Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 138

Má Hướng Thần nhuộm một tầng hồng nhạt, lần này không phải vì kích động mà là vì xấu hổ. Lúc này, đứng ra thì không được, không đứng ra cũng không xong. Rõ ràng cậu không hề có ý định nghe lén, nhưng giờ chỉ có thể co rúm ở đây nghe một màn kịch xuân. 

“Làm sao bây giờ?” Hướng Thần nén sự xấu hổ trong lòng, nghiêng đầu dùng khẩu hình hỏi Hứa Hằng Châu.

Hứa Hằng Châu dùng một tay ấn vào cánh tay Hướng Thần bảo cậu đừng động đậy, rồi nghiêng đầu nghe ngóng động tĩnh bên ngoài. Cặp nam nữ bên ngoài như củi khô gặp lửa, không đợi đi vào sâu hơn một chút đã tùy tiện nấp sau một đống rơm để hôn nhau rồi. Đống rơm đó khá gần đống của Hướng Thần và Hứa Hằng Châu, trong đêm yên tĩnh có thể nghe rõ ràng… đủ loại âm thanh. 

“Bị chặn rồi, không ra được.” Hứa Hằng Châu cũng dùng khẩu hình im lặng nói. Hai đống rơm quá gần nhau, họ muốn vòng ra ngoài cũng không dễ, rất dễ bị phát hiện.

Hướng Thần thả lỏng người, đổi một tư thế ngồi xổm thoải mái hơn, bồn chồn kéo một cọng rơm chơi đùa. Những âm thanh lọt vào tai ngày càng quá đáng, mặt Hướng Thần cũng càng lúc càng đỏ. Hướng Thần trước khi xuyên không vừa mới bắt đầu học đại học. Ngoài việc thông qua một số sách để tìm hiểu về xu hướng tính dục của mình, thực ra cậu hoàn toàn không hiểu gì về kiến thức này, chỉ biết đại khái.

Đáng lẽ những thanh niên cùng tuổi cậu ít nhiều gì cũng đã xem phim hoặc đọc tiểu thuyết ướt át thông qua mạng internet hoặc các kênh khác, những người quá đáng hơn thì đã trộm hái trái cấm từ khi còn nhỏ. Nhưng thời niên thiếu cuộc sống của Hướng Thần khó khăn không có điều kiện để tiếp xúc với những thứ này, có chút tiền đều để dành mua những thứ mình thích nhưng không dám ăn để cho vào bụng, có tâm trí đâu mà phát triển giải trí tinh thần.

Đợi đến khi nhà cậu có tiền, lại vì đủ loại biến cố khiến cậu không có tâm trạng để quan tâm đến phương diện này. Người bạn thân duy nhất Hoắc Khải có thể hiểu biết nhiều hơn một chút, nhưng Hướng Thần nhìn qua là kiểu trai ngoan mà ngay cả rủ cùng xem phim cũng không dám rủ. Trai ngoan Hướng Thần ở xã hội hiện đại bùng nổ thông tin còn chưa kịp xem phim người lớn, thế mà xuyên về mấy chục năm trước lại được nghe một bản live tại chỗ.

Hứa Hằng Châu thì không có cảm giác gì. Hồi nhỏ anh từng thấy bố mình dẫn tình nhân về nhà, lúc đó anh còn bé tí, ngoài ghê tởm ra thì không có cảm giác nào khác. Thậm chí anh nghĩ, sau này anh lớn lên không thích phụ nữ có lẽ cũng có một phần nguyên nhân từ chuyện này. Anh không quan tâm đến đôi uyên ương bên ngoài mà chuyên tâm nhìn Hướng Thần, nhìn cậu bồn chồn xấu hổ không nói nên lời, khiến bản thân anh cũng cảm thấy ngứa ngáy khó chịu.

“Nhớ anh nhiều lắm à? Để anh sờ một chút hê hê…” Giọng nói thô ráp của người đàn ông nói vài câu tục tĩu, người phụ nữ nũng nịu vài tiếng, rồi lại là một tràng âm thanh khó nghe. Hướng Thần cúi đầu thấp hơn nữa, hận không thể nhét mình vào đống rơm trước mặt. Ánh trăng sáng bạc rải xuống người cậu, ngay cả gáy cổ Hướng Thần cũng đỏ ửng một mảng, dáng vẻ nhỏ bé đáng thương lại đáng yêu.

Hứa Hằng Châu nhìn thấy động lòng, không nhịn được ghé sát, thổi một hơi vào sau gáy cậu. Hướng Thần run lên một cái, suýt nữa kêu thành tiếng, vội vàng dùng tay bịt miệng mình. cậu ngẩng đầu lên, đôi mắt ngập nước kinh hoảng trừng lớn nhìn Hứa Hằng Châu. 

“Anh làm gì vậy?” Cậu dùng ánh mắt hỏi Hứa Hằng Châu.

Hứa Hằng Châu nhếch môi, chỉ cười mà không nói, Hướng Thần không hiểu, suy nghĩ một lát thì tự động bổ sung lời Hứa Hằng Châu muốn nói trong đầu. 

Anh ấy nhất định đang cười nhạo mình! Hướng Thần hậm hực nghĩ. 

Cậu lại trừng Hứa Hằng Châu một cái, rồi dịch chuyển cơ thể cách xa Hứa Hằng Châu hơn một chút, dùng hành động để bày tỏ tâm trạng của mình.

Uầy, xù lông rồi. Hứa Hằng Châu không bận tâm trong lòng, thậm chí còn hơi muốn cười.  Bây giờ Hướng Thần làm gì anh cũng chỉ thấy đáng yêu, mèo nhà mình nuôi vả mình hai cái thì gọi là vả sao? Đó gọi là ban ơn! 

Sự tương tác giữa Hướng Thần và Hứa Hằng Châu có qua có lại, đội uyên ương bên ngoài cũng càng lúc càng hăng hơn, động tĩnh gây ra cũng càng lúc càng lớn, Hướng Thần muốn kiểm soát biểu cảm khuôn mặt của mình, ít nhất phải làm cho mình trông điềm tĩnh hơn một chút. Đáng tiếc vô cùng không thành công, ngoài việc làm mặt cậu đỏ hơn thì không có hiệu quả nào khác. Cậu chán nản cúi đầu xuống không chịu nhìn Hứa Hằng Châu, sợ anh lại cười nhạo mình.

Hứa Hằng Châu rất điêu luyện trong kỹ thuật đánh một gậy rồi cho một củ cà rốt, lần này không những không cười nhạo Hướng Thần, mà còn chủ động đưa tay bịt tai cho cậu. Vì động tác vươn tay, Hứa Hằng Châu lại gần Hướng Thần hơn một chút, gần như áp sát sau lưng cậu. Lòng bàn tay anh rộng, hơi nóng, nhưng so với tai Hướng Thần đang đỏ bừng vì sung huyết thì nhiệt độ vẫn hơi thấp hơn một chút. Khi áp lên tai Hướng Thần, cảm giác hơi mát lạnh khiến Hướng Thần cảm thấy rất thoải mái, vô thức động đậy tai.

Lòng bàn tay con người thực ra là một bộ phận rất nhạy cảm, người ta nói mười ngón tay nối liền trái tim, thực ra lòng bàn tay còn nhạy cảm hơn ngón tay. Nếu chỉ dùng ngón tay để sờ tai Hướng Thần thì có lẽ chỉ cảm nhận được xúc giác ấm áp mềm mại, nhưng tai Hướng Thần cọ cọ hai cái trong lòng bàn tay Hứa Hằng Châu, cảm giác hơi ngứa ngáy truyền thẳng vào tim.

Hứa Hằng Châu động cánh tay một cái, rất muốn bỏ tay xuống gãi gãi lòng bàn tay đang ngứa, hoặc trực tiếp ấn chặt lòng bàn tay đang úp hờ của mình để Hướng Thần dùng cái tai nhỏ gây họa đó cọ xát kỹ hơn da thịt lòng bàn tay anh. Hướng Thần không hề biết tâm tư rối bời của Hứa Hằng Châu, âm thanh bên ngoài bị lòng bàn tay Hứa Hằng Châu che đi phần lớn, những tiếng nghe được đều mơ hồ, ảnh hưởng đến cậu giảm đi rất nhiều.

Hứa Hằng Châu chủ động đưa tay che tai cho cậu, trong cậu anh đó là một cử chỉ thiện ý. Bản thân cậu không dám làm, sợ che lại sẽ bị Hứa Hằng Châu cười. Nhưng anh chủ động giúp thì khác. Hướng Thần vui vẻ chấp nhận ý tốt của Hứa Hằng Châu, thậm chí còn được voi đòi tiên dùng cái má nóng hổi của mình cọ cọ ngón tay Hứa Hằng Châu, dùng tay anh để làm mát cho mình. 

Ngón tay Hứa Hằng Châu co lại vài cái, bị trêu chọc hết lần này đến lần khác. Dù Hướng Thần không cố ý, nhưng trong lòng anh vẫn dâng lên một ngọn lửa. Ánh mắt thâm sâu nhìn chằm chằm thiếu niên quay lưng lại với anh mà không hề hay biết, ánh mắt lướt qua chiếc cổ trần lộ ra của cậu hồi lâu, cuối cùng thở dài một hơi, từ bỏ miếng mồi béo bở ngay dưới miệng.

Trong lúc chờ đợi, thời gian dường như bị kéo dài vô tận, Hướng Thần cảm thấy đã qua rất lâu, lâu đến mức cậu nghi ngờ có phải người đàn ông kia đã uống thuốc tăng cường gì đó hay không, thì cuộc chiến bên ngoài cuối cùng cũng kết thúc. Bên ngoài truyền đến tiếng sột soạt mặc quần áo, Hứa Hằng Châu bỏ tay xuống, giơ lên lâu như vậy, cánh tay anh đã mỏi rồi. Hướng Thần cũng đổi tư thế, ngồi xổm lâu chân bị tê.

Họ tập trung lắng nghe, chuẩn bị đợi hai người bên ngoài đi khỏi là lập tức rời đi. Không ngờ hai người kia làm xong chuyện còn có tâm trạng trò chuyện, hay nói đúng hơn, người đàn ông muốn đi nhưng người phụ nữ không muốn. Hướng Thần nghe thấy người đàn ông nói vài câu, hình như là thúc giục rời đi, sau đó có tiếng lôi kéo giằng co truyền đến, người phụ nữ nũng nịu hỏi: “Nói là sẽ sắp xếp cho em vào trường học, anh định khi nào thì sắp xếp cho em đây?”

Hướng Thần lập tức mở to mắt, hơi không thể tin nổi nhìn Hứa Hằng Châu. Người phụ nữ này muốn vào trường học, đương nhiên không thể là vào tham quan hoặc đi học, vậy thì rất rõ ràng  là cô ta muốn đi làm giáo viên! Nhưng chuyện trường tiểu học thôn vẫn luôn do Hứa Hằng Châu quản lý, ngay cả Trần Hữu Sơn cũng rất nể mặt không nhúng tay vào. Những năm nay trường mở rộng tuyển thêm giáo viên, Hứa Hằng Châu cũng đều tuyển chọn thông qua thi cử như lần đầu, hoàn toàn không có sắp xếp đặc biệt nào.

Người đàn ông này là củ tỏi lớn mọc ra từ mảnh đất nào mà dám đưa ra lời hứa hẹn như vậy?! Hứa Hằng Châu cũng nhíu mày lắng nghe kỹ, giọng nói của người đàn ông đó anh nghe quen tai, tiếc là lúc mới nói chuyện có thể do d*c v*ng quấy phá nên nghe thô ráp và khó nghe hơn bình thường, bản thân hắn ta lại cố ý kìm nén, Hứa Hằng Châu nhất thời chưa nhận ra là ai. Tuy nhiên, nghe thêm hai câu nữa, anh hẳn sẽ nghe ra là ai.

Người đàn ông nhanh chóng trả lời, thiếu kiên nhẫn nói: “Giục cái gì mà giục, chỗ trường học đó bây giờ có thiếu người đâu, anh chẳng phải đang tìm cách sao.” 

Trong đầu Hứa Hằng Châu chợt lóe lên, vừa định gợi ý cho Hướng Thần vẫn đang khổ sở suy nghĩ, thì người phụ nữ đã trực tiếp nói ra thân phận của người đàn ông: “Cha anh chẳng phải là thôn trưởng sao, là quan lớn nhất trong thôn mà còn không sắp xếp được một vị trí giáo viên nho nhỏ à? Cứ bảo ông ấy tùy ý chừa ra một chỗ là được rồi.”

Hướng Thần kinh ngạc, cậu thật sự không nghe ra đây là giọng của người con trai nào của Trần Hữu Sơn, hơn nữa ba người con trai của Trần Hữu Sơn đều đã kết hôn, con trai cả Trần Kiến Quốc đã có cháu nội rồi kia kìa! Hứa Hằng Châu giải đáp thắc mắc cho cậu, nói không ra tiếng: “Trần Kiến Thiết.” 

Sắc mặt Hướng Thần khó coi hơn, Trần Kiến Thiết là con trai út của Trần Hữu Sơn, lấy chị họ của Triệu Cầm Cầm. Hai vợ chồng họ sinh ba đứa con, con trai lớn đã hơn mười tuổi rồi.

Ban đầu cậu tưởng là cặp đôi trẻ nào trong thôn đến yêu đương vụng trộm trong đống rơm, không ngờ lại là một cặp gian phu dâm phụ. Trần Kiến Thiết không hề biết gian tình của mình đã bị người khác biết, trêu chọc cô gái bên ngoài vài câu làm cô ta sốt ruột, mới thong thả nói: “Cha anh là thôn trưởng cũng vô dụng. Em còn không biết chắc, chuyện trường tiểu học thôn đều do Hứa Hằng Châu quản lý. Nếu không lúc đầu em cũng sẽ không phí công phí sức đi quyến rũ nó đúng không?”

Hướng Thần: “…” Cậu cứng đờ quay cổ lại, gần như không dám nhìn vẻ mặt anh trai. Chuyện gì đang xảy ra thế này? Ban đầu cậu còn không nghe ra cô gái đó là ai, giờ Trần Kiến Thiết vừa nói thì quả thật thấy rất giống giọng của thanh niên trí thức Dương kia. 

Nhưng thanh niên trí thức Dương đó bình thường khá giữ thể diện, có thể thấy qua việc cô ta viết thư tình mà đạp một loạt người khác xuống, cô gái này có hơi kiêu căng ngạo mạn. Mà giọng nói tối nay của cô ta… không giống lắm. Dù Hướng Thần có nghĩ nát óc cũng không thể ngờ, cô ta lại thông dâm với một người đàn ông đã có vợ.

Thật đáng thương cho anh trai cậu, đã bị liên lụy thành chủ đề bàn tán bấy lâu nay, người ta lại còn muốn lợi dụng anh ấy! Hứa Hằng Châu thì không để tâm, vốn dĩ là người lạ không có quan hệ gì, ngoài phiền phức ra thì không mang lại điều gì khác tệ hơn cho anh. Nhưng vừa chạm phải ánh mắt đồng cảm xen lẫn đau lòng của Hướng Thần, anh nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc, mí mắt hơi rủ xuống, trên mặt không có biểu cảm gì. Hướng Thần lập tức tự mình tưởng tượng ra nỗi buồn và sự khó xử của anh, ánh mắt nhìn Hứa Hằng Châu càng thêm thương xót.

Cuộc đối thoại vẫn tiếp tục, thanh niên trí thức Dương đương nhiên không chịu nhận lời buộc tội của Trần Kiến Thiết, dù cô ta thực sự nghĩ như vậy cũng không thể thừa nhận. Giọng cô ta mềm hơn một chút, lộ ra vài phần tủi thân: “Anh nghĩ về em như vậy sao? Em còn ….cho anh nữa đó, anh rõ ràng biết, em không có quan hệ gì với anh ta hết, anh còn…” 

Lời nói không trọn vẹn ngược lại còn đạt được hiệu quả càng tốt hơn. Người đẹp rơi lệ, hơn nữa vừa mới ân ái xong, Trần Kiến Thiết đối với thanh niên trí thức Dương vẫn còn vài phần thương xót, lập tức dỗ dành: “Thôi được rồi, anh nói đùa thôi mà. Đừng giận nữa.”

Thanh niên trí thức Dương ưm ưm vài tiếng, hình như còn đấm nhẹ vào Trần Kiến Thiết vài cái, tủi thân nói: “Đàn ông các anh không có ai tốt cả!” 

Cái chữ các anh này của cô ta rõ ràng là chỉ cả Hứa Hằng Châu, trừ phi cô ta còn có quan hệ với những người đàn ông khác ngoài Trần Kiến Thiết. Ngay lúc đó cơn giận của Hướng Thần bốc lên, ây da người phụ nữ xấu xa này muốn lợi dụng anh trai mình thì thôi đi, còn nói xấu sau lưng người ta, thật là xấu xa đến tận xương tủy mà.

Cậu vươn tay nắm lấy tay Hứa Hằng Châu bên cạnh, siết nhẹ, nói không thành tiếng: “Em biết anh là tốt nhất, không cần bận tâm đến người khác.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn