“Không cần nắm chặt tay lái như vậy đâu ạ, nới lỏng một chút.”
“Chân ga và chân phanh đừng đạp hết cỡ trong một lần, nhả ra một chút.”
“Đúng, cứ như vậy…”
Chiếc xe tải quân sự cũ nát chạy ổn định một đoạn, những người vây xem đều thở phào nhẹ nhõm, Lão Trịnh đến hóng chuyện kinh ngạc nói: “Lão Tống được đấy, thế mà học được thật kìa.”
Hướng Thần hếch cái cằm nhỏ, không muốn bắt chuyện với chú ta. Lúc anh cậu mới đề nghị dạy chú cậu lái xe, chú cậu cũng cảm thấy không học được. Khó khăn lắm mới thuyết phục được thì chú Trịnh này lại đến dội một gáo nước lạnh, thật là tức hết cả mình.
May mà chú cậu một khi đã quyết tâm thì không dễ dàng đổi ý nữa, nếu không chẳng phải đã bỏ lỡ một cơ hội sao. Xem chú lái chiếc xe đó kìa, khá trơn tru đấy.
Hứa Hằng Châu quyết định dạy Tống Văn Bân lái xe cũng là vì tính toán lâu dài cho họ sau này. Nông trường này của họ quá hẻo lánh, không có phương tiện đi lại thì về cơ bản là bị mắc kẹt ở đây. Có một chiếc xe thì làm gì cũng tiện lợi hơn nhiều.
Hơn nữa anh cũng đã nói với Tống Văn Bân về kế hoạch nuôi cừu ở nông trường. Tống Văn Bân nghe xong rất đồng tình, nhưng như vậy thì sau này cơ hội ra ngoài giải quyết công việc chắc chắn sẽ nhiều lên. Trông chờ cấp trên phái xe hoặc sắp xếp cho họ một tài xế chuyên dụng? Có mà đợi đến mùa quýt.
Tống Văn Bân nghe lời Hứa Hằng Châu nên cắn răng dốc lòng học lái xe với đứa cháu trai lớn. Dù sao cũng là con cháu nhà mình cũng không cần sợ mất mặt, học được là chuyện tốt, không học được cũng đã cố gắng hết sức rồi. Là một người đàn ông lớn, sao có thể gặp chuyện là rút lui.
May mà khả năng phối hợp cơ thể của Tống Văn Bân không kém, Hứa Hằng Châu dạy cũng không giấu giếm, dốc hết sức dạy, Tống Văn Bân học cũng nghiêm túc, rất nhanh đã nắm bắt được phương pháp.
Học được mấy ngày, đã có thể dưới sự chỉ dẫn của Hứa Hằng Châu, tự mình lái xe ra một đoạn, chạy vòng quanh khu vực cũng rất trơn tru.
Mọi người trong nông trường đều vui mừng khôn xiết, Tống Văn Bân có thể học được lái xe, tuyệt đối có lợi ích cho họ. Trước đây lúc người họ Ba còn ở đây tuy mỗi lần đòi lợi lộc hơi nhiều, nhưng ít ra còn có thể mang về cho họ một số nhu yếu phẩm. Không đến mức như bây giờ, cho dù có tiền cũng không tiêu được, cô giáo Đàm suýt chút nữa bệnh chết vì không có thuốc.
Tống Văn Bân học lái xe, Hứa Hằng Châu và Hướng Thần cũng không rảnh rỗi. Hướng Thần mỗi ngày quấn quýt bên cô giáo Đàm nghe bà kể chuyện, học bà cách dạy học sinh. Đầu óc cậu còn khá lanh lợi, cô giáo Đàm cũng thích cậu, không xem cậu là một đứa trẻ mà qua loa có lệ, còn dạy rất tận tâm.
Bản thân Hứa Hằng Châu cũng làm học sinh Một lần tình cờ anh biết được Cố Vân Chi biết nhiều ngôn ngữ nước ngoài, vì vậy học tiếng Nga với y.
Hứa Hằng Châu vốn dĩ cũng biết mấy ngoại ngữ rồi, anh thông minh, nhưng phần lớn thể hiện ở tư duy lý tính, thích kinh tế, không có thiên hướng về ngôn ngữ học. Trước đây để thuận tiện cho công việc thì có từng học tiếng Anh tiếng Pháp tiếng Đức, ba loại này anh khá thành thạo, ngoài ra cũng có thể nói một số ngôn ngữ thông dụng đơn giản, nhưng không bao gồm tiếng Nga.
Hứa Hằng Châu đã lập kế hoạch nhiều lần về việc đợi sau khi loạn lạc kết thúc sẽ sống như thế nào. Anh xuất thân giàu có, chưa từng nghĩ sẽ tự làm khổ mình bằng việc phải sống cuộc sống khổ cực, sau này chắc chắn sẽ không ở lại nông thôn. Anh có vật tư không dùng hết trong không gian nhưng những thứ này không phải là tiền, nhiều thứ không thể đưa ra ngoài trong thời đại này, nên anh vẫn phải tìm cách kiếm tiền.
Đương nhiên, cho dù không có không gian thì chỉ dựa vào đầu óc của Hứa Hằng Châu và tình hình tương lai mà anh biết trước, anh vẫn có thể giàu sụ, nhưng thời điểm thực sự có thể để anh phô diễn tài năng thì cũng phải là sau khi loạn lạc kết thúc mấy năm đã.
Đầu những năm tám mươi có một cách có thể giúp anh kiếm đủ tiền, cho dù sau này làm chuyện khác làm vốn hay rửa tay gác kiếm, mua bất động sản hay làm kinh doanh gì đó đều có thể giúp anh cả đời không lo ăn uống.
Đây không phải là lựa chọn duy nhất của Hứa Hằng Châu, chỉ là con đường này kiếm tiền nhanh, hơn nữa tác dụng của không gian được khuếch đại vô hạn, rất có lợi cho anh.
Anh vẫn chưa quyết định có nên nắm bắt cơ hội này hay không, nhưng điều này cũng không thể ngăn anh làm tốt công tác nền tảng trước, học tiếng Nga chính là vì điều này.
Những điều này Hướng Thần đều không biết, Hứa Hằng Châu luôn quen tự tin tuyệt đối rồi mới mở lời, hoặc là cứ thế làm luôn. Hướng Thần chỉ nghĩ anh cậu thực sự hiếu học như vậy, đi đến đâu cũng không quên học kiến thức mới, thông minh lại chăm chỉ, cậu không đủ thông minh thì có tư cách gì mà chơi bời vô bổ.
Thế là Hướng Thần cũng học theo, cậu rất muốn học tiếng Anh, trước khi xuyên không cũng học rồi chỉ là học không tốt, cấp ba nhàng nhàng mà đại học thì cũng chỉ đủ điều kiện ra trường, khả năng nói càng không thể khoe ra.
Nhưng thấy Cố Vân Chi khá bận, cậu liền theo học tiếng Nga trước đã, định sau này về rồi học tiếng Anh với anh cậu sau.
Thế là những ngày trước Tết cứ thế trôi qua. Buổi sáng, Hứa Hằng Châu dạy Tống Văn Bân học lái xe, Hướng Thần theo cô giáo Đàm học kiến thức liên quan đến giáo dục cùng kỹ năng sư phạm.
Buổi chiều, Cố Vân Chi mở lớp dạy tiếng Nga, Hứa Hằng Châu và Hướng Thần cùng học. Đương nhiên chuyện này phải giấu Lão Trịnh và lão Tôn, mặc dù hai người này hiện tại đối xử khá tốt với bọn họ nhưng cũng không dám đánh cược. Đã đến nước này rồi mà còn náo loạn thêm một lần nữa, người thực sự sẽ bị làm cho tàn phế mất.
Trời càng lúc càng lạnh, ruộng đất đều bị đóng băng, Tống Văn Bân cũng sẽ không ép nhóm Lão Lý phải xuống đồng trong thời tiết này. Bình thường họ chỉ cần chăm sóc hai con cừu đó, cho chúng ăn cỏ khô. Nếu gặp đợt nào Chung Bình làm đậu phụ thì chúng coi như có lộc rồi, bã đậu ăn đến thơm lừng.
Hai ngày đầu cừu mẹ vừa về quả thật bị dọa sợ, ngày thứ hai chỉ có mỗi một ít sữa, Hướng Thần đi xem vắt sữa thất vọng vô cùng. May mà ngày thứ ba lượng sữa đã nhiều hơn, sau khi ăn mấy bữa bã đậu thì một ngày có thể vắt được 1 lít sữa.
Bé Bình An còn quá nhỏ, uống sữa cừu tươi không thể hấp thu hoàn toàn, sữa bột trong nhà cũng còn đủ nên không để con bé tham gia uống thử làm gì.
Sữa cừu vắt ra được đun sôi trong nồi, mỗi người đều được chia một cốc nhỏ, Lão Trịnh chê thứ này yểu điệu chỉ có trẻ con mới uống, không chạm vào. Lão Tôn uống thử một lần xong chê quá tanh, cũng không uống nữa.
Tống Văn Bân thỉnh thoảng uống một chút. Chú cũng không thích mùi vị này, chỉ là biết tốt cho cơ thể nên bị Chung Bình ép uống.
Hứa Hằng Châu lén lút nhét cho Chung Bình một gói trà, còn là loại được nghiền nát đặc biệt, rồi bảo cô bỏ vào sữa cừu nấu để khử mùi tanh, mùi vị quả nhiên tốt hơn nhiều.
Hướng Thần bật cười, cảm thấy đây cũng coi như là trà sữa phiên bản thủ công rồi.
Sữa cừu phiên bản cải tiến như này mọi người dễ chấp nhận hơn nhiều, trước đây nhóm Lão Lý đều phải bịt mũi nuốt vào. Sau này Hướng Thần còn thêm đường vào, tuy mọi người thấy lãng phí nhưng làm như vậy quả thật ngon hơn, thơm ngọt như thế mọi người đều thích uống.
Nhưng không thể lần nào cũng để Hướng Thần thêm đường, cậu thêm vào người khác cũng ngại không dám uống, lần đầu tiên chỉ là nếm thử cái mới mà thôi. Nên sau này họ vẫn uống sữa cừu nấu thông thường, thỉnh thoảng thêm một ít đường coi như là một sự tận hưởng tuyệt vời rồi.
Không cần làm việc nặng, được ăn no còn có sữa cừu bồi dưỡng, sắc mặt của nhóm Lão Lý cải thiện rõ rệt có thể thấy được bằng mắt thường.
Lão Trịnh không tiếp xúc thường xuyên với họ thỉnh thoảng nhìn thấy lại buột miệng nói một câu: “Nhìn không giống đến đây cải tạo nữa.”
Khiến người ta sợ toát mồ hôi lạnh.
Đương nhiên, cơ thể khó khăn lắm mới nuôi dưỡng tốt chắc chắn không thể cố ý làm hỏng nữa. Họ bàn bạc một chút, quyết định sau này chú ý hơn, lúc có người đến kiểm tra thì làm cho nhếch nhác một chút, sẽ không dễ gây chú ý nữa.
Giữa chừng Hứa Hằng Châu lái xe đi ra ngoài hai lần, một lần đi thành phố mua sắm đồ Tết, tiện thể đi đến thôn của người bán cừu mua một ít thịt, còn mua về hai con gà, trứng gà cũng mua một ít.
Đồ Tết được chuẩn bị đầy đủ, Tết đến mọi người cùng nhau ăn uống no say. Cô giáo Đàm và Cố Vân Chi cũng coi như là nửa thầy giáo của Hứa Hằng Châu và Hướng Thần, mời người ta đến nhà ăn cơm cũng có lý có cứ.
Chung Bình vội vã dùng bông Hứa Hằng Châu mang đến may áo bông quần bông giày bông và các vật dụng giữ ấm khác, lén lút làm xong rồi gửi cho nhóm Lão Lý. Nhóm Lão Lý nhận nhiều ân huệ cũng không nói nhiều lời, ghi nhớ tất cả những điều này trong lòng.
Tống Văn Bân cũng làm một chuyện quan trọng, chú chọn một ít rượu thuốc lá cao cấp trong số đồ Hứa Hằng Châu mang đến rồi nhờ Hứa Hằng Châu đưa chú đi gặp lãnh đạo một lần.
Loại chuyện này trước đây chú hoàn toàn chưa làm bao giờ, ý tưởng đương nhiên là của Hứa Hằng Châu đưa ra. Anh hỏi thăm Tống Văn Bân về mấy người phụ trách chức quyền cao cao một chút ở đây, chọn một người rồi ra tay luôn.
Tống Văn Bân tính cách thẳng thắn nhưng không phải là không hiểu sự đời, đứa cháu trai lớn một lòng toan tính cho họ, chú đương nhiên cũng không phải kiểu không biết phải trái.
Đống rượu thuốc lá đó quả thật có tác dụng, cộng thêm việc Tống Văn Bân yêu cầu không phải là chuyện gì lớn, chỉ là phê duyệt cho nông trường nhỏ tồi tàn đó của chú một cái văn kiện, xin một số cừu giống mà số lượng còn rất nhỏ, lãnh đạo rất dễ dàng làm được.
Gần ba mươi Tết, tin tốt nối tiếp nhau, văn kiện đã được phê duyệt, năm sau họ không cần trồng trọt nữa mà chỉ cần chăn cừu là được.
Tống Văn Bân đã học được lái xe, tự mình có thể lái xe ra ngoài mấy dặm, những hỏng hóc đơn giản cũng đã diễn tập với Hứa Hằng Châu mấy lần. Nếu sau này xe có trục trặc thì cũng không đến mức bó tay không biết làm gì.
Việc học của Hướng Thần và Hứa Hằng Châu đều có tiến triển, tiếng Nga của Hứa Hằng Châu đã có thể nói và viết, Hướng Thần kém hơn một chút chỉ học được một số thứ cơ bản, nhưng tiến độ học của cậu bên chỗ cô giáo Đàm khá tốt, cô giáo Đàm luôn khen cậu có năng khiếu.
Còn có bé Bình An, con bé cũng có thành tích, đã có thể nói “mẹ” rất rõ ràng. Để con bé không học theo tiếng cừu kêu be be, Chung Bình không dám bế con bé về phía lều cỏ gần chuồng cừu, sợ con bé nghe thấy liền học theo.
Hướng Thần cũng kích động như Chung Bình, mỗi khi có thời gian liền dạy bé Bình An gọi anh trai, tốn rất nhiều công sức bé Bình An cuối cùng cũng mở miệng nói được một chữ “anh” khiến Hướng Thần cười tươi như hoa.
Về chuyện bé Bình An học được gọi anh trước khi biết gọi cha, Tống Văn Bân rất bất mãn, cảm thấy con gái nhà mình quá không giữ thể diện cho mình rồi.
Chung Bình nghe chú nói xong thì trêu: “Tiểu Thần nó tốn bao nhiêu công sức mới được, anh dạy con bé mấy lần chứ, đáng đời!”
Tống Văn Bân ủ rũ, luôn cảm thấy người vợ này sau khi cưới về cũng phóng khoáng gan dạ hơn, trước đây gọi chú đều một tiếng thầy hai tiếng thầy, đối xử với chú rất tôn kính, bây giờ thì toàn hứng lên là trêu tức chú thôi.
Trêu tức thì trêu tức rồi, Tống Văn Bân cũng không có cách nào, vợ của mình mà, chú phải nhường thôi. Quay đầu lại qua hành bé Bình An, ngày nào cũng dạy con bé gọi cha.
Đáng tiếc không biết bé Bình An có biết cha đang nói xấu con bé không mà thực sự không giữ thể diện cho cha nó xíu nào, Tống Văn Bân vừa dạy con bé, con bé liền phụt phụt phụt phun nước bọt lên mặt cha ruột, còn khúc khích cười vui vẻ.
Tống Văn Bân vô cảm lau nước bọt đi, chú đi đến đâu cũng được người ta tôn trọng, duy chỉ có trước mặt người vợ con nhà mình là thất bại thảm hại, chẳng người nào cho chú mặt mũi gì cả.
“Không phải là cậy cha thương con sao.” Tống Văn Bân chọc bé Bình An đang vịn thanh giường ngồi dậy một cái khiến con bé ngã nằm xuống, hậm hực nói một câu.
Bé Bình An nằm ngửa trên giường không hiểu cha ruột phát điên gì, không cho ngồi thì không ngồi thôi, tự mình nghịch ngón tay chơi. Đợi Hướng Thần vừa vào thì lập tức vươn tay nhỏ đòi bế, miệng còn kêu “anh anh anh” không ngừng.
Tống Văn Bân chua đến mức có thể làm giấm luôn, lại chỉ có thể nhịn, quay lại còn bị Chung Bình chộp được cơ hội cười một lần, môi suýt méo xệch vì tức.
Ngày tháng ồn ào vui vẻ trôi qua, thoáng cái đã đến Tết Nguyên Đán.