Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 131

Sau khi ăn sáng, Hướng Thần đi bắt tôm ở bờ sông, Hứa Hằng Châu đi tìm Trần Hữu Sơn. Hướng Thần nghĩ anh tìm Trần Hữu Sơn là để nói chuyện trường học, nhưng không biết rằng chuyện Hứa Hằng Châu thực sự muốn nói lại liên quan đến chính cậu.

Hứa Hằng Châu đến rất đúng lúc, khi đến nơi thì Trần Hữu Sơn đang định vác cuốc ra đồng. Thấy anh đến, ông liền đặt cuốc xuống rồi gọi cháu gái ở nhà rót nước mời Hứa Hằng Châu.

Qua ngần ấy năm qua lại, Trần Hữu Sơn cũng hiểu đôi chút về Hứa Hằng Châu. Thấy vẻ mặt anh là biết anh có chuyện muốn nói, vì vậy ông mời anh vào nhà chính đóng cửa lại.

“Là trường học có chuyện gì sao?” Sau khi ngồi xuống, Trần Hữu Sơn hỏi trước.

“Thực ra lần này cháu tìm chú là có chút chuyện riêng.” Hứa Hằng Châu nói thẳng thắn: “Cháu muốn nhờ bác giúp cháu chuyển hộ khẩu của Hướng Thần ra ngoài.”

“Hả?!” Trần Hữu Sơn không hiểu ý anh, kinh ngạc hỏi lại.

Hứa Hằng Châu lặp lại lần nữa: “Cháu muốn nhờ bác giúp cháu chuyển hộ khẩu của em trai cháu ra ngoài, lập một hộ khẩu riêng. Giờ nó đã mười tám tuổi rồi, có thể tự lập hộ được rồi.”

Trần Hữu Sơn ngây người nói: “Hai đứa muốn tách ra à?”

Chưa kịp để Hứa Hằng Châu trả lời, ông đã vội vàng nói: “Hai đứa chỉ là hai anh em, vốn đã neo người, sao còn muốn tách ra làm gì! Có phải cãi nhau với thầy giáo Tiểu Hứa rồi không? Uầy, giữa anh em với nhau cãi nhau thì là gì, cháu xem nhà Nhị Ma Tử ở đầu thôn đó, mấy anh em đánh nhau sưng mặt bầm mày mà chẳng phải vẫn chung sống tốt đấy thôi. Chú nói này, có bực tức lớn đến mấy thì nhịn một tí là qua, thật sự làm to chuyện ra ngoài thì không hay đâu.”

Hứa Hằng Châu không hề nghe lọt tai lời khuyên nào, việc chuyển hộ khẩu của Hướng Thần ra ngoài là điều bắt buộc. Việc anh và Hướng Thần ở chung một sổ hộ khẩu sẽ giới hạn thân phận của họ. Cho dù anh có động lòng thế nào đi nữa, Hướng Thần về mặt pháp lý vẫn là em trai anh.

Vốn dĩ không phải ruột thịt, không có quan hệ máu mủ, nếu anh không động lòng thì thôi, nhưng trong lòng đã mang hình bóng một người, Hứa Hằng Châu nào cam lòng để một danh phận giới hạn mình.

“Không cãi nhau đâu ạ.” Giọng Hứa Hằng Châu kiên định: “Là vì một số chuyện khác, quan hệ của bọn cháu rất tốt, cũng không phải tách nhà ra ở riêng, chỉ muốn lập hộ khẩu riêng cho nó thôi.”

Trần Hữu Sơn vẫn không hiểu tại sao không tách nhà lại phải lập hộ khẩu riêng. Ông suy nghĩ một lúc thì ngờ vực liếc nhìn Hứa Hằng Châu một cái, chẳng lẽ hai anh em này có ai sắp kết hôn sao?

Trần Hữu Sơn nghĩ gì Hứa Hằng Châu không thể quản được. May mắn là Trần Hữu Sơn cũng không làm khó anh, thấy thái độ anh kiên quyết liền đồng ý giúp anh việc này.

“Còn một chuyện nữa.” Hứa Hằng Châu tiếp tục nói: “Chuyện này mong chú đừng nói với Hướng Thần vội, để cháu từ từ nói với nó.”

Trần Hữu Sơn càng thấy kỳ lạ, ông nhíu mày: “Chỗ chú thì không vấn đề gì, nhưng tốt nhất là thầy giáo Tiểu Hứa phải ký tên. Với lại sổ hộ khẩu gì đó, cũng phải giao cho cậu ấy một cuốn chứ.”

Hứa Hằng Châu ở nông thôn nhiều năm như vậy cũng từng thấy qua cách xử lý những tình huống tương tự. Thủ tục tách hộ ở nông thôn thực ra không hề chuẩn mực, ở giữa có rất nhiều kẽ hở có thể xoay xở. Anh lập tức nói: “Hướng Thần không nhất thiết phải ký tên phải không ạ? Chủ hộ đồng ý là được rồi, chữ ký của cháu mới là bắt buộc đúng không ạ?”

Trần Hữu Sơn do dự một chút, gật đầu: “Cháu ký cũng được, vậy sổ hộ khẩu của cậu ấy thì làm sao đây?”

“Cứ đưa cho cháu trước đi ạ.” Hứa Hằng Châu nói.

Không phải anh muốn giấu Hướng Thần, mà là Hướng Thần khá nhạy cảm về chuyện này. Năm xưa Tống Văn Bân vì bảo vệ họ đã chuyển hộ khẩu của họ đi, lúc đó Hướng Thần đã rất buồn. Hứa Hằng Châu có thể không khách sáo nói một câu, so với Tống Văn Bân, vị trí của anh trong lòng Hướng Thần còn quan trọng hơn. Nếu biết anh chuyển hộ khẩu của cậu ra ngoài, chắc chắn cậu sẽ không chấp nhận ngay được.

Nhưng anh cũng không còn cách nào, anh muốn theo đuổi Hướng Thần thì trước hết phải điều chỉnh lại thân phận của hai người. Đợi đến khi anh cưa đổ người ta rồi hẵng nhắc đến chuyện hộ khẩu. Biết rằng mình không bị bỏ rơi mà là chuyển sang một thân phận khác để cùng nhau chung sống hẳn là Hướng Thần sẽ dễ chấp nhận hơn.

Trần Hữu Sơn và Hứa Hằng Châu đều là người làm việc dứt khoát. Sau khi quyết định, cả hai lập tức đến văn phòng thôn làm thủ tục.

Quy trình làm thủ tục không phức tạp, Trần Hữu Sơn là người làm quen rồi nên rất nhanh đã làm xong sổ hộ khẩu mới cho Hướng Thần.

Lúc đăng ký tên, Hứa Hằng Châu chặn tay Trần Hữu Sơn đang viết chữ đầu tiên: “Không cần viết Hứa, viết thẳng Hướng Thần đi ạ.”

Trần Hữu Sơn càng mờ mịt, Hứa Hằng Châu thuận miệng bịa ra một lời nói dối để lừa ông: “Hướng Thần theo họ mẹ ạ. Ban đầu cha mẹ cháu đã nói nếu có hai đứa con thì một đứa họ Hứa một đứa họ Hướng.”

Trần Hữu Sơn tặc lưỡi, cảm thấy hai anh em này có thể có một ít chuyện riêng, nhưng chuyện riêng của người ta ông không tiện hỏi. Hơn nữa nhân phẩm của Hứa Hằng Châu ông cũng tin tưởng được. Ai có mắt đều thấy anh cưng chiều em trai thế nào, chắc chắn sẽ không hãm hại Hướng Thần, Trần Hữu Sơn lúc này mới bằng lòng giúp anh.

Có sự hợp tác của Trần Hữu Sơn, sổ hộ khẩu mới của Hướng Thần nhanh chóng được hoàn thành. Cậu lập hộ độc lập, tự mình làm chủ hộ, không còn là thân phận em trai Hứa Hằng Châu trên sổ hộ khẩu của anh nữa.

Hứa Hằng Châu kiểm tra kỹ lưỡng một lần nữa mới cất sổ hộ khẩu mới của Hướng Thần đi, cùng Trần Hữu Sơn ra khỏi nhà.

Vừa bước ra khỏi cổng văn phòng thôn liền đụng phải một người.

“Ôi chao, Mai Tử, cháu về rồi à?” Trần Hữu Sơn cười tươi chào cô gái trước mặt. Đây chính là học sinh cấp ba do thôn họ tự nuôi dưỡng ra đó, thành đạt quá.

“Chào Hiệu trưởng Hứa, chào bác Hai ạ, cháu có chút chuyện muốn tìm bác. Nghe người khác nói bác ở văn phòng thôn nên cháu qua đây.” Mai Tử nói.

Trần Hữu Sơn có hơi vui vẻ trong lòng, hôm nay không biết gặp chuyện gì vui mà ai cũng tìm ông có việc.

“Vậy cháu xin phép về trước, hôm nay cảm ơn chú nhiều.” Hứa Hằng Châu thấy Mai Tử tìm Trần Hữu Sơn dường như có chuyện riêng muốn nói liền tạm biệt Trần Hữu Sơn.

Trần Hữu Sơn xua tay: “Khách sáo quá. Được, cháu về đi, chú nói chuyện với con bé một lát.”

Trần Hữu Sơn quay người dẫn Mai Tử vào văn phòng thôn. Hứa Hằng Châu liếc nhìn một cái, không định can dự vào chuyện này, mang theo sổ hộ khẩu mới của Hướng Thần về nhà.

Trong phòng văn phòng thôn, hai người ngồi xuống. Trần Hữu Sơn ôn hòa hỏi Mai Tử tìm ông có việc gì.

Mai Tử cúi đầu im lặng một lúc, đột nhiên lên tiếng: “Bác Hai, bà nội cháu tìm cho cháu một nhà chồng, bắt cháu lấy chồng.”

Trần Hữu Sơn ngẩn ra: “Chuyện khi nào vậy? Sao bác không nghe nói gì cả!”

Mai Tử ngẩng đầu lên, nước mắt đã lưng tròng: “Bác Hai, bà nội nhận tiền sính lễ của người ta rồi ép cháu gả đi, nếu không thì chính cháu phải trả lại tiền. Cháu không có tiền trả cho họ, nhà đó đã đến trường cháu gây rối rồi. Bác giúp cháu đi, bảo bà nội cháu trả lại tiền cho người ta.”

“Con bé này đừng cuống, nói rõ ràng xem nào.” Trần Hữu Sơn nhíu mày hỏi: “Ban đầu không phải đã nói rõ là cho cháu đi học rồi sao, sao lại thay lòng đổi dạ rồi? Ông bà cháu bên đó nói sao?”

Năm đó Mai Tử có thể đi học là do hai mẹ con họ liều chết tranh giành. Vì Mai Tử học giỏi giành được một đống giải thưởng ở trường, sau này Hứa Hằng Châu lại đề xuất với Trần Hữu Sơn chính sách miễn giảm học phí, miễn giảm học phí cho những học sinh có thành tích học tập đứng đầu.

Mai Tử về cơ bản lần nào cũng nhận được phần thưởng. Trừ năm đầu tiên thì học phí những năm còn lại của tiểu học cũng không cần trong nhà bỏ ra nữa.

Đến khi cô bé lên cấp hai, gia đình lại nổi sóng một trận. Hai người anh họ của cô bé cũng học ở trường tiểu học thôn, nhập học cùng năm với cô bé. Chỉ là Mai Tử từ đầu đã là học sinh giỏi, sau này lại được chọn vào lớp chọn để tăng tốc độ học tập, vượt cấp thi đậu cấp hai trong huyện.

Khi cô bé thi chuyển cấp từ tiểu học lên cấp hai, hai người anh họ của cô bé vẫn còn học lớp ba, hơn nữa luôn là những người đội sổ của lớp, cơ bản không có hy vọng học lên cấp hai.

Hai bà bác của cô bé tính toán thấy con trai mình e rằng không thể thi đậu cấp hai nên chết sống không chịu cho Mai Tử đi học. Miệng họ nói toàn lời văn vở, nào là Mai Tử tuổi cũng không còn nhỏ nên học làm việc nhà, tránh sau này về làm vợ người ta bị chê.

Mẹ Mai Tử đương nhiên không chịu. Từ khi Mai Tử đi học, mẹ con họ ở nhà cũng không còn là người đáng thương mặc cho người khác bắt nạt nữa. Hơn nữa có kinh nghiệm lần trước, mẹ Mai Tử không đợi họ lèm bèm hai câu đã cắm hẳn con dao làm bếp xuống trước mặt họ.

Kẻ ngây ngô thì sợ kẻ hung hăng, kẻ hung hăng thì sợ kẻ liều mạng. Mẹ của Mai Tử chính là người liều mạng. Mai Tử là sinh mạng của bà, ai dám cản trở tương lai của Mai Tử, bà có thể lấy mạng kẻ đó.

Hai bà bác của Mai Tử bị dọa cho rút lui, nhưng sau lưng lại càng hận mẹ con họ hơn. Không biết họ đã thuyết phục hai ông bà cụ thế nào mà để họ đồng ý không cho Mai Tử đi học cấp hai.

Lần này họ khôn ngoan hơn, hai người thông đồng với nhau, Bề ngoài tỏ vẻ đã nhân nhượng đồng ý cho Mai Tử đi học, nhưng trong âm thầm lại giở trò xấu.

Họ nhốt mẹ Mai Tử lại rồi để bác trai cả của Mai Tử đi tìm Mai Tử đang ở trường đăng ký học nói là mẹ cô bé bị bệnh cấp tính. Mai Tử vừa về đến nhà liền bị bịt miệng nhốt lại.

Họ tính toán rất hay, nhốt mẹ con Mai Tử vài ngày còn bỏ đói họ để dằn mặt. Đợi đến khi hết thời gian đăng ký học của trường, Mai Tử dù có được thả ra cũng không kịp nữa.

Mẹ Mai Tử khóc khô nước mắt, hận không thể ăn tươi nuốt sống hai người phụ nữ kia. Hàng xóm nghe tiếng khóc đến hỏi, cả nhà họ lại bao che cho nhau. Hai bà bác ra sức diễn kịch, một người lôi kéo một người khóc lóc, tiếng khóc than át cả tiếng kêu cứu của mẹ Mai Tử.

Mấy năm nay Mai Tử ở nhà quá nổi bật, hai bà bác của cô bé ghen ghét đến nghiến răng. Một con ranh con chết tiệt cứ nhất định đòi đi học, lại còn đè đầu hai đứa con trai của họ, dã tâm quá lớn!

Mai Tử và mẹ cô bé bị nhốt mấy ngày, bên ngoài thì nói dối xin nghỉ cho mẹ Mai Tử nói bà bị bệnh ở nhà nghỉ ngơi. Mỗi ngày họ chỉ được cho một chút nước và cháo loãng, không uống thì bị đổ vào họng. Hai kẻ kia còn vừa dọng cháo vào họng vừa nhéo Mai Tử để xả cơn tức trong lòng.

Mai Tử không đến đăng ký học, giáo viên nhà trường cũng không xem đó là chuyện gì to tát. Vì những học sinh xuất thân từ vùng núi như Mai Tử, nhất là con gái có rất nhiều em phải nghỉ học vì nhiều lý do khác nhau, việc không đến đăng ký học cũng là chuyện thường thấy.

Mãi sau này, Sơn Tử là bạn học cùng trường mới phát hiện ra điều không ổn. Cậu ấy không học cùng lớp với Mai Tử, mấy ngày đầu mới đến bận rộn đủ thứ chuyện nên đầu óc quay cuồng. Đến khi cậu ấy phát hiện Mai Tử lại không đến trường thì đã ba ngày trôi qua.

Sơn Tử tính cách điềm tĩnh chu đáo. Cậu ấy hỏi thăm tin tức của Mai Tử trước, một bạn học nghe cậu ấy mô tả xong nói cho cậu ấy biết, hôm đăng ký học có nhìn thấy Mai Tử, nhưng lại có một người đàn ông đến tìm cô bé nói mẹ cô bé xảy ra chuyện, bảo cô bé phải về nhà.

Sơn Tử lập tức thấy có gì đó không ổn, cậu xin phép giáo viên nghỉ rồi vội vàng trở về thôn. Cậu ấy cũng không dám đến nhà Mai Tử mà đi tìm thẳng Hướng Thần.

Hướng Thần nghe xong thì sợ hãi. Nhà họ ở xa những nhà còn lại trong thôn nên chuyện nhà Mai Tử cậu không mấy để tâm. Nhưng nếu Sơn Tử đoán không sai thì có lẽ Mai Tử đã gặp chuyện rồi.

Hướng Thần và Hứa Hằng Châu lập tức đi tìm Trần Hữu Sơn. Trần Hữu Sơn là người có tầm nhìn xa, luôn rất quý trọng mấy đứa trẻ có chí học hành trong thôn. Nghe họ nói xong, ông cũng vô cùng tức giận. Con nhà người ta muốn đi học cấp hai mà không được, gia đình này lại không cho con đi học, hai ông bà già này đúng là lú lẫn rồi.

Trần Hữu Sơn gọi thêm vài người đi thẳng đến nhà Mai Tử. Sau khi gõ cửa, Trần Hữu Sơn hỏi thẳng Mai Tử đang ở đâu.

Người ra mở cửa là bác gái hai của Mai Tử. Người phụ nữ này nhìn thấy trưởng thôn vẫn còn cười. Khi Trần Hữu Sơn hỏi, mụ ta còn giả vờ không hiểu nói: “Mai Tử? Mai Tử không phải đã đi lên thành phố học rồi sao?”

Thật đáng tiếc, lời nói dối của mụ ta nhanh chóng bị vạch trần. Ông bà nội của Mai Tử vừa thấy trưởng thôn dẫn người đến tìm, lập tức sợ đến mức chân tay mềm nhũn, run rẩy nói ra sự thật.

Thì ra hai bà bác của Mai Tử đã thuyết phục được chồng mình, nói Mai Tử không thân thiết với họ, sau này có thành đạt cũng sẽ không báo hiếu cho họ. Mà nếu cho con bé đi học lại còn phải đụng đến phần tiền mà họ kiếm được, tiền đó là để cho con trai họ, cho Mai Tử chẳng phải là chịu thiệt sao.

Hai người đàn ông này mấy năm nay cũng thấy Mai Tử mang nhiều giải thưởng về nhà, con trai mình lại thi trượt thi kém, trong lòng cũng không dễ chịu gì. Từ nhỏ em trai út đã thông minh hơn họ, sau này sinh con cũng thông minh hơn con họ. Thông minh thì được gì, chẳng phải cũng yểu mệnh sao. Người thì đã chết còn để lại một đứa con gái làm họ khó chịu.

Hai người đàn ông này nảy sinh ác ý liền cùng nhau đi tìm cha mẹ mình, dùng lý lẽ lấn át ép hai ông bà già, nói rằng nếu đồng ý cho Mai Tử đi học thì sau này cứ để Mai Tử chăm sóc phụng dưỡng họ, dù sao họ cũng đã chi tiền học phí cho Mai Tử rồi.

Lời này đương nhiên là giả, nếu hai người đàn ông trưởng thành này để cháu gái nuôi dưỡng cha mẹ thì mỗi người dân thôn qua nhổ một bãi nước bọt cũng đủ làm họ chết đuối.

Nhưng hai ông bà già lại từ đó nhìn ra thái độ của các con trai, trong lòng lập tức bất an. Những người già như họ sợ nhất là sau này già yếu không ai nuôi. Bây giờ còn cử động được, còn có thể làm việc kiếm điểm công lao động. Đợi mai này già cả không làm được nữa chẳng phải phải nhờ con trai nuôi sao.

Mai Tử đúng là giỏi giang, nhưng tiếc thay lại là con gái. Dù có đọc nhiều sách tài giỏi đến mấy thì sau này gả đi xong cũng là người nhà khác.

Hai ông bà già có tâm lý này nên quyết định hy sinh Mai Tử.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn