Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 128

Hướng Thần nghe Bác sĩ Ngụy nói thế thì lập tức chán nản, đôi vợ chồng trọng nam khinh nữ như Trần Quốc Lương làm sao mà chịu đưa Trần Tiểu Thảo đến Tây Bắc chữa bệnh chứ. Cho dù họ chịu đến, Hướng Thần cũng không dám nói. Chú cậu còn ở bên này đấy, lúc trước hại chú cậu, Thái Trân cũng góp không ít sức đâu đấy.

Trần Tiểu Hoa chắc chắn là sẵn lòng đưa em gái đi khám bệnh, nhưng cô bé lúc đó cũng chỉ mới mười bốn tuổi, không thể xin giấy giới thiệu. Cho dù Bác sĩ Ngụy không lấy tiền khám, cô bé chỉ là một đứa con gái vị thành niên chưa từng đi xa, lại mang theo một đứa em gái có vấn đề về thính lực thì muốn vượt ngàn dặm đến Tây Bắc cũng không thể.

Hướng Thần cũng từng nghĩ đến việc để Trần Tiểu Thảo đi cùng họ, nhưng cuối cùng vẫn phủ quyết. Ý của Bác sĩ Ngụy là bệnh của Trần Tiểu Thảo cho dù có thể chữa khỏi cũng phải cần một quá trình lâu dài, cậu và Hứa Hằng Châu không thể ở Tây Bắc mãi để đợi Trần Tiểu Thảo chữa khỏi bệnh được.

Nhưng biết bệnh của Trần Tiểu Thảo có hy vọng chữa khỏi tóm lại cũng là một tin tốt. Sau khi Hướng Thần trở về, cậu gửi một lá thư đến nhà bà Triệu, nhờ bà cụ chuyển cho Trần Tiểu Hoa.

Trong thư Hướng Thần nói về tình hình của Bác sĩ Ngụy, cũng nói về phán đoán của Bác sĩ Ngụy. Tuy bây giờ không thể chữa nhưng cũng có thể an ủi nỗi lòng của Trần Tiểu Hoa.

Trần Tiểu Hoa quả nhiên vô cùng vui mừng, cảm ơn Hướng Thần hết lời.

Đó là năm thứ ba Hướng Thần về nông thôn, Trần Tiểu Hoa đã bị buộc nghỉ học từ trước khi Thái Trân bị sa thải. May mà cô bé học đến cấp hai xong cũng không ngừng học tập.

Cậu ấm Trần Hữu Tài, con trai cưng nhà Trần Quốc Lương đã tám tuổi. Thái Trân mất việc nên họ không còn tư cách ở trong khu nhà tập thể của xưởng cơ khí nữa, chuyển vào một căn nhà nhỏ trong khu sân cũ được xưởng đúc gang phân cho.

Chị cả Trần Phân của Trần Tiểu Hoa đã lấy chồng, về cơ bản đã cắt đứt liên lạc với nhà mẹ đẻ. Chị hai Trần Phương làm công nhân thời vụ ở xưởng đúc gang, chịu đựng nhiều năm cuối cùng cũng trở thành thợ học việc, có thể nhận tiền lương cao hơn. Nhưng tiền nhiều hơn nữa cũng chưa từng đến tay cô ta. Trần Phương mới hai mươi tuổi mà giờ trông lớn hơn tuổi thật những mười tuổi.

Sau khi Trần Tiểu Hoa nghỉ học cũng bị buộc đi làm công nhân thời vụ. Cô bé muốn học theo chị cả thi vào một xưởng ở xa, từ đó không còn liên lạc với gia đình nữa.

Nhưng Tiểu Thảo vẫn còn ở đó. Hơn nữa vì bài học của Trần Phân trước đó, Thái Trân không cho phép cô bé đăng ký xưởng ở nơi khác. Thậm chí vì bị sa thải cảm thấy mất mặt nên ngay cả xưởng cơ khí ả ta cũng không cho phép cô bé đăng ký, chỉ cho phép đăng ký xưởng đúc gang.

May mắn kiến thức văn hóa Trần Tiểu Hoa học tốt, thi đạt điểm cao nên mới không rơi vào kết cục như chị hai. Cuối cùng được vào phân xưởng làm từ vị trí thợ học việc.

Cô bé có tầm nhìn xa hơn Trần Phương, biết tiền đến tay cha mẹ thì không lấy lại được. Cô bé còn phải chữa bệnh cho em gái, không thể không có chút tiền nào.

Trần Tiểu Hoa xé rách da mặt gây rối với Thái Trân một trận, cuối cùng cũng giữ lại được một phần tiền lương của mình. Cứ như vậy dần dần tích cóp được một khoản tiền, chỉ chờ sau này có cơ hội sẽ chữa bệnh cho Trần Tiểu Thảo.

Trời không phụ lòng người, Hướng Thần mang đến cho cô bé một tin tức tốt như vậy, gánh nặng trong lòng Trần Tiểu Hoa bấy nhiêu năm qua cuối cùng cũng có thể nới lỏng một chút.

Khoảng cách xa không sợ, chỉ cần có thể chữa được, cô bé nhất định sẽ đưa em gái đi chữa bệnh!

Hai năm trước, do vấn đề chính sách, nhà họ Trần phải gửi một đứa con xuống nông thôn.

Trần Phương đã hai mươi tư tuổi vẫn chưa xuất giá. Tuổi của cô ta vào thời hiện đại thì vẫn là trẻ trung, nhưng vào thời đại đó thì đã bị coi là gái già rồi.

Không phải cô ta không muốn gả, mà là Thái Trân không muốn cô ta gả đi. Ba người trong gia đình đó như đỉa hút máu bám trên người cô ta, hút máu cô ta để nuôi béo bản thân, không hút cạn máu cô ta sẽ không chịu dừng.

Thái Trân muốn gửi Trần Tiểu Thảo xuống nông thôn vì con bé không nghe thấy nên không thể thi vào xưởng, cũng không tìm được việc làm. Mỗi ngày con bé phải ở nhà làm việc nhà nặng nhọc, bị Trần Hữu Tài tùy tiện đánh đấm mắng mỏ, còn bị chê bai là ăn bám.

Trần Tiểu Hoa luôn phòng bị Thái Trân cũng không cho ả ta cơ hội này. Trần Tiểu Hoa quyết đoán dẫn em gái bỏ trốn.

Cô bé thậm chí không đăng ký thanh niên trí thức xuống nông thôn mà trực tiếp đi theo đoàn xây dựng miền Tây. Lúc đó để phát triển các khu vực Tây Bắc, quốc gia đã cử các đội kỹ thuật đội xây dựng, vân vân đến Tây Bắc hỗ trợ xây dựng. Công việc của họ khá vất vả, cần tinh thần cống hiến vô cùng mạnh mẽ.

Trần Tiểu Hoa không chùn bước đi thực hiện nghĩa vụ. Đó là tổ chức quốc gia, Thái Trân muốn ngăn cũng không dám. Kể từ khi ả ta mất việc, sự tự tin ban đầu cũng sụp đổ theo, ngoài việc làm mưa làm gió trước mặt mấy đứa con gái nhà mình thì thậm chí không dám nói lớn tiếng với những người phụ nữ có việc làm khác trong khu nhà tập thể, luôn cảm thấy người ta đang cười nhạo ả.

Trần Tiểu Hoa đi theo đội rất nhiều nơi, cũng chịu rất nhiều khổ cực. Trần Tiểu Thảo làm phụ bếp trong đội, con bé cố gắng ăn ít uống ít, sợ gây phiền phức cho chị.

Nửa năm sau, đội của Trần Tiểu Hoa đi ngang qua gần nông trường. Cô bé nhờ vả người dẫn đầu trong đội, lấy cớ có họ hàng làm việc ở đây, dẫn Trần Tiểu Thảo đi gặp Bác sĩ Ngụy.

Có Hướng Thần giới thiệu ở giữa, Tống Văn Bân cũng coi như quen thuộc với hai chị em họ. Hai cô gái nhỏ thuận lợi vào nông trường.

Sau khi Bác sĩ Ngụy kiểm tra cho Trần Tiểu Thảo thì nói với Trần Tiểu Hoa là tai em gái cô bé có thể chữa được, nhưng vì kéo dài thời gian quá lâu nên có thể không hồi phục được thính lực như người bình thường, nhưng cũng sẽ tốt hơn bây giờ. Bình thường nghe người khác nói chuyện chỉ cần không nói quá nhỏ, thì em gái cô bé có thể nghe rõ.

Trần Tiểu Hoa khóc vì quá đỗi vui mừng, điều này đối với cô bé đã là một sự an ủi rất lớn. Chỉ cần Trần Tiểu Thảo có thể sống bình thường, thính lực yếu một chút không sao. Sợ nhất là con bé sẽ mãi như bây giờ, về cơ bản không có cách nào sống như một người bình thường. Cô bé rất sợ một ngày nào đó cô bé không chú ý, em gái sẽ gặp tai nạn vì không nghe thấy âm thanh.

Điều trị là một quá trình lâu dài, Trần Tiểu Thảo ở lại nông trường chữa bệnh, Trần Tiểu Hoa đưa hết số tiền tích cóp được từ mấy năm làm việc cho Bác sĩ Ngụy. Bác sĩ Ngụy không chịu nhận, cô bé suýt chút nữa quỳ xuống dập đầu cảm ơn Bác sĩ Ngụy.

Trần Tiểu Hoa không ở lại nông trường. Cô bé tiếp tục đi theo đội xây dựng, cứ đến thành phố thì viết thư cho nông trường, viết thư cho Hướng Thần.

Sau nửa năm, thính lực của Trần Tiểu Thảo cuối cùng cũng có tiến triển rõ rệt, từ chỗ ban đầu phải hét lớn bên tai mới nghe được một chút âm thanh, đến nay cách xa năm sáu mét nói chuyện với giọng bình thường, con bé cũng có thể nghe rõ ràng.

Sau đó trải qua thêm hai tháng điều trị bổ sung, tai của Trần Tiểu Thảo coi như đã chữa khỏi, muốn tốt hơn nữa Bác sĩ Ngụy cũng bó tay.

Trần Tiểu Hoa nhận được tin này thì vừa cười vừa khóc òa lên. Bấy nhiêu năm nay, dù khổ dù khó cô bé cũng chưa từng khóc, cô bé luôn nghĩ, nếu cô bé khóc, em gái phải làm sao đây?

Khi hai chị em gặp lại, đã là một năm sau. Đội của Trần Tiểu Hoa đi quá xa, cô ấy không thể tự mình quay về, mãi đến khi đội đi về Tây Bắc mới nhân cơ hội vội vã đến nông trường.

Hai chị em đều vô cùng biết ơn Bác sĩ Ngụy. Lần này bất kể ai kéo cũng vô ích, hai cô gái nhỏ quỳ xuống trước mặt Bác sĩ Ngụy dập đầu mấy cái, dập đến mức mặt Bác sĩ Ngụy cũng tối sầm lại.

Gặp em gái xong, Trần Tiểu Hoa lại phải lên đường, cô ấy thông minh lại ham học, trong đội không bao giờ như những người lao động khác chỉ biết cắm đầu làm việc cực nhọc. Cô ấy là vừa làm vừa học, bất kể hiểu hay không, cái gì có thể nhớ thì đều nhớ trước đã, có cơ hội thì đi hỏi thêm. Người khác làm mặt lạnh cô ấy cũng không sợ, hết lần này đến lần khác sán lại gần, chỉ cần chịu dạy kiến thức cho cô ấy, mắng cô ấy như nào cũng không quan trọng.

Trong số những người cô ấy đi cùng có đội kỹ thuật, kỹ sư vẽ bản vẽ, những người khác thì xây dựng theo bản vẽ. Trần Tiểu Hoa được một kiến trúc sư để mắt, anh ta sẵn lòng dẫn dắt cô ấy, dạy cho cô ấy một số kiến thức về kỹ thuật xây dựng.

Trần Tiểu Hoa thích học cái này, cô ấy cảm thấy đây là một việc rất thú vị, muốn tiếp tục làm.   

Trần Tiểu Thảo rất ủng hộ chị mình, nhưng cô bé muốn ở lại nông trường. Cô bé đã ở nông trường một năm, cảm thấy đây là những ngày tháng tốt nhất cô bé từng sống kể từ khi sinh ra.   

Cô bé được ở trong căn nhà bên cạnh nhà Tống Văn Bân, một mình một chiếc giường, không cần lo lắng ngủ đến nửa đêm bị chị hai Trần Phương đá một cái giật mình thức giấc. Cô bé được ăn no, cô bé đến đây một thân một mình nên Chung Bình cũng thương cô bé, để cô bé ăn chung với nhà mình, có món ngon cũng không thiếu phần cô bé một miếng.   

Ở đây, không ai bắt nạt cô bé, kể cả bé Bình An. Con bé là người nhỏ tuổi nhất trong nông trường, mọi người đều chăm sóc nuông chiều con bé. Nhưng ngay cả bé Bình An được nuông chiều cũng sẽ gọi cô bé “chị, chị” rồi chia kẹo của mình cho cô bé ăn. Không giống ở nhà, em trai Trần Hữu Tài của cô bé từ chối gọi cô bé là chị, còn cướp khẩu phần ăn của cô bé, đấm đá cô bé.   

Trần Tiểu Thảo là một đứa trẻ tốt biết nhớ ơn, cô bé biết ơn tất cả những điều này, cô bé làm tất cả những việc trong khả năng của mình. Giúp Chung Bình làm việc nhà, bổ củi gánh nước nấu cơm, giúp Lão Lý và những người khác giặt quần áo, dọn dẹp nhà cửa cho họ.   

Không cho cô bé làm cũng không được, mỗi khi rảnh tay không có việc gì làm, Trần Tiểu Thảo sẽ rơi vào một trạng thái hoảng sợ bồn chồn, đây là di chứng mà mẹ đẻ cô bé để lại. Ở nhà, một khi Thái Trân nhìn thấy cô bé nhàn rỗi thì tiện tay chộp được thứ gì sẽ dùng để đánh cô bé, theo sau là đủ loại lời mắng chửi khó nghe, không giống mẹ con mà càng giống kẻ thù hơn.   

Những người trong nông trường sau khi biết được tình cảnh của cô bé, ai nấy đều phẫn nộ. Cô bé mới mười bốn mười lăm tuổi, còn chưa thành niên, mọi người làm sao nhẫn tâm để cô bé làm hết những công việc này.   

Cô giáo Đàm nghĩ ra một cách, là để Trần Tiểu Thảo cùng bé Bình An đi học. Bé Bình An đã bảy tuổi, ở đây cũng không có trường học, cô giáo Đàm đành phải làm công việc chính của mình là dạy vỡ lòng cho bé Bình An.   

Trần Tiểu Thảo chưa từng đi học, tai cô bé bị hỏng từ khi còn bé xíu, cuộc sống bình thường đã khó khăn chứ đừng nói đến học đọc học viết. Có cơ hội đi học nên Trần Tiểu Thảo vô cùng bất ngờ. Cô bé rất cố gắng, ngay cả khi đang bổ củi miệng cũng lẩm bẩm kiến thức cô giáo Đàm dạy.   

Có cô bé dẫn dắt, ngay cả bé Bình An cũng không ham chơi như trước nữa. Nếu không bị chị gái bỏ lại quá xa thì sẽ rất mất mặt.   

Bé Bình An là cục cưng của mọi người, trong nông trường chỉ có con bé là trẻ con. Mọi người chứng kiến con bé sinh ra, chứng kiến con bé lớn lên, đều yêu thương con bé như cháu gái ruột thịt. Được một đám ông bà chú bác che chở, ngay cả Chung Bình muốn làm người mẹ nghiêm khắc cũng không có cơ hội. 

Nếu đúng dịp Tết, thì càng tuyệt vời hơn, Hướng Thần và Hứa Hằng Châu sẽ đến Tây Bắc. Bé Bình An từ khi còn là em bé đã thích được Hướng Thần bế, lớn lên cũng không thay đổi, rất dính Hướng Thần. Chỉ cần Hướng Thần đến là lập tức như một cái đuôi nhỏ theo sau cậu, buổi tối còn muốn ngủ cùng cậu. Ai khuyên cũng vô dụng, cuối cùng chỉ có Hứa Hằng Châu ra tay, xách con bé về lại chiếc giường nhỏ của nó.   

May mắn là mọi người tuy cưng chiều bé Bình An nhưng chưa bao giờ xao nhãng việc rèn luyện tính cách tốt cho con bé. Tính tình của bé Bình An rất tốt, hơi ham chơi nhưng hiểu chuyện lại lễ phép. Đặc biệt là rất biết làm nũng, một khi tung hết công lực thì ai ở đối diện cũng phải khuất phục.

Lá thư thứ hai là do bé Bình An viết. Con bé mới học vỡ lòng được hai năm nên không biết nhiều chữ, thư dày cộp mấy tờ nhưng thực ra nội dung không nhiều. Những chữ không viết được thì dùng phiên âm hoặc vẽ thẳng luôn, đủ loại hình vẽ ngộ nghĩnh đơn giản phủ kín trang giấy.

Hướng Thần vừa đọc vừa đoán, tính logic trong thư của trẻ con rất kém, liên hệ ngữ cảnh cũng vô ích, hoàn toàn phải dựa vào trí tưởng tượng và khả năng liên tưởng của chính Hướng Thần.

Nhưng cậu đọc thấy rất thú vị, trong thư bé Bình An quấn quýt bày tỏ nỗi nhớ với anh trai nhỏ, vì quá nhớ anh trai nên ngay cả cơm cũng ăn ít đi một bát.

Hướng Thần vừa xem vừa cười, sức ăn của bé Bình An luôn rất tốt, nông trường bây giờ tài sản cũng phong phú nên cũng không thiếu con bé một miếng ăn nào. Lúc gặp mặt nửa năm trước, con bé mũm mĩm đến mức mặt tròn xoe. Vừa nhìn thấy Hướng Thần liền nhào vào lòng cậu, suýt chút nữa làm Hướng Thần ngã.

Chung Bình lo lắng không thôi, sợ con bé cứ phát triển như vậy thì sau này sẽ thành một cô bé mập.

Không thể để con gái của mình thành ra như thế được, thư của Tống Văn Bân có nói, Chung Bình đã hạn chế khẩu phần ăn của bé Bình An. Mỗi lần con bé ăn cơm đều phải đấu trí đấu dũng với mẹ để được thêm thức ăn. Đáng tiếc tuổi còn nhỏ nên luôn bị vô tình trấn áp, quả thực đã giảm được một bát cơm mỗi bữa.

Cho nên chuyện người ta ăn ít đi một bát là thật, nhưng có lẽ không liên quan gì đến Hướng Thần.

Hướng Thần vừa tức vừa buồn cười, cằn nhằn một câu “con nhóc tinh ranh”, nhưng giọng điệu lại ngọt ngào, còn mang theo vài phần khoe khoang.

“Đọc gì vậy? Còn cười kỳ quái như thế.” Hứa Hằng Châu từ trong nhà bước ra, liền thấy Hướng Thần cầm mấy tờ giấy đứng ở cửa đọc, nụ cười trên mặt ngọt đến mức sắp chảy ra mật rồi.

Hướng Thần đắc ý đưa thư cho Hứa Hằng Châu xem: “Bé Bình An viết đấy, con bé nói nhớ em rồi.”

Hứa Hằng Châu nhận lấy thư liếc hai cái, nhanh chóng thấy được nội dung Hướng Thần nói. Anh cười nhạo một tiếng trong lòng, cục bột nhỏ này cũng giống như Hướng Thần lúc nhỏ, toàn nói lời ngon tiếng ngọt, rất biết cách lấy lòng người khác. Hơn nữa còn thông minh hơn Hướng Thần, từ nhỏ đã tinh quái ma mãnh.

“Bình An nhà chúng ta giỏi thật, đã viết được nhiều chữ như vậy rồi.” Hướng Thần là một người tâng bốc Bình An đạt chuẩn, biết nói cũng tâng bốc, biết đi cũng tâng, ngay cả thôn dân thôn Đại Hà cũng biết em gái thầy giáo Tiểu Hứa tuyệt vời đến mức nào.

Hứa Hằng Châu qua loa gật đầu, mắt vẫn dán vào thư. Hướng Thần tâng bốc bé Bình An nhiều năm như vậy nên anh sớm đã quen rồi. Anh đang xem bé Bình An có nhắc đến anh không, cục bột vô lương tâm này ăn bao nhiêu đồ của anh rồi mà không hề dính anh như dính Hướng Thần.

Đọc xong một trang lại lật sang trang khác, Hướng Thần vội vàng đòi lại trang anh vừa đọc xong để đọc tiếp, Hứa Hằng Châu thuận lợi nhìn thấy chính mình ở trang thứ hai.

Mắt anh sáng lên, tập trung đọc tiếp. Đọc xong một trang giấy đó, nụ cười trên mặt anh dần dần biến mất, hận không thể xách bé Bình An đến trước mặt anh để tét mông đánh đòn con bé

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn