Cha mẹ thằng ngốc cả đời vất vả, cũng chỉ tích cóp được hơn trăm đồng một chút, vốn định nhiều nhất lấy năm mươi đồng ra để cưới vợ và tổ chức tiệc rượu cho con trai, đó còn là vì con trai họ đầu óc có vấn đề nên mới sẵn lòng chi nhiều như vậy. Ở nông thôn, con gái lấy chồng, con dâu về nhà, nhiều nơi chỉ cần sính lễ là một bộ quần áo đã đồng ý gả đi rồi.
Bà bác cả Mai Tử há miệng đớp miếng lớn đòi hẳn một trăm đồng, cha mẹ thằng ngốc ban đầu không nỡ, nhưng lại thực sự cảm thấy điều kiện của Mai Tử tốt. Cả thôn họ không có nổi một học sinh cấp ba nào, người học cấp hai duy nhất lại là một đứa con trai, nếu cưới được cô học sinh cấp ba này về cho con trai mình thì đứa cháu sinh ra nhất định sẽ có một cái đầu thông minh.
Đã sinh ra một đứa con trai thiểu năng thì sợ nhất là lại có một cháu nội thiểu năng, cuối cùng cha mẹ thằng ngốc vẫn bị thuyết phục, họ đồng ý bỏ ra một trăm đồng làm sính lễ, muốn hỏi cưới học sinh cấp ba Mai Tử về làm vợ cho đứa con trai ngốc của mình.
Bà bác cả Mai Tử có được lời đồng ý thì quay về nói với mẹ chồng: “Người ta ở trong thôn nhà ngoại con, là con trai độc nhất, làm người thật thà chất phác, cha mẹ cũng thương yêu hết mực. Hai ông bà già bây giờ vẫn còn làm lùng được, điểm công lao động họ kiếm được cũng không ít. Mai Tử gả qua đó thì chỉ có hưởng phúc thôi.”
Bà nội Mai Tử nghe xong cũng rất động lòng. Mấy năm nay ông nội Mai Tử bị liệt không thể ra đồng, bà cụ tự thấy mất mặt nên cũng ít đi ra ngoài làm việc. Thêm vào đó tuổi tác bà cụ giờ quả thực đã cao, sức khỏe không còn như trước nên không thể làm được nhiều việc nặng. Từ sau khi Mai Tử tách hộ khẩu, hai đứa con trai cũng tính toán nhiều hơn, thu nhập được bao nhiêu cũng không muốn nộp hết vào quỹ chung.
Tiền trong tay bà nội Mai Tử vào ít ra nhiều, trong lòng bà cụ bất an. Vừa nghe nói chỉ cần gả Mai Tử đi là có thể có một khoản tiền lớn như vậy, bà cụ lập tức rung động.
Nếu bà nội Mai Tử còn một chút lòng tốt nào với Mai Tử, bà cụ đã phải ngẫm lời của bà bác cả Mai Tử có mấy phần thật giả, nhưng bà ta lại bị khoản tiền khổng lồ một trăm đồng làm choáng váng đầu óc, mắt mờ đi, trong mắt trong lòng không còn thấy gì khác ngoài tiền.
Hoặc có lẽ dù bà ta biết tình hình thực tế, bà ta vẫn cam tâm tình nguyện giả mù giả điếc, đem cháu gái đi bán đổi lấy một trăm đồng. Dù sao cháu gái là đứa không nghe lời bất hiếu, tiền mới là thứ thực tế.
Bà bác hai Mai Tử giả vờ khuyên can hai câu: “Mẹ, Mai Tử đã tách hộ khẩu rồi, mẹ tuy là bà nội ruột của nó nhưng liệu nó có nghe lời mẹ không?”
“Nó dám không nghe à!” Bà cụ bị nói khích nên hung hăng hơn không ít, nhăn nhó khuôn mặt già nua như vỏ quýt mà ác ý nói: “Nó phải nhớ nó là cháu nội tao. Tách hộ khẩu thì sao, nó là cháu gái nhà họ Trần của tao, con trai tao chết rồi thì nó phải nghe lời tao. Tao làm bà nội gả cháu gái cho ai thì làm gì được tao. Cho dù, cho dù cái thằng haiTrần kia có đến, tao cũng dám nói như thế!”
Cái thằng hai Trần mà bà ta nói chính là Trần Hữu Sơn, còn nhắc đến tên ông ta một cách thiếu tôn trọng như vậy, cứ như thể bà ta thực sự không sợ Trần Hữu Sơn nữa.
Bà bác cả Mai Tử cười hùa theo: “Mẹ nói đúng, đây là chuyện nhà mình, người ngoài nào xen vào được. Con gái nhà ai lớn mà không gả chồng, mẹ Mai Tử là người ngoài chẳng biết có ý đồ xấu gì không. Mẹ là bà nội ruột của nó sao có thể hại nó chứ.”
“Đúng đúng.” Bà bác hai Mai Tử phụ họa theo: “Nhà chị dâu vừa nhắc đến này điều kiện thật sự không tệ, nếu không phải con gái thứ tư nhà con còn nhỏ, con còn muốn xí trước cho con gái thứ tư nhà con ấy chứ.”
Bà bác cả Mai Tử âm thầm bĩu môi, chẳng qua chỉ nhỏ hơn một tuổi thôi, nếu thật sự muốn gả đâu có chuyện không gả được, con mụ đàn bà này chỉ giỏi mồm mép thôi. Miệng nói thì rõ hay, trong lòng chẳng biết nghĩ gì.
Bà nội Mai Tử nghe mấy cô con dâu người tung kẻ hứng, càng cảm thấy đây là một mối hôn sự tốt. Bà ta làm bà nội rộng lòng bỏ qua hiềm khích cũ, một lòng vì đứa cháu gái bất hiếu mà tính toán, nghĩ đến thật sự khiến chính mình cũng cảm động.
“Cứ quyết định như vậy đi.” Bà nội Mai Tử đập đùi, “Con dâu cả, con đi nói với nhà kia, mối hôn sự này nhà ta đồng ý.”
Bà bác cả Mai Tử vui vẻ vâng dạ một tiếng, quay đầu tìm cớ chạy về thôn nhà ngoại một chuyến nữa để chốt mối hôn sự này.
Họ nhận một trăm đồng sính lễ của nhà người ta, sau đó thông báo thẳng cho Mai Tử nói rằng đã hứa gả cô đi, bảo cô đừng đi học nữa, dọn dẹp đồ đạc về nhà chồng.
Mai Tử đương nhiên không chịu, cảm thấy họ đang nói đùa. Cô đánh đổi tất cả cùng mẹ tách hộ khẩu bằng được, nỗ lực học hành suốt bao năm nay không phải chỉ để đổi lấy một khoản sính lễ mà tự gả mình đi.
Mai Tử nghĩ, chỉ cần bản thân cô không muốn thì không ai có thể ép cô lấy chồng. Hết kỳ nghỉ thì quay lại trường đi học, cô còn một năm nữa là tốt nghiệp, năm cuối cùng phải học cho vững.
Hơn nữa cô cũng giữ tâm đề phòng. Vì chuyện bị nhốt năm đó, Mai Tử sợ họ lại giở thủ đoạn này nên khi đi học cố ý đi cùng Sơn Tử, còn dặn dò mẹ cô đừng đi đâu một mình, cẩn thận lại bị hai bà bác hãm hại.
Sơn Tử cũng học ở trường cấp ba trong thành phố như Mai Tử. Hoàn cảnh gia đình cậu ấy ban đầu còn không bằng Mai Tử, ông bà nội một người bệnh một người què, điểm công lao động chẳng kiếm được bao nhiêu.
May mắn là rượu rắn ông cậu ấy ngâm chất lượng tốt, Hứa Hằng Châu đưa cho Tống Văn Bân một hũ để chú dùng thử một lần, hiệu quả vô cùng tốt.
Tống Văn Bân dùng một lần đã thích, còn đưa cả cho những người khác dùng, những người từng trải qua chiến tranh như họ, trên người ít nhiều đều còn lại những vết thương âm ỉ. Những người đã giải ngũ như lão Tưởng và lão Lý, vết thương trên người còn nhiều hơn Tống Văn Bân.
Rượu rắn bồi bổ sức khỏe, họ dùng xong đều khen tốt. Bản thân bác sĩ Ngụy cũng biết pha rượu thuốc, ông ấy nói tay nghề ngâm rượu rắn của ông nội Sơn Tử thật sự không tệ, còn tốt hơn cả rượu ông ấy tự ngâm. Điều này cũng là vì ông nội Sơn Tử tập trung chuyên sâu vào một nghề, nguyên liệu làm rượu rắn tuy không dùng được loại tốt nhất vì không có kinh phí, nhưng ông cụ luôn cố gắng phát huy tối đa tài nguyên sẵn có.
Rượu rắn dùng tốt, dùng hết Tống Văn Bân lại viết thư cho Hứa Hằng Châu nhờ họ gửi thêm đến. May mắn là Hứa Hằng Châu đã đặt số lượng lớn, sau khi nhận được thư lại đi tìm ông nội Sơn Tử ngâm thêm một lô.
Sau đó riêng cho nhóm người Tây Bắc, mỗi năm Hứa Hằng Châu phải mua một lô rượu rắn lớn từ tay Sơn Tử. Sau đó anh lại tích trữ một lô, thông qua hai người bạn cũ là Trương Hưng Nghiệp và Lý Minh trộn lẫn với vật phẩm có thể lấy ra từ không gian để bán, đổi lấy tiền và các loại phiếu mua hàng.
Trương Hưng Nghiệp và Lý Minh nhờ nguồn tài nguyên do Hứa Hằng Châu cung cấp cũng không hề thua kém trong các đợt thăng chức, dần dần có được chỗ đứng trong lĩnh vực của riêng mình.
Hứa Hằng Châu tuy là thương nhân kinh doanh nhưng không đến mức ép giá người nghèo khổ như ông nội Sơn Tử. Khi lấy rượu rắn từ chỗ ông cụ, anh đều trả đúng giá, đương nhiên bản thân anh kiếm lời từ đó còn nhiều hơn.
Ông nội Sơn Tử rất kín miệng, người trong thôn chỉ biết mỗi năm ông ngâm một ít rượu gửi cho chiến hữu của cha Hiệu trưởng Hứa dùng, không biết số lượng lớn đến mức nào.
Có thêm thu nhập từ rượu rắn, gia đình Sơn Tử sung túc hơn trước rất nhiều. Nhưng họ không thể hiện ra bên ngoài, vẫn tiếp tục sống cuộc sống giản dị, chỉ là không còn hà khắc trong việc ăn uống như trước.
Lại nói, Sơn Tử năm nay cũng đã mười chín tuổi rồi, cậu ấy cùng tuổi với Hướng Thần nhưng lớn tháng hơn, vừa mới tổ chức sinh nhật xong. Dáng người cao ráo, vì thiếu dinh dưỡng nên hơi gầy nhưng khung xương đủ lớn, tính uy h**p cũng coi như đủ dùng. Đây cũng là lý do Mai Tử muốn đi cùng đường với cậu ấy.
Sơn Tử vẫn ít nói như hồi nhỏ. Sau khi nghe Mai Tử kể thì mỗi lần từ thôn về trường, cậu đều hẹn đi cùng Mai Tử.
Hai bà bác Mai Tử canh chừng mấy lần không tìm được cơ hội. Nhà thằng ngốc bên kia đã đưa sính lễ rồi mà không thấy tin tức gì thì lập tức sốt ruột, nhờ người chuyển lời đến hai lần, yêu cầu bà bác cả Mai Tử cho một câu trả lời thích đáng.
Bà bác cả Mai Tử không còn cách nào, cha mẹ thằng ngốc cũng không ngu, lúc đưa sính lễ còn bắt viết cam kết, trên tờ cam kết có ghi tên bà bác cả Mai Tử. Đây cũng là thói quen của thôn dân được hình thành sau khi Hướng Thần dạy bọn trẻ viết tên mình, chúng học được rồi lại dạy cho người nhà. Về cơ bản tất cả người trong thôn có thể không biết viết những chữ khác nhưng chắc chắn biết viết tên mình vào các loại giấy tờ.
Mụ ta còn điểm chỉ nữa, nếu đến hạn không gả Mai Tử qua, nhà người ta đến gây rối, mụ ta cũng không đúng lý mà giải quyết được.
Bà bác cả Mai Tử bàn bạc một phen với bà bác hai Mai Tử, đã có kế sách. Bà ta đi nói với nhà kia là tính cách Mai Tử kỳ quái, vì được học cấp ba mà khinh thường những người thân nghèo khó trong nhà. Nhưng những người làm bậc cha chú như họ cực kỳ ủng hộ mối hôn sự này, bảo cha mẹ thằng ngốc dẫn người đến trường Mai Tử gây rối. Chỉ cần Mai Tử không học được nữa thì đương nhiên sẽ ngoan ngoãn về nhà kết hôn.
Cha mẹ thằng ngốc bàn tính, tiền đã trao thì cháo phải múc, đã đến nước này thì làm thế nào cũng phải cưới cô con dâu này về. Họ lập tức tập hợp một nhóm họ hàng hàng xóm láng giềng tìm đến trường Mai Tử, gây rối đòi trường thả con dâu nhà họ ra, gia đình họ còn đang chờ kết hôn.
Một đám người lớn như vậy đến gây rối, trật tự dạy học bình thường của trường đều bị phá vỡ. Nhà kia lại nói nhà Mai Tử đã nhận sính lễ rồi, người lớn cũng đồng ý hôn sự này rồi. Dù Mai Tử cố gắng giải thích rằng cô đã tách hộ khẩu không còn liên quan đến nhà kia như thế nào đi nữa, trong mắt người ngoài đây vẫn là chuyện riêng của gia đình Mai Tử, làm ầm ĩ đến trường học ảnh hưởng đến việc dạy học là cô đang sai.
Hơn nữa nhà trường cũng không có lập trường giải quyết chuyện này giúp Mai Tử, chỉ có thể tạm thời cho cô nghỉ học, giải quyết xong chuyện này rồi tính tiếp.
May mắn là nhà trường còn che chở cho Mai Tử, không giao cô cho cha mẹ thằng ngốc đưa đi. Mai Tử tức giận đến mức chạy về thẳng nhà nội yêu cầu bà nội trả lại số tiền sính lễ đã nhận cho người ta.
Kết quả có thể đoán được, thịt đã vào miệng rồi còn muốn bà già mất nết đó nhả ra hả? Nằm mơ đi!
Hai bên đàm phán thất bại. Mai Tử rơi vào ngõ cụt, hoặc là để bà nội trả lại tiền cho người ta, hoặc là phải gả đi. Nếu không người ta cứ đến trường cô gây rối, chỉ cần thêm một lần hai lần, trường học chắc chắn sẽ đuổi học cô. Cho dù cô không đi học nữa mà đi tìm một công việc, cha mẹ thằng ngốc có thể đến trường cô gây rối thì cũng có thể đến nơi cô làm việc gây rối.
Điểm mấu chốt nhất là bà nội cô đã nhận tiền của người ta, cô có nói khô cả lưỡi là đã tách hộ khẩu cũng không ai quan tâm. Tách hộ khẩu chỉ là không sống chung, bà nội vẫn là bà nội ruột của cô. Một khi họ không cắt đứt quan hệ thì chuyện cưới hỏi như thế này, bậc làm trưởng bối luôn có tiếng nói một phần.
Mai Tử vừa oán hận vừa hối hận, hận không thể cầm dao g**t ch*t những người lòng dạ đen tối kia. Nhưng nghĩ đến mẹ mình, nếu cô mà làm chuyện dại dột, mẹ cô chỉ có thể cùng chết theo. Mẹ cô cả đời chưa từng sống ngày nào tốt đẹp, mãi mới đợi được cô sắp học xong nên người…
Mai Tử chịu đựng mấy ngày thì thực sự không thể chịu nổi nữa, chỉ có thể cầu cứu Trần Hữu Sơn. Cô biết chuyện này Trần Hữu Sơn cũng khó xử. Trong thôn trường hợp vì muốn cưới vợ cho con trai mà gần như bán thẳng con gái đi cũng có. Bậc trưởng bối trong nhà đã quyết tâm gả con gái, trưởng thôn cũng không ngăn được.
Nhưng cô thật sự không còn cách nào, chỉ có thể đến tìm Trần Hữu Sơn, cầu xin ông nói giúp vài lời.
Trần Hữu Sơn nghe xong đầu tiên là tức giận, sau đó lại là lo lắng. Cũng giống như Mai Tử nghĩ, thời buổi này gả con gái, người thương con thì lấy ít sính lễ, sau đó bù một phần vào của hồi môn đưa cho con gái mang về nhà chồng, như vậy đã là đối xử rất tốt với con gái rồi.
Phần lớn đều là lấy sính lễ cao, số tiền này nhận xong sẽ tính vào tài sản gia đình thường để dành cho con trai trong nhà lấy vợ. Nhà nào tốt hơn thì cho thêm con gái chút gì đó làm của hồi môn, cũng có nhà chẳng cho có gì cả, con gái chỉ có thể mặc một bộ quần áo rồi đi.
Trường hợp của Mai Tử cũng gần giống như loại sau, chỉ là thảm hơn một chút. Quy tắc ở nông thôn là như vậy, bà nội Mai Tử làm hơi quá đáng nhưng Trần Hữu Sơn thực sự không quản được.
Mai Tử thấy Trần Hữu Sơn lộ vẻ khó xử thì lập tức hiểu ra, không kìm nén được nỗi ấm ức và tuyệt vọng trong lòng, ôm mặt khóc nức nở.
“Cháu đừng khóc vội.” Trần Hữu Sơn thở dài, an ủi: “Hay là để bác đi hỏi Hiệu trưởng Hứa và thầy giáo Tiểu Hứa xem? Hai người họ thông minh, biết đâu có cách.”
Mai Tử nức nở một tiếng, khẽ nói: “Cháu đã làm phiền họ quá nhiều rồi, cháu sợ lần này họ giúp cháu lại bị hai bà bác cháu nói ra nói vào.”
“Ôi chao con bé này, cháu suy nghĩ nhiều quá.” Trần Hữu Sơn nhìn xa trông rộng hơn nhiều, “Hai anh em Hiệu trưởng Hứa đâu có chuyện bận tâm lời ra tiếng vào của mấy bà mấy cô lắm chuyện như bà nội cháu đâu. Cháu là do thầy giáo Tiểu Hứa một tay dạy dỗ nên người. Lúc đầu cậu ấy đã nói sẽ nuôi cháu ăn học, có thể thấy cậu ấy kỳ vọng vào cháu lớn đến mức nào. Lẽ nào cháu thật sự định bỏ học lấy chồng à?”
“Cháu không muốn!” Mai Tử vội vàng lắc đầu: “Cháu muốn đi học.”
“Vậy được rồi, bác đi tìm Hiệu trưởng Hứa hỏi xem.” Trần Hữu Sơn nói.
Mai Tử do dự một chút, nói: “Để cháu tự đi nói. Đây vốn là chuyện của cháu, để cháu đi hỏi thầy giáo Tiểu Hứa xem có cách nào không.”
Trần Hữu Sơn đứng dậy: “Đi thôi, cùng đi, bác đưa cháu qua.” Hai người đi thẳng tới nhà Hứa Hằng Châu. Hướng Thần đã ra ngoài bắt tôm từ sớm, thấy mặt trời đã lên cao thì nhớ lại lời anh mình dặn, vội vàng thu giỏ tôm và cần câu quay về nhà.
Lúc Trần Hữu Sơn và Mai Tử tới, Hướng Thần đang ngồi xổm bên giếng nước sơ chế tôm, đang dùng kéo rút chỉ tôm. Thấy họ, Hướng Thần vội vàng mời họ ngồi, rửa tay pha trà cho họ rồi lại đi gọi Hứa Hằng Châu đang hái rau ở vườn sau về.
Bốn người ngồi ấm chỗ, Mai Tử mở lời trước, cô thân với Hướng Thần hơn, lời nói cũng hướng về Hướng Thần: “Thầy giáo Tiểu Hứa, lần này tớ đến là muốn nhờ các cậu nghĩ cách giúp…”
Sau đó, cô kể lại hoàn cảnh khó khăn mà mình gặp phải, cuối cùng khẽ giọng nói: “Tớ có nhờ Hoa Ni giúp tớ dò hỏi về nhà bên kia một chút, nghe nói con trai nhà đó là một người bị thiểu năng.”
Ban nãy cô chưa nói điều này, Trần Hữu Sơn lúc này mới biết nên lại càng thêm tức giận. Vì tiền sính lễ mà gả Mai Tử cho nhà người ta, ông còn có thể thông cảm. Dù đúng là không công bằng với Mai Tử nhưng vì thấy nhiều rồi nên cũng không giận quá mức. Nhưng lúc này thì thực sự tức giận rồi, cho dù là nhà nghèo nhất trong thôn ông cũng sẽ không vì tiền mà gả con gái cho một kẻ ngốc. Huống chi gia đình ông bà nội Mai Tử không hẳn là nghèo, ở trong thôn cũng thuộc kiểu gia đình trung bình.
Ông đã tức giận như vậy, Hướng Thần thì khỏi phải nói. Cậu mất một lúc mới tiêu hóa hết nội dung Mai Tử nói, lập tức giận đến đỏ cả mắt. “Mặt mũi đâu rồi!” Hướng Thần phẫn nộ nói: “Cái nhà đó lấy đâu ra mặt mũi mà đối xử với cậu như thế, có còn có chút lương tâm nào không vậy!” Cậu không chỉ giận, mà còn thấy ghê tởm, thực sự là bị những kẻ như vậy làm cho buồn nôn.
Mai Tử cúi đầu không nói gì. Mặc dù cô cảm thấy lời Hướng Thần nói rất đúng, nhưng cô không thể nói ra, ít nhất là không thể nói trước mặt Trần Hữu Sơn.
“Thầy giáo Tiểu Hứa, cháu có cách nào không?”
Trần Hữu Sơn vẫn nhớ mục đích họ đến đây, hỏi Hướng Thần trước. Hướng Thần vẫn đang trong cơn tức giận, nói năng không suy nghĩ, lập tức buông một câu: “Ai nhận sính lễ thì bắt người đó gả, bảo tên ngốc kia cưới bà nội Mai Tử đi.”
Hứa Hằng Châu đang uống trà nghe vậy suýt sặc. Anh ho khan hai tiếng lấy lại giọng, trừng mắt nhìn Hướng Thần ra hiệu cho cậu ngồi yên, rồi lại nói với Trần Hữu Sơn đang cố nhịn cười: “Chú đừng để ý, Hướng Thần nó đang nóng giận nên nói linh tinh.”
Trần Hữu Sơn xua tay, ho nhẹ một tiếng kìm nén ý cười. Mai Tử bên cạnh cúi đầu, khóe miệng hơi cong lên. Cô cảm thấy thầy giáo Tiểu Hứa nói cực kỳ đúng, ai nhận sính lễ thì người đó đi mà gả sang, bà nội cô không được thì chẳng phải vẫn còn hai bà bác đó sao.
Hướng Thần sau khi bình tĩnh lại cũng hiểu lời mình nói đúng là linh tinh, không thể trở thành biện pháp giải quyết vấn đề. Theo nhận thức của cậu, đây chính là mua bán phụ nữ, nhưng tiếc là ở nông thôn lại không cho là như vậy. Họ không thể thay đổi cách nhìn của người dân trong thôn, tự tiện xen vào còn bị coi là lo chuyện bao đồng.
Cậu nhíu mày hỏi Mai Tử: “Vậy bây giờ vấn đề cần giải quyết là hoặc để bà nội cậu trả lại tiền cho người ta, hoặc là để nhà đó đừng mãi quấn lấy cậu nữa?”
Đây thực ra là cùng một vấn đề, trả lại tiền thì nhà đó đương nhiên sẽ không quấy rầy cô nữa. Dù có quấy rầy đi nữa thì nhà cô không nhận tiền của người ta cũng có tư cách để phản pháo.
Mai Tử gật đầu. Hướng Thần liếc nhìn Hứa Hằng Châu, do dự nói: “Thật ra tớ có thể cho cậu vay tiền, trả lại cho họ trước…”
Mấy năm nay cậu cũng có chút tiền tiết kiệm, một trăm đồng vẫn lấy ra được. Nếu có thể giúp Mai Tử, cậu không ngại bỏ ra số tiền này. Trần Hữu Sơn không nói gì, ông thấy cách này làm thì cũng được, chỉ là phiền phức kéo theo cũng nhiều, nhất là thầy giáo Tiểu Hứa e rằng sẽ lại bị lôi ra bàn tán.
Hứa Hằng Châu đặt chén trà xuống, nhìn Hướng Thần: “Vậy còn về sau?”
“Cái gì?” Hướng Thần nghi hoặc không hiểu, hỏi lại: “Cái gì về sau?”
Hứa Hằng Châu nói: “Em có thể giúp em ấy lần này, bà nội em ấy nếm được ngon ngọt sẽ lại bán em ấy lần tiếp theo. Lần sau em lại tiếp tục giúp em ấy bỏ tiền ra sao?”
Không chỉ Hướng Thần, mặt Mai Tử cũng bị lời anh nói làm cho tái nhợt. Ban đầu cô nghĩ nếu thật sự không được thì sẽ mượn tiền của thầy giáo Tiểu Hứa, sau này cô nhất định sẽ trả cả gốc lẫn lãi. Nhưng nghe lời Hứa Hằng Châu nói, cô mới ngẫm lại. Đúng vậy, có một lần sẽ có lần hai, bà nội cô có thể nhẫn tâm bán cô một lần thì có thể bán lần thứ hai. Lần sau cô lấy tiền đâu ra? Cho dù Thầy giáo Tiểu Hứa bằng lòng cho cô mượn, phải đến bao giờ cô mới trả hết món nợ đang yên đang lành bị đổ lên đầu này?
“Vậy phải làm sao đây?” Hướng Thần cuống lên, thấy vẻ mặt Mai Tử ảm đạm, trong lòng càng thêm không đành.
Mai Tử vẫn luôn là một cô gái số khổ. Cô không tính là thông minh xuất sắc nhưng vì lại rất chăm chỉ chịu khó học hành, cố gắng phải gấp năm gấp mười người khác. Khi sắp học xong thành đạt rồi lại gặp phải chuyện như thế này.
“Anh, anh có cách không?” Hướng Thần sau khi cuống lên thấy anh mình vẫn giữ vẻ bình thản, trong lòng mừng rỡ: “Anh có cách đúng không?”
Trần Hữu Sơn và Mai Tử cũng nhìn về phía Hứa Hằng Châu, trên mặt mang theo vài phần kỳ vọng. Hứa Hằng Châu liếc nhìn tay Hướng Thần đang kéo cổ tay mình, thong thả nói: “Biện pháp thì chắc chắn là có…”
Anh kéo dài giọng điệu, từ từ câu sự tò mò của người khác. Hướng Thần vội vàng xích lại gần anh, kéo cổ tay anh vài cái: “Anh, anh nói mau đi. Sắp làm người ta chết vì sốt ruột rồi.”
Hứa Hằng Châu quay sang Mai Tử: “Nhưng sau khi làm theo cách anh nói, em và nhà ông bà nội có lẽ sẽ thật sự cắt đứt quan hệ, hơn nữa sẽ ảnh hưởng xấu đến danh tiếng của em.”
“Em không sợ.” Mai Tử vẻ mặt kiên định: “Họ không coi em là cháu gái ruột thịt, cắt đứt thì cắt đứt. Danh tiếng của em không tốt cũng chả sao, em không quan tâm.”
“Vậy được.” Hứa Hằng Châu gật đầu, nói thẳng: “Đến đồn Công an tố cáo bà nội em mua bán phụ nữ trái phép, bảo họ đến bắt người.”
“Gì cơ?” Mai Tử còn chưa nói gì, Trần Hữu Sơn đã vội vàng: “Sao có thể đi báo Công an được, chỉ là chuyện nhỏ trong thôn thôi mà.”
Nông dân bình thường đương nhiên rất sợ các cơ quan chấp pháp. Dù không phạm tội mà chỉ bị Công an đưa đi hỏi cung, khi quay về cũng bị người ta bàn ra tán vào, người đó chắc chắn có vấn đề, không thấy Công an còn tìm đến đưa anh ta đi sao. Vì vậy, dù Trần Hữu Sơn là trưởng thôn cũng rất không muốn tiếp xúc với Cục Công an.
Hướng Thần cũng nói: “Công an liệu có chịu can thiệp không?”
Mấy năm nay cậu ở nông thôn đã mắt thấy tai nghe không ít chuyện lạ. Ví dụ như có một bà mẹ chồng ngược đãi con dâu, nhà mẹ đẻ cũng không quan tâm. Cô con dâu thật sự không chịu nổi chạy đi tìm Hội Phụ nữ xin giúp đỡ, lại được người ta nhẹ nhàng khuyên về, chỉ khuyên bà mẹ chồng vài câu, bảo hai người họ sau này đối tốt với nhau hơn. Người vừa đi, bà mẹ chồng hành hạ cô con dâu càng thâm độc hơn, cô con dâu không chịu nổi liền treo cổ tự tử.
Lại ví dụ như, một tên đàn ông bạo hành gia đình đánh vợ đánh con, còn đánh gãy một cánh tay con gái mình. Vợ anh ta đi báo Công an, Công an chẳng thèm làm gì, đã không lập án còn nói thẳng đây là chuyện nhà các người, chúng tôi không quản được, hỗ trợ một chút chi phí thuốc men coi như nhân đạo rồi. Quay về tên đàn ông đó giận quá lại đánh người vợ đi báo công an đến thân tàn ma dại.”
Hướng Thần nghe những chuyện này cảm thấy tư tưởng nhận thức về đạo đức của mình như đang vỡ vụn, nhưng những vấn đề này ngay cả trước khi cậu xuyên không vẫn còn tồn tại. Một người đàn ông làm bị thương người không quen biết là hành vi vi phạm pháp luật, nhưng đánh vợ mình chỉ có thể gọi là bạo lực gia đình, pháp luật cũng không trừng phạt anh ta ra hồn. Một câu nói “chuyện nhà các người chúng tôi không quản được” đã phá hủy bao nhiêu hy vọng của nạn nhân. Vì vậy, Hướng Thần không ôm quá nhiều kỳ vọng với việc cơ quan chức năng thời đại này có quản cái gọi là “chuyện nhà” hay không. Nói thật thì, Trần Hữu Sơn cũng được coi là có chức có quyền trong thôn, ông ấy cũng đâu thể quản chuyện này đâu.
Hứa Hằng Châu trước tiên an ủi Trần Hữu Sơn một câu: “Chú đừng lo lắng, sẽ không có chuyện gì đâu.”
Sau đó hỏi Mai Tử: “Em có dám không?”
Mai Tử cắn răng: “Dám! Em đi ngay đây!”
Hứa Hằng Châu vội vàng ngăn cô lại: “Gấp gì chứ, người còn chưa tới mà?”
Hướng Thần lúc này mới phản ứng lại: “Người nào? Ồ… Em hiểu rồi.”
Trần Hữu Sơn mờ mịt không hiểu gì: “Hai anh em các cháu đang đánh đố gì đấy?”
Hứa Hằng Châu lúc này mới giải thích: “Cháu có một người bạn làm việc ở đồn Công an thành phố. Mấy ngày này cậu ấy phải xuống huyện giải quyết ít việc, cháu nhờ cậu ấy giúp diễn một màn kịch là được.”
Anh đang nói đến Trương Hưng Nghiệp. Trương Hưng Nghiệp đã sớm thi vào làm công an từ lâu, chịu khó chịu khổ mấy năm nay, lại có một số đồ tốt mà anh cung cấp để tạo dựng quan hệ nên cũng là một người có máu mặt ở đồn Công an thành phố. Lần này anh ta đến gặp Hứa Hằng Châu là thời gian họ đã hẹn trước để giao hàng hóa đồ đạc, mời anh ta qua đây một chuyến sẽ không làm lỡ công việc của anh ta.
Nghe là người quen, Trần Hữu Sơn an tâm hơn. Có quan hệ thì sợ gì, Hứa Hằng Châu sẽ không hại ông. Mai Tử cũng rất vui mừng. Ban đầu cứ tưởng đã đến đường cùng rồi, không ngờ lại còn có thể xoay chuyển tình thế. Mẹ cô nói đúng, Thầy giáo Tiểu Hứa và Hứa hiệu trưởng thật sự là quý nhân của cô.
“Thật sự cảm ơn các anh.” Mai Tử vô cùng cảm kích Hứa Hằng Châu và Hướng Thần. Hai người này đã giúp cô quá nhiều, cả đời cô sẽ ghi nhớ ơn nghĩa của họ.
“Thôi nào thôi nào, không sợ nữa nhé!” Chuyện đã được giải quyết, Hướng Thần lập tức nở nụ cười: “Nói cho cậu biết, gặp chuyện gì đừng cứ một mình giữ trong lòng. Các cậu không có cách không có nghĩa là bọn tớ cũng không có cách. Tớ nói cho cậu biết, anh trai tớ giỏi lắm, không có người nào mà anh ấy không giải quyết được, không có chuyện nào mà anh ấy không làm được luôn á!”
Hứa Hằng Châu nghe vậy, nhướng mày cười, cầm chén trà lên cụng ly với Hướng Thần một cái: “Mượn lời hay của em, hy vọng em nói được làm được.”
Hướng Thần: “???”
Liên quan gì đến em chớ?!