Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 127

“Anh, cô ta viết gì vậy? Viết nhiều không?” Hướng Thần nói xong lại thò đầu nhìn cuốn sách trên tay Hứa Hằng Châu.

Hứa Hằng Châu lật sách một lượt trước mặt cậu: “Không tìm thấy, cô ta lừa em đấy.”

Hướng Thần mơ hồ: “Cô ta lừa em làm gì? Nói dối kiểu đó là có ý gì?”

“Anh làm sao biết được.” Hứa Hằng Châu ném cuốn sách cho cậu, “Người đâu phải anh câu đến.”

Hướng Thần siêu uất ức, cậu cũng không muốn như vậy được không? Đẹp trai đáng yêu lẽ nào là lỗi của cậu sao?!

Có lỗi hay không đương nhiên không phải do Hướng Thần quyết định. Sau chuyện này, Hướng Thần bị ép ăn mướp đắng mấy ngày. Cậu hỏi lý do, Hứa Hằng Châu mặt lạnh nói: “Ăn nhiều mướp đắng thanh tâm giải nhiệt.”

Hướng Thần vẻ mặt ngơ ngác, cậu cảm thấy cậu không có nhiệt cần giải, ngược lại anh cậu nên ăn nhiều hơn.

Nhớ lại mùi vị của mướp đắng, cả khuôn mặt Hướng Thần đều biến dạng không tự nhiên, thanh niên trí thức họ Tề bị sắc mặt của cậu làm cho giật mình, lo lắng bất an hỏi: “Có vấn đề gì không?”

Rốt cuộc cậu có nhận được thư của cô ta không? Hơn nữa sao lại có biểu cảm như vậy, cứ như ăn phải thuốc độc vậy, cô ta cũng không viết nội dung gì kỳ lạ mà…

Hướng Thần tỉnh lại từ ký ức đau khổ, vội vàng lắc đầu để tỏ rõ sự trong sạch: “Tôi không nhận được thư của cô, cuốn sách đó tôi đã xem rồi, không có ghi chú cô nói cũng không có thứ gì khác.”

“Không có?!” Thanh niên trí thức họ Tề hốt hoảng: “Sao có thể không có? Tôi rõ ràng kẹp trong sách, có phải anh cho người khác mượn rồi không?”

Hướng Thần nhíu mày nói: “Không cho người khác mượn. Cuốn sách đó vẫn còn ở nhà tôi, tôi có thể lấy cho cô xem.”

Thanh niên trí thức họ Tề lộ ra vẻ lo lắng, cũng không sợ Hướng Thần không nhận được thư, nhưng nếu thư rơi vào tay người khác thì gay go rồi. Cô ta chỉ có thể an ủi mình ít ra cô ta không viết nội dung gì quá đáng trong thư, cho dù bị người khác nhìn thấy cũng sẽ không có kết cục như thanh niên trí thức họ Dương.

Hướng Thần thấy cô ta đã tin thì không muốn nói thêm gì nữa, quay người muốn đi. Thanh niên trí thức họ Tề lại một lần nữa chặn cậu lại, Hướng Thần bất đắc dĩ nói: “Cô còn chuyện gì nữa thì nói hết một lần đi, tôi thực sự phải về nhà rồi.”

Thanh niên trí thức họ Tề dùng ngón tay xoắn góc áo vòng đi vòng lại, đã mất thư rồi, chi bằng… chi bằng nói thẳng mặt luôn đi.

Cô ta cúi đầu đỏ mặt, lắp bắp nói: “Đồng chí Hướng, Hướng Thần, tôi muốn nói với anh, anh có đồng ý…”

“Hướng Thần!” Giọng nói đột ngột ngắt lời thanh niên trí thức họ Tề, Hứa Hằng Châu đi tới từ hướng trường tiểu học thôn, trên mặt không nhìn ra biểu cảm gì nhưng Hướng Thần mơ hồ cảm thấy hình như tâm trạng anh cậu không tốt lắm.

“Thanh niên trí thức Tề cũng ở đây à?!” Hứa Hằng Châu gượng cười, lộ ra một nụ cười hơi qua loa: “Hai người đang nói gì vậy? Tôi thấy hai người đứng đây nửa ngày rồi.”

Má hồng trên mặt thanh niên trí thức họ Tề lập tức lan xuống cổ. Ánh mắt u sầu như oán hận nhìn Hướng Thần một cái, nhìn đến mức nụ cười trên mặt Hứa Hằng Châu suýt chút nữa không giữ nổi.

Hướng Thần rùng mình vô cớ, hoàn toàn không hiểu được ánh mắt của thanh niên trí thức họ Tề, vội vàng giải thích với Hứa Hằng Châu: “Lần trước thanh niên trí thức Tề mượn em một cuốn sách. Bọn em đang nói về cuốn sách đó, chính là tập đề toán.”

Hướng Thần không muốn anh cậu biết thanh niên trí thức họ Tề viết thư cho cậu. Cậu nháy mắt với Hứa Hằng Châu, ám chỉ họ đang nói về chuyện ghi chú trên sách.

Nụ cười trên mặt Hứa Hằng Châu hoàn toàn biến mất, khuôn mặt lạnh băng, ánh mắt dường như chứa tinh thể băng.

Anh không ngờ, anh đã giấu bức thư đi rồi, Hướng Thần về cơ bản không hề đưa ra hồi đáp, cô thanh niên trí thức họ Tề này lại còn dám tìm đến.

Cả Hướng Thần nữa, cậu cũng không ngoan. Anh đã nói với cậu là tránh xa cô thanh niên trí thức họ Tề này ra, cậu đồng ý rất nhanh, kết quả lại lén anh nói chuyện lâu như vậy với cô ta.

Nếu anh không đến, không ngắt lời thanh niên trí thức họ Tề, bước tiếp theo có phải là tỏ tình rồi không? Vậy còn Hướng Thần, cậu sẽ nói gì? Sẽ đồng ý sao?

Hướng Thần vốn không có kinh nghiệm tình cảm gì, như một tờ giấy trắng, hình như cũng không cong triệt để lắm. Lỡ đâu cậu bị cô thanh niên trí thức họ Tề đó dùng vài lời mật ngọt lay động thì có phải sẽ đi theo cô ta không?

Sau đó thì sao? Họ sẽ kết hôn, xây dựng một gia đình mới, Hướng Thần sẽ chuyển ra ngoài sống cùng người phụ nữ đó, còn người anh trai này ngược lại trở thành người thừa.

Hứa Hằng Châu bị suy diễn của chính mình làm cho tức đến lồng ngực cũng đau. Rõ ràng họ mới là người thân cận nhất của nhau, từ lúc Hướng Thần còn là một cục bông nhỏ xíu, anh đã một tay nuôi cậu lớn, cho cậu ăn cho cậu mặc, chăm sóc cậu yêu thương cậu, nuôi cậu lớn tốt như vậy.

Kết quả đứa nhỏ nhà mình nuôi lớn rồi, một đám người không biết từ đâu xuất hiện muốn hái trộm đào. Bản thân anh còn chưa nỡ cắn một miếng, đám người này lại hận không thể nuốt chửng cả Hướng Thần.

Hứa Hằng Châu chỉ cảm thấy một luồng khí nóng dâng lên từ lồng ngực, suýt chút nữa thiêu rụi hết lý trí của anh từ trong ra ngoài.

“Anh, anh? Anh sao vậy?” Hướng Thần kéo tay Hứa Hằng Châu rụt rè hỏi. Ánh mắt anh cậu nhìn thanh niên trí thức họ Tề quá đáng sợ, cô gái nhỏ đó sợ đến mặt trắng bệch.

Hứa Hằng Châu nhắm mắt lại, cố gắng kìm nén cảm xúc đang cuộn trào trong lòng. Anh bây giờ giống như một con rồng khổng lồ có báu vật bị nhòm ngó, hận không thể xử lý “tên trộm” mơ ước đánh cắp bảo bối của anh, cũng chính là cô thanh niên trí thức họ Tề này.

“À, à, cái đó, thầy giáo Tiểu Hứa, tôi còn chút việc, đi trước đây…” Thanh niên trí thức họ Tề ngay cả chào Hứa Hằng Châu cũng không dám, vội vàng nói một câu rồi nhấc chân là chạy.

Hướng Thần không để ý đến thanh niên trí thức họ Tề chạy đi, cậu lo lắng nhìn Hứa Hằng Châu: “Anh, anh có ổn không? Sắc mặt anh khó coi quá, không khỏe ở đâu à?”

Nói rồi cậu vươn tay chạm vào trán Hứa Hằng Châu, bàn tay hơi ấm còn ẩm ướt áp lên trán Hứa Hằng Châu, “Hình như không nóng… Anh có thấy không khỏe chỗ nào không?”

Hướng Thần nói rồi muốn rút tay về, lại bị Hứa Hằng Châu nắm chặt lấy.   “Gì vậy anh?”   

Hứa Hằng Châu nắm tay Hướng Thần không buông, nhìn chằm chằm Hướng Thần không chớp mắt, ánh mắt u ám. Anh cũng không biết mình bị làm sao, gần đây luôn không kiểm soát được cảm xúc.   

Hướng Thần bị lực siết vô ý tăng lên của Hứa Hằng Châu bóp đau, cậu không nhịn được nhíu mày: “Anh nhẹ một chút, em đau tay.”   

Hứa Hằng Châu phản xạ có điều kiện thả lỏng tay. Trên tay Hướng Thần quả thực bị bóp ra mấy vết ngón tay, đợi máu lưu thông sẽ biến mất, cậu tự xoa xoa, không để tâm.   

Ngón tay Hứa Hằng Châu co giật một chút, đột nhiên quay người đi về nhà.  Hướng Thần vội vàng đuổi theo: “Anh đợi em với, anh đi nhanh như vậy làm gì?”   

Đúng là phong thủy luân chuyển mà, vừa rồi còn là người khác cầu xin cậu đi chậm lại, bây giờ đến lượt cậu cầu xin người khác rồi.   

—   

“Thầy giáo Tiểu Hứa, thư của anh!”   

“Cảm ơn.” Hướng Thần nhận lấy thư từ tay người đưa thư, vừa nhìn thấy địa chỉ trên phong bì, trên mặt lập tức vui mừng.   

Không đợi vào nhà, Hướng Thần vừa đi vừa xé phong bì. Phong bì sờ vào rất dày, mở ra, Hướng Thần rút ra mấy tờ giấy từ bên trong, trông không phải do một người viết.

Hướng Thần xem tờ trên cùng trước, là thư của Tống Văn Bân. Chú kể về tình hình gần đây của nông trường trong thư, đồng thời truyền đạt sự quan tâm của những người khác trong nông trường dành cho cậu và Hứa Hằng Châu.

Những năm này nông trường phát triển rất tốt, Hướng Thần và Hứa Hằng Châu hầu như năm nào cũng đến ở một thời gian vào mùa đông. Quan hệ với Lão Lý và những người khác ngày càng thân thiết, họ đã coi hai anh em như con cháu trong nhà.

Vì đề nghị của Hứa Hằng Châu lúc đầu, nông trường bắt đầu nuôi cừu, sau đó lại nuôi gà vịt. Phát triển chăn nuôi dễ chịu hơn nhiều so với trồng trọt trên mảnh đất cằn cỗi đó, thu hoạch cũng khá hơn nhiều.

Tây Bắc vốn dĩ phù hợp để phát triển chăn nuôi, bây giờ nhà người khác sống nghèo khổ là do có hạn chế lớn số lượng chăn nuôi đối với hộ dân, nhưng nông trường của bọn họ không có lo lắng này. Họ nuôi cừu cho quốc gia, cừu giống đều do cấp trên phân cho, cừu con sinh sản ra cũng không cần lo lắng vì vượt quá số lượng mà buộc phải bán đi hoặc giết thịt.

Họ nuôi cừu, ngoài phần phải nộp lên hàng năm thì những phần khác đều âm thầm giữ lại. Những người khác trong nông trường thì Lão Tôn đã qua đời, ông cụ cũng đã đến tuổi, nhẹ nhàng ra đi trong giấc ngủ, không phải chịu tội gì.

Lão Trịnh đã được điều chuyển đi vào đầu năm ngay sau năm đầu tiên Hướng Thần và Hứa Hằng Châu đến. Chú ta từ sớm đã muốn tìm một nơi tốt để ở, không muốn chịu khổ ở cái nông trường tồi tàn đó nữa. Khó khăn lắm mới tìm được quan hệ, chú ta cũng không nói với Tống Văn Bân và Lão Tôn một tiếng mà nhanh nhẹn thu dọn hành lý rồi đi.

May mà Tống Văn Bân cũng không nói với chú ta chuyện nông trường chuyển sang chăn nuôi, chú là thông qua quan hệ với cấp trên, cừu giống chưa đến nên không dám hé ra cái gì, chỉ sợ xảy ra ngoài ý muốn khiến mọi người thất vọng.

Kết quả cừu chưa kịp đến, Lão Trịnh đã chuồn rồi. Chuồn đi cũng tốt, Lão Tôn tuổi cao mắt mờ sức lực kém, họ làm gì cũng tiện. Sau này Lão Tôn đi rồi, những người còn lại trong nông trường đều là người nhà, hơn nữa vì nông trường tồi tàn này nổi tiếng bên ngoài là điều kiện kém nên cơ bản không ai muốn đến, mười người còn lại yên ổn sống qua từng ấy năm.

Được ăn ngon uống tốt, có thịt có trứng, thỉnh thoảng hầm một con gà giết một con cừu còn có thể tích trữ thịt để gửi cho nhóm Hướng Thần, cuộc sống thường ngày ở đó cũng khá tốt.

Thêm vào đó có bác sĩ Ngụy cao tay chăm sóc, mọi người không những không gầy đi mà ngược lại đều được nuôi khỏe mạnh. Bụng béo của Đặng Lịch suýt chút nữa đã trở lại.

Sợ bị người đến kiểm tra phát hiện sơ hở, Lão Lý buộc chú ấy phải tập thể dục, lấy bộ huấn luyện lính ra huấn luyện chú ấy, khiến Đặng Lịch khổ không tả xiết. Nhưng giữa giảm cân bằng cách nhịn đói và giảm cân bằng tập thể dục, Đặng Lịch quả quyết chọn tập thể dục.

À, nhắc đến Bác sĩ Ngụy thì không thể không nhắc đến một chuyện khác.

Đó là mùa đông thứ hai Hướng Thần đi Tây Bắc, lúc cậu nói chuyện với cô giáo Đàm thì vô tình nhắc đến Bác sĩ Ngụy. Vì trước đây chưa từng chứng kiến tài năng của ông, chỉ thấy ông chữa sốt cho cô giáo Đàm một lần mà còn vì không có thuốc nên suýt chút nữa không chữa khỏi, cậu cũng không biết bản lĩnh của Bác sĩ Ngụy, tưởng ông ấy chỉ là một bác sĩ bình thường.

Thực ra là do cô giáo Đàm thể chất quá yếu, chịu khổ một năm nên cơ thể kiệt quệ. Sốt chỉ là bề ngoài, nếu không có bác sĩ Ngụy, cô giáo Đàm có lẽ đã không đợi được hai người Hướng Thần đem thuốc đến.

Kết quả lần đó nghe cô giáo Đàm nhắc đến, Hướng Thần mới biết hóa ra Bác sĩ Ngụy là một thần y tài năng thực sự, còn từng chữa bệnh cho lãnh đạo, giỏi đến mức không có đối thủ.

Hướng Thần đầu tiên là kinh ngạc, sau đó nhanh chóng nghĩ đến một người, Trần Tiểu Thảo.

Trần Tiểu Thảo lúc đó vì cha mẹ vô trách nhiệm nên cứ để sốt kéo dài làm hỏng tai, thính lực bị tổn thương nghiêm trọng. Trừ khi hét lớn bên tai con bé, nếu không thì về cơ bản là con bé không nghe rõ người khác nói gì.

Con bé thực sự rất đáng thương, sinh ra trong gia đình như vậy đã rất thảm rồi lại còn gặp phải bất hạnh như thế. Bệnh tai của con bé cũng là nỗi lòng của Trần Tiểu Hoa, bấy nhiêu năm nay vẫn luôn muốn tích tiền để tìm bác sĩ chữa bệnh cho em gái.

Hướng Thần nghĩ là làm, cố nén nỗi sợ hãi đối với Bác sĩ Ngụy, chạy đến trước mặt ông thuật lại tình trạng của Trần Tiểu Thảo một lần, hỏi ông trường hợp như vậy có thể chữa được không.

Bác sĩ Ngụy nhìn có vẻ khó gần nhưng rất có y đức, mặt lạnh nghe Hướng Thần lắp bắp nói xong tình trạng, thậm chí cậu còn lải nhải cả chuyện gia đình cô bé, chỉ sợ ông không chịu chữa.

Nghe xong, Bác sĩ Ngụy trầm ngâm một lát, nói với Hướng Thần: “Tình huống cháu nói tôi đã gặp qua, cũng đã chữa khỏi. Nhưng tình trạng cá nhân khác nhau nên chưa thấy bệnh nhân tôi cũng không dám nói chắc chắn có thể chữa khỏi. Tốt nhất là để cô bé đó đến gặp tôi một lần.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn