Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 125

Ngày Ba Mươi Tết, địa điểm vẫn là ở nhà Tống Văn Bân, tất cả mọi người trong nông trường tụ tập lại với nhau, cùng nhau đón cái Tết Nguyên Đán đáng nhớ này.

Bữa cơm tất niên vô cùng phong phú, chiên xào nấu hấp, Hứa Hằng Châu trổ hết tài nghệ của mình, một nhóm người hân hoan vây quanh bàn ăn. Ngay cả bé Bình An cũng được bế ra cho ăn một chút lòng đỏ trứng trộn nước cơm sền sệt.

Lão Trịnh giơ ly rượu lên uống cạn một hơi, mặt đỏ tía tai hét lên một tiếng: “Ăn ngon uống đã không nhớ nhà!”

Những người khác cùng nâng ly, không ai nói lời này chú ta nói không đúng lúc, mọi người cười uống cạn rượu trong ly, trong lòng có bao nhiêu buồn bã chỉ có mình họ rõ.

Sau Tết Nguyên Đán, Hứa Hằng Châu và Hướng Thần cũng nên quay về. Trước và sau Tết Nguyên Tiêu, trường học trong thôn sẽ khai giảng, hai người họ một người là hiệu trưởng, một người là giáo viên bộ môn, nên đều phải về trước để chuẩn bị.

Dù không nỡ cũng phải đi, lề mề ở lại thêm mấy ngày, cuối cùng vẫn đến lúc chia tay.

Tống Văn Bân đi cùng họ, lái xe đưa họ đến thành phố để bắt xe rồi lái xe về. Chung Bình chuẩn bị đồ ăn khô cho họ ăn trên đường, trước khi đi còn dặn dò tha thiết, trên đường phải chú ý an toàn.

Cô giáo Đàm nắm tay Hướng Thần không nói một lời, nhưng sự lưu luyến trong mắt lại có thể thấy rõ ràng.

Nhóm Lão Lý cùng nhau ra đến cổng tiễn họ. Trước khi lên xe, Hướng Thần lại nhìn về phía sau một cái, bé Bình An đang được ôm trong lòng mẹ. Con bé còn quá nhỏ nên không hiểu chia ly là gì, thấy anh trai nhìn qua thì lập tức vươn cánh tay nhỏ gọi “anh… anh”, đòi Hướng Thần bế con bé.

Hướng Thần suýt rơi nước mắt, cố gượng nặn ra một nụ cười với bé Bình An, nhưng không thể nói thêm lời nào nữa, quay người nhảy lên xe.

Bé Bình An chớp chớp mắt, lại kéo mẹ một cái, không hiểu sao anh không để ý con bé. Chung Bình ôm bé Bình An dỗ: “Tết năm sau anh lại tới đây thôi.”

Xe khởi động rồi dần dần chạy xa trong tầm mắt của mọi người, bé Bình An ngơ ngác nhìn chiếc xe chạy về phía xa, hình như đột nhiên hiểu ra điều gì nên òa một tiếng khóc thật to.

Tiếng khóc của trẻ con cao vút và xuyên thấu truyền vào trong xe, ba người đàn ông trên xe đều không dễ chịu trong lòng.

Mắt Hướng Thần đỏ hoe, ngửa cổ nhìn về phía sau, lẩm bẩm nói: “Bé Bình An đang khóc kìa…”

Hứa Hằng Châu vỗ vỗ lưng cậu, an ủi nói: “Không sao. Đợi mùa đông năm sau chúng ta lại đến.”

Ánh mắt Hướng Thần dán vào phía sau xe không rời, những người đến tiễn vẫn còn đó. Xe chạy càng xa, bóng hình mọi người càng lúc càng nhỏ, dần dần không nhìn rõ.

Tiếng khóc của bé Bình An dường như vẫn văng vẳng bên tai, Hướng Thần lẩm bẩm nói: “Đúng, em sẽ còn quay lại…”

 —

Bảy Năm Sau

Bên bờ sông mùa hè luôn nhộn nhịp cực kỳ, trẻ con bắt cá bắt tôm dưới sông, thanh niên bơi lội thỏa thích trong nước. Ngay cả những cô gái đến tuổi gả chồng cũng muốn nhân cơ hội giặt quần áo rửa rau mà ra bờ sông dính chút nước lạnh giải nhiệt.

Đương nhiên còn có một số lợi ích ngoài lề, mấy cô gái trẻ tụ tập bên bờ sông, vừa giặt quần áo vừa cười đùa nói chuyện riêng tư.

Đầu tiên là mấy cô gái trẻ xúm trêu chọc một cô gái nhỏ tuổi hơn xíu. Cô ấy đã đính hôn với một chàng trai trong thôn, chỉ chờ ngày đến là gả đi. Lúc này chàng trai đó đang thi bơi với người khác dưới sông.

Các chàng trai xuống sông đương nhiên sẽ không mặc đồ chỉnh tề. Ai mặc được cái quần đùi to đã coi như giữ kẽ lắm rồi, đa số là c** q**n áo nhảy ùm xuống nước.

Cô gái nhỏ bị trêu chọc mấy câu, mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Người khác trêu cô ấy nói không lại nên kéo một người nhỏ tuổi hơn cô ấy ra làm bia đỡ đạn: “Hoa Ni đừng có cười chị nhá. Thầy giáo Tiểu Hứa cũng ở đó, có phải em đến xem cậu ấy không?!”

Hoa Ni năm nay đã gần mười bảy tuổi, ở nông thôn cũng coi như là đã đến tuổi có thể tính đến chuyện gả chồng được rồi. Bình thường cô ấy cũng hay phải nghe những lời như vậy nhất, chỉ cần nhắc một chút thôi cũng đỏ mặt mất nửa ngày.

Bị chỉ đích danh nói thẳng toẹt ra, Hoa Ni lập tức nổi giận, tạt nhẹ nước vào cô gái kia, đỏ mặt nói: “Nói gì đó, thầy giáo Tiểu Hứa là người các cô có thể tung tin đồn linh tinh sao.”

Trước đây cô ấy còn gọi tên Hướng Thần, nhưng theo tuổi tác tăng lên cùng với danh tiếng Hướng Thần và Hứa Hằng Châu trong thôn ngày càng lớn, thậm chí còn lan ra cả xã, dần dần cô ấy cũng giống với những thôn dân khác gọi Hướng Thần là thầy giáo Tiểu Hứa.

Một cô dâu trẻ mới cưới cười nói: “Chúng tôi nào dám tung tin đồn nhảm về thầy giáo Tiểu Hứa, không phải hai người lớn lên cùng nhau từ nhỏ, có cảm tình thân thiết sao.”

Khuôn mặt Hoa Ni đỏ bừng, một cô gái đang cắm đầu giặt quần áo bên cạnh đột nhiên xen vào nói: “Trai gái trong thôn chúng ta ai mà chẳng lớn lên cùng nhau. Nếu thực sự nói cảm tình thân thiết thì Hoa Ni và Thạch Đầu mới đúng kìa, từ lúc còn mặc quần thủng đít đã chơi cùng nhau rồi, cần gì phải lôi kéo thầy giáo Tiểu Hứa nhà người ta.”

Hoa Ni bị nói đến mức sắc mặt tái nhợt, cô gái lúc đầu trêu chọc cô ấy thực ra có quan hệ khá tốt với cô ấy, nghe vậy trừng mắt nhìn cô gái đó, hậm hực nói: “Cóc ghẻ muốn ăn thịt thiên nga.”

Động tác trên tay cô gái đó cứng đờ, quay đầu trừng cô ấy: “Lời cô nói là ý gì!”

“Tôi nói cô à? Cô gấp cái gì thế?!”

“Cô…”

“Này, đừng cãi nhau!” Bác gái lớn tuổi hơn vội vàng ngăn hai người suýt đánh nhau lại: “Chuyện có gì lớn đâu, đúng là con gái trẻ tuổi nên da mặt mỏng mà. Thím nói cho các cháu biết nhé, với nhân phẩm ngoại hình của thầy giáo Tiểu Hứa, cô gái nhà nào trong thôn chúng ta mà không thầm thương trộm nhớ.”

“Đúng vậy chứ.” Một bác gái phụ họa nói: “Không chỉ trong thôn chúng ta đâu. Lần trước người thôn Thượng Lâm đó đến thôn chúng ta nói là đưa em trai đi học, mà lại tha thiết nhìn thầy giáo Tiểu Hứa nhà chúng ta không muốn đi, tâm tư đó tưởng ai không nhìn ra chắc.”

“Cả người ở xã đó nữa, giáo viên gì đó nhìn cũng khá xinh đẹp, nghe nói là ở thành phố huyện đấy, còn nói muốn điều thầy giáo Tiểu Hứa nhà chúng ta đi. Thật là, tôi chỉ hận không thể đuổi cô ta ra ngoài.”

“Đừng nói các cô gái nhỏ, nếu tôi trẻ lại hai mươi tuổi tôi cũng thèm chứ! Thầy giáo Tiểu Hứa nhà chúng ta, nói như nào nhỉ, lần trước thằng nhà tôi nói một câu hình như là giống cái gì trong đàn gà ấy nhỉ…”

“Hạc giữa bầy gà!” Một cô gái nhỏ xen vào nói.

Mấy năm nay giáo dục của thôn Đại Hà phát triển rất tốt. Trong bảy năm, từ hai gian nhà đất ban đầu đã phát triển thành một trường học hoàn chỉnh, học sinh tại trường có hơn tám trăm em, giáo viên hơn mười người.

Trong số học sinh tốt nghiệp từ trường tiểu học thôn Đại Hà, hiện tại có hơn tám mươi người có trình độ cấp hai, mười ba người có trình độ cấp ba. Tỷ lệ học sinh lứa đầu của trường tiểu học thôn thi đỗ cấp hai cao đến kinh ngạc, lên tới bảy mươi phần trăm, hơn ba mươi học sinh lớp chọn do Hướng Thần và Hứa Hằng Châu dẫn dắt còn đỗ cấp hai với tỷ lệ một trăm phần trăm.

Không những thế, học sinh lớp này dùng ba năm học xong chương trình năm năm rồi nhảy lớp sớm vào cấp hai, gây chấn động toàn bộ thành phố huyện. Hướng Thần và Hứa Hằng Châu cũng từ đó nổi danh xa gần, trường học thôn Đại Hà càng trở thành trường danh tiếng, không chỉ có trẻ em ở các thôn lân cận đến đăng ký mà ở xã cũng có không ít.

Thôn Đại Hà trở thành thôn giáo dục nổi tiếng gần xa, Trần Hữu Sơn hận không thể cung phụng hai anh em họ, những chuyện liên quan đến trường học càng là ủy thác toàn quyền cho Hứa Hằng Châu. Chỉ cần họ có thể mang lại thành tích, nói gì ông cũng chịu.

Cũng vì vậy, thôn Đại Hà càng coi trọng giáo dục, trẻ em bất kể lớn nhỏ trai gái phần lớn đều được đưa đến trường đọc sách mấy năm, ít ra không thể làm người mù chữ. Dần dần thấm nhuần, mọi người đều có thể nói vài câu thành ngữ tục ngữ rất văn hóa.

“Đúng vậy chứ, hạc giữa bầy gà!” Bác gái lớn tiếng đồng tình, cảm thấy câu này nói thật hay, cực kỳ chính xác. Nếu không sao lại nói là lời của người có học chứ, những người thô kệch như họ làm sao nói ra được như vậy.

“Trong thôn chúng ta, không, khắp mười dặm tám xã không tìm ra được người thứ hai như thầy giáo Tiểu Hứa đâu đấy.” Một bác gái cảm thán nói.

“Ai nói, không phải còn có Hiệu trưởng Hứa sao!”

Lời vừa dứt, không khí náo nhiệt im lặng một khoảnh khắc kỳ lạ. Những người phụ nữ đang nói chuyện nhìn nhau mấy lần, một bác gái mới gượng gạo mở lời: “Hiệu trưởng Hứa à, không thể so sánh được đâu, nhìn đã biết là không phải cùng một loại người rồi.”

Một cô gái trẻ hướng ngoại hơn cũng hạ giọng nói: “Cũng đúng. Nói thật, hai anh em thầy giáo Tiểu Hứa và Hiệu trưởng Hứa đều có ngoại hình đẹp hiếm có. Nhưng cũng không biết tại sao, tôi vừa nhìn thấy Hiệu trưởng Hứa đã sợ đến chân cũng mềm nhũn, hận không thể tránh anh ấy mà đi đường vòng, ai dám tơ tưởng anh ấy chứ! Đâu như thầy giáo Tiểu Hứa, hòa nhã hiền lành, nhìn thấy thôi mà tôi đã vui vẻ trong lòng.”

Những người khác đều gật đầu cảm thấy có lý, sống trong một thôn nhiều năm như vậy, trực tiếp hay gián tiếp đều tiếp xúc với anh em nhà họ Hứa. Hiệu trưởng Hứa thành thật mà nói thì cũng không làm ra vẻ gì, nói chuyện với người khác cũng đều khách sáo lịch sự, nhưng lại khiến người ta không dám tự ý làm càn trước mặt anh.

Hoa Ni càng gật đầu lia lịa, cô ấy tiếp xúc với Hứa Hằng Châu còn nhiều hơn. Hồi nhỏ cô ấy còn từng đến nhà Hướng Thần ăn cơm nữa. Sau này giáo dục trong thôn phát triển, phần lớn trẻ con đều được đi học, cô ấy cũng được đi học.

Tiếc là cô ấy không có năng khiếu gì, thành tích học tập không tốt, Hướng Thần liền thường xuyên phụ đạo cho cô ấy. Mỗi lần đến nhà Hướng Thần, cô ấy đều cực kỳ sợ gặp anh cậu. Rõ ràng hiệu trưởng Hứa cũng không làm gì, cô ấy cứ tự hoảng sợ trong lòng, còn sợ hơn cả gặp trưởng thôn.

“Cũng có người dám mơ đấy.” Một cô gái trẻ đột nhiên nói: “Lần trước thanh niên trí thức họ Dương đó không phải còn viết thư gì đó cho Hiệu trưởng Hứa à.”

Cô ta nói rồi cười phá lên, những người khác bên cạnh cũng cười theo. Quả thật chuyện này là thanh niên trí thức họ Dương mất mặt lớn rồi.

Hứa Hằng Châu năm nay đã hai mươi lăm tuổi, anh đến thôn Đại Hà nhiều năm như vậy cũng không phải không có người rung động. Dù sao ngoại hình nhân phẩm đều là hạng nhất, tuy gia đình hơi neo người một chút nhưng người ta có năng lực, đứa em trai duy nhất cũng không phải là gánh nặng. Vậy nên người rung động cũng nhiều lắm.

Ban đầu còn có bà mối đến mai mối, trong thôn ngoài thôn đều có, lúc đó còn có con gái nhà cán bộ xã nào đó thích anh, chết sống đòi gả cho anh. Cũng không biết anh xử lý thế nào mà sau này đều không có tin tức.

Anh cũng bày tỏ thái độ rõ ràng, tạm thời không nghĩ chuyện cưới hỏi.

Mọi người đều nghĩ là anh còn tơ tưởng quay về thành phố chứ gì, dù sao nhiều thanh niên trí thức không muốn kết hôn với người địa phương là vì còn ấp ủ ý nghĩ quay về thành phố.

Nhưng sau này, danh tiếng họ truyền ra ngoài, trường học trong huyện cũng muốn tuyển họ, hộ khẩu cũng có thể chuyển lên đó nhưng hai người này lại không đồng ý. Người thôn Đại Hà biết ơn họ, càng kính trọng họ hơn, nhưng cũng thực sự không thể hiểu nổi tại sao.

Thời gian lâu rồi cũng không ai mất mặt lao lên nữa, người ta không bằng lòng chẳng lẽ còn cưỡng ép được? Chọc giận hai anh em này nhỡ đâu họ giận rồi chuyển lên thành phố, ai ngăn được?!

Kết quả yên tĩnh mấy năm lại xảy ra một chuyện cười. Mấy năm nay không ngừng có thanh niên trí thức được phân công đến, ký túc xá thanh niên trí thức đã được mở rộng một lần. Nửa năm trước lại đến một đợt thanh niên trí thức mới, trong số thanh niên trí thức mới đến có một thanh niên trí thức nữ họ Dương.

Lúc họ đến, Hứa Hằng Châu vừa hay đi lên huyện giải quyết công việc, tiện thể đón họ về. Chỉ một lần tiếp xúc này, anh thậm chí không nói mấy câu với thanh niên trí thức họ Dương mà không biết sao lại bị cô ta để ý.

Thanh niên trí thức họ Dương đến thôn xong liền hỏi thăm chuyện của Hứa Hằng Châu, đương nhiên cũng biết anh không có vợ không có người yêu, hoàn toàn không quan tâm đến vấn đề này.

Nhưng thanh niên trí thức họ Dương lại cảm thấy, Hứa Hằng Châu không phải không quan tâm mà là xung quanh không có ai xứng đôi với anh, anh đang chờ một cô gái xứng đôi với anh xuất hiện.

Không sai, cô ta chính là cô gái đó.

Thế là thanh niên trí thức họ Dương liền biểu diễn cho những người đồng hương thôn Đại Hà xem một màn con gái thành phố tán tỉnh đàn ông như thế nào. Đầu tiên là liên tục lảng vảng ở trường tiểu học thôn, cố gắng ngẫu nhiên gặp Hứa Hằng Châu.

Đáng tiếc mỗi lần Hứa Hằng Châu đều đi cùng Hướng Thần, đôi khi bên cạnh còn có đám Lâm Gia Ngôn Tưởng Miểu, thanh niên trí thức họ Dương ngay cả cơ hội nói chuyện riêng cũng không tìm được.

Cô ta ám chỉ rõ ràng, muốn Hứa Hằng Châu nói chuyện riêng với cô ta, hoặc bảo Hướng Thần tránh đi. Kết quả bất kể là Hứa Hằng Châu hay Hướng Thần, đều như khúc gỗ, Hướng Thần đứng yên không động đậy bên cạnh anh cậu, trên mặt hận không thể viết mấy chữ: “Không đi đấy, cô làm gì tôi!”

Hứa Hằng Châu còn ghê gớm hơn, anh cực kỳ mất kiên nhẫn hỏi cô ta, mắt có phải bị tật gì không mà cứ liếc qua liếc lại mãi, sắp thành mắt lé rồi.

Thanh niên trí thức họ Dương ấm ức biết bao! Dùng hết toàn bộ sức lực kiềm chế cảm xúc mới không khóc tại chỗ.

Nhưng thanh niên trí thức họ Dương này đặc biệt kiên trì, bị đả kích cũng không hề bỏ cuộc mà quay về đổi sang cách khác, cô ta viết thư cho Hứa Hằng Châu.

Viết thư, cái này không đơn giản rồi, tình cảm đồng chí cách mạng cả đời là phải được thiết lập như vậy mới có bảo đảm. Thanh niên trí thức họ Dương bày tỏ ý muốn thiết lập tình bạn đời cách mạng với Hứa Hằng Châu trong thư.

Đương nhiên, loại thư kết bạn như này nịnh bợ thổi phồng là bắt buộc, không chỉ phải khen Hứa Hằng Châu một tràng mà cũng phải khen bản thân mình một tràng. Để làm nổi bật sự ưu tú của mình, thanh niên trí thức họ Dương còn lấy những cô gái khác ra để so sánh, giọng điệu không thiếu sự coi thường.

Đáng tiếc thanh niên trí thức họ Dương cũng không may mắn cho lắm, khi gửi thư cũng không kiểm tra kỹ lưỡng nên để nhầm thư lên bàn làm việc người khác, còn bị giáo viên ở bàn đó vô tình kẹp vào một chồng vở bài tập của học sinh.

Học sinh nhận được lá thư này cũng thấy rất kỳ lạ. Trẻ con nghịch ngợm với tính tò mò cao trực tiếp mở thư ra. Lắp bắp đọc cho các bạn cùng lớp nghe, gặp chữ không biết thì một đám học sinh vây quanh cùng nhau nhận mặt chữ.

Thanh niên trí thức họ Dương nổi tiếng nhờ một lá thư.

Lần đả kích này quá lớn, cô gái trọng sĩ diện như thanh niên trí thức họ Dương mất hết thể diện, rất lâu không dám xuất hiện trước mặt mọi người.

Vì cô ta hạ thấp cả những thanh niên trí thức nữ khác cũng như các cô gái trẻ trong thôn, nên mọi người đều bất bình với cô ta, vui vẻ xem cô ta làm trò hề.

Sau lần này, thanh niên trí thức họ Dương lại chặn Hứa Hằng Châu một lần, lấy hết can đảm hỏi anh, anh nghĩ gì về lá thư cô ta viết.

Hứa Hằng Châu vẻ mặt ngơ ngác: “Thư gì?”

Thanh niên trí thức họ Dương khóc thút thít chạy đi, sau đó không còn lảng vảng trước mặt Hứa Hằng Châu nữa.

Lúc này thanh niên trí thức họ Dương được nhắc đến, một nhóm phụ nữ giặt quần áo đều cười phá lên, ai muốn bị coi thường như thế? Họ sống yên lành không đắc tội với thanh niên trí thức họ Dương đó còn bị lôi ra dẫm đạp để tôn cô ta lên. Mọi người đều không ưa cô ta nên thoải mái chê cười cô ta.

“Đúng rồi, không phải còn có thanh niên trí thức họ Tề thích thầy giáo Tiểu Hứa nhà chúng ta sao.” Một cô gái trẻ đột nhiên nói: “Các cô nói xem sao những thanh niên trí thức nữ này không ai biết giữ ý vậy.”

“Cháu nói lời này cũng không đúng đâu.” Một bác gái thật thà hơn nhíu mày khuyên nhủ: “Trong lòng thầm thương thầy giáo Tiểu Hứa đâu chỉ có mình cô ta, cô ta lại không làm chuyện gì xấu.”

Họ ghét thanh niên trí thức họ Dương là vì cô ta dẫm các cô gái trong thôn xuống để tâng mình lên trước, thanh niên trí thức họ Tề này thực ra cũng khá yên phận, yêu thầm cũng không phạm tội.

Cô gái trẻ bị nói thì bất mãn vung vẩy cái chày giặt. Thực ra phần lớn trong số họ đều đã kết hôn nên cũng không tơ tưởng gì đến Hướng Thần nữa. Nhưng mà nếu Hướng Thần thực sự hẹn hò kết hôn với một thanh niên trí thức nữ, trong lòng họ sẽ rất khó chịu.

“Ấy ấy, kia có phải thanh niên trí thức họ Tề không?” Một cô gái hạ giọng kinh ngạc kêu lên.

Những người khác lập tức nhìn theo hướng cô ấy chỉ, bên bờ sông gần chỗ các chàng trai bơi lội có một cô gái trẻ duyên dáng thanh thoát đang đứng, Trên khuôn mặt trắng trẻo của cô ấy ửng lên màu hồng đáng yêu, không biết là bị nắng chiếu hay là xấu hổ vì gặp được người trong mộng.

“Đến tìm thầy giáo Tiểu Hứa đó.”

“Sao lại đứng đó vậy trời? Chỗ đó có nhiều thanh niên không mặc quần áo như thế, thật là không biết xấu hổ mà!”   

“Còn vẫy tay nữa, cô ta muốn làm gì vậy?”   

Mấy cô gái mang theo ghen tị buồn bã nói, mỗi người một câu nói không ngừng, chê bai cô thanh niên trí thức họ Tề đó một lượt từ đầu đến chân.   

Hoa Ni thẫn thờ nhìn về phía bên kia, đột nhiên nhớ đến lời mẹ cô nói: “Hoa Ni à, con cũng lớn rồi, sau này phải chú ý nhiều hơn. Đợi qua thêm hai năm nữa, mẹ sẽ tìm cho con một chàng trai tốt trong thôn. Sau này luôn ở trong tầm mắt mẹ cũng không sợ bị người ta bắt nạt.”   

Hoa Ni biết mẹ cô ấy muốn nói gì, mẹ đoán được tâm tư của cô ấy nên mới nói những lời này với cô ấy. Cô ấy biết, cô ấy luôn biết, hai người họ không phải cùng một kiểu người nên từ trước đến nay không dám mơ đến chuyện sau này, cô ấy chỉ đặt người ấy trong lòng, âm thầm mơ mộng một chút thôi.   

“Hoa Ni, quần áo của cô kìa!”   

Hoa Ni bừng tỉnh, lúc này mới phát hiện chiếc áo đang giặt trên tay đã trôi xa theo dòng nước.   

Hoa Ni vội vàng đá giày ra, lội nước đi vớt quần áo. Đáng tiếc cô ấy hành động hơi chậm, quần áo đã trôi về hạ lưu theo dòng nước.   

Không sợ quần áo bị mất, nhưng mà phía dưới còn có không ít trẻ con đang nghịch nước bắt tôm cá nhỏ, nếu bị đám khỉ nghịch ngợm đó nhặt được thì khó tránh khỏi một đợt trêu chọc.   

Quả nhiên, Hoa Ni vội vã đuổi theo, thấy sắp bắt kịp rồi, chiếc áo sơ mi màu hồng trắng có hoa nhí bị một thằng bé c** tr*n vớt lấy.   

“Ôi, nhặt được một chiếc áo hoa kìa!”   

Thằng bé giơ áo lên vẫy hai cái, lúc Hoa Ni vươn tay ra giật lấy còn cười hì hì quăng cho người bạn nhỏ ở gần đó.   

“Trả lại cho chị!” Hoa Ni vội vàng nói.   

“Lại đây lại đây, chị đến giật đi!” Thằng bé như con khỉ nghịch ngợm cuối cùng cũng tìm được chút niềm vui. Nếu là một bác gái lớn tuổi thì nhất định sẽ xách nó lên tét mông rồi, chỉ có cô gái trẻ tuổi như Hoa Ni mới bị chúng trêu chọc.   

Chiếc áo hoa nhí bay qua bay lại trên không trung, Hoa Ni vã mồ hôi vì sốt ruột, chạy qua chạy lại giữa mấy thằng bé, mắt dán chặt vào quần áo của mình. Không chú ý, Hoa Ni giẫm phải một tảng đá mọc rêu, chân trượt một cái, suýt chút nữa ngã xuống bãi bồi ven sông.   

May mà một cánh tay duỗi ra, đỡ lấy cô ấy: “Cẩn thận.”   

Hoa Ni xoa xoa lồng ngực đang đập quá nhanh, thở phào một hơi. Nếu thực sự ngã xuống bãi bồi ven sông thì nhất định sẽ ướt sũng toàn thân. Quần áo mùa hè mỏng nhẹ, sau khi bị ướt sẽ dính vào người, đối với cô gái mới lớn đang phát triển cơ thể thì quả thực là quá xấu hổ.   

“Cảm ơn…” Tiếng cảm ơn của Hoa Ni nghẹn lại trong cổ họng, nhịp tim vừa phục hồi ổn định lại nhanh hơn, vang lên bên tai như tiếng trống, xấu hổ đến mức cô ấy muốn đưa tay che lại sợ người bên cạnh này nghe thấy.   

Hướng Thần đứng bên cạnh thấy cô ấy nhìn qua liền cong mắt cười, cậu vừa leo ra khỏi sông còn chưa kịp mặc áo, chỉ mặc một chiếc quần đùi ướt sũng dính sát vào người.   

Cậu năm nay đã mười tám tuổi, dáng người thiếu niên mới lớn thẳng tắp như một cây thông. Dáng người thiếu niên trong thời kỳ phát triển nhìn không vạm vỡ, thậm chí còn hơi mỏng manh, eo thon gọn, chân tay dài. Trên cánh tay và chân phủ một lớp cơ bắp mỏng tràn đầy sức sống mãnh liệt.   

Ánh nắng mùa hè trong suốt rọi lên người Hướng Thần, làn da dính nước dường như đang lấp lánh, cậu vốn đã thích cười, nụ cười dưới ánh nắng gần như khiến Hoa Ni nhìn đờ đẫn.   

“Cảm ơn…” Hoa Ni nuốt nước bọt, cuối cùng vẫn nói ra câu nói nghẹn trong cổ họng.   

Hướng Thần cười thoải mái: “Có gì mà phải cảm ơn.”   

Giọng nói của cậu cũng thay đổi nhiều, lúc nhỏ thì quá mềm mại, qua thời kỳ vỡ giọng, giọng nói lại trong trẻo hơn nhiều, nhưng chất giọng hình như vẫn mang theo nét trẻ con không rõ ràng nhưng nghe rất đặc biệt, giống như có một chiếc bàn chải nhỏ quẹt hai cái trên tai.   

Bản thân cậu chê giọng nói không đủ nam tính, nên giống như giọng anh cậu trầm thấp mới quyến rũ, mấy cô gái nhỏ trên mạng ở thời đại của cậu trước khi xuyên không hay tả loại giọng này là làm cho tai mang bầu luôn.   

Oán niệm của Hướng Thần người khác không hề biết, nhiều cô gái nhỏ còn khá thích giọng nói của cậu, ít nhất màu đỏ trên mặt Hoa Ni hình như lại càng đậm hơn một chút.   

“Đứng vững rồi.” Hướng Thần buông cánh tay Hoa Ni ra, đi về phía mấy cậu bé nghịch ngợm.   

Mấy đứa trẻ đó từ lúc Hướng Thần đi tới đã chen chúc nhau đẩy qua đẩy lại không dám gây rối nữa. Mặc dù chúng không phải là học sinh trong lớp Hướng Thần nhưng đều nhận ra Hướng Thần, kính sợ cậu nên cũng không dám làm loạn trước mặt cậu nữa.   

“Đưa qua đây nào.” Hướng Thần vươn tay, một thằng bé bị đồng bọn nhỏ đẩy ra, loạng choạng hai cái mới đứng vững trước mặt Hướng Thần, run tay đưa áo của Hoa Ni cho cậu.   

Hướng Thần lạnh mặt trừng mắt nhìn chúng một cái, dạy dỗ đầy uy nghiêm: “Trêu chọc người khác vui lắm à? Còn nghịch ngợm như vậy, có phải bài tập quá ít không hả?”   

Mấy đứa trẻ sợ đến mức nước mắt suýt trào ra, khó khăn lắm mới được nghỉ hè, sao có thể thêm bài tập được!   

“Huhu, thầy giáo Tiểu Hứa, chúng em sai rồi…” Một đứa nhát gan đã sợ đến khóc, thút thít xin tha với Hướng Thần: “Thầy ơi, thầy đừng thêm bài tập cho chúng em mà…”   

Hướng Thần thấy nó khóc thảm thiết thì trong lòng cũng thấy hơi có lỗi, biểu cảm cũng dịu lại: “Biết sai là tốt rồi, lại đây xin lỗi chị Hoa Ni đi, Chị ấy tha thứ cho các em thì không thêm bài tập.”   

Mấy thằng bé như ong vỡ tổ chạy đến trước mặt Hoa Ni, tranh nhau xin lỗi Hoa Ni, mắt nhìn cô ấy mong chờ, chỉ sợ cô ấy không muốn tha thứ cho chúng.   

Mặt Hoa Ni vẫn còn đỏ, cô ấy tự cảm thấy mặt mình nóng ran, đầu cũng không dám ngẩng lên vội vàng nói một câu: “Không sao.”   

Mấy đứa trẻ lại nhìn về phía Hướng Thần, thấy cậu gật đầu rồi mới xô đẩy nhau chạy đi.   

“Của cậu này.” Hướng Thần đưa áo cho Hoa Ni.   

Hoa Ni vươn tay nhận lấy, vẫn cúi đầu không dám nhìn cậu, Hướng Thần chớp chớp mắt, hơi ngơ ngác cúi đầu quan sát xung quanh mình.   

Không có vấn đề gì mà, mọi người đều mặc như thế. Cậu ăn mặc còn coi như kín đáo đó, dưới sông còn có người tr*n tr**ng kia kìa.   

Cuối cùng cậu chỉ có thể kết luận là cô gái nhỏ quá xấu hổ, nhưng nghĩ lại cậu c** tr*n đứng trước mặt người ta quả thật không tốt lắm, gãi đầu chào Hoa Ni: “Vậy tớ đi trước đây, cậu từ từ giặt nhé.”   

Hoa Ni cúi đầu “ừ” một tiếng. Hướng Thần liền lùi lại mấy bước, lên bờ từ bãi cạn bên kia.

Vừa lên bờ liền bị người chặn ngay, cô thanh niên trí thức họ Tề mới đến đã đợi một lúc rồi, má ửng hồng đứng trước mặt Hướng Thần, nhìn qua còn thấy khá đáng yêu.   

Đáng tiếc Hướng Thần học theo anh cậu làm ra vẻ lòng dạ sắt đá, cũng không có sắc mặt tốt đối với cô gái nhỏ xinh đẹp ngượng ngùng kia, thậm chí còn không bằng lúc đối với Hoa Ni. Dù sao Hoa Ni là bạn chơi thuở nhỏ của cậu, cô gái này lại toàn gây rắc rối cho cậu.   

Hướng Thần còn nhớ, lần trước không biết cô gái này chọc giận anh cậu như thế nào, anh cậu không tiện chấp nhặt với một cô gái nhỏ nên túm lấy cậu xả giận, cho cậu ăn mướp đắng xào liền tù tì ba ngày, đến mức Hướng Thần cảm thấy mình cũng suýt chút nữa biến thành một quả mướp đắng luôn rồi.   

“Đồng chí Tề, cô có chuyện gì không?” Hướng Thần nhặt quần áo của mình lên, không bận tâm cơ thể còn dính nước mà mặc luôn vào, vừa cài cúc vừa đi về, bày tỏ rất rõ ràng thái độ không muốn nán lại tán gẫu với thanh niên trí thức họ Tề.   Thanh niên trí thức họ Tề hình như không cảm nhận được sự từ chối của cậu, cười tủm tỉm đi bên cạnh Hướng Thần, theo cậu quay về: “Không có chuyện gì quan trọng lắm, chỉ là muốn mượn thầy giáo Tiểu Hứa mấy cuốn sách đọc thôi ạ.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn