Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 129

Trang giấy thứ hai quả thực có nhắc đến Hứa Hằng Châu, nhưng là nói với Hướng Thần. Bé Bình An còn cố ý nhắc nhở, tuyệt đối đừng để anh cả nhìn thấy.

Đáng tiếc vì khả năng diễn đạt nghèo nàn của con bé, Hướng Thần đọc một trang giấy tốn rất nhiều thời gian, còn chưa đọc đến nội dung quan trọng của trang thứ hai đã bị Hứa Hằng Châu nhìn thấy trước.

Trong thư con bé nói cho anh trai nhỏ thân yêu một bí mật. Tết năm ngoái, con bé phát hiện anh cả tè dầm!

Hứa Hằng Châu đọc đến đoạn này mặt đã hoàn toàn tối sầm lại. Anh tưởng con nhóc này quên rồi, không ngờ lại chờ anh ở đây.

Năm ngoái trước Tết, cấp trên có một cuộc họp phải tham dự, ở một thành phố tỉnh lị khá xa nông trường của họ. Vì có một số lợi ích nên Tống Văn Bân quyết định đi.

Một mình chú đi không an toàn nên Hứa Hằng Châu đi cùng, trên đường còn có thể thay phiên lái xe. Lúc họ trở về thời gian không thuận tiện, lại không muốn đi đường vòng vào thành phố nghỉ ngơi nên lái xe thâu đêm về nông trường, đến nơi đã hơn hai giờ sáng.

Hai người vội vàng tắm rửa rồi đi ngủ, không biết có phải vì mệt mỏi không, ban đêm ngủ không ngon, Hứa Hằng Châu trong lúc mê man làm một giấc mộng xuân.

Sáng sớm hôm sau Hướng Thần dậy sớm, thấy anh ngủ say cũng không gọi anh, tự mình nhẹ nhàng thu dọn đi ra ngoài làm bữa sáng.

Bên này bé Bình An tỉnh dậy, việc đầu tiên là chạy sang nhà bên cạnh tìm anh trai nhỏ. Tình cờ Hướng Thần ra ngoài không khóa cửa, con bé lạch bạch chạy vào phòng trong làm Hứa Hằng Châu giật mình tỉnh giấc.

Hứa Hằng Châu lúc đó đã cảm thấy có điều gì đó không ổn, ôm chăn ngồi trên giường, đen mặt đuổi bé Bình An ra ngoài. Bé Bình An rất tinh ranh, con bé đứng bên giường nhìn Hứa Hằng Châu một lúc rồi đột nhiên cười.

Chỉ khi con bé tè dầm mới ở lì trên giường không chịu xuống! Sợ mẹ nó nhìn thấy bản đồ nó vẽ trên ga giường.

“Không đi nữa anh đánh em đấy.” Hứa Hằng Châu đe dọa.

Bé Bình An lè lưỡi làm mặt xấu với anh, trong lòng giấu một bí mật lớn, vui vẻ chạy ra ngoài muốn chia sẻ với anh trai nhỏ.

Kết quả ra ngoài liền gặp Hướng Thần đã làm xong bữa sáng đi gọi người. Vừa nhìn thấy bé cưng nhà mình, Hướng Thần lập tức gọi con bé ra ngoài ăn cơm.

Bé Bình An hớn hở ăn hết một bát trứng hấp anh trai nhỏ cố ý làm cho nó xong là quên mất bí mật nhỏ đó luôn.

Qua nửa năm, con bé cuối cùng cũng nhớ ra nên nóng lòng viết vào thư, muốn nói cho Hướng Thần chuyện này.

Con bé khẳng định chắc chắn trong thư là nó đã thấy anh cả tè dầm, trên ga giường có một cái bản đồ giống hệt bản đồ khi nó tè dầm!

Hứa Hằng Châu nghiến răng nghiến lợi: “Xạo sự không!” Chăn bông dày như vậy, anh còn che kín mít, đứa nhóc hư đốn ày có thể nhìn xuyên thấu hay gì.

Hơn nữa, anh cũng không vẽ nguyên cái bản đồ!

“Xạo gì cơ?” Hướng Thần đọc xong trang đầu tiên thì muốn lấy trang thứ hai từ chỗ Hứa Hằng Châu, liền thấy anh cậu trừng mắt nhìn một tờ giấy thư tức giận, lửa trong mắt suýt chút nữa đốt cháy trang thư.

Hứa Hằng Châu nhanh chóng cất trang thư đi, mặt lạnh nói: “Trang này viết cho anh, bé Bình An nói không được cho em xem.”

Hướng Thần chớp chớp mắt, có hơi không tin: “Nhưng đây là thư gửi cho em mà.”

“Thư gửi đến không phải toàn là chúng ta cùng xem sao? Người nhận viết tên em hay viết tên anh cũng như nhau.” Hứa Hằng Châu nói.

Hướng Thần vẫn dán mắt vào tờ giấy thư trên tay Hứa Hằng Châu không buông. Hứa Hằng Châu dứt khoát cất thư vào không gian, mặt không đổi sắc nói: “Hay là em viết thư hỏi Bình An xem con bé nói thế nào nhé. Nếu con bé nói có thể cho em xem thì anh sẽ cho em xem đúng không?”

Anh không tin con nhóc đó biết thư đã đến tay anh còn dám bảo Hướng Thần đến đòi. Nếu nó dám, anh sẽ không đợi Tết nữa mà ngay bây giờ xin nghỉ phép đi Tây Bắc tét cho mông nó nở hoa luôn!

Hứa Hằng Châu đã nói như vậy, Hướng Thần không thể không tin. Cậu bĩu môi, có hơi buồn bã, chẳng lẽ cậu không còn là người anh bé Bình An yêu nhất nữa sao?

Lợi dụng lúc Hướng Thần không chú ý, Hứa Hằng Châu nhanh chóng liếc qua những trang thư còn lại, xác nhận không có nội dung bịa đặt “không phù hợp với thực tế” nào mới đưa cho Hướng Thần đọc nốt.

Hướng Thần cầm thư lại xem xét kỹ lưỡng, phía sau không nói nội dung gì đặc biệt, chỉ là làm nũng với Hướng Thần, nói muốn ăn kẹo.

Hướng Thần vừa xót lòng vừa ghi nhớ chuyện này, chuẩn bị tranh thủ thời gian gửi ít kẹo cho bé Bình An.

Không biết có phải vì lá thư của bé Bình An khiến Hứa Hằng Châu nhớ lại chuyện ngượng ngùng trước Tết không, buổi tối đi ngủ anh lại nằm mơ.

Giấc mơ lần này giống mà lại không giống lần trước, hình như anh mơ thấy cùng một người nhưng cảnh khác. Lần trước giật mình tỉnh dậy, Hứa Hằng Châu bận đối phó với bé Bình An nên khi hoàn hồn đã không nhớ nổi dung mạo người trong mơ.

Nhưng anh cũng không để tâm, cùng lắm cũng chỉ là một giấc mộng xuân, có thể chỉ là đối tượng anh tưởng tượng ra, không cần thiết phải truy cứu.

Nhưng lần này khác, giấc mơ hình như rõ ràng hơn một chút. Làn da nóng bỏng của người trong mơ áp sát vào người anh, mang lại cho anh cảm giác thỏa mãn khó tả.

Trong giấc mơ Hứa Hằng Châu thả phanh bản thân, trong lòng anh dồn nén một luồng lửa không biết sinh ra từ lúc nào, cũng không biết dồn nén trong lòng đã bao lâu, một khi bùng phát liền long trời lở đất.

Người trong mơ khóc cầu xin, giọng nói hơi khàn mê ly dường như có hơi quen thuộc. Từng tiếng lọt vào tai, Hứa Hằng Châu không những không chịu dừng lại, ngược lại còn hành người ta quá đáng hơn.

Người trong mơ dường như thực sự không chịu nổi nữa, thút thít khóc hai tiếng, rồi gọi khẽ: “Anh…”

Hứa Hằng Châu lập tức giật mình tỉnh giấc, đầu anh trống rỗng, ngồi đờ ra một lúc mới hồi tưởng lại tất cả những gì trong mơ.

Một vệt hồng từ mặt bốc cháy đến sau tai, Hứa Hằng Châu gần như cứng đờ quay đầu nhìn Hướng Thần đang ngủ bên cạnh anh.

Hướng Thần đã mười tám tuổi, con trai trong thôn tầm tuổi này cha mẹ đã phải lo toan tích tiền xây nhà cho để sau này còn cưới vợ.

Hứa Hằng Châu không thiếu tiền. Nhà họ mấy năm nay cũng đã sửa lại tách bếp và nhà kho ra, nhưng chưa từng nghĩ đến việc xây thêm một phòng ngủ, cũng chưa từng nghĩ đến việc hai người nên ngủ riêng.

Trước khi xuyên không, Hứa Hằng Châu không có thói quen ngủ cùng người khác. Lúc bé anh ngủ cũi, lớn hơn một chút ngủ giường trẻ em, lớn hơn nữa thì hoàn toàn không cần người chăm sóc, phòng riêng của mình cũng không cho phép người khác vào.

Nhưng kể từ khi xuyên không, ngoài một khoảng thời gian ngắn ngủi ban đầu, thì hầu như anh luôn ngủ cùng Hướng Thần. Lúc nhỏ thì ôm, lớn lên không còn dính nhau như vậy nữa nhưng thỉnh thoảng Hướng Thần nũng nịu vẫn thích dựa vào người anh, Hứa Hằng Châu chưa bao giờ thấy có gì sai trái.

Hướng Thần ngủ rất say, trong đêm tĩnh mịch có thể nghe thấy tiếng thở rõ ràng. Khóe miệng cậu treo một nụ cười, không biết đang mơ thấy gì. Chăn mỏng bị cậu đá xuống chân, gấu áo ba lỗ mặc làm đồ ngủ bị lật lên để lộ một đoạn eo, không giống sự mềm mại thon thả của con gái, nhưng cũng là một đoạn thon gọn săn chắc, nằm nghiêng vòng eo kéo ra một đường cong đẹp mắt.

Hứa Hằng Châu nhúc nhích ngón tay, gần như không kiểm soát được mà chạm vào vùng da lộ ra kia, nhưng cuối cùng lại dừng lại trên quần áo của Hướng Thần.   

Anh kéo gấu áo bị lật lên của Hướng Thần, che đi chỗ khiến anh tưởng tượng vẩn vơ, rồi kéo chăn mỏng qua đắp cho Hướng Thần. Hướng Thần đột nhiên cựa quậy một chút, động tác trên tay Hứa Hằng Châu cứng lại, may mà cậu không tỉnh, lật người lại ngủ tiếp.   

Trong đêm tối, Hứa Hằng Châu ngồi đờ ra rất lâu.   

Anh cũng không phải ngu. Đến lúc này mà còn không hiểu được cảm xúc kỳ lạ của mình suốt thời gian qua cũng như những cơn giận vô cớ là vì cái gì thì đúng là ngu xuẩn thật rồi.   

Anh lại một lần nữa rung động với Hướng Thần.   

Không, có lẽ còn sâu sắc hơn cả rung động. Trước khi xuyên không anh đối với Hướng Thần chỉ là có thiện cảm, muốn phát triển một mối quan hệ thân thiết hơn với cậu, thậm chí không quan tâm đến kết quả sau này.   

Nhưng sau khi xuyên không…   

Sau khi xuyên không, anh một tay nuôi Hướng Thần lớn, nhìn cậu khóc nhìn cậu cười, nhìn cậu ngày càng tốt hơn. Cậu vốn đã phù hợp với gu thẩm mỹ của Hứa Hằng Châu, lại trải qua chuyện này thì quả thực như đo ni đóng giày cho anh vậy, không có chỗ nào không hợp ý anh.   

Anh khoanh vùng Hướng Thần trong vòng bảo vệ của mình, Hướng Thần lại là tính cách mềm mỏng dính người, anh nói gì là cậu nghe nấy, giận dỗi linh tinh cũng giống như làm nũng.   

Vì vậy Hứa Hằng Châu chưa bao giờ nghĩ đến vấn đề Hướng Thần sẽ rời xa anh. 

Nhưng Hướng Thần đã lớn rồi. 

Đứa trẻ lớn rồi, có người nhòm ngó rồi, Hứa Hằng Châu lúc này mới cảnh giác, anh nhìn ai cũng không vừa mắt, nhìn ai cũng thành kẻ trộm, muốn trộm cục cưng nhà anh.   

Cảm xúc bồn chồn lo lắng kéo dài rất lâu, Hứa Hằng Châu luôn không tìm ra nguyên nhân, anh tưởng là do tính chiếm hữu của mình gây rối, không muốn đứa trẻ mình nuôi lớn thân thiết với người khác hơn.   

Nhưng anh chưa bao giờ nghĩ đến, tại sao anh không bận tâm Hướng Thần thân thiết với Tống Văn Bân, thân thiết với bé Bình An, tại sao lại bài xích tuyệt đối những người theo đuổi Hướng Thần. Tính chiếm hữu có yếu tố đặc trưng như vậy, rõ ràng là biến thể từ một loại tình cảm khác.   

Anh thích Hướng Thần rồi.   

Không phải tình yêu của anh trai dành cho em trai, mà là tình yêu giữa những người yêu nhau, muốn hôn cậu muốn ôm cậu, muốn trong mắt trong lòng cậu chỉ có một mình anh, muốn ở bên cậu cả đời, không ai được phép chia cắt họ. 

Trong đêm tối, Hứa Hằng Châu đột nhiên cười khẽ thành tiếng, cười sự chậm chạp của mình, cười mình quá ngốc, chuyện rõ ràng như vậy lại không nhìn ra. 

May mà vẫn chưa muộn.   

Hứa Hằng Châu quay đầu nhìn sang bên cạnh, Hướng Thần đang ngủ say. Người anh thích bây giờ vẫn còn ở bên cạnh anh, Hướng Thần không thích người khác, không rung động với người khác. Còn bản thân anh, vẫn là sự tồn tại quan trọng nhất đối với Hướng Thần.   

Hứa Hằng Châu vươn ngón tay chạm nhẹ lên má Hướng Thần một cái, cảm giác mềm mại tinh tế trên đầu ngón tay khiến anh cong mắt. Sau khi tâm lý thay đổi, anh nhìn Hướng Thần cũng khác với trước đây.   

Anh thích Hướng Thần, chỉ cần nghĩ đến chuyện này thôi cũng khiến anh cảm thấy vui vẻ.   

Trong lòng như nấu một nồi mật ngọt sủi lên những bong bóng nhỏ, khiến khóe miệng Hứa Hằng Châu không thể kiểm soát mà nhếch lên. Anh nhìn Hướng Thần, luôn muốn chạm vào cậu một chút, dù chỉ là sờ vào tay cậu thôi cũng được. Nếu không phải sợ làm Hướng Thần tỉnh giấc, anh thực sự có chút không kiềm chế được bản thân.   

Mắt anh chứa nụ cười, ngẩn ngơ nhìn Hướng Thần một lúc lâu mới nằm xuống lại, nghiêng người đối diện với Hướng Thần, nhìn chằm chằm vào góc nghiêng của cậu mà suy nghĩ.   

Anh thích Hướng Thần, vậy Hướng Thần có thích anh không? Không phải tình cảm em trai đối với anh trai, mà là cảm xúc giống như anh.   

Hứa Hằng Châu trầm ngâm một lát, sầu não kết luận, Hướng Thần có lẽ thực sự không có ý đó.   

Anh nhíu mày, sự vui mừng trong lòng giảm xuống một chút, tập trung suy nghĩ. Giữa anh và Hướng Thần, cản trở lớn nhất nằm ở Hướng Thần, chỉ cần Hướng Thần bằng lòng thay đổi cách nhìn, bằng lòng ở bên anh, những chuyện khác anh đều có thể giải quyết.   

Hay nói cách khác, anh nên loại bỏ những yếu tố bất lợi bên ngoài trước.   Trong lòng Hứa Hằng Châu nhanh chóng lướt qua vài kế hoạch rồi lại loại bỏ từng cái một, anh phải nghĩ ra một kế hoạch chu toàn, chắc chắn sẽ không bị Hướng Thần từ chối.   

Không biết đã qua bao lâu, bên ngoài trời đã bắt đầu hửng sáng, Hứa Hằng Châu vẫn mở mắt không ngủ.   

Con gà trống lớn nhà ai đó trong thôn gáy dài một tiếng, kéo theo những con gà trống khác cũng bắt đầu gáy. Tiếng gà gáy vang vọng mơ hồ truyền vào qua cửa sổ. Hướng Thần dường như ghét ồn ào, nhíu mày vùi tai vào gối.   

Hứa Hằng Châu lập tức vươn tay, nhẹ nhàng ôm lấy tai Hướng Thần. Không có âm thanh quấy rầy, Hướng Thần lại ngủ thiếp đi.   

Hứa Hằng Châu cười trừ, ánh mắt cưng chiều, khẽ lầm bầm một câu: “Anh thích em nhiều như vậy, em sẽ để anh được toại nguyện chứ…”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn