Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 139

Cho đến cuối cùng, thanh niên trí thức Dương cũng không moi được lời cam đoan chắc chắn nào từ miệng Trần Kiến Thiết. Có lẽ Trần Kiến Thiết cũng tự hiểu rõ năng lực của mình, nếu không làm được mà hứa bừa thì cuối cùng không thực hiện được, như thế mới thực sự mất mặt. Thanh niên trí thức Dương làm nũng mãi, cứ giả vờ ngây thơ không chịu bỏ qua. Cuối cùng Trần Kiến Thiết bị làm phiền không còn cách nào khác đành phải hứa sắp xếp cho cô ta một công việc nhẹ nhàng hơn. Chuyện này hắn ta làm được, dù không dám đi cầu xin cha, thì cũng có thể nhờ vả anh cả.

Được lợi, thanh niên trí thức Dương mới đồng ý để Trần Kiến Thiết rời đi. Đợi hắn ta đi rồi, cô ta lại đứng đợi một lúc mới lợi dụng ánh trăng để vội vã quay về khu thanh niên trí thức. Hướng Thần và Hứa Hằng Châu trốn không động đậy, đợi thêm một lát, xác định bên ngoài không còn tiếng động nữa mới đứng dậy chuẩn bị về nhà. Hướng Thần giữ một tư thế quá lâu nên khi đứng dậy lảo đảo suýt chút nữa ngã nhào vào đống rơm, may mắn Hứa Hằng Châu kịp thời túm lấy cậu.

“Anh ơi, em nói anh nghe, trời nam đất bắc thiếu gì hoa thơm. Hơn nữa thanh niên trí thức Dương kia còn chẳng được tính là hoa thơm đúng không, anh đừng để trong lòng nhé.” 

Về đến nhà, Hướng Thần sợ Hứa Hằng Châu để ý đến lời thanh niên trí thức Dương vừa nói lại an ủi anh vài câu. Hứa Hằng Châu nhìn Hướng Thần thật sâu, cho đến khi Hướng Thần thấy ngượng mới chậm rãi nói: “Em rất muốn anh đi tìm một hoa thơm khác sao?”

Hướng Thần lập tức nghẹn lại. Cậuhá miệng, nhưng không biết phải nói thế nào. Là cậu khơi mào chủ đề này trước, anh trai thuận theo ý cậu mà hỏi nhưng tại sao trong lòng cậu lại khó chịu đến vậy? 

“Muốn hay không muốn?” Hứa Hằng Châu truy hỏi. 

Hướng Thần bực bội trong lòng, cũng biểu hiện ra trên mặt, giận dỗi nói: “Chuyện của anh hỏi em làm gì?”

Nói xong thấy không đúng, tâm trạng cậu không tốt cũng không nên nổi nóng với anh trai, đành cố nặn ra một nụ cười, khó khăn bổ sung: “Ý em là, chuyện này phải xem ý của chính anh chứ.” 

“Ý của anh à?” Hứa Hằng Châu nghiêng đầu cười với cậumột cái, đột nhiên ghé sát, “Em có phải quên rồi không, anh thích đàn ông.” 

“Thích đàn ông thì sao? Em cũng thích đàn ông mà.” Hướng Thần buột miệng, lời nói tuôn ra không kịp suy nghĩ.

Nói xong cảm thấy sao nghe giống giống đang tỏ tình, liền vội vàng thêm một câu: “Không, ý em là thích đàn ông hay thích phụ nữ không quan trọng. Quan trọng nhất là tìm được một người yêu tốt.” 

“Thế nào mới là người yêu tốt?” Hứa Hằng Châu tiếp tục hỏi. 

Hướng Thần nghẹn lời. Cậu theo phản xạ đi nghĩ xem người như thế nào mới xứng với anh trai, nghĩ tới nghĩ lui không có một ai, ngược lại càng nghĩ càng thấy đau lòng.

“Em cũng không biết…” Giọng Hướng Thần trầm xuống, “Có lẽ đợi đến khi anh gặp được, nhìn thấy người đó, thích người đó, thì đó chính là người anh phải tìm rồi.” 

“Nếu người đó không thích anh thì sao?” Hứa Hằng Châu hỏi. 

Hướng Thần lập tức mở to mắt: “Không thể nào!” Anh trai cậu tốt như vậy, làm sao có người không thích anh ấy được.

Hứa Hằng Châu không nhịn được cười khẽ thành tiếng. Ánh mắt anh sáng rực hơn bao giờ hết, nhìn Hướng Thần như đang nhìn một bảo vật. 

“Anh cười gì vậy?” Hướng Thần bị anh cười đến khó hiểu, trong lòng mơ hồ có cảm giác kỳ lạ. 

Hứa Hằng Châu không trả lời mà hỏi ngược lại: “Thế còn em?” 

“Gì ạ?” Hướng Thần không hiểu.

“Thế còn em? Anh thích em, em có thích anh không?” Hứa Hằng Châu đã không thể kiềm chế được nữa, đã nói đến đây rồi, tình cảm bị kìm nén trong lòng anh tăng trưởng quá nhanh, gần như muốn tuôn trào ra khỏi lồng ngực. Anh sợ có ngày mình không nhịn nổi nữa sẽ làm ra chuyện không thể cứu vãn. 

Hướng Thần đã hoàn toàn ngây người, đây là lời tỏ tình sao? Anh trai cậu và cậu? Nhưng, nhưng họ không phải là… anh em sao? Không, không đúng, có lẽ là cậunghĩ sai rồi, anh trai cậu chỉ đang tìm kiếm một lời an ủi, muốn nghe cậu nói vài lời tốt đẹp.

Hướng Thần nghĩ đến đây, mặc kệ suy nghĩ của mình có miễn cưỡng đến đâu, cũng cố gắng lờ đi mọi sự không hợp lý, nói với Hứa Hằng Châu: “Em đương nhiên là thích anh rồi. Anh là anh trai em, làm sao em có thể không thích anh được.” 

Lời vừa thốt ra, Hứa Hằng Châu đã không còn lo lắng gì nữa, chỉ chờ một kết quả. Lúc này thấy Hướng Thần còn muốn giả vờ ngốc nghếch, anh không hề nghĩ ngợi ghé sát vào hôn lên môi Hướng Thần một cái: “Anh nói là loại thích này.”

Không đợi Hướng Thần nói, anh tiếp tục: “Sợ làm em sợ nên mới tỏ tình như vậy. Nếu em vẫn không hiểu, anh không ngại cho em một sự hiểu biết sâu sắc hơn.” Ánh mắt anh lướt qua môi Hướng Thần, ý ám chỉ rất rõ ràng. 

Hướng Thần kinh ngạc mở to mắt, lấy tay che môi, giọng nói nghèn nghẹn xuyên qua kẽ ngón tay: “Nhưng chúng ta là…”

Tâm trạng Hứa Hằng Châu vô cùng tốt, anh vẫn luôn không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào của Hướng Thần. Lúc này anh thấy rõ ràng, Hướng Thần không hề bài xích, chỉ có kinh ngạc. Anh biết Hướng Thần muốn nói gì. Không đợi cậu nói xong, tay anh khẽ động đưa thứ trên tay ra trước mặt Hướng Thần. 

“Đây là gì… sổ hộ khẩu ư?” Hướng Thần lật đi lật lại, trên đó chỉ có tên cậu, không có tên anh trai.

“Cái này là có ý gì?” Hướng Thần giọng điệu mờ mịt hỏi. 

“Sổ hộ khẩu của em.” Hứa Hằng Châu lặp lại, “Anh đã tách hộ khẩu của em ra rồi lập thành một hộ riêng. Chúng ta không còn là anh em nữa.” 

Hướng Thần sững sờ, cậu ngây ngốc nắm chặt mấy tờ giấy đó, một lúc lâu sau mới phản ứng lại, vành mắt lập tức đỏ hoe. Cậu cảm thấy cổ họng bị nghẹn lại bởi một thứ gì đó, đau nhói khiến cậu muốn khóc, cuối cùng chỉ có thể nói một cách yếu ớt: “Anh không cần em nữa sao?”

Hứa Hằng Châu bị vẻ mặt đau khổ của Hướng Thần làm cho lòng đau nhói. Anh vội vàng kéo Hướng Thần vào lòng, vừa vỗ lưng cậu vừa nhẹ nhàng dỗ dành: “Không phải không cần em, chỉ là không muốn làm anh trai em nữa, Bé Sao, anh thích em. Không phải là kiểu anh trai đối với em trai, mà là kiểu thích của hai người yêu nhau.”

 Anh nâng mặt Hướng Thần lên, bắt cậu nhìn thẳng vào mắt mình, hiếm khi hạ giọng gần như cầu xin: “Bé Sao, em đối xử tốt với anh một chút đi. Chúng ta vốn dĩ không có quan hệ máu mủ mà đúng không? Anh khó khăn lắm mới thích một người, em không thể vì muốn có một người anh trai mà tước đi quyền yêu em của anh. Điều đó không công bằng với anh.” 

Đầu óc Hướng Thần hỗn loạn, rất lâu sau mới cố chấp nói: “Anh đã nói sẽ mãi mãi là anh trai em, sẽ luôn ở bên em.”

“Câu đầu tiên đó anh chưa từng nói.” Hứa Hằng Châu biện bạch: “Anh chỉ nói câu sau.” Anh nhìn Hướng Thần, giọng nói dụ dỗ: “Bé Sao, anh và em không thể ở bên nhau mãi mãi, một khi anh hoặc em thích người khác thì nhất định sẽ phải chia xa. Chỉ có người yêu mới có thể ở bên nhau trọn đời, cho đến khi cái chết chia lìa chúng ta.”

Ánh mắt Hướng Thần giãy giụa, nhíu mày suy nghĩ một lúc, khẽ nói: “Thế nếu sau này anh không thích em nữa thì sao? Chúng ta là anh em thì mãi mãi là anh em. Nhưng nếu đã là người yêu, chỉ cần anh không thích em nữa chúng ta sẽ chẳng còn là gì cả.” 

Hứa Hằng Châu tức đến bật cười: “Tại sao anh lại không thích em nữa? Trong lòng em, anh là người lăng nhăng thế sao?” 

Hướng Thần cúi đầu không nói. Cậu không nghĩ Hứa Hằng Châu lăng nhăng, chỉ là cậu không tự tin về bản thân mình. Hứa Hằng Châu quá xuất sắc, bất kể là trước hay sau khi xuyên không đều là kiểu người mà cậu mơ ước trở thành.

Lời tỏ tình trước khi xuyên không gần như đã dùng hết mọi dũng khí của Hướng Thần, cuối cùng bị Hứa Hằng Châu từ chối. Buồn thì có buồn, thực ra… còn có chút đoán trước được. Nếu không phải cuối cùng Hứa Hằng Châu nói một tiếng “cút”, có lẽ cậu sẽ không bị kích động đến mức bật khóc ngay tại chỗ. 

Hứa Hằng Châu không biết sự tự ti trong lòng Hướng Thần, lòng anh nóng như lửa đốt. Nếu hôm nay tỏ tình không thành công, tỷ lệ thành công sau này sẽ chỉ càng thấp hơn.

Trong lúc sốt ruột, Hứa Hằng Châu khó tránh khỏi nói ra những lời khó nghe: “Chúng ta đã không còn chung sổ hộ khẩu, cũng không phải anh em nữa, không còn lựa chọn này đây.” 

Hướng Thần đang rất buồn, nghe anh nhắc đến chuyện này thì lập tức thấy vừa tủi thân vừa tức giận. Hứa Hằng Châu giấu cậu chuyển hộ khẩu của cậu đi mà hoàn toàn không nói gì với cậu, cũng không hỏi ý kiến cậu.

Cậu đột ngột ngẩng đầu lên, giận dữ nhìn Hứa Hằng Châu: “Đúng, không có lựa chọn này, chúng ta không phải anh em, không có quan hệ gì hết. Anh còn chẳng thèm nói trước với em, anh đây là muốn ép em phải lựa chọn.” 

Hứa Hằng Châu nhận ra mình nói sai, trong lòng hối hận vội vàng muốn bù đắp. Tiếc là Hướng Thần không cho anh cơ hội, đứng dậy cười lạnh một tiếng: “Thực ra anh cũng không cần đợi câu trả lời của em đâu. Ban đầu chẳng phải muốn em cút đi sao? Em cút là được.”

Hứa Hằng Châu đau đầu, sao lại lật lại chuyện cũ rồi. Sớm biết anh sẽ thích Hướng Thần đến vậy, lúc trước chắc chắn sẽ không nói hai lời mà đồng ý! Đừng nói nhẫn vàng, kể cả bắt anh đeo sợi dây chuyền vàng quê mùa đó anh cũng chịu nữa. Anh kéo tay Hướng Thần lại, Hướng Thần giãy giụa, Hứa Hằng Châu đành phải dùng vũ lực khống chế Hướng Thần, ấn cậu xuống giường để tránh cậu bỏ chạy. 

“Anh xin lỗi, anh xin lỗi mà” Hứa Hằng Châu nhẹ giọng nói: “Hay là em mắng lại anh đi. Đợi em mắng xong anh sẽ tỏ tình lại, rồi đồng ý với anh được không?”

Hướng Thần bị ấn xuống giường giống như một con rùa nhỏ bị đè úp mai, vẫy vùng tay chân thế nào cũng không thoát ra được, cuối cùng bực bội đạp Hứa Hằng Châu một cái, cắn môi không nói gì. Hứa Hằng Châu nhìn cậu một lúc, Hướng Thần lần này rất cứng đầu, cứ im lặng. 

Hứa Hằng Châu không nhịn được bật cười, cố ý nói: “Không nói gì tức là em đồng ý rồi nhé. Sau này chúng ta là người yêu, anh là người yêu của em đó biết không?”

“Em không đồng ý!” Hướng Thần không nhịn được hét lên, hét xong mới nhận ra mình đã mắc bẫy, tức đến mức lại đạp Hứa Hằng Châu một cái. Hứa Hằng Châu có thể khống chế cả chân cậu nhưng anh cứ để mặc không có hành đông gì. Anh mặc cho Hướng Thần vùng vẫy, bị đạp cũng không giận, cười híp mắt nói: “Không đồng ý? Vậy thì chúng ta cứ giằng co như thế này đi. Nếu em không thích anh nên không đồng ý thì cũng đành thôi, đây là giận dỗi anh cái gì?”

“Ai thích anh chứ?” Hướng Thần vùi khuôn mặt đỏ bừng vào chăn, giọng nói nghèn nghẹt: “Đồ tự luyến, em không thích anh.” 

Cậu có thể lật lại chuyện cũ, Hứa Hằng Châu cũng vậy: “Không thích anh mà tỏ tình với anh à?” 

Hướng Thần lập tức bùng nổ, quay mặt trừng anh: “Rõ ràng là anh tỏ tình với em!”

Hứa Hằng Châu thuận theo: “Đúng, anh tỏ tình với em. Vậy là em đồng ý rồi đúng không?” 

Hướng Thần nghẹn lại, đã nói đến vậy rồi,, nếu né tránh chủ đề nữa thì là làm bộ làm tịch. Cậu im lặng một lát, đột nhiên lên tiếng, cẩn thận hỏi: “Có thể sống như trước đây không? Có thực sự là mãi mãi bên nhau không?” 

Hứa Hằng Châu thả Hướng Thần ra, kéo cậu dậy, hai người mặt đối mặt nghiêm túc nói: “Có thể không hoàn toàn giống trước đây, dù sao thân phận đã khác rồi. Nhưng anh sẽ đối xử tốt với em như trước, không, phải là tốt hơn nữa. Còn về vế sau…”

Anh cười: “Bé Sao, anh không phải là người dễ rung động. Tổng cộng cũng đã hai kiếp người rồi, anh chỉ thích có mình em. Anh nghĩ, em sẽ là mãi mãi của anh.” 

Ánh sáng trong mắt Hướng Thần dần dần được thắp lên. Cậu cũng cười theo, hai mắt cong lên, giống như hai vầng trăng khuyết đáng yêu. “Em đồng ý.” 

Hướng Thần dũng cảm dang tay, chủ động ôm lấy Hứa Hằng Châu: “Anh cũng là mãi mãi của em.”

Niềm vui sướng tột độ không đủ để diễn tả tâm trạng của Hứa Hằng Châu lúc này, anh hận không thể ôm Hướng Thần lên quay hai vòng. “Ừm, để chúc mừng ngày đầu tiên chúng ta yêu nhau, cho anh chút ngon ngọt được không?” 

Tâm trạng Hứa Hằng Châu quá tốt, nói chuyện cũng không nhịn được cười. Anh nhìn chằm chằm môi Hướng Thần, ánh mắt đầy vẻ thèm muốn.

Má Hướng Thần dần dần đỏ ửng, mắt cậu cũng thành long lanh ánh nước, sự xấu hổ trong lòng dần tan biến dưới ánh mắt nóng bỏng của Hứa Hằng Châu. Cậu nhắm mắt lại tiến gần đến Hứa Hằng Châu, dưới ánh mắt mong đợi của anh, nhẹ nhàng chụt một cái lên má anh. Tim Hứa Hằng Châu gần như đập mất kiểm soát. Rõ ràng chỉ là một nụ hôn rất đơn thuần, anh lại kích động đến mức luống cuống tay chân, có lẽ là vì lần này Hướng Thần chủ động?

Anh sờ sờ chỗ vừa bị Hướng Thần hôn, chỉ cảm nhận được độ nóng trên má mình, nhưng chỗ da thịt được hôn đó, cái cảm giác chạm nhẹ nhàng đó khiến lòng anh nóng như lửa đốt. 

“Không đủ.” Hứa Hằng Châu nhìn chằm chằm Hướng Thần, giọng nói khàn khàn một cách khó hiểu. Hướng Thần vừa nãy cũng đã lấy hết can đảm mới hôn lên, nghe vậy thì bối rối nghịch nghịch ngón tay mình, nhưng nghĩ dù sao cũng nên thỏa mãn người yêu vừa mới đến tay của mình, thế là lại đỏ mặt ghé sát qua.

Hứa Hằng Châu lần này không bỏ lỡ cơ hội tốt. Khi Hướng Thần hôn lên, anh hơi nghiêng mặt khiến Hướng Thần “chủ động” dâng lên một nụ hôn thực sự.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn