Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 137

Mặt trời đã lặn xuống đường chân trời nhưng không khí vẫn oi bức, Hướng Thần vừa xuống nước đã như một con cá tung tăng thoải mái bơi vài vòng. Hứa Hằng Châu đứng trên bờ không động đậy. Anh lặng lẽ nhìn một lúc, mượn ánh sáng lờ mờ mà ngắm nhìn dáng người khỏe khoắn của Hướng Thần ẩn hiện dưới làn nước. Cậu vung tay, những tia nước bắn lên như những mảnh bạc vụn rơi xuống, cậu đạp nước, những gợn sóng lan ra như hoa sen nở rộ.

Hứa Hằng Châu gần như ngây người. Từ khi dạy Hướng Thần biết bơi, đã lâu anh không cùng Hướng Thần đi bơi, không ngờ trình độ bơi lội của Hướng Thần đã trở nên xuất sắc như vậy. 

“Anh, anh đứng đó làm gì? Xuống đây đi.” Hướng Thần tự chơi một lúc không thấy Hứa Hằng Châu đâu, quay đầu lại phát hiện anh vẫn đứng trên bờ không nhúc nhích liền vẫy tay gọi.

Hứa Hằng Châu lật tay cởi áo bước xuống nước, rất nhanh đã đến bên cạnh Hướng Thần. Hướng Thần rất hứng thú, cười híp mắt nói: “Anh, chúng ta bơi thi đi, từ đây đến chỗ kia, anh thấy tảng đá lớn bên bờ chưa? Xem ai đến trước được không?” 

Hứa Hằng Châu nhướng mày: “Em chắc chứ?”

Kỹ thuật bơi của Hướng Thần là do anh dạy, anh vẫn nhớ lần đầu tiên đưa Hướng Thần xuống nước, Hướng Thần như một chú gà con sợ nước vỗ vỗ hai cánh tay ngắn cũn bám chặt vào người anh bằng cả tay và chân, nhất quyết không chịu buông. Tuy vừa nãy thấy Hướng Thần bơi rất thuần thục nhưng còn dám thách thức sư phụ cơ đấy, Hướng Thần rõ ràng là đang tự mãn rồi.

“Đương nhiên!” Hướng Thần ngước cằm nhỏ lên, không phục nói: “Đừng có coi thường người khác, em bây giờ không phải là em ngày xưa nữa, giang hồ gọi em là Tiểu Bạch Long Lướt Sóng đấy!” 

Hứa Hằng Châu bật cười thành tiếng. Thấy Hướng Thần nhíu mày sắp giận, Hứa Hằng Châu vội vàng ho nhẹ hai tiếng nén cười, nhịn cười hỏi: “Cái… cái biệt danh thần kỳ này ai đặt cho em vậy?”

Hướng Thần quay mặt sang một bên, ngượng nghịu một lát mới không cam lòng nói: “Em tự đặt…” 

Nói xong thấy Hứa Hằng Châu lại muốn cười, cậu vội vàng bổ sung: “Hắc Oa và bọn nó đều rất phục. Bọn em đã thi rồi, chúng nó không đứa nào nhanh bằng em đâu!” 

Hứa Hằng Châu còn muốn hỏi, biệt danh kỳ lạ này của cậu có căn cứ gì không, nhưng Hướng Thần không muốn tiếp tục chủ đề này nữa, mất kiên nhẫn nói: “Thi hay không thi đây?”

“Thi.” Hứa Hằng Châu đồng ý ngay lập tức, rồi hỏi: “Có phần thưởng không?” 

“Phần thưởng…” Hướng Thần suy nghĩ một chút, hỏi Hứa Hằng Châu: “Anh muốn phần thưởng gì?” 

“Nếu anh thắng, em hứa với anh một chuyện. Em thắng, em cũng có thể đưa ra một yêu cầu, thế nào?” Hứa Hằng Châu nói.

“Cái này hay đấy.” Hướng Thần rất tán thành: “Yêu cầu gì cũng được sao?” 

“Gì cũng được.” Hứa Hằng Châu khá mong đợi, không biết Hướng Thần sẽ đưa ra yêu cầu gì. 

Mắt Hướng Thần sáng lên: “Một ngày ăn hai, không, ba cây kem cũng được sao?”

Hứa Hằng Châu: “…Không được, những kiểu yêu cầu như thế đều không được.” 

Hướng Thần bĩu môi: “Vậy thì thôi, chúng ta bắt đầu bây giờ nhé?” 

Hứa Hằng Châu gật đầu, hai người vào tư thế chuẩn bị. Hướng Thần hô bắt đầu, cả hai lao đi không phân biệt trước sau.

Không thể phủ nhận, tốc độ của Hướng Thần quả thực rất nhanh, cậu khá có năng khiếu trong lĩnh vực này. Hoạt động giải trí ở nông thôn ít, mùa hè cậu thường ngâm mình trong sông nhiều nên trình độ bơi lội không tồi, so với mấy đứa bạn thân thì luôn thắng nhiều thua ít nên mới có can đảm thách thức Hứa Hằng Châu.

Nhưng Hứa Hằng Châu cũng không phải dạng vừa, thể chất anh tốt, lúc trước đã tập luyện chuyên nghiệp nên biết tư thế nào có lợi cho việc tăng tốc, tư thế nào có thể giữ sức bền. Hơn nữa hai năm nay anh cũng không bỏ bê, mùa hè thỉnh thoảng cũng ra sông bơi vài vòng. Chỉ là anh không thích chen chúc với người khác nên Hướng Thần ít thấy. Vì vậy, khi bắt đầu thi, Hướng Thần liếc mắt nhìn một cái, cậu mới được nửa chặng đường, Hứa Hằng Châu đã vượt qua cậu nửa thân người.

Lòng Hướng Thần nóng như lửa đốt, vừa mới khoác lác một câu chớp mắt đã bị bóc mẽ, thật là thảm quá đi. Cậu không quan tâm đến phần thưởng đó nhưng sợ mất mặt. Trong lúc nóng vội, Hướng Thần nảy ra một ý xấu, cậu nghiêng người, dừng động tác tay, chìm xuống một chút, đồng thời kêu ai da một tiếng.

Quả nhiên, Hứa Hằng Châu lập tức dừng lại rồi quay người bơi về, bơi đến bên cạnh Hướng Thần thì ôm eo cậu kéo cậu lên: “Sao vậy? Va vào đâu rồi?” 

“Chân em bị chuột rút, đau quá…” 

Hướng Thần chớp chớp mắt lừa người, chỉ thiếu rên ư ử hai tiếng để bày tỏ sự đau đớn. Diễn xuất của Hướng Thần tệ hại nhưng Hứa Hằng Châu vì lo lắng mà rối trí, hoàn toàn không để ý đến diễn xuất tồi tệ của cậu, cúi đầu đưa tay sờ cái chân “bị chuột rút”, rồi đỡ Hướng Thần muốn đưa cậu lên bờ trước.

Hướng Thần đang chờ chính là thời điểm này. Hứa Hằng Châu vừa cúi đầu, cậu hất một vốc nước tạt thẳng vào mặt Hứa Hằng Châu, đẩy anh ra rồi bơi thẳng đến đích. Đợi đến khi Hứa Hằng Châu lau khô nước trên mặt, mở mắt ra nhìn, Hướng Thần đã chỉ còn cách đích chưa đến hai mét, chớp mắt đã đến nơi, dù anh có mọc cánh cũng không đuổi kịp.

“Em thắng rồi.” Hướng Thần dừng lại đắc ý nhìn Hứa Hằng Châu. Hứa Hằng Châu đứng tại chỗ không nói gì, lặng lẽ nhìn cậu, nhìn đến mức Hướng Thần thấy chột dạ, một lúc lâu sau cậu mới rụt cổ lại, nói nhỏ: “Được rồi, là anh thắng, em chơi ăn gian.” 

“Em thắng rồi.” Hứa Hằng Châu bơi đến, gõ vào đầu cậu một cái dạy dỗ: “Lần sau còn dám dọa anh như vậy nữa thì xem anh xử lý em thế nào.”

Hướng Thần lập tức vui vẻ, bơi quanh Hứa Hằng Châu một vòng, cười hì hì nói: “Thật ra em vẫn lợi hại đúng không, chỉ kém anh một chút thôi, nhưng hơn hẳn những người khác.” 

“Đúng, Bé Sao nhà chúng ta rất lợi hại.” Hứa Hằng Châu khen cậu một câu, rồi hỏi: “Muốn đưa ra yêu cầu gì?” 

Hướng Thần lại không quan tâm đến chuyện này, cậu biết mình thắng không vẻ vang, mà bữa tiệc kem thịnh soạn lại bị bác bỏ rồi. Cậu suy nghĩ một lát, nhất thời không nghĩ ra nên đưa ra yêu cầu gì, đành nói với Hứa Hằng Châu: “Em tạm thời chưa nghĩ ra, để em nghĩ ra rồi nói cho anh sau được không?”

“Được.” Hứa Hằng Châu gật đầu, dù sao yêu cầu gì của Hướng Thần anh cũng sẵn lòng đáp ứng, thêm một cái nữa cũng không sao. Nói xong, hai người lại chơi dưới nước một lúc, lần này không thi, chỉ là đùa nghịch té nước. Trong lúc hoạt động khó tránh khỏi tiếp xúc cơ thể, một hai lần thì không sao, nhiều lần thì Hứa Hằng Châu có hơi không chịu nổi, thấy trời cũng đã tối liền đề nghị Hướng Thần quay về.

Hướng Thần còn muốn chơi thêm một lát, nhưng nhìn thời gian cũng quả thực không còn sớm nữa liền cùng Hứa Hằng Châu lên bờ. Nhìn quanh không thấy người, Hứa Hằng Châu lấy ra hai chiếc khăn tắm đưa cho Hướng Thần một chiếc, hai người lau qua loa nước trên người, mặc áo vào rồi quay về. Họ nổi hứng bất chợt nên ra ngoài muộn, lại chơi thêm một lúc nên lúc này trăng đã lên đến giữa trời, trong thôn cũng không thấy mấy người ở ngoài, cách tường rào có thể nghe thấy tiếng nói chuyện lờ mờ bên trong.

Hướng Thần vừa đi vừa trò chuyện vu vơ với Hứa Hằng Châu, sắp đi đến cạnh kho thóc thì thấy một bóng đen vụt qua, Chân cậu nhanh hơn não, Hứa Hằng Châu còn chưa kịp ngăn lại, Hướng Thần đã xông qua xem rồi. Đợi Hứa Hằng Châu tìm thấy Hướng Thần, cậu đang ngồi xổm sau một đống rơm lớn cúi đầu nhìn cái gì đó. Nghe thấy tiếng bước chân, Hướng Thần ngẩng đầu lên, mắt lấp lánh nhìn anh: “Anh ơi, anh xem này.”

Hứa Hằng Châu cúi xuống, hóa ra là một con nhím nhỏ, nó đã cuộn tròn thành một quả bóng, những chiếc gai trên lưng dựng đứng lên, không biết muốn đâm ai. 

“Chắc là từ trên núi chạy xuống.” Hứa Hằng Châu nói. 

Hướng Thần thấy rất thú vị, ngồi xổm xem một lúc, còn xin Hứa Hằng Châu một củ cà rốt để cho nó ăn.

Con nhím này có vẻ rất kiên cường, hoặc cũng có thể là đã ăn no nên nó không thèm để ý đến cà rốt của Hướng Thần, chỉ lo cuộn tròn quả chặt hơn. Hướng Thần thất vọng nhét cà rốt vào miệng mình, rôm rốp cắn một miếng, lẩm bẩm: “Ngon lắm mà, sao mày không ăn chứ…” 

“Để anh xem đã rửa chưa, chưa gì em đã đút vào miệng rồi.” Hứa Hằng Châu dở khóc dở cười, anh chỉ tiện tay lấy một củ cho con nhím ăn, cũng không để ý là đã rửa sạch hay chưa.

“Không sạch thì ăn vào cũng không…” Hướng Thần nói được nửa câu thìđột nhiên bị Hứa Hằng Châu bịt miệng lại. Hứa Hằng Châu ghé sát, nói nhỏ bên tai cậu: “Có người đến.” 

Hướng Thần mở to mắt, hiểu ra tại sao anh trai đột nhiên bịt miệng cậu. Lúa trong thôn vừa thu hoạch, trong kho thóc chất đầy lương thực, ngoài sân phơi chất đầy rơm rạ. Kho thóc được xây ở phía trong thôn, bên cạnh cũng không có nhà ai, khi họ đi qua về cơ bản không thấy mấy người, lúc này cũng sẽ không có ai đi dạo đến đây.

Hướng Thần gạt tay Hứa Hằng Châu ra, nói bằng khẩu hình miệng: “Có trộm à?” 

Cậu nghe Trần Hữu Sơn kể, trong vài thôn nghèo, mỗi năm thu hoạch lương thực sẽ xảy ra chuyện trộm cắp, tên trộm cũng không ăn trộm nhiều mà mỗi lần chỉ một hai nắm, dù bị bắt cũng sẽ không bị trừng phạt nặng, chỉ là rất mất mặt. Nhưng đến mức ăn không đủ no rồi, mặt mũi còn đáng là gì. 

Thôn họ thì không có chuyện như vậy, tổng thể thôn khá giàu có, nhà nghèo đến mấy cũng không đến mức thiếu một nắm gạo này nên những năm nay chưa xảy ra chuyện như thế, thôn cũng không sắp xếp người canh kho thóc. Cũng là vì vị trí địa lý của thôn Đại Hà đặc biệt, lưng tựa núi lớn mặt giáp sông, muốn vào kho thóc của họ trộm đồ đều phải đi qua gần hết nửa thôn. Người ngoài khó lòng thực hiện được, còn người trong thôn trộm nhiều thì không dám, trộm ít lại không đáng để mất mặt.

Nhưng không ngờ, thôn Đại Hà yên tĩnh bấy lâu nay cuối cùng cũng có trộm! Hướng Thần đột nhiên thấy kích động, cậu theo danh sư học võ nhiều năm, cuộc sống ở thôn quá an nhàn, không có cơ hội để cậu ra tay, đùa giỡn với bạn bè cũng không thể hiện được tài năng của cậu. Hôm nay cuối cùng cũng có cơ hội để phô diễn tài năng!

Hướng Thần kích động xoa xoa củ cà rốt, còn kéo Hứa Hằng Châu cùng ngồi xổm xuống, chỉ chờ tên trộm nhỏ hành động để bắt quả tang, có đủ tang chứng vật chứng thì mới dễ ra tay. May mắn là đống rơm này đủ lớn, hai người Hứa Hằng Châu và Hướng Thần ngồi xổm phía sau nó đều bị che kín mít, từ bên ngoài không thể nhìn ra một chút nào.

Tiếng bước chân dần đến gần, thậm chí có tiếng người nói chuyện mơ hồ truyền đến. Má Hướng Thần ửng hồng, người hơi khom xuống, chân dùng sức bày ra tư thế sẵn sàng chiến đấu. Chỉ cần tên trộm vừa ra tay, cậu sẽ xông ra tóm gọn người. Người càng ngày càng gần, tiếng nói chuyện càng rõ ràng hơn, một giọng nam hơi quen thuộc vang lên: “Nhanh lên nhanh lên, chúng ta về muộn nữa là lộ tẩy đấy.”

Gây án có đồng bọn! Hướng Thần ngay lập tức định hình sự việc. Nhưng cậu không sợ, đánh không lại còn có anh trai ở đây. Anh trai cậu còn có thể lấy một địch mười nữa kìa! Hướng Thần còn đang suy đoán giọng nói này là của ai thì giây tiếp theo, một giọng nữ yểu điệu làm bộ làm tịch vang lên: “Ôi chao, anh chậm lại đi, người ta theo không kịp mà.” 

Hướng Thần: “???”

Tình huống này hình như không ổn lắm… Hứa Hằng Châu nhíu mày lắng nghe một lúc lâu, ban đầu bị Hướng Thần dẫn dắt sai hướng nên giờ đã phản ứng lại được chuyện gì đang xảy ra. Hướng Thần vẫn còn hơi ngơ ngác, cậu cứng đờ quay đầu lại, dùng khẩu hình hỏi Hứa Hằng Châu để xác nhận: “Trộm là nữ à?” 

Hứa Hằng Châu có vẻ hơi ngượng, vừa định giải thích, giọng nam lại vang lên: “Lại đây để anh hôn một cái nào, nhớ em chết đi được.” 

Hướng Thần: “…”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn