ vũ bản thân, khẽ khàng nhưng kiên định nói: “Em cũng rất vui. Có thể ở bên anh, em vui vô cùng.”

Giây tiếp theo, người khiến cậu vui vẻ đã ghé sát qua tặng cậu một nụ hôn dịu dàng và kéo dài. Hướng Thần bị kéo vào một cuộc tình nồng cháy mà không hề chuẩn bị trước, lần đầu tiên yêu đã gặp phải Hứa Hằng Châu không biết có phải là chuyện tốt hay không. Anh có nhiệt tình vô tận với Hướng Thần, hình tượng điềm tĩnh giữ kẽ trước đây đã sụp đổ không còn sót lại chút nào ngay từ ngày đầu tiên yêu nhau. 

Đúng lúc việc đồng áng đã xong, trường tiểu học thôn chưa khai giảng, có thể nói đây là thời gian rảnh rỗi nhất của Hứa Hằng Châu và Hướng Thần trong năm ngoài mùa đông.

Tiền lương của họ đủ ăn nên không cần ra đồng làm việc thường xuyên, mỗi ngày chỉ ở nhà, ăn uống chơi đùa. Những năm trước vào thời điểm này, Hướng Thần thỉnh thoảng còn thấy nhàm chán, nhưng năm nay hoàn toàn không có cơ hội để cậu nhàm chán. Toàn bộ thời gian của cậu đều bị Hứa Hằng Châu chiếm giữ, sáng cùng nhau thức dậy, trao nhau nụ hôn chào buổi sáng, Hướng Thần từ ngại ngùng từ chối đến quen thuộc cũng chỉ mất vài ngày. Rồi hai người cùng nhau vệ sinh cá nhân, cùng nhau tập thể dục, đôi khi đọ sức với nhau. Trước đây Hướng Thần cũng từng đòi đọ rồi, đến lúc này cậu mới thực sự cảm nhận được sự khác biệt giữa người yêu và anh em.

Trước đây, mỗi lần cậu không biết tự lượng sức mình thách thức Hứa Hằng Châu đều bị nghiền nát không thương tiếc, Hứa Hằng Châu không nhường nhịn một chút nào, không giữ lại chút thể diện nào cho Hướng Thần. Lần này thay đổi thân phận, Hướng Thần tập luyện vài ngày lại ngứa nghề khiêu khích, rồi được chứng kiến Hứa Hằng Châu thả cho cậu thắng theo muôn hình vạn trạng một cách không có nguyên tắc. Hướng Thần vừa vui vừa chột dạ, mặc dù biết chiến thắng này là giả, nhưng bị Hứa Hằng Châu vùi dập nhiều rồi, cậu suýt nữa bị ám ảnh tâm lý.

Rõ ràng cậu cũng là một chàng trai khỏe mạnh với thể hình rất tốt, so với bạn bè cùng lứa trong thôn không hề kém cạnh ai. Nhưng dưới tay Hứa Hằng Châu cậu lại không có không gian để giãy giụa, quá đả kích lòng tự trọng của cậu, cảm giác mình như một con gà què yếu ớt. Hứa Hằng Châu thấy cậu vui cũng vui lây, trước đây anh thích nhìn Hướng Thần không thắng được tức đến nhảy dựng, còn bây giờ, Hướng Thần vui là quan trọng hơn tất cả. 

Đương nhiên, Hướng Thần không muốn lần nào cũng phải để Hứa Hằng Châu nhường, mùi vị chiến thắng hưởng một lần là đủ rồi. Cậu nghiêm túc nói với Hứa Hằng Châu, sau này đừng nhường cậu nữa, cậu sẽ cố gắng tập luyện để thực sự thắng anh một lần.

Hứa Hằng Châu cười đồng ý, chỉ thấy mắt nhìn của mình thật tốt. Bé Sao nhà anh mọi mặt đều tốt không thể tả, không còn người yêu nào tốt hơn em ấy nữa. Buổi sáng tập luyện xong, hai người cùng nhau đọc sách hoặc luyện tập ngoại ngữ. Họ học tiếng Nga với Cố Vân Chi, ngôn ngữ là thứ phải thường xuyên giao tiếp mới giỏi được, Hứa Hằng Châu và Hướng Thần chỉ có thể luyện tập với nhau. Ngoài ra, Hướng Thần còn học tiếng Anh với Hứa Hằng Châu. Trước đây tiếng Anh của cậu rất kém, kỹ năng nói còn tệ hại hơn, học chừng ấy thời gian cuối cùng cũng có kết quả.

Hai ngoại ngữ đối với Hướng Thần đã đủ dùng rồi, cậu không dành thời gian học thêm ngôn ngữ khác nữa. Buổi sáng học tập, buổi trưa ăn cơm xong nghỉ trưa một lát, lúc vừa tỉnh dậy Hướng Thần thường uể oải không muốn động đậy, Hứa Hằng Châu dứt khoát ở trên giường chơi cùng cậu. Đánh bài, bắn bi, cờ bàn, máy chơi game, phàm là Hướng Thần muốn chơi Hứa Hằng Châu đều chơi cùng, những lời chê bai trẻ con trước đây cũng không nói nữa, thể hiện bằng hành động chiều chuộng.

Buổi chiều là giờ tráng miệng, các loại kem, bánh ngọt, đồ ngọt, nước ép trái cây, trái cây trang trí, đủ thứ, ngoại trừ việc hạn chế số lượng vì sợ cậu ăn nhiều ỏng bụng, những thứ khác quả thực hoàn hảo. Hướng Thần cảm nhận rõ ràng những lợi ích mà sự thay đổi thân phận mang lại, Hứa Hằng Châu nói là làm, đối xử với cậu còn tốt hơn trước. Hướng Thần từ chỗ được cưng mà sợ ban đầu đến bình thản tự nhiên, đã hiểu sâu sắc đàn ông đều là heo nghĩa là như thế nào.

Buổi tối hai người vẫn ngủ cùng nhau. Hứa Hằng Châu ban đầu đã nghĩ tới việc Hướng Thần có thể đề nghị ngủ riêng, anh đã nghĩ sẵn chỗ khác kê thêm một chiếc giường để đối phó tạm, và cũng chuẩn bị sẵn cách mặc cả với Hướng Thần, dù có ngủ riêng cũng phải đòi được chút lợi lộc. Kết quả Hướng Thần về cơ bản không hề nhắc đến, cậu không nhắc, Hứa Hằng Châu đương nhiên càng không thể nhắc. Nhưng hai người tuy ngủ chung một giường nhưng thực ra ngoài hôn hít thì cũng không làm những thứ khác.

Không phải Hứa Hằng Châu không muốn, anh muốn phát điên ấy chứ, ngủ chung giường với người mình thích vừa là hưởng thụ vừa là tra tấn. Đặc biệt là trong tình huống của anh đã từng tắm nước lạnh không biết đã bao nhiêu lần. Sở dĩ anh không dám động tay là vì sợ tiến độ quá nhanh làm Hướng Thần sợ mà thôi. Đối xử với người mình trân trọng, dù cẩn thận đến đâu cũng không thừa, anh muốn từng bước từng bước đi sâu vào trái tim Hướng Thần, để Hướng Thần cảm nhận được mọi thứ trong tình yêu này đều là tốt đẹp nhất.

Vì vậy anh chậm lại nhịp độ của mình, một mặt xóa đi dấu ấn bản thân từng là anh trai trong cuộc sống cả hai, một mặt tăng cường ấn tượng của Hướng Thần về thân phận hiện tại của anh. Cứ như vậy khoảng nửa tháng, hai người trong thời kỳ yêu đương nồng cháy dính nhau đến mức không dám nhìn thẳng. Hướng Thần về cơ bản đã chấp nhận thân phận mới của Hứa Hằng Châu, thái độ đối với anh cũng bớt đi vài phần kính trọng, thêm vài phần thân mật, phát triển theo hướng Hứa Hằng Châu mong muốn. Đương nhiên, thời gian rảnh rỗi là có giới hạn, thấy sắp đến ngày khai giảng, hai người, một là hiệu trưởng, một là giáo viên chủ nhiệm lớp chọn và giáo viên dạy thay, đều sẽ bận rộn.

Hứa Hằng Châu âm thầm chuẩn bị đã lâu, định ăn một bữa ngon trước khi khai giảng, Dù không thể nuốt trọn hết thì ít nhất cũng phải nếm được mùi chứ. Nếu không đợi khai giảng bận rộn hơn là một hai tháng liền không có thời gian nào rảnh, bắt anh nhịn thêm hai tháng nữa, anh sợ mình thực sự sẽ thành b**n th**. Xác định xong kế hoạch, Hứa Hằng Châu lập tức hành động, anh lấy cớ làm một bữa ăn thịnh soạn vỗ béo Hướng Thần, lại sắp xếp cẩn thận chỉ chờ đêm đến.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn