Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 130

“Anh, sao anh dậy sớm vậy?” Hướng Thần bước ra khỏi phòng ngủ, đầu tóc dựng đứng lộn xộn vì ngủ, vươn vai duỗi gân cốt.   

Trong sân Hứa Hằng Châu đang tập thể dục, sau khi khởi động thì đang tập võ, trước đây anh từng học một số chiêu thức với người khác, nhưng phần lớn là để tự vệ đẩy lùi kẻ thù. Sau này ở nông trường, bác sĩ Ngụy dạy Lão Tưởng tập võ, Hứa Hằng Châu thấy thú vị cũng học theo.   

Loại võ này hẳn là một loại võ dưỡng sinh, uy lực không lớn nhưng dùng để vận động gân cốt thì đủ rồi. Hứa Hằng Châu từ từ thu thế, thở ra một hơi dài, mới đi về phía Hướng Thần.   

Anh vươn tay xoa đầu Hướng Thần một cái, ấn những sợi tóc lộn xộn của cậu xuống: “Xem mấy giờ rồi? Đi rửa mặt rồi ăn sáng, cháo ở trong nồi.”   

Hướng Thần cười hềnh hệch hai tiếng, quay vào nhà lấy dụng cụ vệ sinh cá nhân của mình. Hứa Hằng Châu đi đến bên cạnh giếng nước trong sân, bắt đầu bơm nước chuẩn bị rửa mặt. Cái giếng nước này là do anh nhờ người bên ngoài giúp khoan mấy năm trước, cứ phải đi gánh nước dùng thực sự không tiện lợi, Từ khi có cái giếng nước này cũng thuận tiện hơn nhiều.   

Kể từ khi nhà anh khoan cái giếng nước này, trong thôn cũng có vài nhà khác khoan theo. Giếng kiểu này phải dùng đồ sắt nên chi phí khoan một cái không hề rẻ, nhưng thôn dân sau khi thử ở nhà Hứa Hằng Châu đều thấy quá tiện lợi thì đành cắn răng quyết định khoan một cái.   

Cũng giống như lúc Hứa Hằng Châu tìm người xây giường sưởi hồi đó, dân thôn thấy tốt cũng hùa theo, hầu như nhà nào cũng xây giường sưởi. Cái này chi phí thấp hơn khoan giếng nước, với lại nguyên liệu cũng khá phổ biến, gạch đất gì đó tự mình có thể tìm cách làm, chủ yếu là cần kỹ thuật thôi.

Hứa Hằng Châu tự mình viết chi tiết quy trình rồi tìm vài nhà thân cận nhờ họ giúp đỡ. Sau khi đã xây một lần, đương nhiên họ sẽ học được đại khái. Sau này khi tự làm cho nhà mình xong, nếu người khác mời họ đến làm, họ cũng sẽ được trả công, và họ đều trích một phần đưa cho Hứa Hằng Châu.

Khu vực này của thôn họ dựa vào núi, mùa đông thực sự rất lạnh. Mặc dù Hứa Hằng Châu và Hướng Thần sẽ đến Tây Bắc ăn Tết nhưng mùa đông không chỉ có vỏn vẹn một tháng ngắn ngủi đó. Cứ hễ trời trở lạnh lập tức phải đốt lửa làm nóng giường sưởi, không những trong nhà ấm áp mà còn không phải lo lắng về việc đốt than sưởi sẽ bị ngộ độc khí CO.

Đương nhiên, nhà ở Tây Bắc cũng có giường sưởi, là Hứa Hằng Châu tự tay xây. Thứ này quả thực là bảo bối giữ ấm vào mùa đông, trong thời đại chưa có điều hòa hay hệ thống sưởi như hiện tại chỉ có chiếc giường sưởi này mới có thể sưởi ấm triệt để được cho họ.

Khi Hướng Thần cầm bàn chải, cốc đánh răng và khăn mặt bước ra, Hứa Hằng Châu đã múc xong một thùng nước. Anh bảo Hướng Thần múc trước một gáo nước, sau đó trực tiếp cởi áo trên chỉ mặc một chiếc quần đùi rộng thùng thình, dùng gáo bầu múc nước dội lên người.

Hướng Thần ngồi xổm một bên đánh răng, ánh mắt không thể kiềm chế được liếc trộm Hứa Hằng Châu.

Cơ thể của một người đàn ông trưởng thành cường tráng hơn rất nhiều so với dáng vẻ thiếu niên của cậu, Hứa Hằng Châu lại còn sở hữu một thân hình hoàn hảo: vai rộng, eo hẹp, chân dài. Hiện tại Hướng Thần đã gần mét tám, anh còn cao hơn Hướng Thần một chút. Tỷ lệ cơ thể đẹp nên trông chân càng dài cực kỳ.

Ánh mắt của Hướng Thần dừng lại trên cơ bụng của Hứa Hằng Châu không nhúc nhích, một múi, hai múi, ba múi… tám múi! Cậu nhớ trước đây đếm chỉ có sáu múi thôi, sao bây giờ lại thành tám múi rồi?!

“Nhìn cái gì đấy?” Hứa Hằng Châu bị ánh mắt của Hướng Thần nhìn đến nỗi cảm thấy nóng ran. Anh lại dội thêm một gáo nước lạnh lên người mới có thể giữ giọng nói bình tĩnh để nói chuyện với cậu.

Trước đây khi chưa nghĩ thông suốt, anh cảm thấy tự nhiên hơn khi ở bên Hướng Thần, nhưng hiện tại anh đã có tâm tư khác, Hứa Hằng Châu luôn ở trong trạng thái nôn nao muốn hành động.

Thế nhưng Hướng Thần lại chẳng hay biết gì. Cậu nhanh chóng nhổ nước súc miệng ra, đặt cốc và bàn chải sang một bên, như ăn gan hùm mà vươn tay sờ một cái lên cơ bụng của Hứa Hằng Châu: “Anh, sao anh lại luyện được tám múi bụng rồi? Không phải nói có hai múi rất khó luyện sao?”

Hứa Hằng Châu giật mình, suýt chút nữa bị cậu chạm vào mà có phản ứng. Anh túm lấy tay Hướng Thần, giọng hơi lạnh: “Động tay động chân làm gì?”

Hướng Thần trợn tròn mắt nhìn anh, biểu cảm không thể tin được. Cái gì mà động tay động chân chứ! Cậu s* s**ng cọ xát trên người anh còn ít sao? Anh còn luôn coi cậu như một đứa trẻ để trêu đùa nữa. Trước đây cho dù cậu có đá chân lên mặt anh, anh cũng sẽ không nói chuyện với cậu như thế này, sao đột nhiên lại thay đổi như vậy.

Hướng Thần đột nhiên cảm thấy hơi tủi thân. Nếu là một người không thân thiết nói cậu hai câu với thái độ không tốt, cậu ngược lại sẽ không để tâm, chính vì đó là do anh nói nên cậu mới khó chịu. Con người ta luôn để ý thái độ của người thân thiết nhiều hơn.

Trong mắt Hứa Hằng Châu hiếm hoi thoáng qua một tia bối rối, vừa rồi cảm xúc anh không ổn định, trong lúc vội vàng đã nói sai.

Đầu óc nhanh chóng nhảy số, Hứa Hằng Châu vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, không vui nói với Hướng Thần: “Tay còn dính bọt kem đánh răng kìa. Em không thể rửa sạch rồi mới chạm vào anh sao.”

Hướng Thần cúi đầu nhìn tay mình, quả nhiên trên mu bàn tay dính một ít bọt kem đánh răng màu trắng. Cậu lại nhìn vào cơ bụng vừa bị cậu chạm vào của Hứa Hằng Châu, sạch bong chỉ có vết nước, không có thứ gì khác.

Hướng Thần lầm bầm: “Cũng đâu có dính vào người anh…”

Mặc dù miệng thì oán trách, nhưng nỗi ấm ức trong lòng đã dịu đi. Cậu biết anh cậu hơi có chứng ám ảnh sạch sẽ chứ không phải là vô cớ xa cách với cậu, nên Hướng Thần đã bỏ qua chuyện này.

Sau khi nói khéo để chữa cháy, Hứa Hằng Châu thầm thở phào nhẹ nhõm. Đây là thời điểm mấu chốt để theo đuổi, nếu vô cớ chọc giận Hướng Thần thì đúng là lợi bất cập hại.

Hứa Hằng Châu không dám tiếp tục để trần thân trên đi lại trước mặt Hướng Thần nữa. Ban đầu đúng là anh có ý đồ xấu muốn thử xem liệu có thể khơi gợi hứng thú của Hướng Thần không. Nhưng tiếc là kết quả có vẻ hơi chệch hướng khiến chính anh suýt chút nữa không giữ được mình.

Lỡ như Hướng Thần lại nảy sinh hứng thú với bộ phận nào đó trên cơ thể anh và đưa tay sờ vào, anh không thể đảm bảo mình sẽ giữ được thái độ bình thường. Đương nhiên đợi đến khi hai người bên nhau rồi, anh sẽ không ngại để Hướng Thần nghiên cứu kỹ lưỡng, muốn sờ chỗ nào cũng được…

Mang theo ý đồ xấu xa không thể nói, Hứa Hằng Châu nhanh chóng tắm xong rồi quay vào phòng thay quần áo. Anh tìm một chiếc áo sơ mi mỏng dài tay để mặc, bên dưới là chiếc quần dài linen rộng thùng thình màu nhạt, cố gắng không để lộ da thịt nhiều nhất có thể.

Mặc dù có hơi quá đáng, nhưng anh cũng không còn cách nào khác. Còn chưa theo đuổi được thì không thể dọa cậu chạy mất.

Hướng Thần rửa mặt xong đi vào phòng, vừa vặn đụng phải Hứa Hằng Châu bước ra. Thấy anh ăn mặc như vậy, cậu hơi sững sờ, theo phản xạ hỏi: “Anh, anh không thấy nóng hả?” Mặc dù nhiệt độ sáng sớm và tối không cao lắm nhưng lát nữa trời sẽ nóng lên mà.

Hứa Hằng Châu bình tĩnh nói: “Vừa tắm nước giếng lạnh xong nên cảm thấy hơi lạnh.”

Hướng Thần nhíu mày lải nhải: “Đã bảo anh đừng có tắm nước lạnh hoài, không tốt cho sức khỏe đâu. Nước giếng lạnh dễ nhiễm hàn, sau này về già mà bị phong thấp gì đó thì biết làm sao.”

Hứa Hằng Châu nghẹn lời nhưng lại rất hưởng thụ sự quan tâm âm thầm này của cậu, trên mặt không tự chủ nở một nụ cười nhẹ.

Hướng Thần bị nụ cười của anh làm cho ngẩn ngơ một lúc. Anh mặc bộ đồ màu nhạt này cười tươi rói, trông thật sự có vài phần phong thái của một quân tử lịch thiệp ôn nhuận như ngọc.

Chưa kịp ngẩn người bao lâu, Hướng Thần lại nhớ đến cơ bắp trên người anh mà cậu vừa nhìn thấy, lập tức thấy ê răng. “Mặc vào thì gầy, cởi ra thì có thịt” có lẽ là nói về người như anh, rõ ràng trông thì thư sinh nho nhã lịch sự nhưng thực chất trên người chẳng thiếu một múi cơ nào.

Hứa Hằng Châu thấy Hướng Thần đang thất thần, mặc dù không biết lý do là gì nhưng điều đó không ngăn được anh đoán rằng có lẽ là do vẻ ngoài hiện tại của mình.

Thế là anh cười càng thêm quyến rũ, ý cười trên mặt càng sâu. Ánh mắt cũng như tỏa ra những cái móc nhỏ, một lòng muốn câu lấy trái tim của Hướng Thần.

Hướng Thần về bản chất có hơi đam mê cái đẹp, nếu không thì ban đầu cậu cũng sẽ không để mắt đến Hứa Hằng Châu. Cậu ngây người nhìn một lúc mới tiếc nuối thu hồi ánh mắt.

Hứa Hằng Châu tinh ý nhìn thấy tia tiếc nuối đó, anh dò hỏi: “Bộ đồ này của anh có gì không ổn à?”

Hướng Thần lắc đầu: “Không có, rất đẹp. Chỉ là đột nhiên em nhớ ra đã lâu rồi không thấy anh mặc vest.”

Trước khi xuyên không, những lần Hướng Thần có cơ hội gặp được Hứa Hằng Châu đa phần là khi anh đi thị sát trung tâm thương mại. Đó là giờ làm việc của Hứa Hằng Châu nên cơ bản anh đều mặc đồ công sở chỉnh tề.

Có những người mặc vest vào trông như thể làm đa cấp bán bảo hiểm, có những người mặc vào lại càng làm nổi bật khí chất, Hứa Hằng Châu rất rõ ràng thuộc loại sau. Anh mặc trang phục nghiêm chỉnh, khí chất của một người ở vị trí cao hiển hiện rõ rệt, chuẩn phong thái tổng giám đốc bá đạo, nói hình tượng hơn thì gọi là oai phong lẫm liệt…

Hứa Hằng Châu thầm vui trong lòng, anh biết Hướng Thần vẫn thích ngắm anh. Đối với một người mê cái đẹp mà nói, khuôn mặt này của anh rõ ràng là một điểm cộng.

Hứa Hằng Châu không cảm thấy việc lợi dụng vẻ ngoài của mình để theo đuổi người khác là sai. Đó là vốn liếng thuộc về anh, lẽ nào lại phải bỏ không dùng đến? Hơn nữa, dựa trên hiểu biết của anh về Hướng Thần, nhóc này là người một lòng một dạ. Chỉ cần hai người đã ở bên nhau, dù anh có bị hủy dung, anh vẫn tự tin rằng Hướng Thần sẽ không thay lòng.

“Đợi trời lạnh rồi anh mặc cho em xem.” Hứa Hằng Châu hứa hẹn.

Thật ra em chỉ nói vu vơ thôi, Hướng Thần vừa định nói như vậy nhưng thấy nụ cười trên mặt anh trai mình, cậu lại nuốt lời định nói vào trong.

Anh trai cậu, một ông chủ trung tâm thương mại tầm cỡ giờ rơi vào tình cảnh này, nghĩ thôi cũng thấy thảm, chắc là anh nhớ cuộc sống trước đây lắm. Mặc dù không thể làm tổng giám đốc nữa nhưng ít nhất để anh trai mặc lại đồ vest cho thỏa cơn thèm thì vẫn ổn, cậu nhất định phải ủng hộ.

“Vâng ạ.” Hướng Thần đáp, cậu nghĩ một lát rồi nói thêm: “Em nhớ có lần em thấy anh đeo kính, mắt anh bị cận à?”

Hứa Hằng Châu nhớ lại một chút, không thể xác định được là cậu nói lần nào. Nhưng số kính anh có không nhiều, hỏi như vậy chắc chắn không phải kính râm.

Hứa Hằng Châu hồi tưởng lại hình dáng chiếc kính mà mình thường đeo nhất, vừa suy nghĩ vừa tìm kiếm trong không gian để tìm ra một chiếc cùng kiểu: “Không cận, chỉ là kính không độ thôi, em muốn xem sao?”

“Không không.” Hướng Thần vội vàng từ chối, “Chỉ là đột nhiên em nhớ ra thôi.”

Nói thế nào nhỉ, khí chất của anh trai cậu vốn hơi lạnh lùng, khi đeo chiếc kính đó vào lại có một cảm giác cấm dục khó tả. Ngày trước cậu trốn ở phía sau nhìn bị anh phát hiện, anh còn cười với cậu một cái. Lúc đó Hướng Thần cảm thấy tim mình nóng bừng, rất muốn làm gì đó với anh. Mặc dù cậu cũng không biết mình muốn làm gì nhưng chỉ là có một loại xung động như vậy.

Đương nhiên, cậu có ý xấu nhưng không có gan thực hiện, không những không dám xông lên làm gì mà ngược lại còn sợ hãi bỏ chạy thục mạng. Chạy về đến nhà còn ngồi xổm ở cửa th* d*c một lúc lâu, nhưng hễ nghĩ đến nụ cười đó, tim cậu lại đập thình thịch, thình thịch không ngừng.

Bây giờ chuyện này đã qua lâu như vậy rồi, Hướng Thần cũng chỉ là đột nhiên nhớ lại. Mặc dù cậu vẫn không thể hiểu được xung động lúc đó là gì nhưng cậu cũng không bận tâm nữa. Dù sao người ta hiện tại là anh trai cậu, cũng không cần thiết phải cố làm cho rõ chuyện này.

Nghe Hướng Thần nói, Hứa Hằng Châu cười cười không nói gì, anh đẩy Hướng Thần: “Vào cất đồ đi, anh đi bưng cháo ra cho em.”

Hướng Thần ngoan ngoãn đi vào phòng, Hứa Hằng Châu vào bếp múc cháo cho cậu. Bát cháo trắng hạt gạo nở bung mềm dẻo mượt mà, bên trên kết một lớp váng cháo dày, ăn kèm với dưa muối hoặc thêm chút đường trắng đều rất ngon.

“Ăn mặn hay ăn ngọt?” Hứa Hằng Châu hỏi một câu khi đặt bát cháo lên bàn.

Hướng Thần thò đầu nhìn một cái: “Ăn với dưa muối, với thêm một quả trứng vịt muối nữa.”

Hứa Hằng Châu vào bếp không lâu đã bưng ra vài đĩa nhỏ, dưa chuột muối, củ cải muối thái sợi, nộm rong biển, cần tây xào đậu phụ khô, đều là những món ăn kèm thanh mát dễ ăn cùng cháo.

Hướng Thần ngạc nhiên: “Hôm nay sao làm cầu kỳ vậy!”

Bình thường không có nhiều loại như thế này, anh trai cậu lười làm. Những món này đều là đồ anh tự làm ở nhà, dưa cải đóng gói sẵn trong không gian Hứa Hằng Châu không thường cho cậu ăn.

Hứa Hằng Châu vừa bóc trứng vịt muối giúp cậu vừa liếc xéo cậu: “Bình thường anh đối xử với em tệ lắm à?”

“Không không.” Hướng Thần vội vàng lắc đầu, cười lấy lòng Hứa Hằng Châu: “Anh là người tốt nhất với em đó, em quý anh nhất.”

Hứa Hằng Châu vừa ngọt ngào vừa chua xót trong lòng. Nếu Hướng Thần nói câu này với anh với một thân phận khác, anh không biết mình sẽ vui đến mức nào.

Hướng Thần lén lút liếc nhìn anh trai mình một cái, cảm thấy hôm nay tâm trạng anh có vẻ tốt cực kỳ. Thế là cậu thăm dò: “Anh, có phải anh gặp chuyện gì vui không?”

Hứa Hằng Châu nghe giọng điệu là biết cậu đang nghĩ gì. Anh không thèm nâng mí mắt, tay vẫn không ngừng động tác: “Có chuyện gì thì nói thẳng ra đi.”

“Em muốn ăn tôm hùm đất!” Hướng Thần giơ tay.

Tâm trạng Hứa Hằng Châu quả thực không tệ, anh gật đầu nói: “Được, trưa nay làm cho em.”

Hướng Thần cười tươi rói: “Vậy sáng nay em ra sông bắt một ít về nhé. Anh đi cùng em không?”

Hứa Hằng Châu đặt quả trứng vịt muối đã bóc sẵn trước mặt cậu: “Anh tìm trưởng thôn có chút việc. Em tự đi đi, về sớm nhé. Nhớ đội mũ vào, đừng để đầu trần dãi nắng.”

“Em biết rồi!” Hướng Thần vui vẻ đáp lời.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn