Hướng Thần đau đầu dữ dội. Cô gái này ngoại hình khá xinh đẹp, tính tình cũng tốt, số nam thanh niên trong ký túc xá thanh niên trí thức và trai tráng trong thôn thích cô ta nhiều không đếm xuể, sao lại để ý đến cậu làm gì cơ chứ.
Trong sông còn có mấy người nữa đang bơi, hai người họ đứng đây nói chuyện mà suýt chút nữa bị ánh mắt cháy bỏng phía sau xuyên qua luôn.
Thực ra lúc trước, thiếu nữ trong thôn lấy chồng, nam thanh niên trong thôn cưới vợ đều sẽ không xem xét đến thanh niên trí thức, vì không biết lúc nào họ sẽ quay về thành phố. Cho dù phải lòng nhau thì bậc trưởng bối trong nhà cũng sẽ không đồng ý.
Nhưng đã qua thời gian lâu như vậy, lứa thanh niên trí thức đầu tiên đã đến được hơn mười năm cũng không thấy có ai có thể quay về, không chỉ các thanh niên trí thức nhiều người đã hết hy vọng mà người dân trong thôn cũng đều cảm thấy có lẽ là không về được nữa.
Cho nên khi lại có thanh niên trí thức phải lòng người trẻ trong thôn , bậc trưởng bối cũng không ngăn cản nữa. Tuy thanh niên trí thức không có cha mẹ họ hàng gì trợ cấp nhưng người ta có văn hóa, còn có thể phụ đạo cho trẻ con trong nhà gì đó. Bây giờ trong thôn ngày càng coi trọng giáo dục, trong nhà có một người có học quả là một chuyện tốt.
Từ trường hợp kết hôn đầu tiên của thanh niên trí thức và người trẻ trong thôn vào năm năm trước, liên tiếp lại có nhiều trường hợp khác. Trong số thanh niên trí thức của thôn Đại Hà có hơn một nửa đã kết hôn sinh con với người trong thôn .
Đương nhiên cũng có trường hợp tiêu hóa nội bộ trong thanh niên trí thức, Lâm Gia Ngôn và Tưởng Miểu thì không cần nói, hai người này tâm đầu ý hợp, trai lớn cưới vợ, gái lớn gả chồng, đến tuổi thì quyết định ở bên nhau, bây giờ con cái đã gần năm tuổi rồi.
Lúc họ kết hôn, bên cạnh cũng không có bậc trưởng bối nào. May mà Tưởng Miểu còn có một đứa em trai bên cạnh, Tưởng Lỗi còn từng lén khóc một lần, sau lưng chị gái lại đe dọa Lâm Gia Ngôn, nói nếu anh ấy dám làm chuyện có lỗi với chị cậu thì cậu tuyệt đối sẽ không tha cho anh ấy.
Lâm Gia Ngôn đương nhiên thề thốt, hận không thể móc tim ra cho cậu em vợ chỉ muốn đánh anh ấy xem, bên trong đó toàn là chị cậu thôi đó
Mùa đông năm đó Hướng Thần và Hứa Hằng Châu đi Tây Bắc, Lão Tưởng biết tin này thì mặt mày tối sầm mất mấy ngày. Sau đó hai bên thư từ qua lại, ông cụ cũng không cho Lâm Gia Ngôn lời nào tốt đẹp. Mãi đến khi con họ ra đời tình hình căng thẳng mới giảm bớt.
Ngoài Tưởng Miểu và Lâm Gia Ngôn, trong thanh niên trí thức còn có mấy cặp đã thành đôi. Những người khác quan hệ không quá thân thiết thì không cần nói nhiều, điều khiến người ta không ngờ tới là Cao Dương và Khúc Vi lại ở bên nhau.
Khúc Vi năm đó được phân về Đội Ba bên kia sông, cô ấy xinh đẹp, tính cách mạnh mẽ lại hướng nội, cộng thêm không biết lúc nào bị người ta phát hiện lý lịch chính trị không đủ thuần khiết nên luôn bị người ta bắt nạt cô lập, sống ở Đội Ba vô cùng khó khăn.
Sau này vì danh tiếng của trường học thôn Đại Hà ngày càng lớn, nhiều gia đình bên kia sông cũng động lòng, kêu gọi mấy lần yêu cầu xây lại cầu. Trần Hữu Sơn làm bộ từ chối mấy lần, Trần Quốc Dân ba lần bốn lượt thỉnh cầu nói không biết bao nhiêu lời khách sáo, ông mới miễn cưỡng đồng ý.
Thực ra việc xây cầu là việc bắt buộc phải làm, nói chung xây một cây cầu tốt có lợi lớn hơn cho nhóm thôn dân bên sườn núi như họ nên Trần Hữu Sơn cũng chỉ cố ý chọc tức Trần Quốc Dân thôi, cuối cùng vẫn sẽ đồng ý.
Xây cầu là một công việc nặng nhọc, lúc này lại không có các loại máy móc để dùng, từ bước đặt móng cầu đã phải hoàn toàn phải dựa vào sức người. Để lâu dài, lần xây cầu này không dùng gỗ mà xây luôn cầu đá.
Cả thôn đều tham gia, những thanh niên tráng kiện thì làm những công việc nặng và vất vả nhất, đương nhiên cũng được tính điểm công lao động cao nhất. Mấy năm nay thôn Đại Hà mùa màng thuận lợi bội thu, nhà nào cũng có thể ăn no nên cũng không thiếu chút điểm công lao động này.
Cao Dương quen Khúc Vi ở mỏ đá, ở mỏ đá khai thác đá cõng đá đều là công việc nặng. Cao Dương là do sức khỏe tốt nên tự nguyện đăng ký đi, còn Khúc Vi lại bị người ta gây khó dễ phân cho công việc này.
Cô ấy là một cô gái trẻ, cơ thể mỏng manh sức lực yếu, cõng một tảng đá lên mà cả người đều cong thành một hình vòng cung.
Cao Dương là người thật thà chất phác, gặp phải liền thuận tay giúp một chút, Khúc Vi tính cách cũng coi như cứng cỏi, nhận ơn của Cao Dương, quay đầu liền gửi một phần lương thực được chia cho anh ấy.
Cao Dương đương nhiên không chịu nhận, anh ấy không nhận, Khúc Vi kiên quyết muốn cho. Cứ qua lại như vậy, hai người này liền quen nhau. Cao Dương cũng biết hoàn cảnh của Khúc Vi, đã từng đứng ra giúp đỡ cô ấy, cũng từng chịu thiệt, cuối cùng mơ mơ màng màng giành được trái tim người đẹp khiến một đám thanh niên thèm muốn sắc đẹp của Khúc Vi ghen tị chết đi được.
Sau khi Cao Dương kết hôn với Khúc Vi, để hai vợ chồng họ sống xa nhau thì quá vô nhân đạo, Cao Dương nhờ vả Hứa Hằng Châu, Hứa Hằng Châu lại đi nói với Trần Hữu Sơn một chút. Trần Hữu Sơn liền tìm cách xin Khúc Vi về, để vợ chồng họ đoàn tụ.
Từ hai cặp này lại mở ra một phong trào, trong thanh niên trí thức những người kiên trì độc thân càng ít đi, không phải kết hôn với người trong thôn thì cũng là thiết lập tình bạn đời cách mạng giữa thanh niên trí thức với nhau.
Một số thanh niên trí thức tuy chưa kết hôn nhưng trong lòng rạo rực, ví dụ như Giả Văn Tinh, đồng chí này hơi viển vông, một lòng nhắm vào đồng chí Viên Vi không buông. Đáng tiếc Viên Vi tuy không kết hôn cũng không có đối tượng nhưng bây giờ cũng là giáo viên nòng cốt của trường tiểu học thôn rồi, hắn hoàn toàn không xứng với người ta.
Ngoài ra còn có một số thanh niên trí thức kiên quyết không hẹn hò, ví dụ như Viên Vi, ví dụ như Hứa Hằng Châu, ví dụ như Hướng Thần…
Đáng tiếc cây muốn lặng mà gió chẳng dừng. Hứa Hằng Châu toàn thân đầy khí thế, lúc anh giữ thái độ đối xử bình thường thì còn đỡ, khi thực sự làm mặt lạnh cũng đủ để dọa lui những người theo đuổi thông thường. Hướng Thần thì không được, tính tình cậu tốt lại thích cười, nụ cười rạng rỡ và tươi sáng, khí chất cũng dịu dàng. Tất cả các cô gái để ý cậu từ trước đến nay đều không bị cậu dọa sợ bao giờ.
Lúc này cũng vậy, Hướng Thần làm ra vẻ mặt lạnh giống anh cậu, thanh niên trí thức họ Tề lại như không nhìn thấy, theo sau líu lo nói chuyện với cậu.
Hướng Thần cắm đầu đi, lời của thanh niên trí thức họ Tề thì “ừ ừ à à” trả lời qua loa. Cô gái này lại không hề nản lòng, thay đổi từ chủ đề này sang chủ đề khác, quyết tâm tìm ra điều Hướng Thần quan tâm.
Trong lòng bực bội, bước chân của Hướng Thần liền tăng tốc, cậu bây giờ không phải là bé chân ngắn nữa. Đôi chân thẳng và dài sải bước rộng ra thì một bước của cậu có thể bằng một bước rưỡi của người khác, cô gái nhỏ như thanh niên trí thức họ Tề lại càng không đủ sức, phải chạy bước nhỏ mới đuổi kịp cậu.
“Thầy giáo Tiểu Hứa, anh đợi tôi một chút.” Thanh niên trí thức họ Tề vừa phải nói chuyện vừa phải vội vã chạy theo, lát sau liền thở không ra hơi, chỉ có thể yêu cầu Hướng Thần đi chậm lại.
Hướng Thần không muốn đợi cô ta, bước chân không dừng, trực tiếp vẫy tay nói: “Thanh niên trí thức Tề, tôi còn chút việc. Xin phép đi trước nhé.”
Thanh niên trí thức họ Tề lập tức lo lắng, cắn răng chạy đến sau lưng Hướng Thần túm lấy cánh tay cậu.
Hướng Thần giật mình, cánh tay hất một cái, suýt chút nữa hất ngã thanh niên trí thức họ Tề.
Sau khi thanh niên trí thức họ Tề đứng vững, Hướng Thần vội vàng xin lỗi. Mặc dù cậu thấy cô gái này phiền nhưng cũng không hề muốn làm cô ta bị thương.
Thanh niên trí thức họ Tề lấy lại hơi, vẫy tay tỏ vẻ không bận tâm. Cô ta thấy Hướng Thần vẫn là vẻ mặt mất kiên nhẫn muốn đi thì cắn răng nói nhỏ: “Thầy giáo Tiểu Hứa, tôi có thể nói chuyện riêng với anh hai câu được không?”
Hướng Thần nghi ngờ nhìn sang trái phải, hai người họ dừng lại trên đường, không xa là trường tiểu học thôn. Vì đang nghỉ hè nên trong trường không có người. Tuy có người thôn đi ngang qua nhưng người ta cũng cách xa lắm, sao nói ở đây lại không tính là nói chuyện riêng.
Biểu cảm trên mặt cậu quá dễ hiểu, thanh niên trí thức họ Tề hơi buồn bực, cảm thấy cậu quá không hiểu tâm tư con gái. Nhưng như vậy cũng tốt, chứng tỏ chưa thích ai khác. Sau này hai người ở bên nhau, chàng trai ngây thơ như vậy mới một lòng một dạ đối tốt với cô ta. Hơn nữa, cậu lại đẹp trai như thế…
Thanh niên trí thức họ Tề tự mình ngây ngẩn một lát, Hướng Thần không muốn dây dưa với cô ta nữa nên nhíu mày nói: “Cô có chuyện gì thì nói thẳng đi, không nói tôi đi đây.”
Thanh niên trí thức họ Tề vội vàng nói: “Chúng ta… chúng ta đến một nơi vắng vẻ hơn nói chuyện có được không?”
Hướng Thần đột nhiên cảnh giác, cô gái này không phải muốn tỏ tình với cậu đấy chứ! Không được, đáng sợ quá, cậu chắc chắn sẽ không đồng ý. Nếu từ chối, cô gái này khóc thì làm sao? Bị người khác nhìn thấy còn tưởng cậu bắt nạt cô ta ấy chứ.
Hướng Thần càng không muốn tiếp tục nói chuyện với cô ta, cậu quay người muốn đi. Thanh niên trí thức họ Tề hốt hoảng xoắn xoắn ngón tay, đỏ mặt nói: “Thầy giáo Tiểu Hứa đợi chút, tôi chỉ muốn hỏi một chút. Lá thư tôi viết cho anh anh đã đọc chưa?”
Một tia sét đánh ngang trời rơi xuống đầu Hướng Thần, khiến cậu đứng sững lại. Tai cậu vang vọng lời của thanh niên trí thức họ Tề, cảm thấy mình sắp gặp xui xẻo rồi.
Lúc trước anh cậu được thanh niên trí thức họ Dương tỏ tình cũng là bằng một lá thư, lá thư đó sau này không đến tay anh cậu, thanh niên trí thức họ Dương trở thành chuyện cười của thôn. Nhưng Hứa Hằng Châu là một trong những người trong cuộc, lúc người khác cười thanh niên trí thức họ Dương không tránh khỏi nhắc đến anh, khiến anh cũng rất khó chịu.
Hướng Thần lúc cãi nhau với anh cũng lấy chuyện này ra cười anh, bị anh cậu đè trên giường cù vào chỗ nhột, bắt nạt đến mức Hướng Thần cười đến phát khóc.
Nhưng bây giờ, cậu cũng có thư tỏ tình rồi!
Hơn nữa cậu còn chưa nhận được!
Lá thư đó sẽ không cũng bị gửi nhầm rồi chứ, cả người Hướng Thần đều không ổn. Có thể đổi cách được không, các thanh niên trí thức nữ tỏ tình không thể đổi phương pháp khác sao? Thanh niên trí thức họ Dương kia đã dẫm phải bom rồi mà các cô gái còn phải dùng cách này. Dùng thì cũng được, không đến mức ngay cả mất thư cũng học theo chứ.
Thanh niên trí thức nữ lứa này đúng là kém quá! Hướng Thần đau lòng nhức óc nghĩ. Cậu biết mà, cứ gặp thanh niên trí thức họ Tề này là chắc chắn không có chuyện tốt.
Thanh niên trí thức họ Tề vẫn tha thiết chờ Hướng Thần trả lời. Lâu không thấy cậu nói chuyện, trong lòng cô ta lại có chút mong đợi, chẳng lẽ cậu đang ngượng ngùng?!
“Đồng, đồng chí Hướng Thần.” Thanh niên trí thức họ Tề cũng không gọi thầy giáo Tiểu Hứa nữa, lắp bắp gọi một danh xưng thân mật hơn, “Anh có đồng tình với những gì tôi nói trong thư không?”
Hướng Thần vẻ mặt xoắn xuýt: “Xin lỗi, tôi không nhận được thư nào. Có phải cô đã làm mất thư rồi không?”
Nếu thực sự giống như lần trước, cậu đương nhiên sẽ hơi ngượng ngùng, nhưng người khó xử nhất lại là thanh niên trí thức họ Tề.
“Mất, mất rồi?” Thanh niên trí thức họ Tề vẻ mặt kinh ngạc, không thể tin nổi nói: “Không thể nào, tôi kẹp ngay trong quyển sách anh cho tôi mượn lần trước. Lúc tôi trả lại anh còn cố ý nói với anh là tôi đã ghi chú, muốn anh xem qua.”
Có bài học từ thanh niên trí thức họ Dương trước đó, thanh niên trí thức họ Tề đương nhiên không thể để thư trong văn phòng. Nơi công cộng như vậy khả năng xảy ra sự cố quá lớn, làm như cô ta thì an toàn hơn nhiều, ít nhất có thể đảm bảo thư được đưa trực tiếp đến tay Hướng Thần.
“Quyển tập đề toán đó à?” Hướng Thần cũng nhớ ra rồi. Lúc đó thanh niên trí thức họ Tề mượn sách cậu, cậu không muốn cho mượn lắm. Mục tiêu của thanh niên trí thức họ Tề rõ ràng là cậu, mượn sách e rằng chỉ là cái cớ.
Đáng tiếc lúc đó cậu cầm theo không ít sách, còn vừa cho Lâm Gia Ngôn mượn một cuốn. Nếu cứ cố từ chối thanh niên trí thức họ Tề thì sẽ thành cậu đối xử bất công, có ý kiến với người ta vậy, nên cậu đành nhắm mắt đưa cho thanh niên trí thức họ Tề một cuốn.
Kết quả lúc thanh niên trí thức họ Tề trả sách lại nói một câu, cô ta đã ghi chú vào sách.
Làm như thế thì quá đáng thật. Lúc này sách là tài sản rất quý giá, người khác mượn sách của Hướng Thần luôn nhẹ nhàng nâng niu, tự chép những kiến thức quan trọng ra giấy. Sách qua tay mấy người vẫn có thể giữ được mới sáu bảy phần, nếu không phải có để lại dấu vết lật trang thì nhìn qua hững chỗ khác giống y chang sách mới.
Kết quả thanh niên trí thức họ Tề lại trực tiếp dùng bút ghi chú trên sách cậu. Cho dù cô ta có viết rất hay đi chăng nữa, hành vi không xin phép trước mà làm luôn này cũng khiến Hướng Thần có hơi không vui.
Thực ra thanh niên trí thức họ Tề cũng thực sự không phải người tùy tiện như vậy. Cô ta nghĩ là, nếu cô ta nói cô ta đã ghi chú, bất kể Hướng Thần tò mò hay tức giận thì cuối cùng cũng sẽ mở sách ra xem một cái, nhất định sẽ phát hiện lá thư cô ta kẹp trong sách. Như vậy cũng có thể ngăn Hướng Thần cho người khác mượn sách dẫn đến thư bị người khác phát hiện.
Cô ta nghĩ rất tốt, kết quả Hướng Thần lại không làm theo ý tưởng của cô ta. Hoặc là nói, cô ta suýt chút nữa đã thành công nhưng giữa đường xuất hiện một người ngang nhiên chen ngang.
Thanh niên trí thức họ Tề đưa sách cho Hướng Thần rồi đi, không hề thấy Hứa Hằng Châu đã quan sát toàn bộ quá trình bước ra, anh rút cuốn sách từ tay Hướng Thần rồi hững hờ hỏi thanh niên trí thức họ Tề đã nói gì.
Hướng Thần lập tức kể tội, giống như trẻ con tìm được chống lưng, lên án hành vi của thanh niên trí thức họ Tề với anh cậu.
Hứa Hằng Châu vừa lật sách vừa nghe Hướng Thần nói. Hướng Thần đang lúc tức giận bất bình nên không chú ý đến tay Hứa Hằng Châu đang lật sách đột nhiên dừng lại, ánh mắt sâu hơn. Sau đó ngón tay anh quẹt một cái, mượn tấm chắn từ trang sách dựng lên mà cất một lá thư vào trong không gian.