Hứa Hằng Châu dẫn Hướng Thần đi một chuyến đến thành phố.
Trên xe, lúc trò chuyện, Hứa Hằng Châu nhắc một chút về chiếc đồng hồ của Hà Viễn Phong. Hướng Thần tò mò hỏi giá đồng hồ, cậu nghĩ, với giá trị con người của anh cậu, chiếc đồng hồ có thể khiến anh cảm thấy đắt thì chắc chắn là siêu siêu đắt.
Đợi Hứa Hằng Châu nói giá, Hướng Thần há hốc miệng kinh ngạc. Đây là loại đồng hồ gì vậy, làm bằng vàng hay gì! Kết quả Hứa Hằng Châu nói không phải vàng, là đính kim cương.
Đính kim cương…
Hướng Thần hoàn toàn bái phục, cậu còn tưởng rằng mình sở hữu năm căn nhà thì không thể coi là người nghèo được, không ngờ thật sự là ếch ngồi đáy giếng.
“Bây giờ chắc không đắt như vậy đâu.” Hứa Hằng Châu thấy cậu có vẻ bị đả kích nặng nề thì an ủi nói: “Nếu em thích thì sau này anh tìm cách mua cho em một chiếc, anh nhớ thương hiệu này có một mẫu rất hợp với con trai trẻ tuổi. Đúng rồi, trong không gian anh còn không ít đồng hồ, có mấy chiếc cũng tạm được, chọn cho em hai chiếc đeo chơi nhé?”
Hướng Thần: “…Cảm ơn anh, nhưng không cần đâu.”
Ngày nào cũng thấy anh cậu dùng không gian phù phép ra ngô, khoai lang, trứng gà, cậu suýt quên là anh cậu mang theo cả một trung tâm thương mại, bên trong còn có rất nhiều shop hàng hiệu.
Hướng Thần từ chối, nhưng Hứa Hằng Châu lại ghi nhớ chuyện này, định về nhà sẽ tìm vài chiếc đồng hồ phù hợp với Hướng Thần để cậu đeo thay đổi.
Lần đầu tiên lái xe ra ngoài, Hứa Hằng Châu tìm thành phố gần nhất. Nói là thành phố thực ra chỉ lớn hơn trung tâm huyện nơi thôn Đại Hà trực thuộc một chút, không thể so với thành phố Thanh Giang.
Trong thành phố chỉ có một hợp tác xã mua bán, bên trong không có nhiều đồ. May mà nhu yếu phẩm hàng ngày vẫn khá đầy đủ, có lẽ vì đã vào tháng Chạp nên ở đó còn đặc biệt bổ sung một lô hàng hóa. Lúc Hứa Hằng Châu và Hướng Thần qua, nhân viên bán hàng đang xếp đồ lên kệ.
Bánh ngọt kẹo thuốc lá rượu đều là hàng mới lên, ngoài ra còn có bột mì, ngay cả gạo cũng có một ít nhưng không nhiều. Hứa Hằng Châu không kịp đi bán chiếc đồng hồ của Hà Viễn Phong nên trước hết mua nửa bao gạo, vừa thanh toán xong số gạo còn lại đã bị tranh mua hết.
Anh đặt bao gạo này vào thùng xe quân sự, bảo Hướng Thần canh xe, lại xông vào hợp tác xã mua bán. Phần lớn là mua bột mì, bánh ngọt, kẹo, ngũ cốc, còn có thịt cừu tươi, chạy đi chạy lại mấy lần mới mua đủ những thứ này.
Ngoài ra còn thiếu vải vóc. Trải qua ngần ấy năm, Hứa Hằng Châu cũng không phải là cậu ấm không ăn khói lửa nhân gian nữa, anh không mua vải in hoa tinh xảo mà ngược lại mua rất nhiều vải thô quê mùa màu xám xỉn không bắt mắt. Loại vải này giá rẻ hơn nhiều, đám Lão Lý dùng cũng tiện hơn.
Ngoài những thứ này, dầu muối tương dấm các loại cũng mua một ít, đây đều là những thứ hữu dụng.
Chiếc đồng hồ của Hà Viễn Phong anh tìm người hỏi giá, không để lại chút thời gian nào cho người ta ép giá xuống, Hứa Hằng Châu quay lưng đi luôn. Nếu thực sự đổi, chủ nhân Hà Viễn Phong không xót thì anh cũng xót, chi bằng anh tự bỏ tiền ra mua.
So với giá người khác đưa ra, Hứa Hằng Châu tăng gấp đôi, định theo mức giá này đưa tiền cho Hà Viễn Phong trước, đồng hồ anh giữ lại. Sau này Hà Viễn Phong muốn lấy hay chuộc lại cũng được.
Chuyển lô hàng hóa cuối cùng lên xe, Hứa Hằng Châu dẫn Hướng Thần chuẩn bị quay về. Bước vào buồng lái, đóng cửa lại, Hướng Thần mới thần thần bí bí vẫy tay với anh
Hứa Hằng Châu ghé tai qua, Hướng Thần nhỏ giọng nói: “Em vừa nghe người qua đường nói có một cái chợ phiên ở Ngũ Dương Pha gì đó, hôm nay khai phiên.”
Cái gọi là chợ phiên thường là chợ tự phát được hình thành do cư dân các thôn trấn gần đó tập trung theo khung giờ, tùy theo chu kỳ dài hay ngắn lại chia thành chợ nhỏ chợ lớn. Chợ lớn người đông hơn, nhiều đứa trẻ hồi nhỏ đều theo cha mẹ đi chợ phiên.
Sau này chính sách thay đổi, chợ phiên cũng bị hủy bỏ, nhưng ở một số nơi hẻo lánh thì loại chợ phiên này vẫn tồn tại. Như Tây Bắc đất rộng người thưa, việc mua sắm vật tư khó khăn nên vẫn có chợ phiên tồn tại. Chỉ là quy mô nhỏ hơn nhiều cũng không chính quy, địa điểm thường xuyên thay đổi.
Hứa Hằng Châu vừa nghe lời Hướng Thần liền hiểu ý đồ của cậu. Anh lái xe rời khỏi hợp tác xã mua bán, tìm một nơi khác dừng lại rồi nhét cho hai người qua đường một nắm đậu phộng, hỏi thăm được vị trí của Ngũ Dương Pha.
Ngũ Dương Pha không cùng hướng với đường họ quay về, may mà không xa. Bây giờ thời gian còn sớm, họ liền lái xe đi thẳng qua đó.
Nhìn thấy có người tụ tập từ xa, Hứa Hằng Châu tìm một chỗ đậu xe, nhảy lên thùng xe phía sau thu hết đồ vào rồi mới dẫn Hướng Thần đi chợ phiên.
Đây hẳn là một chợ lớn, người thực sự không ít, Hứa Hằng Châu giữ chặt Hướng Thần, sợ cậu bị dòng người chen lấn lạc mất.
Hướng Thần nhìn đến lóa cả mắt, cậu đã thấy trung tâm thương mại lớn ở hiện đại, thấy nhà cao tầng xe cộ tấp nập, tất cả mọi thứ trong thành phố hiện đại đều không thể khiến cậu kinh ngạc, chợ phiên nguyên bản chất phác như vậy lại khiến cậu cảm thấy khá thú vị.
Hứa Hằng Châu cũng đang xem, anh xem các loại vật tư, thịt cừu không tệ. Cừu mới giết, nhìn còn tươi hơn thịt bán ở hợp tác xã mua bán, anh mua nửa con. Thịt bò cũng rất tốt, anh chọn chỗ ngon mua khoảng 50 kí, chủ quầy còn giúp khuân lên chiếc xe tải quân sự của họ.
Vừa thấy chiếc xe này của họ, chủ quầy sợ đến mềm nhũn cả chân, suýt thì làm rơi thịt xuống đất. Hứa Hằng Châu vội vàng đỡ lấy, giải thích: “Chúng tôi không phải quân đội, là nông trường mượn xe của quân đội thôi.”
Chủ quầy lau mồ hôi, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù họ lén lút mở chợ phiên, bình thường sẽ không có người cố ý đến bắt họ, nhưng đụng phải quân nhân thì quá đáng sợ rồi.
Hứa Hằng Châu trả tiền thoải mái, cơ bản không trả giá. Thực ra cũng không có gì đáng để trả giá, không cần phiếu, giá bán còn rẻ hơn chợ đen bên họ nhiều nên đã đủ hời rồi, phần lớn người bán đều thích giao dịch với anh.
Ngoài thịt bò thịt cừu, Hứa Hằng Châu còn mua không ít da thú đã được thuộc*, da cừu da sói da cáo da thỏ đều có, người ta sắp xếp sạch sẽ, mang về là có thể dùng.
*Chú thích: “Thuộc da” là quá trình xử lý da động vật (bò, dê, cừu…) để biến nó từ da tươi dễ hỏng thành da bền, dai, không mục, không thối và dùng được để làm túi, ví, áo, giày, sofa, dây nịt,…
Da sói có thể để Chung Bình may cho Tống Văn Bân một chiếc áo gile lông mặc để chống lạnh. Da cáo đỏ rực bắt mắt, anh nghĩ có thể làm cho Hướng Thần một cái ống giữ ấm tay.
Hướng Thần xem một lúc cũng có mục tiêu, cậu kéo tay áo Hứa Hằng Châu: “Anh, chúng ta mua một con cừu về đi.”
Hứa Hằng Châu nhướng mày, mắt Hướng Thần vẫn nhìn chằm chằm đàn cừu của người ta, tha thiết nói: “Có thể vắt sữa cừu cho nhóm cô giáo Đàm uống bồi bổ, hết sữa rồi còn có thể giết ăn thịt.”
Hứa Hằng Châu thấy cậu nói cũng khá hợp lý liền đi hỏi giá chỗ chủ cừu. Giá cả cũng không đắt, Hứa Hằng Châu mua luôn.
Chủ cừu thấy anh trả tiền dứt khoát, lại hỏi: “Nhà tôi còn có cừu non, cậu có muốn không? Có thể nuôi cùng.”
Người ta tưởng anh muốn nuôi cừu. Dù sao nếu muốn ăn thịt thì ở đây có bán loại đã giết mổ, mua trực tiếp là được.
Trong lòng Hứa Hằng Châu rung động, anh không nuôi nhưng đám Tống Văn Bân có thể nuôi mà, nông trường không phải là phải có đất trồng có nuôi gia súc hay sao! Quan trọng là nông trường nhỏ đó của họ quá tồi tàn, ngay cả một con heo cũng không có. Anh nhất thời lại không nghĩ ra chuyện này.
Hơn nữa nông trường họ nuôi cừu lại không giống như gia đình bình thường có nhiều hạn chế, số lượng được nuôi chắc chắn có thể nhiều hơn một chút. Như vậy, sữa cừu có thể bổ cơ thể, thỉnh thoảng còn có thể giết mổ lấy thịt cừu ăn. Dù sao nuôi cừu cũng có hao hụt mà, bệnh chết ngã chết gì đó, bên trên cũng không thể nói gì.
Nuôi cừu còn có nhiều lợi ích, nuôi chăn thả dễ hơn chỉ trồng trọt chứ, nhiều nhất họ không trồng trọt cây lương thực nữa thì trồng cỏ. Hơn nữa không giống như trồng trọt trói buộc người ta ở đồng ruộng, chăn cừu không cần nhiều người như vậy, họ còn có thể luân phiên nghỉ ngơi.
Nuôi thêm hai con chó, bề ngoài nói là giúp trông cừu nhưng thực tế cũng có thể phòng người ngoài đến. Nếu lại có người đến kiểm tra thì bị chó gác cổng chặn lại trước, mọi người có gì cần giấu cũng có thể chuẩn bị sớm.
Đương nhiên, những điều này có một tiền đề lớn là phải có vốn. Cho dù là mua cừu giống hay mua chó đều cần tiền. Bảo Tống Văn Bân tự bỏ ra, không nói chú có hay không mà quan trọng là không thích hợp, quá lộ liễu rồi. Họ muốn hợp thức hóa thì tốt nhất là có thể báo cáo với cấp trên để cấp trên đồng ý cho họ nuôi cừu, và còn phải cấp kinh phí.
“Này, rốt cuộc có lấy không? Cừu non nhà tôi lớn tốt lắm, chắc chắn dễ nuôi.” Lời của người bán cừu cắt ngang ý nghĩ của Hứa Hằng Châu.
“Lấy, nhà anh ở đâu? Xa không?” Hứa Hằng Châu nói.
Những chuyện này không thể vội vàng, có kế hoạch rồi quay lại từ từ suy nghĩ đã, chỉ cần liên quan đến con người thì không gian thao tác sẽ lớn hơn.
“Không xa.” Người bán cừu nói: “Mười mấy dặm đường, nhanh lắm.”
“Vậy được, anh dẫn chúng tôi qua đó đi. Đi ngay bây giờ được không?” Hứa Hằng Châu hỏi.
Người bán cừu đồng ý ngay. Đồ anh ta mang đến không nhiều, ngoài con cừu mẹ chiếm phần lớn không gian thì chỉ còn một số thứ nhỏ. Anh ta nhờ người quen bán giúp, dẫn Hứa Hằng Châu và Hướng Thần quay về.
Hứa Hằng Châu gọi anh ta lại, dẫn anh ta đến bên cạnh xe nhà mình. Người này cũng giống như người bán thịt mà giật mình, Hứa Hằng Châu vẫn dùng lời giải thích đó qua mặt anh ta.
Buồng lái không ngồi được, người bán cừu cũng không tiện ngồi phía trước, nên leo lên thùng xe phía sau, trên khuôn mặt đen sạm lại ửng lên màu đỏ kích động không thôi.
Hứa Hằng Châu bảo anh ta ngồi vững tựa vào thùng xe, tiện thể còn có thể giúp trông chừng con cừu đó. Xe vừa chạy, con cừu mẹ phía sau sợ đến kêu be be không ngừng.
Hướng Thần lo lắng nhìn về phía sau: “Anh, liệu con cừu này có bị dọa cho mất sữa không?”
Cậu đã từng thấy ở thôn Đại Hà có con gà mái bị giật mình không đẻ trứng nữa, sau đó liền bị giết ăn thịt. Cừu nhà họ nếu bị dọa sợ cho mất sữa thì chẳng phải cũng bị giết ăn thịt sao.
Hứa Hằng Châu nghẹn lời, cái này anh thực sự không thể trả lời, làm sao anh biết con cừu này bị giật mình thì có mất sữa hay không.
Nhưng thấy Hướng Thần tha thiết nhìn anh, Hứa Hằng Châu vẫn cố gồng bình tĩnh nói: “Không sao, cho dù bị sợ thì nuôi một thời gian cũng sẽ hồi phục.”
Dù sao đến lúc đó họ đều về nhà rồi, Hướng Thần cũng không thể cố ý viết thư hỏi Tống Văn Bân cừu có còn sữa hay không.
Xe ô tô đương nhiên đi nhanh hơn người đi bộ. Chưa đến hai mươi phút, dưới sự chỉ đường của người bán cừu, xe đã đến thôn của anh ta.
Xe tải quân sự vào thôn còn gây ra một trận xôn xao, Hứa Hằng Châu đành phải dừng xe để người bán cừu trong thùng xe xuống xe nói chuyện trước.
Người bán cừu tạo ra náo động lớn, mãi đến trước cửa nhà, khuôn mặt anh ta vẫn còn đỏ bừng. Anh ta khản giọng gọi vợ ra, lại dẫn Hứa Hằng Châu và Hướng Thần đến chuồng cừu để họ tự chọn.
Hướng Thần nhón chân nhìn vào, đám cừu non giống như những đám mây nhỏ run rẩy trốn dưới bụng mẹ, ngay cả tiếng kêu cũng non nớt, nghe mà khiến người ta mềm lòng.
“Anh, em muốn con kia!” Hướng Thần chỉ vào một con cừu non nói.
Hứa Hằng Châu nhìn qua, con cừu non Hướng Thần muốn trông tròn trịa, lông trắng vừa dày vừa xoăn, không biết là lông quá dài hay chân quá ngắn mà nhìn giống như một quả cầu bông trắng.
Hơi giống cục bông nhà anh hồi nhỏ. Hứa Hằng Châu thầm nghĩ, nếu lúc Hướng Thần còn nhỏ cũng cho cậu mặc áo len trắng thì có lẽ cũng giống như con cừu non này, mềm mại dễ thương. Nhưng bây giờ cũng còn kịp, dù sao cũng chưa lớn hẳn.
Nhưng những lời này không thể nói với Hướng Thần, đứa trẻ trọng sĩ diện sẽ giận đó.
“Con cừu đó có bán không?” Hứa Hằng Châu hỏi người bán cừu.
“Bán!” Người bán cừu đồng ý ngay.
Anh ta đi vào bắt cừu, Hứa Hằng Châu xoa đầu Hướng Thần đang hớn hở: “Vui rồi chứ.”
Hướng Thần gật đầu, vui vẻ nói: “Nhìn nó béo chưa kìa, đầy thịt. Nuôi lớn lên chắc chắn ăn rất ngon.”
Hứa Hằng Châu: “…”