Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 134

“Công an đến rồi!” 

“Sao rồi sao rồi, kêu la gì thế?” 

“Nhà Trần Lão Căn có Công an đến rồi, muốn bắt người đấy, mau đi xem đi!” 

“Trời đất ơi, nhà họ phạm tội gì thế, sao lại còn có cả Công an đến.” 

“Haiz, ai mà biết, đi! Nhanh lên qua đó xem.” “Đi đi, chúng ta cùng đi…”

Đúng lúc nghỉ trưa tan làm, không biết ai hô lên trước, không lâu sau tin tức đã truyền khắp hơn nửa cái thôn. Có nhà vẫn đang ăn cơm còn bưng cả chén cơm chạy ra ngoài nhà Trần Lão Căn để hóng.

Bên ngoài sân nhà Trần Lão Căn đã có một vòng người lớn vây kín, Hoa Ni kéo mẹ cô ấy cố gắng chen vào. Hắc Oa đi trước mở đường, mãi mới chen được vào. Trần Lão Căn là ông nội của Mai Tử, lúc này mọi người đều tụ tập trước cửa nhà ông, cố rướn cổ nhìn vào bên trong qua cánh cổng sân đang mở toang. Cổng sân quá nhỏ mà người lại quá đông, thanh niên và bọn trẻ con trèo luôn lên cây lớn gần đó, trên bức tường bao thấp cũng nhô ra mấy cái đầu hóng hớt, tất cả đều kê đá kê bệ gỗ để đứng hóng chuyện.

Trong sân, Trần Lão Căn không ra ngoài. Ông cụ tuy là chủ gia đình nhưng đã bị liệt mấy năm rồi. Đứng trong sân là bà nội Mai Tử, các bác trai, bác gái của Mai Tử cùng con cái của họ. Một nhóm người lớn bé cộng lại có khoảng hơn mười người đều đứng trước cửa căn phòng hướng về phía cổng sân, đối diện với họ có một nhân viên công chức mặc đồng phục trắng và một cô gái trẻ đang đứng. Hai bên tạo thành thế đối đầu, thiểu số đối đa số nhưng bên đa số lại rụt rè sợ sệt, cả đám người muốn co rúm lại thành một cục.

“Mẹ, là Mai Tử.” Hoa Ni kéo ống tay áo mẹ mình, hơi kích động nói. Hồi nhỏ cô ấy thân với Mai Tử nhất, sau này Mai Tử đi học nhưng cô ấy không được đi, qua một năm gia đình cuối cùng cũng đồng ý cho cô ấy đi học, nhưng tiến độ của cô ấy và Mai Tử đã lệch một đoạn lớn, khi cô ấy còn đang học lớp một Mai Tử đã học lớp ba. Sau này vì nhiều lý do khác nhau nên khoảng cách giữa hai người càng ngày càng xa, tuy vẫn là bạn nhưng không còn là bạn thân nhất của nhau như trước nữa.

Nhưng Hoa Ni vẫn mong Mai Tử sống tốt. Mấy ngày trước Mai Tử đột nhiên từ trường về, người khác không biết nhưng cô ấy biết, nhà nội Mai Tử lại gây rắc rối cho bạn ấy. Lần này thấy Mai Tử đứng cùng một người Công an, những người dân khác còn có chút lo lắng, cô ấy lại thấy vui mừng, cảm thấy Mai Tử đã mời được viện binh bên ngoài về báo thù rồi.

“Thấy rồi thấy rồi.” Thím Vu vỗ Hoa Ni một cái, bảo cô ấy đừng la ầm lên: “Đừng nói nữa, xem đi.” 

Hoa Ni bị vỗ một cái thì bĩu môi không dám cãi lại mẹ mình, lại chuyển ánh mắt về phía sân trong, nhìn Mai Tử và người Công an mặc đồng phục kia thêm một cái. Trong lòng lén thở dài, người Công an này nhìn từ phía sau cũng khá phong độ đấy chứ, không biết Mai Tử mời ở đâu được.

Trong sân, Trương Hưng Nghiệp đang uy phong lẫm liệt, anh ta đến gặp Hứa Hằng Châu là để giải quyết việc riêng. May mắn là mấy năm nay anh ta hay chạy qua đây, cứ có cơ hội công tác bên ngoài thì không bao giờ bỏ qua nên cũng đã bắt được mối với Công an huyện bên này, hai bên quan hệ khá tốt. 

Lần này Hứa Hằng Châu có việc nhờ anh ta giúp đỡ, anh ta chỉ có thể đến chỗ Công an huyện mượn một bộ đồng phục để mặc, cấp bậc quân hàm trên vai đồng phục của bản thân anh ta còn cao hơn cơ. Trương Hưng Nghiệp làm Công an nhiều năm như vậy, tuy ban đầu chỉ làm công việc văn phòng nhưng mấy năm nay cũng đã rèn luyện chăm chỉ, uy thế khắp người cũng hù dọa được người dân bình thường khác.

Anh ta đứng giữa sân, mặt lạnh tanh, ánh mắt nghiêm nghị nhìn đám người đối diện: “Tôi nhận được tin báo, nhà các người có người mua bán phụ nữ. Trong các người ai là Trần Tam Muội, mau đi ra đây nói chuyện.”

Bà nội Mai Tử run bắn lên, đã vịn vào con trai mình rồi cũng không đứng vững được, chân mềm nhũn ra ngồi phệt xuống đất: “Quan lớn ơi, tôi bị oan mà, không liên quan đến tôi mà…”

Nghe thấy cách gọi lộn xộn của bà cụ, Trương Hưng Nghiệp cau mày, khiến tim gan bà nội Mai Tử run rẩy. Bà cụ lại khóc lóc gào thét kêu oan vài tiếng, làm Trương Hưng Nghiệp đau cả đầu.

“Được rồi, được rồi, tôi còn chưa hỏi gì mà, bà gấp cái gì.” Trương Hưng Nghiệp mặt lạnh tanh ngăn tiếng khóc than của bà cụ lại.

Tiếng khóc nghẹn lại ở cổ họng bà cụ, bị mắc kẹt nên bà nấc lên một cái, run rẩy không dám nói lời nào.

Trương Hưng Nghiệp hỏi: “Bà là Trần Tam Muội?”

Bà cụ không dám không trả lời, gật đầu, rồi lại vội vàng kêu oan: “Đại nhân, chúng tôi đều là người lương thiện, tổ tiên đều là nông dân nghèo, chưa từng làm chuyện gì xấu cả!”

“Chưa từng làm cơ à?” Trương Hưng Nghiệp cười khẩy, chỉ vào Mai Tử bên cạnh: “Cô gái này là cháu gái bà đúng không?”

Bà nội Mai Tử kêu “ái” một tiếng, định nhào tới đánh Mai Tử: “Cái đồ sao chổi bất hiếu nhà mày, mày lại đi tìm người đến bắt bà. Sao mày không chết đường chết chợ con mẹ nó đi cho rồi, tao đánh chết mày!”

“Bà định làm gì?!” Trương Hưng Nghiệp bước chéo một bước chặn bà nội Mai Tử đang lao tới, giơ cái còng tay sáng loáng bằng bạc ra: “Ngay trước mặt tôi mà còn đòi đánh chết người. Có phải tôi phải còng tay bà lại thì bà mới chịu nói chuyện đàng hoàng hay không hả?”

Bà nội Mai Tử lập tức co rúm lại, bà bác hai của Mai Tử tươi cười lấy lòng xán lại gần, mặt dày nói: “Đồng chí này, anh đừng để con bé này lừa gạt. Nó đã tách khẩu với chúng tôi từ lâu rồi, thấy mình có tiền đồ thì muốn cắt đứt quan hệ với những người thân nghèo khó như chúng tôi đấy. Lời nó nói đều là giả, sao có thể tin được?”

“Là giả hay không cô nói không tính.” Trương Hưng Nghiệp cười lạnh một tiếng, ra hiệu cho mụ ta đỡ bà nội Mai Tử dậy, quay sang nói với bà cụ: “Tôi hỏi bà lần nữa, bà phải thành thật khai báo. Nếu không nói hoặc nói dối, tôi chỉ có thể đưa bà về đồn công an lấy lời khai.”

Anh ta vừa nói vừa giơ cái còng tay bạc trên tay lên, làm bà nội Mai Tử sợ hãi liên tục gật đầu.

“Cô gái này là cháu gái bà, đúng không?” Trương Hưng Nghiệp chỉ vào Mai Tử và hỏi lại lần nữa.

Lần này bà nội Mai Tử thành thật gật đầu.

“Bà có phải đã nhận một trăm tệ của nhà Hồ Lão Nhị ở thôn Hậu Sơn Oa để gả cháu gái cho anh con trai ngốc của nhà đó không?”

“Không có, không có!” Bà nội Mai Tử vội vàng xua tay: “Đại nhân minh xét, tôi đây là gả cháu gái theo đúng phép tắc, sao lại thành cái gì đó mà bán người rồi?!”

“Gả theo phép tắc cơ à?” Trương Hưng Nghiệp cười lạnh: “Thế có nhận tiền của người ta không?”

Bà nội Mai Tử lắp bắp vài tiếng, nói nhỏ: “Có nhận…”

Bà bác hai của Mai Tử sốt ruột nói: “Nhưng đó là tiền sính lễ, nhà nào có con trai cưới vợ mà không đưa sính lễ chứ.”

Trương Hưng Nghiệp lạnh lùng nhìn mụ ta một cái: “Là sính lễ hay không trong lòng các người đều rõ. Gả đứa cháu gái đang học cấp ba cho một người đàn ông bị khiếm khuyết trí tuệ, còn nhận một khoản tiền lớn của người ta mà bảo với tôi là gả theo đúng phép tắc? Tôi thấy các người đang coi tôi là đồ ngốc đấy.”

Bà nội Mai Tử và bà bác hai nhỏ giọng biện minh vài câu, thôn dân vây xem bên ngoài đã kinh ngạc. Họ không hề biết bà nội Mai Tử đã làm chuyện tốt gì, lúc này nghe Trương Hưng Nghiệp nói mới biết nhà này lại định gả Mai Tử cho một thằng ngốc.

Trong làng họ cũng có chuyện gả con gái lấy tiền sính lễ về cưới vợ cho con trai hoặc chỉ đơn giản là để kiếm tiền, nhưng cũng phải xem xét trước, hai bên gia đình sẽ không có sự chênh lệch quá lớn. Như bà nội Mai Tử thế này, ý đồ gì quả thực đã rõ như ban ngày.

“Tao nhổ vào, chính la hai con mụ độc ác kia đứng sau giở trò chứ sao. Lòng dạ xấu xa độc ác quá cơ, sao không tự gả con gái mình cho thằng ngốc đi.” Thím Vu không tiện mắng bà nội Mai Tử là bậc trưởng bối, chỉ có thể quay sang mắng hai bà bác của Mai Tử một cách gay gắt.

Hoa Ni thầm nghĩ, không cho con nói mà chính mẹ lại mắng hăng thế, nhưng cô ấy không dám nói ra suy nghĩ trong lòng, sợ lại bị mẹ mình sửa lưng.

Đang thầm oán trách, đột nhiên nghe thấy có người bên cạnh đồng tình nói: “Đúng, hai người đàn bà độc ác! Lòng dạ xấu xa!”

Hoa Ni quay đầu lại, thấy Hướng Thần và Hứa Hằng Châu đang đứng cạnh hai mẹ con họ, cũng không biết hai anh em họ đến từ lúc nào.

“Hiệu trưởng Hứa, thầy giáo Tiểu Hứa, hai thầy cũng đến rồi.” Thím Vu chào hỏi Hướng Thần và Hứa Hằng Châu.

Hứa Hằng Châu gật đầu, Hướng Thần mỉm cười với thím, giải thích: “Cháu và anh trai nghe nói nhà Mai Tử xảy ra chuyện nên đến xem thử.”

Thím Vu liếc nhìn Mai Tử đang cúi gầm không thấy rõ vẻ mặt trong sân, thở dài: “Con bé Mai Tử này số khổ quá, người lớn trong nhà nó lại ác như vậy, thật là…”

Hướng Thần đảo mắt, cố ý nói lớn: “Sợ gì chứ, không phải đã có đồng chí công an đến làm chủ cho Mai Tử rồi sao?”

Thím Vu tò mò hỏi: “Thầy giáo Tiểu Hứa, đồng chí công an bên trong nói thật à? Chuyện bà nội Mai Tử làm gọi là mua bán người à?”

Thôn dân vây xem cũng bị lời nói của họ thu hút sự chú ý. Họ nghe cũng thấy hơi mờ mịt. Chuyện bà nội Mai Tử làm quả thực không hợp tình hợp lý và đáng ghê tởm, nhưng trong mắt họ hình như cũng chưa nghiêm trọng đến mức như đồng chí công an kia nói. Dù sao cũng là cháu gái ruột, người một nhà cả, gả cháu gái đi sao có thể gọi là mua bán người chứ.

Hướng Thần tăng âm lượng, rõ ràng rành mạch giải thích cho Thím Vu nghe, cũng là nói cho những người dân đang có mặt nghe: “Pháp luật nước ta quy định công dân có quyền tự do kết hôn, nghiêm cấm mua bán, ép buộc kết hôn hoặc các hành vi khác can thiệp vào quyền tự do kết hôn.”

Cậu mở miệng là tuôn một tràng, thôn dân nghe đến ngây người ra, tuy không hiểu hết nhưng nghe có vẻ rất ghê gớm.

Hướng Thần dọa mọi người xong mới giải thích chi tiết: “Mai Tử đã thành niên chưa?”

Thím Vu gật đầu, cậu tiếp tục nói: “Cô ấy đã thành niên, là người có đầy đủ năng lực hành vi dân sự, tức là mọi việc lớn nhỏ đều có thể tự mình quyết định. Pháp luật nhà nước trao cho cô ấy quyền tự ra quyết định đối với hôn nhân của bản thân. Cô ấy không muốn gả cho người ta mà bà cô ấy ép gả, đó là sai. Hơn nữa, bà cô ấy lại còn nhận tiền của người ta, điều kiện hai bên cũng không cân xứng nên lại càng sai, đây chính là mua bán hôn nhân. Bà cụ coi Mai Tử như một món hàng bán cho nhà kia, hành vi đó là xâm phạm nhân quyền, là phạm pháp.”

Cậu nói một tràng lẫn lộn từ ngữ chuyên ngành và ngôn ngữ thông thường, thôn dân chỉ nghe hiểu được một nửa nhưng cũng đã bắt được ý chính. Tức là lần này bà nội Mai Tử thực sự gặp rắc rối rồi, là phạm pháp! Nếu đặt ở thời cổ đại là phải bị lôi ra công đường phạt roi, có lẽ còn phải bị chém đầu.

Thôn dân nhìn lại vào sân, ánh mắt đã mang theo một tia sợ hãi, ánh mắt nhìn bà nội Mai Tử cũng xen lẫn sự đồng cảm. Không biết bà cụ này lần này có giữ được thân thể lành lặn không đây?

Có người có đầu óc linh hoạt hơn lập tức đánh bạo hỏi Hướng Thần: “Vậy thế nào là phạm pháp, thế nào là không phạm pháp? Chúng tôi có con gái đến tuổi lấy chồng hay con trai đến tuổi cưới vợ, cũng có lúc không vừa ý người chúng nó chọn. Còn trẻ tuổi không hiểu sự đời, nhìn người cũng không chuẩn, nếu chúng tôi nói chúng nó không nghe, vậy là chúng tôi phạm pháp sao?”

“Không thể tính như vậy được.” Hướng Thần nói: “Lấy ví dụ nhé, một tên xấu xa lừa một cô gái kết hôn, cha mẹ cô gái đó không đồng ý, cái này không gọi là phạm pháp. Nhưng cha mẹ vì tiền, vì tích của cho con trai trong nhà mà gả con gái cho một người què, người câm, một ông già, tóm lại là điều kiện không tương xứng như vậy thì gọi là hôn nhân mua bán, là phạm pháp, giống như vụ ở trong sân kia kìa.”

Hướng Thần muốn thay đổi suy nghĩ của người dân trong thôn, để sau này họ cân nhắc kỹ hơn khi gả con gái, đừng quá đáng hại đời con gái mình. Nhưng cũng không thể đặt tiêu chuẩn quá nghiêm ngặt. Một là nếu quá mức, người dân khó lòng chấp nhận, hai là sợ nếu có cô gái thật sự bị người xấu lừa, cha mẹ lại ngại không dám ngăn cản.

Lại nói, chuyện trong sân cũng đã đến cao trào, Trương Hưng Nghiệp thẩm vấn làm bà nội Mai Tử và hai bà bác lắp bắp không nói nên lời, muốn phản bác nhưng lời Hướng Thần nói to bên ngoài họ cũng nghe thấy.

Hướng Thần là người có học thức được công nhận trong thôn, dù có ghét cậu đi chăng nữa thì người nhà Mai Tử vẫn tin lời cậu nói. Thêm vào khuôn mặt lạnh lùng của Trương Hưng Nghiệp, ba người phụ nữ lập tức đổ gục xuống đất.

Lúc này, bác cả của Mai Tử cuối cùng cũng đứng ra, hắn ta cười xuề xòa với Trương Hưng Nghiệp, lấy lòng nói: “Đồng chí, chuyện này tôi không rõ lắm. Không ngờ mẹ tôi và hai con mụ đàn bà này lại hồ đồ làm ra chuyện như vậy. Mẹ tôi tuổi đã cao, anh xem có thể tha cho bà ấy lần này được không?”

Trương Hưng Nghiệp lạnh lùng đánh giá hắn ta một lúc. Người đàn ông này đứng một bên xem đã lâu, cứ thế nhìn mẹ ruột và vợ bị hỏi cung, anh ta không tin tên này không biết gì. Đến cuối cùng mới ra vẻ làm người tốt, tính toán kiểu này thật khiến người ta buồn nôn.

“Được thôi.” Giọng điệu Trương Hưng Nghiệp lạnh nhạt, không đợi bác cả của Mai Tử kịp vui mừng đã nói tiếp: “Anh hiếu thảo như vậy thì nhận hết những việc mẹ anh đã làm vào mình đi, mẹ anh sẽ không sao.”

Với thân phận của mình, lời này của anh ta rất không thích hợp, đương nhiên cũng không khả thi, nói ra chỉ để xem bác cả của Mai Tử có thể ghê tởm đến mức nào mà thôi.

Quả nhiên, trên mặt người đàn ông này lóe lên một tia bối rối. Hắn ta tránh ánh mắt mong chờ của mẹ mình, ấp úng nói: “Cái này không hay lắm…”

Trương Hưng Nghiệp cười khẩy một tiếng, lười để ý đến loại người này nữa. Anh ta lắc lắc cái còng tay bạc trên tay, nói với bà nội Mai Tử: “Bà cụ, thế nào, đi với tôi một chuyến chứ?”

Đương nhiên anh ta không thể thực sự đưa bà nội Mai Tử đi, có đưa đi cũng không có chỗ giam. Anh ta là người của đồn Công an thành phố, đây đã là quản chuyện ngoài địa phận rồi. Ban đầu Hứa Hằng Châu tìm anh ta đến cũng chỉ là diễn một vở kịch, mục đích là giúp Mai Tử giải quyết chuyện này chứ không phải là bắt bà nội Mai Tử đi.

Nếu Mai Tử thực sự báo công an đến bà mình vào tù, bất kể đúng sai, khi người ta nhắc đến cô cũng sẽ không có lời hay ý đẹp.

Mai Tử thì không sợ nhưng cũng không muốn thêm rắc rối. Theo kịch bản của họ, lúc này Mai Tử nên đứng ra cầu xin, tỏ ra tốt bụng, để người dân trong thôn thấy cô là một cô gái có lương tâm và hiếu thảo.

Sau đó để bà nội Mai Tử móc tiền ra trả lại cho nhà kia là xem như giải quyết xong chuyện. Trải qua lần này, bà nội Mai Tử và các bà bác kia muốn gây phiền phức cho Mai Tử nữa thì sẽ phải cân nhắc kỹ lưỡng.

Thế nhưng còn chưa đợi Mai Tử mở lời, một người trong đám đông vây xem đã xông ra nhào vào người bác gái cả của Mai Tử và bóp cổ mụ ta: “Mày là cái đồ trời đánh, mày muốn bán con gái bà, bà phải liều mạng với mày!”

Mai Tử giật mình, vội vàng kéo mẹ mình ra. Chuyện này cô sợ mẹ lo lắng nên hoàn toàn không nói với bà. Vì lúc đầu không có cách nào giải quyết, cô sợ mẹ cô trong lúc nóng giận sẽ thực sự đi chém bà và các mợ của mình.

Sau này Hứa Hằng Châu đưa ra ý kiến lại còn sẵn lòng giúp cô, Mai Tử nghĩ đợi mọi việc xong xuôi rồi sẽ nói với mẹ để bà khỏi lo lắng. Cho nên trưa nay cô đã ăn cơm sớm, kiếm cớ đưa mẹ lên núi. Tính toán thời gian, đợi mẹ về thì mọi chuyện đã kết thúc rồi.

Không ngờ tiến độ của họ bị chậm một chút, mẹ Mai Tử lại về sớm, sau đó phát hiện trong thôn vắng tanh thì cảm thấy có gì đó không đúng, lần theo tiếng người mà đến.

Mẹ Mai Tử làm việc nặng quen rồi nên tay cũng có sức rất lớn, bóp bác gái cả của Mai Tử đến mức trợn trắng mắt. Mai Tử vội vàng kéo mẹ ra, sợ mẹ mình gây ra án mạng.

Mẹ Mai Tử bị kéo ra ôm Mai Tử khóc rống lên một hồi: “Con gái mệnh khổ của mẹ, mấy kẻ lòng dạ đen tối này sao lại không chịu buông tha con chứ.”

Bà lại khóc than cha Mai Tử, hận ông chết quá sớm, để lại mẹ góa con côi bị người ta bắt nạt.

Mai Tử bị mẹ khóc đến đỏ hoe mắt, thôn dân vây xem nghe cũng thấy khó chịu trong lòng. Con người ta luôn có lòng thương cảm với người yếu thế hơn. Vừa nãy khí thế của Trương Hưng Nghiệp quá mạnh, họ vô thức đồng cảm với bên bà nội Mai Tử, cảm thấy họ sắp gặp xui xẻo. Nhưng hiện tại so với mẹ Mai Tử thế này, mấy người phụ nữ kia lại có vẻ quá ác.

“Mai Tử, em dâu chú ba, chị biết lỗi rồi. Chuyện này vốn không liên quan đến chị, là chị dâu rủ rê mẹ, bên nhà kia cũng là chị ta tìm, tờ cam kết trong tay nhà kia cũng ghi tên chị ta đó!”

Hai bà bác của Mai Tử rõ ràng không đủ đoàn kết. Vào thời khắc mấu chốt để tự bảo vệ mình, bác gái hai của Mai Tử quay xe bán đứng chị dâu.

“Tao xé rách mồm mày ra vì tội nói bậy đấy nhé.” Bác gái cả của Mai Tử ban đầu còn nằm th* d*c dưới đất, nghe thấy lời này thì lập tức nhào tới muốn đánh nhau với bác gái hai của Mai Tử: “Là mày nói Mai Tử phải nghe lời bà nội, là mày nói đây là mối hôn sự tốt, còn ước gì được gả con ranh thứ tư nhà mày cho bên đó. Giờ mày nói đi, mày nói sẽ gả con ranh con nhà mày đi.”

Mụ ta đột nhiên phản ứng lại, đẩy mạnh bác gái hai của Mai Tử ra, nhào tới trước mặt Trương Hưng Nghiệp lớn tiếng nói: “Đồng chí, tôi muốn tố cáo. Cô ta cũng muốn bán con gái, cô ta muốn gả con gái mình cho thằng ngốc, anh bắt cô ta đi.”

“Mày mới nói bậy ấy!” Lần này là bác gái hai của Mai Tử nhào tới đánh bác gái cả của Mai Tử, hai mụ đàn bà cuối cùng cũng xé rách da mặt, túm tóc lăn lộn dưới đất đánh nhau.

Bác cả và bác hai của Mai Tử đen mặt tiến lên can ngăn hai người, còn bị hai bà vợ đang nổi giận liên lụy, một người bị đá vào bụng một cú, một người bị cào một vết máu trên mặt.

Trương Hưng Nghiệp xem đã đủ mới giả vờ khuyên can từ xa, hai người bác của Mai Tử phải tốn hết sức lực mới tách được hai người ra, khiến họ yên tĩnh lại.

Kịch bản đã thay đổi, mẹ Mai Tử ôm chặt lấy Mai Tử không buông, hai bà bác của Mai Tử đánh nhau một trận xong thì bây giờ không còn trừng mắt nhìn Mai Tử nữa mà lăm lăm lườm đối phương.

Trong lúc tình tiết bất ngờ chuyển hướng, Trương Hưng Nghiệp đang cân nhắc làm thế nào để cứu vãn tình hình. Anh ta không thể đột nhiên nói muốn thả người được, vừa nãy còn nói sẽ đưa bà cụ đi cơ mà.

Đột nhiên trong nhà truyền ra một tiếng động vật nặng rơi xuống đất, Trương Hưng Nghiệp nhìn qua. Bác cả của Mai Tử đẩy cửa chạy vào, không lâu sau hắn ta cõng ra một ông cụ, đó chính là ông nội của Mai Tử, Trần Lão Căn. Trần Lão Căn bị trúng gió liệt nửa người, chỉ còn mỗi bàn tay trái là có thể cử động được, hơn nữa còn không có sức. 

Ông cụ bảo con trai cõng mình đến trước mặt bà nội Mai Tử, bàn tay trái yếu ớt tát lên mặt vợ mình một cái ngay trước mặt mọi người, miệng méo xệch nói lắp bắp: “Đi, đi xin lỗi Mai Tử, cầu xin nó tha thứ cho bà…”

Bà nội Mai Tử bị cái tát này của ông làm cho ngây người, đau thì không đau nhưng mất mặt. Bà ta ngây ngốc một lúc, may mà không ngốc hẳn, sau đó mới nhào đến trước mặt Mai Tử khóc lóc: “Mai Tử ơi, bà nội sai rồi. Bà nội chỉ là nhất thời hồ đồ, bác gái cả của con cũng không nói đằng trai là thằng ngốc mà, nó chỉ nói con gả đi là để hưởng phúc đó. Bà biết lỗi rồi, con tha thứ cho bà đi…” 

Mẹ Mai Tử vừa định nói gì đó thì đột nhiên cảm nhận được mu bàn tay bị Mai Tử bóp hai cái, bà nhanh chóng hiểu ra, nén cơn giận lại và im lặng. Mai Tử vùi mặt vào lòng mẹ, mặc kệ bà nội mình khóc một lúc, mới mở lời: “Cháu biết, bà là bà nội ruột thịt của cháu, thế nào cháu cũng không thể bất hiếu với bà. Chỉ là những việc bà làm lần này quá đáng quá rồi.”

“Đúng, đúng, đúng, bà biết lỗi rồi.” Bà nội Mai Tử nghe vậy thì cảm thấy Mai Tử đã mềm lòng, lập tức nói thêm vài lời ngon ngọt. Mai Tử do dự hồi lâu, mới gật đầu nói một câu: “Vậy lỡ nhà kia còn tìm cháu thì sao?” 

“Bà sẽ trả lại tiền cho họ ngay, bảo đảm không để họ tìm cháu nữa.” Bà nội Mai Tử lập tức cam đoan. 

Mai Tử lúc này mới chậm rãi gật đầu, “Vậy được, ai bảo bà là bà nội của cháu chứ.”

Hai bà bác của Mai Tử thấy vậy lập tức học theo, đều kéo đến xin lỗi Mai Tử. Mai Tử im lặng đợi họ nói đủ lời hay mới nhẹ giọng nói: “Nhà kia đến trường cháu gây rối, hại cháu không thể đi học được. Cháu nghe họ nói là do các bác gái bảo họ làm thế.” 

Hai bà bác của Mai Tử lập tức cứng người lại, Trương Hưng Nghiệp xem kịch rất vui vẻ, không quên phụ họa cho Mai Tử: “Cứ để họ bồi thường thiệt hại cho em đi. Chúng tôi xử án là như thế đấy, ai phạm tội thì phải bồi thường thiệt hại cho người bị hại.” 

Thôn dân cũng gật đầu theo, họ thấy Mai Tử sẵn lòng tha thứ cho bà nội mình thì ai nấy đều nói cô là một cô gái tốt, không còn cách nào khác, đây chính là lẽ đời. Lúc này Trương Hưng Nghiệp nói như vậy, họ lại thấy có lý, làm sai làm người ta không đi học được thì phải đền chút tiền chứ.

Là đi theo công an về đồn hay bồi thường, hai bà bác của Mai Tử đương nhiên biết chọn cái nào. Họ đau lòng bồi thường cho Mai Tử một khoản tiền, cung kính tiễn Trương Hưng Nghiệp đi. Nhưng vừa về đến nhà đóng cổng lại liền nghe thấy bên trong lại xảy ra tiếng đánh nhau long trời lở đất. Trương Hưng Nghiệp ra khỏi thôn, thôn dân không dám đi theo anh ta. Nhìn anh ta đi xa rồi mới ai về nhà nấy hoặc tụ tập thành nhóm bàn tán về chuyện lạ họ chứng kiến hôm nay. Hoa Ni cũng đi về cùng mẹ, không biết anh trai cô ấy chạy đi đâu mất rồi, thoắt cái đã không thấy người.

“Con bé Mai Tử này vẫn mềm lòng.” Thím Vu nói với con gái: “Bà nó thì thôi đi, còn hai người phụ nữ kia đáng lẽ ra phải bị dạy dỗ thêm mới phải.” Hoa Ni hoàn toàn không nghe lọt lời mẹ mình, cô ấy đang nghĩ đến anh công an kia, thật là oai phong, lại còn tuấn tú. Lúc đầu anh ta quay lưng lại nên cô không thấy mặt, chỉ nghe giọng nói khá trẻ, vóc dáng cũng cao. Đến khi anh ta quay đầu lại, Hoa Ni nhìn thấy quả nhiên là một chàng trai khôi ngô, chỉ kém thầy giáo Tiểu Hứa một chút thôi.

“Mẹ đang nói chuyện với mày đấy, mày nghĩ gì thế.” Thím Vu vỗ con gái một cái, bất mãn nói: “Con bé này lớn rồi, cũng không biết nghĩ gì mà cả ngày cứ hồn vía treo ngược cành cây.”

Hoa Ni bỗng dưng cảm thấy mặt hơi nóng, ánh mắt né tránh, không dám để mẹ biết chuyện trong lòng mình. Thật là, sao tự dưng lại nhớ đến anh công an kia chứ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn