Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 123

Lúc Hứa Hằng Châu và Hướng Thần quay về nông trường đã qua nửa buổi chiều rồi. Trên đường họ tìm một chỗ đậu xe, ăn qua loa một chút lót bụng.

Hứa Hằng Châu có thức ăn nóng và nước nóng trong không gian. Kính cửa sổ buồng lái bị hỏng được dán chặt bằng tấm nhựa trong suốt, tuy không chắc chắn như kính, nhìn cũng xấu, nhưng chắn gió thì vẫn được.

Hai người ăn uống trong buồng lái, ngoại trừ bản hòa tấu của cừu mẹ và cừu non phía sau hơi ồn ào thì những thứ khác đều rất thoải mái rồi.

Gần đến nông trường, Hứa Hằng Châu dừng xe, đi ra thùng xe phía sau lấy đồ đã mua ra. Ngoài ra, anh còn lấy xuống một cái túi lớn, giả vờ là lấy từ bưu điện.

Bên trong vốn đựng gạo bột mì vải bông, đều là những thứ thiết thực. Vì đã mua gạo bột mì ở hợp tác xã mua bán, chất lượng khác biệt quá lớn so với đồ anh lấy từ không gian nên Hứa Hằng Châu liền thu hết gạo vào, chỉ để lại một chút bột mì, dù sao bột mì vốn dĩ được bán phân cấp.

Khoảng trống còn lại anh lại nhét đầy bông. Thứ này họ quá thiếu, cho dù là làm chăn bông hay làm áo bông giày bông thì cũng đều cần bông. Đợi sau này nếu có một đàn cừu có thể cắt lông cừu se lông cừu làm sản phẩm lông cừu, nhưng bây giờ thì ở đây bông vẫn rất thiếu thốn.

Tống Văn Bân lo lắng cả ngày nay. Từ lúc họ bắt đầu đi, chú đã lo bóng lo gió, lúc thì sợ xe lại hỏng trên đường, lúc thì sợ họ bị lạc đường, lải nhải đến mức Chung Bình cũng bắt đầu lo lắng theo.

Đến trưa vẫn không thấy người, Tống Văn Bân càng sốt ruột hơn, chạy ra cổng lớn mấy lần, giấc ngủ trưa của lão Tôn cũng bị chú dọa bay. Buổi chiều cũng không đi làm mà luôn canh giữ ở cửa, chỉ chờ Hứa Hằng Châu và Hướng Thần trở về.

Cuối cùng cũng đợi được người, nhìn thấy chiếc xe tải quân sự cũ nát lắc lư chạy đến từ xa, trái tim đang treo lơ lửng của Tống Văn Bân mới hạ xuống.

Xe dừng lại, chưa kịp để Tống Văn Bân nói chuyện, con cừu mẹ trong thùng xe kêu một tiếng “be” dài, chặn đứng giọng Tống Văn Bân lại.

“Các cháu còn mua cừu sao?” Lão Tôn ngạc nhiên đi vòng ra sau xe, nhìn hai con cừu một lớn một nhỏ mà tấm tắc.

Cừu mẹ ước chừng bị sợ, xe đã dừng rồi vẫn kêu be be không ngừng, co ro rúc vào sau đống vật tư Hứa Hằng Châu mua. Cừu non chân ngắn rối lên bám theo cừu mẹ mà chạy, lăn như một quả bóng trong thùng xe.

Tống Văn Bân cũng đi vòng ra sau xe, chú nhìn hai con cừu hơi ngẩn người. Hướng Thần nhảy xuống xe đi đến bên cạnh Tống Văn Bân, chỉ vào cừu non đắc ý nói: “Chú, con kia cháu chọn đó. Chú xem nó béo chưa kìa.”

Tống Văn Bân cười thành tiếng, nhìn Hướng Thần một cái rồi lại nhìn con cừu non đang quay mông về phía họ, cái đuôi tròn xoe, nghiêm túc nói: “Béo, béo cực kỳ, mắt nhìn của Thần Thần thật tốt.”

Hướng Thần hề hề cười hai tiếng. Tống Văn Bân xem cừu xong, ánh mắt lại rơi vào đống vật tư Hứa Hằng Châu mang về: “Nhiều đồ như vậy cơ à?”

“Còn có đồ mang cho nhóm ông Lý nữa.” Hứa Hằng Châu nói: “Lúc về cháu gặp một cái chợ phiên, con cừu này mua ở chợ phiên. Cháu còn mua cả thịt, chú xem thịt này thế nào? Tươi không!”

Tống Văn Bân lải nhải hai câu: “Cháu lại tốn bao nhiêu tiền nữa, túi tiền trống rỗng rồi chứ gì.” Nói thế rồi vẫn bảo lão Tôn đi gọi thêm người đến. Nhiều đồ như vậy, một mình chú không thể khuân về được.

“Đừng.” Hứa Hằng Châu ngăn lão Tôn lại, “Cháu lái xe vào là được, lái thẳng đến cửa nhà. Không cần tốn công như vậy.”

“Xem chú ngốc chưa này.” Tống Văn Bân cũng phản ứng lại, trước đây tài xế Hoàng giúp họ vận chuyển vật tư đến xong đều dừng ở cổng lớn để họ gọi người đến khuân vác. Vậy nên chú nhất thời quên mất, chiếc xe này là của họ, muốn lái đi đâu thì lái.

Xe vừa chạy, con cừu mẹ vừa yên tĩnh lại bắt đầu kêu be be, tiếng kêu kéo dài đặc biệt lâu, còn mang theo chút rung nhẹ, truyền đi du dương.

“Hình như tôi nghe thấy tiếng cừu kêu?” Đặng Lịch bỏ cuốc xuống, xoa xoa cằm nói.

“Anh Đặng muốn ăn thịt cừu rồi chứ gì.” Hà Viễn Phong cười hì hì nói.

“Đúng vậy, mùa đông ăn chút canh thịt cừu là tuyệt vời nhất.” Đặng Lịch nói.

Hà Viễn Phong vừa định trêu chọc hai câu, Cố Vân Chi khẽ đá anh ta một cái: “Làm việc đi.”

Mảnh đất này là nhiệm vụ của tất cả bọn họ, mấy người trẻ như họ làm nhiều một chút thì những người khác có thể làm ít đi một chút. Cố Vân Chi và Hà Viễn Phong hai người tuổi trẻ nhất cũng luôn chọn việc nặng để làm.

Hà Viễn Phong nhìn Cố Vân Chi đang cật lực vung cuốc bên cạnh. Người này vốn đã gầy, bây giờ còn sắp gầy rộc đi rồi, cằm nhọn hoắt. Anh ta nhìn thấy thế trong lòng rất khó chịu, cũng không biết hai đứa trẻ đó khi nào về, có mua được gạo không.

“Hình như tôi cũng nghe thấy.” Lão Tưởng đột nhiên nói: “Quả thật có tiếng cừu kêu.”

Mấy người nhìn nhau, ở chỗ bọn họ đừng nói là cừu, ngay cả một con gà cũng không có, tiếng cừu kêu từ đâu ra?

Đúng lúc này, lão Tôn chạy cà nhắc tới, vừa chạy vừa gọi thật to với họ: “Đồng chí Hứa về rồi, kéo về rất nhiều đồ. Mau về đi!”

Mấy người nghe vậy cũng không cuốc đất nữa, bỏ cuốc xuống chạy theo lão Tôn về. Dù sao chỗ họ hoang vu đến chim không thèm ỉa, cuốc để ở ngoài ruộng cũng không sợ mất.

Lúc họ đến, một nhóm người đang vây quanh xem hai con cừu, bé Bình An cũng được Chung Bình bế ra, vươn tay nhỏ muốn sờ, miệng còn kêu theo. Vốn là đang học nói nên nói không sõi, lúc này càng không nghe rõ con bé đang nói “mẹ” hay nói “be” nữa.

Gặp đám Lão Lý, Hứa Hằng Châu tách ra khỏi đám đông, dẫn họ đi xem đồ trên xe. Anh nhảy lên xe chuyển đồ xuống, Hà Viễn Phong và Cố Vân Chi ở dưới tiếp.

“Sao mà nhiều thế.” Lão Lý nhìn lương thực và vải được chia đến tay mình thì kinh ngạc hỏi. Ông ấy rất rõ số tiền mình đưa có thể mua được bao nhiêu đồ, cái này rõ ràng là nhiều hơn.

Lão Tưởng cũng cảm thấy đồ của mình nhiều hơn số tiền thực tế mua được, nhíu mày nói: “Tiểu Hứa à, cháu tự bỏ tiền túi ra đúng không? Sao có thể để cháu bù tiền cho các ông được?”

Hứa Hằng Châu lắc đầu cười: “Không có đâu mà, là giá này đó.”

Anh không bù tiền nhưng bù một ít phiếu. Thời đại này có tiền không đủ mà còn phải có phiếu, anh luôn tích trữ phiếu dư. Sau này xuống nông thôn cũng nhờ hai người bạn ở thành phố giúp đổi một ít, tránh lúc cần dùng lại không tiện.

Những phiếu này đều có thời hạn, có cái hết hạn cuối tháng, có cái hết hạn cuối năm. Trước đây anh đều sẽ dùng hết sạch phiếu vào dịp cuối năm. Còn năm nay thì dù sao đồ vật cất trong không gian của anh sẽ không hỏng, anh bù cho những người này một ít phiếu cũng không là gì.

Đám Lão Lý giàu kinh nghiệm sống nên đương nhiên sẽ không tin lời Hứa Hằng Châu. Nhưng anh cứ khăng khăng là không bỏ thêm tiền, mấy người đành phải ghi nhớ ân tình này.

Đặng Lịch không nhờ anh mua đồ giúp. Sau khi giúp đỡ khuân đồ xong, ánh mắt chú ấy cứ dán chặt vào miếng thịt cừu béo ngậy trong thùng xe không rời.

Lão Lý nhíu mày, cảm thấy làm ra bộ dạng này trước mặt con cháu có hơi mất mặt. Họ vốn đã là đang làm phiền người ta, còn thèm thịt của người ta. Đặng Lịch này cái gì cũng tốt, nhân phẩm cũng ổn, chỉ có đúng một tật xấu là cái miệng đó cứ nghĩ đến chuyện ăn uống, thật là không giữ kẽ.

Hứa Hằng Châu cười thoải mái, quay đầu nói hai câu với Tống Văn Bân. Tống Văn Bân nói: “Đương nhiên có thể. Đồ là cháu tự bỏ tiền mua, muốn xử lý thế nào thì xử lý.” 

Hứa Hằng Châu nhân lúc nhóm Lão Lý còn chưa đi thì thẳng thắn mời: “Hai anh em cháu đến đây hai ngày rồi mà chưa được cùng mọi người ăn bữa cơm nào. Hôm nay tình cờ mua được một ít thịt tươi ngon, nên tối nay cháu mượn chỗ của chú cháu trổ tài một chút mời mọi người, mong các ông các chú đừng chê.”

Lời anh nói khách sáo mà đủ tôn trọng, nhóm Lão Lý nghe xong đều thoải mái trong lòng. Nhưng họ vốn rỗng túi, làm sao có thể dày mặt đi ăn ké một bữa cơm ngon.

Hướng Thần cũng giúp khuyên, kéo tay Lão Lý không buông: “Ông đến đi ông, anh cháu nấu ăn ngon lắm, ngon hơn cả nhà hàng nữa.”

Mọi người đều bật cười, Đặng Lịch cúi người chọc cậu: “Cháu ăn được bao nhiêu nhà hàng rồi mà tôn sùng tài nấu nướng của anh cháu như vậy.”

Hướng Thần nhăn mũi, thầm nghĩ: “Nói ra sẽ dọa ngất chú luôn đó, khách sạn năm sao cháu cũng từng tới rồi nhé. Cháu còn ăn nhiều thứ chú còn chưa từng thấy qua nữa kìa.”

Chuyện được chốt như thế, đã muốn mời khách thì dứt khoát mời hết. Tổng cộng chỉ có bấy nhiêu người, chỉ chừa Lão Trịnh và lão Tôn ra thì không hay lắm.

Sau khi thống nhất, Hứa Hằng Châu lập tức hành động. Nhóm Hà Viễn Phong bắt tay vào dọn dẹp một cái lều cỏ bỏ hoang, để nuôi cừu ở đó trước đã.

Tống Văn Bân khuân những thứ khác Hứa Hằng Châu mua vào nhà, Chung Bình giúp Hứa Hằng Châu một tay trong bếp. Hướng Thần mang gói kẹo mua cho cô giáo Đàm đưa cho bà, sau đó vội vã quay lại giúp anh cậu.

Phòng bếp nhà Chung Bình dùng là cái có sẵn từ trước, nồi là một cái nồi sắt rất lớn. Tiêu chuẩn của nông trường là như vậy, vì đông người nên phải dùng nồi lớn nấu mới đủ ăn. Bình thường Chung Bình dùng cái nồi này rất không tiện, vì nồi quá lớn đun tốn củi, chỉ đun nóng nồi đã mất nửa ngày. Nhà cô lại ít người, dùng nồi sắt lớn nấu cơm rất không kinh tế.

Nhưng lúc này có một cái nồi sắt như vậy lại rất thuận tiện, dao chặt xương sắc bén được lấy ra, Hứa Hằng Châu sơ chế nguyên liệu, Chung Bình nhóm lửa. Lão Trịnh vui vẻ ôm một ít củi nhà mình qua, được ăn một bữa cơm ngon như vậy thì tặng chút củi có là gì đâu.

Tây Bắc ít rau, may mà hôm nay Hứa Hằng Châu đi thành phố mua một ít về. Đều là củ cải bắp cải thông thường, nhà Chung Bình còn có khoai tây. Thứ này bình thường được ăn như lương thực chính, nhưng thực ra hoàn toàn có thể nấu cùng thịt làm món ăn.

Bận rộn hơn một tiếng, bữa cơm cuối cùng cũng được làm xong, một nhóm người tụ tập ở nhà Tống Văn Bân. Bàn của Tống Văn Bân không đủ lớn, Lão Trịnh cũng khuân bàn nhà chú ta qua để ghép lại với nhau. Mọi người lúc đến còn mang theo ghế đẩu, ai có bát cũng mang theo. Thực sự là trong nhà cũng không có đủ ghế đủ bát đũa cho khách.

Các món ăn trên bàn phong phú hiếm thấy, thịt cừu bốc tay*, thịt bò hầm khoai tây. Do bữa này mời nhiều người cao tuổi nên thịt đều được hầm mềm nhừ. Đây là hai món chính, lượng cũng đầy đủ. Củ cải thái sợi xào nhanh thêm một chút mỡ động vật cũng ngon cực kỳ, mềm mọng lại thơm nức mũi. Ngoài ra còn có một món hấp, rau khô Chung Bình cất trữ ngâm nước nở ra hấp cùng thịt mỡ thái miếng. Rau khô có hơi dai nhưng hút đủ dầu mỡ cũng không bị khô, ăn đã miệng hơn cả thịt.

Chú thích: thịt cừu bốc tay là thịt cừu luộc/chặt miếng ăn bằng tay, đặc sản Tây Bắc Trung Quốc

Món chính còn có mì thịt bò, những miếng thịt bò màu đỏ hồng thơm nức mũi nằm trên mì sợi trắng, thêm vài lát rau xanh mọng nước. Nhìn thôi đã k*ch th*ch vị giác lắm rồi.

Nhưng món này mỗi người chỉ có một bát, thực sự là bề ngoài họ không có nhiều bột mì như vậy, hơn nữa cũng không thể ăn hết bột mì mang về chỉ trong một bữa. Nên còn có bánh bột ngô hấp, không đủ no có thể ăn thêm.

Một nhóm người ăn uống rôm rả. Lúc đầu còn muốn khách sáo nhưng khi miếng rau đầu tiên vừa vào miệng, mọi người đều không bận tâm nói chuyện nữa, ăn liền mấy miếng mới có thể dừng lại nói một câu.

Đặng Lịch mãn nguyện ăn một miếng thịt bò, thở dài nói: “Tiểu Thần Thần à, chú xin lỗi cháu. Cháu nói không sai, anh cháu nấu ăn quả thực ngon hơn nhà hàng nhiều.”

Hướng Thần ngẩng mặt lên khỏi bát mì, hơi đắc ý nói: “Chú không cần xin lỗi đâu mà, người không biết không có tội.”

“Hiểu biết cũng nhiều đấy.” Đặng Lịch cười nói.

“Tiểu Thần nhà chúng tôi thông minh lắm, đừng nghĩ thằng bé nhỏ mà coi thường.” Cô giáo Đàm nói giúp Hướng Thần. Bà có thuốc uống lại được nghỉ ngơi dưỡng sức thêm hai ngày nên bệnh cũng dần khỏi. Tuy còn hơi yếu nhưng đã có thể đi lại được.

Hướng Thần được cô giáo Đàm khen ngược lại còn hơi ngại ngùng, gãi đầu hề hề cười hai tiếng. Dáng vẻ đó không những trông không thông minh mà ngược lại còn hơi ngốc nghếch.

Hứa Hằng Châu chia một ít mì trong bát mình cho cậu: “Ăn nhanh đi, lát nữa nguội mất.”

Hướng Thần thích ăn mì, vừa nãy chỉ tập trung ăn mì mà không động đũa gắp mấy món khác mấy, lúc này bát mì của cậu đã sắp hết.

Hướng Thần cười với anh cậu một cái, không từ chối ý tốt của anh cậu mà gắp một đũa mì cho vào miệng. Khóe mắt lại liếc thấy Hà Viễn Phong bên cạnh đang làm điều tương tự, cũng gắp mì trong bát mình vào bát Cố Vân Chi, cũng không ăn nhiều thịt và rau xanh mà nhường hết cho bạn mình.

Cậu chớp chớp mắt, hơi nghi hoặc mà nghĩ, chú Hà đối xử với chú Cố thật tốt, giống như anh cậu đối xử với cậu. Không đúng, chú Hà kém hơn một chút, anh cậu đối xử với cậu là tốt nhất.

Ngày hôm đó, một nhóm người đã nhịn đói lâu ngày cuối cùng cũng được ăn một bữa no nê hiếm có vào dịp cuối năm. Không chỉ ăn no mà còn được ăn rất ngon nữa chứ.

Ngon đến mức nhiều năm trôi qua, từng người trong số họ được thăng lên đảm nhiệm vị trí cao, hoặc là quan chức cấp cao, hoặc là tướng lĩnh, hoặc là học giả nổi tiếng, được ăn qua bao nhiêu cao lương mỹ vị với nguyên liệu quý được chế biến tinh xảo, nhưng ký ức sâu sắc nhất vĩnh viễn là bữa cơm ngon trong căn nhà đất này.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn