Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 136

“Anh nói linh tinh gì vậy?!” Hướng Thần cuối cùng không nhịn được đẩy anh ra một cái: “Anh là anh trai em, chỉ cần anh còn cần em thì làm sao em có thể ghét anh được.” 

“Chỉ là như vậy thôi sao? Nếu anh không phải là anh trai em nữa thì sao?” Hứa Hằng Châu truy hỏi. 

Hướng Thần cứng đờ, một lúc sau mới khàn giọng hỏi: “Tại sao lại không phải là anh trai em?”

Cậu ngẩng đầu nhìn Hứa Hằng Châu, đáy mắt thoáng qua một tia sợ hãi và lùi bước: “Tại sao anh lại nói như vậy? Hôm nay anh rất kỳ lạ, có chuyện gì xảy ra sao?” 

Vệt hồng trên mặt Hướng Thần đã sớm vì lời nói của Hứa Hằng Châu mà tan biến sạch, khuôn mặt trắng bệch mang vẻ sợ hãi. Hứa Hằng Châu nhìn thấy mà đau lòng. Vốn dĩ thấy bầu không khí hiện tại khá tốt, anh muốn thử một chút. Nhưng phản ứng của Hướng Thần lại nói cho anh biết, giờ vẫn chưa phải lúc.

“Không có gì, anh hỏi vu vơ thôi.” Hứa Hằng Châu bỏ tay ra, xoa xoa đỉnh đầu cậu một cách an ủi. 

Hướng Thần nắm chặt lấy tay anh, giọng điệu không tin tưởng lắm: “Thật không? Anh không phải là định bỏ rơi em mà chạy chứ.” 

Hứa Hằng Châu dở khóc dở cười, cốc một cái vào trán cậu: “Nói gì vậy, em coi anh là người như thế à?”

Hướng Thần lúc này mới miễn cưỡng yên tâm, ôm trán cười hềnh hệch hai tiếng. Một tay cậu vẫn kéo tay Hứa Hằng Châu vẫn không chịu buông, giọng điệu dựa dẫm: “Anh, em làm sai gì thì anh phải nói cho em biết, nhưng nhất định không được bỏ rơi em.” 

Hứa Hằng Châu liếc nhìn bàn tay đang nắm chặt của hai người, đột nhiên hỏi: “Thế nếu anh làm sai chuyện gì đó thì sao?” 

“Hả?” Hướng Thần không kịp phản ứng. Anh trai cậu không phải là vạn năng sao? Sao lại làm sai chuyện gì được?

Hứa Hằng Châu bổ sung: “Cũng không hẳn là làm sai. Nếu anh làm một chuyện mà hầu hết mọi người đều cho là sai, còn bản thân anh không thấy sai thì em nghĩ sao?” 

“Chuyện gì vậy ạ?” Hướng Thần hỏi. 

Hứa Hằng Châu nói một cách mơ hồ: “Có liên quan đến em, nhưng bây giờ không thể nói cho em biết, em sẽ nghĩ sao? Là tin anh hay tin người khác?”

“Anh lại không chịu nói là chuyện gì…” Hướng Thần lẩm bẩm một câu, cuối cùng vẫn đưa ra một lời đảm bảo cho Hứa Hằng Châu: “Em sẽ tin anh, người khác nghĩ sao không liên quan đến em. Chỉ cần anh thấy đúng, em sẽ tin anh.” 

Không phải lời tình tứ nhưng còn hơn cả lời tình tứ, lòng Hứa Hằng Châu ngọt ngào, không nhịn được đưa tay ôm Hướng Thần một cái: “Bất kể anh làm chuyện gì à?” 

Hướng Thần không chút do dự gật đầu, gật xong nghĩ một lát, lại thêm một câu: “Phải thích em nhất mới được. Nếu anh có người anh thích rồi, vì người đó làm chuyện làm em đau lòng, vậy thì em…”

Cậu muốn nói vậy thì em sẽ ghét anh, nhưng lại thấy không thốt ra nổi lời này. Hơn nữa giả định này quá đau lòng, gần như là chuyện đau lòng nhất mà cậu có thể tưởng tượng ra, chỉ nói thôi cũng thấy rất buồn, tự làm tim mình đau đớn. Nhưng cậu lại không thể nói ra lời ghét Hứa Hằng Châu, chỉ có thể bĩu môi nói: “Vậy em cũng sẽ đổi người khác để thích.” 

Hứa Hằng Châu nghe đoạn đầu còn thấy vui vẻ, nghe đến câu này thì lập tức tức đến bật cười, đưa tay véo má Hướng Thần một cái, bực mình nói: “Mơ đẹp quá, em dám đổi thử xem.”

Hướng Thần ôm mặt trừng anh, cảm thấy mình thật oan ức. Cậu mơ đẹp chỗ nào, thật là bị oan mà! Hứa Hằng Châu mặc kệ cậu có oan ức hay không, nâng mặt cậu lên nghiêm túc nói: “Lời em nói anh ghi nhớ rồi. Em cũng phải nhớ kỹ, sau này có hối hận anh cũng không bỏ qua cho em đâu.” 

Hướng Thần bĩu môi: “Khinh người quá đấy, em sẽ không nuốt lời đâu.” 

“Đây là em nói đấy nhé.” Hứa Hằng Châu nhìn sâu vào cậu, trong lời nói mang theo vài phần ẩn ý.

Hướng Thần cũng cảm nhận được. Cậu khó chịu lắc lắc đầu, nghi ngờ nhìn Hứa Hằng Châu nhưng lại không nhìn ra điều gì. Anh trai cậu hôm nay quá kỳ lạ, nói những lời kỳ quái lại làm vài chuyện rất kỳ quái, khiến lòng cậu khó tránh khỏi bất an. Hơn nữa chuyện Hứa Hằng Châu nhắc đến có liên quan đến cậu khiến Hướng Thần rất bận tâm. Nhưng dù cậu hỏi thế nào, Hứa Hằng Châu cũng không chịu nói. Nài nỉ làm nũng đều không có tác dụng, Hướng Thần đành phải bỏ cuộc. 

Vài ngày sau, Hướng Thần vẫn canh cánh trong lòng chuyện này, chú ý tới anh trai cậu hơn một chút. Không biết có phải là ảo giác của cậu hay không, Hướng Thần cảm thấy, hình như anh trai đối xử với cậu ngày càng tốt hơn.

Ví dụ như, cậu thích ăn mì, nhưng Hứa Hằng Châu hình như lại thích cơm hơn, bình thường món cơm làm nhiều hơn món mì. Hướng Thần không có ý kiến gì về chuyện này, anh trai vất vả nấu cơm thì làm món bản thân thích ăn là điều hiển nhiên. Nhưng mấy ngày nay, hầu hết các bữa ăn trong nhà đều là mì, Hứa Hằng Châu thay đổi kiểu cách làm những món Hướng Thần thích, khiến Hướng Thần ăn đến mức không muốn đặt bát xuống. 

Lại ví dụ nữa, Hướng Thần có vài thói quen nhỏ mà Hứa Hằng Châu luôn không vừa mắt. Tính cậu vốn lười biếng, đôi khi đồ vật trên bàn học dùng xong là tiện tay vứt bừa. Hứa Hằng Châu đã nhắc cậu vài lần, Hướng Thần dọn dẹp vài lượt rồi lại quên.

Lần này Hứa Hằng Châu không nói nữa, Hướng Thần làm bừa bộn thì anh giúp dọn dẹp, khiến chính Hướng Thần cũng cảm thấy ngại ngùng. Hơn nữa, Hướng Thần cảm thấy, khi anh trai ở bên cậu cũng có hơi gượng gạo. Cảm giác đó cậu không thể diễn tả được, dù sao cũng rất kỳ lạ. Trước đây hai người họ làm gì cũng không tránh mặt nhau, mùa đông Hướng Thần tắm nước lạnh còn gọi Hứa Hằng Châu đi tiếp nước nóng cho cậu. Nhưng bây giờ, cậu tắm rửa trong sân, anh trai cậu lại trốn vào trong nhà.

Một hai lần thì cậu còn cho là trùng hợp, nhưng có lần rõ ràng cậu thấy anh trai đang nằm trên ghế dài đọc sách. Cậu xách xô nước ra lau người, vừa quay đầu lại thì anh trai đã biến mất. Nếu chỉ như vậy, Hướng Thần sẽ nghĩ anh trai có khúc mắc gì với mình, điều đó sẽ làm cậu khó chịu, nhưng trớ trêu thay, một số hành vi của Hứa Hằng Châu lại trái ngược với biểu hiện đó. Một mặt anh né tránh những tình huống nhạy cảm này, một mặt lại dùng đủ mọi hành vi thể hiện sự thân mật trong cuộc sống.

Từ khi Hướng Thần lớn lên, đặc biệt là mấy năm gần đây, tiếp xúc cơ thể giữa họ dần ít đi rất nhiều. Nhưng mấy ngày nay, một số hành vi của Hứa Hằng Châu khiến Hướng Thần có cảm giác mơ hồ như quay về thời thơ ấu. Thỉnh thoảng ôm một cái, véo má, khoác vai, đó đều là những hành động Hứa Hằng Châu thường làm. Ban đầu Hướng Thần có hơi gượng, sau này thì quen dần. Cậu chưa bao giờ bài xích tiếp xúc với anh trai, chỉ là đột nhiên như vậy thì lúc đầu có hơi không quen mà thôi.

Hướng Thần thích nghi tốt, Hứa Hằng Châu cũng rất vui, kế hoạch của anh là từng chút một hạ thấp giới hạn của Hướng Thần, ít nhất là khiến cậu không bài xích sự tiếp xúc của mình về mặt sinh lý. Kế hoạch của anh đang thực hiện rất tốt, tiếc là rất nhanh sẽ không còn thời gian nữa. Thời tiết ngày càng nóng, thời điểm bận rộn nhất ở nông thôn đã đến. Mùa gặt kép là chuyện lớn của nông dân, bất kể là ai cũng đều phải ra đồng làm việc. Giáo viên cũng vậy, các trường học trong xã đều cho học sinh nghỉ để các em về nhà phụ việc.

Hứa Hằng Châu và Hướng Thần cũng vậy, phải ra đồng phụ việc. Sáng sớm chưa đến bốn giờ đã phải dậy, ăn vội vàng chút gì lót dạ hoặc đi trước làm việc hai tiếng rồi mới về ăn sáng. Điều này là để tránh khoảng thời gian giữa trưa nắng gắt nhất, nếu không lao động cường độ cao dưới ánh nắng mặt trời, cơ thể con người sẽ không chịu đựng nổi. May mắn là thôn Đại Hà mấy năm nay đã có thêm hai chiếc máy đập lúa, có máy móc giúp đỡ vẫn đỡ vất vả hơn trước nhiều. 

Bận rộn hai mươi mấy ngày trời, mỗi ngày làm việc xong về nhà tắm rửa xong là chỉ muốn nằm xuống nghỉ ngơi, Hướng Thần đang tuổi lớn, lại thêm chứng chán ăn vào mùa hè, mệt mỏi quá độ khó tránh khỏi biểu hiện ra bên ngoài cơ thể, nhìn má đã hóp đi một chút.

Hứa Hằng Châu nhìn thấy mà đau lòng, muốn nấu chút đồ ăn ngon tẩm bổ cho cậu, nhưng Hướng Thần lại không muốn anh vất vả. Mặc dù vì phải trông coi máy đập lúa nên công việc Hứa Hằng Châu làm có phần nhẹ nhàng hơn người khác nhưng cũng chỉ là tương đối, công việc đồng áng thì không có cái nào là nhẹ nhàng cả. Khó khăn lắm mới vượt qua được quãng thời gian này, đợi đến khi thu hoạch xong xuôi, cũng đã cấy mạ, cuối cùng cũng có thể yên ổn nghỉ ngơi vài ngày. Về đến nhà, sau khi tùy tiện lấy nước tắm qua loa một cái, hai người lăn ra ngủ, tỉnh dậy đã là trưa ngày hôm sau.

Trong góc phòng ngủ đặt một chậu nước đá đã tan chảy được một nửa, trên ghế đẩu cạnh giường đặt một chiếc quạt nhỏ dùng pin hướng về phía Hướng Thần thổi gió nhè nhẹ. Hứa Hằng Châu không có ở đó nhưng nhìn là biết những thứ này do anh làm, Hướng Thần không nhịn được híp mắt nở một nụ cười, lật người vùi mặt vào gối của Hứa Hằng Châu cọ cọ. Nằm ườn trên giường một lát, Hướng Thần mới chậm rãi bò dậy, tắt quạt nhỏ cất đi, lê dép ra ngoài.

Vừa đẩy cửa ra liền ngửi thấy một mùi thơm nồng, Hướng Thần hít hít mũi, theo mùi hương mà tìm đến. Trên bếp lò trong nhà bếp đặt một nồi đất, mùi thơm bay ra từ đó, Hướng Thần ngửi ngửi, cảm thấy hình như là món gà hầm nấm. Gà ta nuôi ở quê ngon hơn hẳn gà công nghiệp, Hướng Thần ngửi mùi đã không nhịn được thèm. 

“Tỉnh rồi à?” Giọng Hứa Hằng Châu vang lên phía sau, Hướng Thần quay đầu lại, thấy anh đang xách một cái giỏ. Trong giỏ có một ít rau vừa mới hái, vừa nãy chắc là anh đi ra vườn rau phía sau.

Hướng Thần ừ một tiếng, Hứa Hằng Châu đặt giỏ rau xuống, giục: “Mau đi rửa mặt đi, xong thì ra ăn cơm.” 

Hướng Thần quay lại lấy đồ dùng vệ sinh cá nhân, đến cạnh giếng nước nhìn một cái, một thùng nước đã được múc sẵn đặt ở đó. Hướng Thần nhìn về phía nhà bếp cong mắt cười, múc nước nhanh chóng rửa mặt xong xuôi. Buổi trưa ăn một bữa ngon miệng, buổi chiều Hướng Thần cũng lười không muốn làm gì hết, cùng Hứa Hằng Châu chơi Cờ Tỷ Phú trên chiếc giường trải chiếu mát một lúc, buồn ngủ thì dẹp trò chơi, ngả lưng xuống là có thể ngủ trưa.

Có lẽ là do thời gian trước quá mệt mỏi, rõ ràng tối qua đã ngủ rất lâu nhưng nằm xuống chẳng mấy chốc lại ngủ thiếp đi. Lần này khi Hướng Thần tỉnh dậy, Hứa Hằng Châu đang ở bên cạnh cậu xếp mấy cái gối dày phía sau, dựa vào đầu giường đọc sách. Hướng Thần nằm sấp trên giường nhìn anh một lúc, đột nhiên nhớ đến hồi cậu còn rất nhỏ, là bốn tuổi hay năm tuổi gì đó. Lúc đó cậu vừa mới xuyên tới đây không lâu, vừa được Tống Văn Bân cứu ra khỏi nhà Trần Quốc Lương, có một buổi sáng tỉnh dậy, thứ cậu nhìn thấy cũng là cảnh tượng tương tự như thế này.

Lần đó Hứa Hằng Châu ở xa cậu hơn một chút, anh ngồi trước bàn học, cũng đang đọc sách. Cậu vừa tỉnh dậy đã nhìn thấy anh, trong lòng lập tức có cảm giác an toàn, như thể thời gian đều trôi chậm lại. 

Đã qua lâu như vậy rồi sao… 

Hướng Thần chợt cảm thán. 

“Đang nhìn gì đó?” Hứa Hằng Châu đột nhiên lên tiếng hỏi. Hướng Thần giật mình một thoáng rồi lại bình tĩnh lại, đưa tay kéo lấy bàn tay đang buông xuống của Hứa Hằng Châu, nghiêng đầu nở một nụ cười: “Nhìn anh đó.” 

“Nhìn anh làm gì?” 

“Nhìn anh thấy đẹp trai.”

Hứa Hằng Châu hiếm khi cứng đờ người, đã không cho anh sơ múi gì rồi mà cứ suốt ngày trêu chọc bâng quơ thôi.

Anh nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc, đưa tay sờ lên mặt Hướng Thần rồi kéo cậu dậy: “Mau dậy đi, sắp đến giờ ăn tối rồi.” 

Hướng Thần thuận theo lực kéo của anh ngồi dậy, dụi mắt đứng dậy đi lại vài vòng thì đã đến lúc ăn tối. Ăn cơm xong lại ra mồ hôi, ăn xong Hứa Hằng Châu bắt cậu nghỉ ngơi một lát mới cho phép cậu đi tắm. Kết quả tắm xong không lâu dù có quạt nhỏ thổi, lưng cậu vẫn bị mồ hôi làm ướt.

Hướng Thần kéo kéo quần áo, trong lòng bực bội, càng bực càng thấy nóng. Lúc này cậu nhớ điều hòa vô cùng. Cuối cùng cậu chịu hết nổi, mặt khổ sở làm nũng với Hứa Hằng Châu: “Anh ơi, em muốn đi bơi…” 

Buổi tối mùa hè bên bờ sông rất náo nhiệt, những gia đình khác trong thôn còn không bằng nhà họ. Dù sao nhà họ còn có quạt nhỏ và nước đá để giảm nhiệt, còn có thể ăn kem, dưa hấu, chè đậu xanh các thứ.

Người dân trong thôn không có điều kiện tránh nóng chỉ có thể ra sông, đặc biệt là thanh niên và trẻ con, thích nhất là ngâm mình trong sông, vừa thoải mái vừa vui, đợi tối hẳn mới về. Hứa Hằng Châu do dự một chút, nhìn Hướng Thần mồ hôi nhễ nhại anh cũng xót, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý: “Anh đi cùng em.” 

Mùa hè trời tối muộn, lúc này bên ngoài vẫn còn sáng rõ, dù trời tối thì cũng có ánh trăng chiếu sáng. Hứa Hằng Châu không mang theo đèn pin, thật sự cần thì cứ lấy từ không gian ra cũng được.

Họ đi đến bờ sông, từ xa đã nghe thấy tiếng ồn ào, Hướng Thần quen thuộc dẫn Hứa Hằng Châu đến khúc sông mà các thanh niên thường đến. Một nhóm đàn ông trẻ tuổi để trần nửa thân trên đang đùa giỡn dưới sông, tiếng nói chuyện mơ hồ truyền đến, nội dung cũng có hơi nhạy cảm. Không chỉ phụ nữ thích so sánh này kia mà đàn ông cũng vậy, vài người hình như đang nói đến chuyện gì đó, một người trong số họ cười và vỗ vào phía dưới của bạn mình.

Hứa Hằng Châu nhìn thấy thì nhíu mày, lập tức hối hận về quyết định vừa rồi, cảm thấy không nên đồng ý cho Hướng Thần đến đây. Hướng Thần nhìn ra sự khó chịu của anh thì cười ngượng một tiếng, thực ra bình thường nhóm người này không phóng túng như vậy. Cậu thường đến vào ban ngày, những người chơi cùng đều là những thanh niên cùng tuổi, đa số là học sinh của cậu nên cũng không dám làm gì quá trớn trước mặt cậu. Nhóm người trước mặt này tuổi lớn hơn một chút, họ xấp xỉ tuổi Hứa Hằng Châu, đa số đã lấy vợ nên nói chuyện có phần phóng túng hơn nhiều.

“Hay là chúng ta đi lên phía trên một chút đi.” Hướng Thần kéo Hứa Hằng Châu, “Ở trên đó cũng có một chỗ khá thích hợp để bơi nhưng nhỏ hơn ở đây, hai chúng ta là đủ rồi.” 

Bơi lội cũng phải chọn khúc sông phù hợp, có khúc sông không sâu đến đầu gối khi bơi dễ va vào đá, có chỗ quá sâu ngập quá đầu, những chỗ này đều không thích hợp lắm. Loại sau có vài đứa trẻ thích tìm cảm giác mạnh thích dùng để nhảy cầu, Hướng Thần thường chọn một khúc không sâu không cạn bơi một lát là được.

Họ đi dọc bờ sông lên một đoạn đến chỗ Hướng Thần nói, chỗ này quả nhiên không có người, nhưng cũng không quá xa đám đông đang đùa giỡn phía dưới, vẫn có thể nghe thấy tiếng người mơ hồ truyền đến. Hướng Thần nhanh nhẹn cởi áo, chỉ mặc một chiếc quần đùi rồi xuống sông. Cậu chúi đầu vào dòng nước ngâm một lúc, nước sông mát lạnh xua tan hơi nóng trên người, khiến cậu thoải mái thở dài một hơi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn