Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 135

Sau khi xem Trương Hưng Nghiệp ra oai giải quyết xong rắc rối nhà Mai Tử, Hướng Thần và Hứa Hằng Châu cùng nhau đi về nhà. Trên đường nhắc đến chuyện vừa rồi, Hướng Thần vẫn còn bực tức: “Thật là quá hời cho mấy kẻ xấu xa đó.” 

Mai Tử suýt nữa bị họ hủy hoại cả cuộc đời, cuối cùng chỉ bồi thường chút tiền là xong. Mặc dù biết đây là kết quả tốt nhất sau khi cân nhắc mọi mặt, nhưng Hướng Thần vẫn cảm thấy hình phạt này quá nhẹ.

“Chuyện này chưa xong đâu, đừng vội.” Hứa Hằng Châu cười an ủi anh. Mắt Hướng Thần sáng lên: “Anh, anh còn có hậu chiêu à?” 

“Không cần đâu.” Hứa Hằng Châu nói: “Cứ chờ xem, sẽ còn diễn biến tiếp theo.” 

Hướng Thần lập tức tin ngay, đảo mắt đoán xem diễn biến tiếp theo mà Hứa Hằng Châu nói là gì.

Vẻ mặt tin tưởng tuyệt đối vào Hứa Hằng Châu của cậu khiến Hứa Hằng Châu có chút cảm động, Hứa Hằng Châu đưa tay xoa đầu cậu. Hướng Thần lập tức che tóc mình lại, trừng mắt nhìn anh: “Anh, em lớn rồi, không thể tùy tiện xoa đầu em nữa.” 

Lúc nhỏ coi cậu là búp bê cỡ bự thì thôi đi, giờ cậu đã trưởng thành rồi còn bị anh trai x** n*n, ôm ấp cứ như cậu vẫn chưa lớn vậy, không giống một người đàn ông chút nào.

Nụ cười trên mặt Hứa Hằng Châu dần thu lại, vẻ mặt thoáng hiện lên vài tia buồn bã: “Trước đây em toàn nói thích anh nhất, bây giờ ngay cả tóc cũng không cho sờ nữa.” 

Tay Hướng Thần lập tức cứng đờ, Hứa Hằng Châu không đợi cậu nói, lại cười gượng gạo: “Không sao, anh biết mà. Con trai ấy mà, lớn lên rồi đều không thích thân thiết với anh trai nữa, không sao đâu.” 

Miệng anh nói không sao nhưng vẻ mặt lại không phải như vậy. Hướng Thần nhìn thấy lòng cảm thấy chua xót, cảm thấy mình hình như đã làm tổn thương anh trai.

Cậu ngập ngừng dừng lại tại chỗ, Hứa Hằng Châu cũng dừng lại theo. Nơi này cách nhà hai người đã không còn xa, khu vực dựa vào núi này vắng vẻ không một bóng người. 

“Sao không đi nữa?” Giọng Hứa Hằng Châu vẫn hòa nhã ấm áp, “Đừng nghĩ nhiều, anh nói đùa thôi. Về nhà thôi! Nãy còn chưa ăn cơm trưa nữa, em không đói bụng à?” 

Anh càng như vậy, Hướng Thần càng thấy áy náy. Cậu cúi đầu cào cào ngón tay kéo Hứa Hằng Châu lại, cúi người trước mặt anh: “Anh, anh sờ đi, cứ sờ tùy ý, em. Em không phải không thích thân thiết với anh, em vẫn thích anh nhất…” 

Cậu càng nói giọng càng nhỏ, câu cuối cùng gần như là lúng búng trong miện, nhỏ đến mức Hứa Hằng Châu gần như không nghe rõ. Thế nhưng, chính cái lời bày tỏ ngập ngừng đó lại khiến tim Hứa Hằng Châu rung động. Hướng Thần càng lớn càng sĩ diện, ít nói lời làm nũng, đặc biệt là gần như không bao giờ nói kiểu làm nũng dính dính mềm mại này như này nữa.

Cảm xúc luôn bị đè nén trong lòng Hứa Hằng Châu hơi được thỏa mãn, trên mặt anh vô thức nở một nụ cười. Anh thuận theo ý muốn của mình đưa tay xoa đầu Hướng Thần một cái. Sau khi xoa xong, tay anh không bỏ xuống mà thuận thế trượt xuống sau gáy bóp nhẹ gáy Hướng Thần, rồi giữ lấy vai cậu để cậu đứng thẳng dậy.

Tay anh không dùng sức, Hướng Thần chỉ cảm thấy phần cổ bị tay anh chạm vào vừa râm ran vừa nhột nhột, cảm giác hơi kỳ lạ. Sau đó Hứa Hằng Châu cũng không bỏ tay xuống, anh cứ đặt tay trên vai Hướng Thần như vậy, hai người vai kề vai đi về nhà.

Chuyện hôm nay là do họ đã lên kế hoạch từ trước, thời gian cũng cố ý chọn vào buổi trưa lúc nghỉ ngơi khi thôn dân đều rảnh rỗi. Vì bận chuẩn bị cho màn kịch mở màn nên họ chưa kịp nấu cơm, nên giờ cả hai đều đang đói bụng. Về đến nhà, cả hai rửa tay rồi lao ngay vào bếp. Với thân hình thanh niên cao lớn như vậy, họ không chịu đói được, mới nhịn ăn một lúc là dạ dày đã cồn cào. Đặc biệt là Hướng Thần, con trai ở tuổi này là lúc ăn được nhất, nhìn thì gầy gò nhưng ăn hai bát cơm lớn mới chỉ gọi là lót dạ.

Cậu đứng một bên giúp rửa rau, Hứa Hằng Châu nghe thấy bụng cậu kêu ùng ục không ngừng, bèn nhíu mày dừng tay lấy hộp bánh trứng muối cho cậu ăn lót dạ trước. Hướng Thần đi rửa tay rồi tự mình lấy một cái cắn ăn, rồi lại nhón thêm một cái đút cho Hứa Hằng Châu: “Anh cũng ăn một cái đi.” 

Lòng Hứa Hằng Châu vui như nở hoa. Anh cắn một miếng, ngoài vị ngọt ra thì không cảm nhận được mùi vị nào khác.

Mùa hè nấu ăn nói dễ cũng dễ, cả hai đều có dạ dày tốt không kiêng kỵ nhiều thứ. Vì muốn nhanh chóng và thoải mái nên không cần cố ý nhóm lửa nấu nướng. Hái hai quả dưa chuột non mọng trong vườn rau sau nhà, đập dập rồi trộn với giấm, dầu ớt và tỏi băm, thế là đã có một món ăn ngon cho mùa hè.

Cà chua chọn loại chín đỏ, không thấy một chút xanh nào. Họ thái miếng rồi thêm đường trắng ướp một lát, ăn vào vừa chua chua ngọt ngọt vừa thanh mát lại k*ch th*ch vị giác. Ăn xong cà chua, bên trong còn lại nửa bát nước cốt thơm ngọt, Hướng Thần có thể uống hết trong một hơi. Tương tự, còn có thể trộn giá đỗ, thái một ít củ sen luộc, đều là những món đơn giản, nhanh chóng mà không cần phải đun lửa.

Món chính là mì lạnh, món này phải luộc mì, nhưng bếp lò trong nhà vẫn luôn được nhóm lửa. Hứa Hằng Châu và Hướng Thần đều là người sạch sẽ, mùa hè trời nóng dễ ra mồ hôi, một ngày phải tắm vài lần. Chỉ tắm nước lạnh thì không ổn, nên lửa bếp luôn được giữ để có thể đun nước nóng bất cứ lúc nào, phích nước cũng luôn được đổ đầy. Lúc này làm mì lạnh thì không cần tốn công nhóm lửa đun nữa, trực tiếp nhấc ấm đun nước xuống đặt một cái nồi nhỏ lên luộc mì chín rồi vớt ra thả vào nước sôi đã nguội. Sau đó lại vớt ra để ráo nước, sợi mì lạnh vừa trơn vừa dai.

Nước sốt trộn mì lạnh là do Hứa Hằng Châu tự pha chế. Anh đã thử nghiệm vài lần, nghiên cứu ra một hương vị mà Hướng Thần thích nhất. Bất kể là trộn mì lạnh hay chấm há cảo, Hướng Thần đều vô cùng yêu thích. Trong mì lạnh còn có thể thêm giá đỗ và dưa chuột thái sợi, Hướng Thần còn thích thêm một chút lạc rang giã nhỏ, ăn rất thơm. Sợi mì màu vàng nhạt được bao bọc bởi một lớp nước sốt màu nâu đỏ, một đũa gắp lên còn lẫn với giá đỗ non mọng và dưa chuột xanh tươi, nhét tất cả vào miệng, nhiều cảm giác đồng thời bùng nổ trong khoang miệng, mang lại sự thỏa mãn không gì sánh bằng.

Hướng Thần dùng một cái bát nhỏ đựng canh, cậu gắp gần nửa bát mì để trộn đều sốt lên ăn. Cái bát đó còn lớn hơn mặt cậu, cúi đầu xuống gần như không thấy mặt đâu. Xì xụp ăn hết nửa bát mì, lại ăn gần hết các món ăn kèm, Hướng Thần ôm bát từ từ uống nước đường cà chua ngọt ngào, híp mắt tiêu hóa thức ăn. Hứa Hằng Châu ăn uống có chừng mực, nhưng tốc độ không chậm, anh cũng ăn xong, không vội vàng dọn dẹp bát đũa, cũng ngồi yên trên ghế, chống cằm nhìn Hướng Thần.

Hướng Thần vừa ăn xong, trong nước sốt mì lạnh có thêm dầu ớt, màu môi cậu còn tươi tắn hơn trước khi ăn. Lúc này cậu vẫn đang ăn cà chua trộn đường, hết miếng này đến miếng khác, nước sốt đỏ dính trên môi dưới, đọng lại ở khóe môi. Cậu thè lưỡi l**m một cái rồi lại nuốt vào trong miệng. Hướng Thần ăn xong có hơi buồn ngủ, mắt híp lại, vẻ mặt mệt mỏi. Nhưng động tác giữa môi và răng lại mang theo chút cám dỗ không tự chủ khiến ánh mắt Hứa Hằng Châu dần sâu hơn. Cuối cùng anh chỉ có thể quay đầu đi, đưa tay nửa che mặt không dám nhìn Hướng Thần nữa.

Một lúc sau anh lại không nhịn được quay đầu nhìn Hướng Thần. Ánh mắt Hướng Thần không có tiêu cự, nhìn có vẻ ngơ ngác, sững sờ một lúc mới đẩy bát về phía trước: “Anh cũng muốn ăn sao?” 

Anh trai hình như không thích ăn món này lắm, lần nào cũng là cậu ăn một mình, nên cậu mới ôm bát. Hứa Hằng Châu che mặt thở dài bất lực. Trong ánh mắt ngây thơ của Hướng Thần, anh đứng dậy chuẩn bị dọn dẹp bát đĩa.

Mang bát đi được nửa đường, Hứa Hằng Châu lại quay lại đặt bát lên bàn, ghé sát vào mặt Hướng Thần: “Anh muốn ăn, đút cho anh một miếng.” 

Hướng Thần đang múc một thìa chuẩn bị đưa vào miệng mình, nghe vậy liền xoay thìa, một thìa cà chua thái miếng đã vào miệng Hứa Hằng Châu. 

“Ngon không anh.” Hướng Thần cong mắt cười, khen Hứa Hằng Châu không hề tiếc lời: “Tay nghề anh thật sự quá tốt luôn, đường trắng thêm vừa đủ, không quá ngọt cũng không quá chua, hương vị chuẩn cực kỳ.”

Hứa Hằng Châu không lên tiếng, vừa nhìn chằm chằm Hướng Thần vừa ăn hết thức ăn trong miệng. Hướng Thần bị anh nhìn đến cảm thấy hơi kỳ lạ, sờ mặt mình hỏi: “Dính lên mặt em rồi à?” 

Hứa Hằng Châu lại ghé sát hơn một chút, giữa hơi thở hai người đều là mùi hương chua ngọt của cà chua. Hướng Thần bỗng thấy hơi không thoải mái, ngửa cổ muốn lùi lại. Hứa Hằng Châu nắm lấy cậu, hạ giọng: “Đừng động đậy, anh lau cho em.”

Hướng Thần cứng đờ không dám nhúc nhích, trên mặt không biết từ lúc nào đã nhuộm một màu hồng và có xu hướng lan rộng dần. Hứa Hằng Châu dùng một tay giữ sau gáy Hướng Thần, tay còn lại nhẹ nhàng cạo hai cái trên má cậu. Sau đó không đợi Hướng Thần nhìn rõ, anh nhanh chóng lấy giấy lau tay mình. Đợi anh rời đi, Hướng Thần vẫn còn hơi choáng váng chưa hoàn hồn. Cậu múc một thìa cà chua đưa vào miệng, lặp lại hành động này một cách máy móc.

Hứa Hằng Châu dọn dẹp xong đi ra thấy Hướng Thần vẻ mặt bình tĩnh đang ăn cà chua của mình thì lập tức có hơi thất vọng. Anh cố ý dùng hành động thân mật mập mờ để thăm dò Hướng Thần, từng chút một làm mờ ranh giới đồng thời k*ch th*ch Hướng Thần, xem liệu có thể khai sáng cho cậu hay không.

Kết quả Hướng Thần vẫn cứ ăn, ăn, ăn, Hứa Hằng Châu đột nhiên thấy mệt mỏi.

Đợi đến khi anh đi đến gần mới phát hiện có gì đó không đúng, bát của Hướng Thần đã trống rỗng từ lâu nhưng bản thân cậu cũng không biết, cầm thìa không biết đã múc bao nhiêu không khí mà ăn. Anh nhìn chằm chằm Hướng Thần một lúc, trên mặt Hướng Thần không có biểu cảm gì, cậu bắt chước vẻ ngoài điềm tĩnh thường ngày của anh, vừa ăn vừa hỏi anh: “Anh nhìn em làm gì? Vẫn còn dính nước cà chua à?”

Nói xong không đợi Hứa Hằng Châu trả lời, cậu ra tay trước: “Cả anh vừa nãy nữa, lấy giấy ăn lau là được rồi sao lại dùng ngón tay lau mặt cho em. Anh ơi có phải anh bị nóng đến hồ đồ rồi không.” 

Hứa Hằng Châu đột nhiên bật cười. Dưới ánh mắt khó hiểu của Hướng Thần, anh tiến lại gần cúi người xuống, thậm chí còn không thèm tìm một cái cớ, lại chạm nhẹ lên mặt Hướng Thần một lần nữa.

Không phải kiểu chụm tay véo má trêu chọc trẻ con như hồi bé, mà là dùng ngón tay lướt nhẹ một cách trêu chọc qua má cậu. Màu đỏ vừa mới tan đi trên mặt Hướng Thần lại lan trở lại, thậm chí còn đậm hơn ban nãy. Cậu không giữ nổi cái bát nữa, cổ tay run lên mấy cái rồi vội vàng đặt bát xuống đầu gối đỡ lấy.

“Anh, anh làm gì thế?” Hướng Thần luống cuống tay chân muốn che mặt, thậm chí muốn chạy trốn. Không biết hôm nay anh trai cậu lên cơn điên gì mà cứ luôn làm mấy chuyện kỳ quái. 

“Ghét anh làm thế à?” Hứa Hằng Châu cúi người dồn Hướng Thần vào ghế, giọng nói mang theo vài phần mong đợi và dụ dỗ: “Giận à? Có khó chịu không? Anh đối xử với em như vậy, em chấp nhận được không?”

Hướng Thần sững sờ một lúc mới tiêu hóa hết câu hỏi của anh, theo phản xạ lắc đầu. Tuy thấy kỳ cục, nhưng cậu sẽ không giận anh trai vì chuyện này. Hơn nữa cũng không thấy khó chịu, càng không ghét anh trai. 

“Thế còn thế này thì sao?” Hứa Hằng Châu đột nhiên tiến lại gần, gần như mặt đối mặt với Hướng Thần. Hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau, nhiệt độ dường như cũng đột ngột tăng lên vài độ.

Trên trán Hướng Thần lấm tấm mồ hôi, mặt cậu đỏ bừng, đáy mắt cũng có chút long lanh. Cậu bối rối nhìn Hứa Hằng Châu: “Anh, anh làm gì vậy? Gần quá, nóng lắm…” 

Hứa Hằng Châu không để ý đến cậu, cũng không lùi lại, kiên trì hỏi: “Ghét không? Ghét anh ở gần em như thế này không?”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn