Lúc Lão Lý và những người khác quay về, một già một trẻ trong nhà đã nói chuyện rôm rả rồi.
Cũng không biết sao lại hợp duyên đến vậy, mới nửa buổi trôi qua, cô giáo Đàm đã xem Hướng Thần như cháu ruột của mình rồi. Hướng Thần cũng một gọi bà thân thiết vô cùng, kẹo trong túi mình cũng không nỡ ăn mà nhét hết cho cô giáo Đàm.
Lúc bác sĩ Ngụy bước vào, Hướng Thần đang kể về cuộc chiến giữa trường tiểu học thôn Đại Hà và trường tiểu học công xã. Lúc đó không cảm thấy gì, bây giờ kể lại lại có chút nhiệt huyết sôi sục.
Cô giáo Đàm cũng nghe rất chăm chú, thỉnh thoảng còn phát biểu ý kiến, lo lắng cho bọn trẻ trường tiểu học thôn, cảm thấy cuộc thi này là không công bằng các thứ.
Đang nói chuyện sôi nổi thì có người vào nhà, Hướng Thần dừng câu chuyện hùng hồn lại, có hơi ngượng ngùng nhìn bác sĩ Ngụy bước vào cửa trước. Không biết vì sao, cậu có một cảm giác sợ hãi tự nhiên đối với bác sĩ, đặc biệt là kiểu như bác sĩ Ngụy vậy. Rõ ràng là một ông cụ gầy gò, có lẽ ông còn chạy không nhanh bằng cậu, nhưng mỗi lần cậu đối diện với bác sĩ Ngụy lại hơi nhát.
“Thằng nhóc này sao lại ở đây?” Bác sĩ Ngụy không khách khí nói.
Cô giáo Đàm cười đến híp cả mắt, bà lấy ra một vốc kẹo Hướng Thần cho bà, đưa cho những người đồng nghiệp già xem: “Đây, cháu ngoan của tôi cho tôi đó. Tiểu Thần nhà tôi giỏi lắm, nhỏ như vậy đã làm thầy giáo rồi. Đúng là có tiền đồ mà.”
Không đợi Hướng Thần tự khoe, cô giáo Đàm đã khoe khoang giúp cậu một tràng, khiến Hướng Thần đỏ mặt vì xấu hổ. Không hiểu sao vừa nãy cậu lại nóng đầu đem chuyện nhỏ này ra khoe khoang.
“Bà già hư đốn này.” Lão Lý cười mắng: “Lớn tuổi rồi còn lừa kẹo của con nít ăn.”
“Cái này là Tiểu Thần tự nguyện cho tôi đấy nhá.” Cô giáo Đàm phản bác, bà hết bệnh rồi, người cũng có sức sống hơn, “Tiểu Hà, Tiểu Cố mau đến ăn kẹo, chỉ chia cho các cháu thôi. Mấy lão già cứng đầu này thì đừng hòng.”
Hà Viễn Phong luôn giữ vẻ mặt tươi cười, anh ta nghe lời cô giáo Đàm qua nhón lấy hai viên kẹo, chia cho Cố Vân Chi một viên, còn nói lời cảm ơn với Hướng Thần.
Đặng Lịch cũng qua lấy một viên, lập tức bóc giấy kẹo nhét vào miệng, mãn nguyện chép miệng thưởng thức vị ngọt trong miệng, hạnh phúc thở dài: “Ngọt quá! Lâu rồi không được ăn kẹo ngon như vậy.”
Lão Lý cười hai tiếng, cuối cùng cũng đi qua chọn một viên cẩn thận ăn. Lão Tưởng cũng cười híp mắt theo, còn xoa đầu Hướng Thần.
“Ôi, còn một viên kẹo đậu phộng này. Lão Ngụy, ông ăn không, không ăn tôi ăn nha?” Trên tay cô giáo Đàm không còn mấy viên kẹo, bà nhìn một cái rồi trêu chọc nói.
“Bà ăn đi!” Bác sĩ Ngụy bĩu môi hừ một tiếng, cuối cùng vẫn nhận lấy viên kẹo cô giáo Đàm đưa cho ông ấy.
Hai viên cuối cùng, cô giáo Đàm chia cho Hướng Thần, một căn nhà mấy người cộng lại chắc cũng mấy trăm tuổi, im lặng ăn một viên kẹo nhỏ, trên mặt đều nở nụ cười như thể ăn viên kẹo này đã đủ để vượt qua mọi nỗi khổ tâm trong lòng.
“Thần Thần? Cháu có ở đây không?” Ngoài cửa đột nhiên truyền đến giọng Tống Văn Bân, Hà Viễn Phong đứng ở cửa mở cửa, “Anh Tống, thằng bé ở trong.”
Tống Văn Bân cũng không bước vào, chào hỏi những người khác rồi vẫy tay với Hướng Thần: “Đi thôi, đến giờ ăn trưa rồi. Chúng ta cùng đi gọi anh cháu về.”
Hướng Thần tạm biệt mọi người trong nhà, chào một lượt ông, bà, chú, bác. Có lẽ vì đã ăn kẹo của cậu nên ngay cả bác sĩ Ngụy mặt mày cau có cũng đáp lời một tiếng, những người khác tươi cười bảo cậu thường xuyên đến chơi.
Hướng Thần theo Tống Văn Bân đi ra ngoài, cô giáo Đàm gọi với lại phía sau: “Tiểu Thần, cháu chưa lấy lựu về.”
Hướng Thần quay đầu cười: “Cho mọi người ăn đó ạ. Bà ơi, chiều cháu lại đến tìm bà nha.”
Buổi trưa không có canh thịt cừu nhưng Chung Bình xào một chút thịt vụn, cũng rất thơm. Lão Trịnh bên cạnh ngửi thấy mùi ghé qua ăn ké, bưng bát lên ăn hai đũa.
Hướng Thần hỏi Hứa Hằng Châu về tiến triển sáng nay của anh. Hứa Hằng Châu rửa dầu máy trên tay mất nửa ngày, lúc này nghe cậu hỏi, tâm trạng khá tốt nói: “Sửa được, đợi anh sửa xong sẽ lái xe đưa em đi dạo quanh đây.”
Hướng Thần không tiện đả kích tinh thần tích cực của anh cậu, nhưng cậu thực sự không muốn ngồi trên chiếc xe đó. Cửa kính ở buồng lái rơi mất một mảnh, giữa cái lạnh này chỉ cần chạy xe một vòng mặt cậu sẽ bị đóng băng mất tiêu luôn rồi.
Hứa Hằng Châu sao lại không nhìn ra được ý nghĩ nhỏ của cậu, véo véo má thịt không còn tròn trịa như trước, không vui nói: “Yên tâm đi, sẽ không để má phính của em bị lạnh đâu.”
Hướng Thần bất mãn lầm bầm: “Không có má phính đâu nhé, em gầy đi rồi, mặt Bình An mới phính kìa…”
Bé Bình An hình như biết cậu đang nói về con bé nên kêu a a hai tiếng, khiến Hướng Thần lại qua dạy con bé tập nói. Bé Bình An đã hơn tám tháng rồi, thỉnh thoảng lờ mờ nói ra mấy âm đơn, hơi giống =“mẹ”, Hướng Thần nghe thấy một lần thì nhớ đến chuyện dạy con bé gọi anh.
Sau giờ nghỉ trưa, Tống Văn Bân cùng những người khác đi lao động. Đất đai ở đây tuy hoang vu nhưng những mảnh ruộng bạc màu họ đã khai hoang cũng không thể bỏ mặc, Tống Văn Bân bình thường cũng sẽ đi giúp đỡ.
Hứa Hằng Châu vẫn đi sửa xe, Hướng Thần chạy đi tìm cô giáo Đàm. Cậu rất thích nói chuyện với cô giáo Đàm, nghe nói trước đây bà cụ cũng là giảng viên, còn dạy ở trường sư phạm, có thể nói là giáo viên của giáo viên.
Cô giáo Đàm cũng đang đợi Hướng Thần, một mình bà ở trong nhà dưỡng bệnh thực sự rất buồn chán. Có một đứa trẻ hoạt bát đáng yêu ở bên cạnh thì cảm giác trong nhà cũng náo nhiệt lên.
Một già một trẻ thân thiết trò chuyện, nói không hết chuyện, có lúc Hướng Thần kể, có lúc cô giáo Đàm kể.
Cô giáo Đàm kể rất nhiều chuyện ngày xưa, về một số học sinh bà từng dạy, về một số phương pháp giảng dạy bà đúc kết được qua nhiều năm. Hướng Thần nghe rất thích thú, cảm thấy mình học được rất nhiều. Dù sao cậu là tự mày mò mà làm nghề giáo viên chứ không qua đào tạo, được nghe cô giáo Đàm giảng giải mà vỡ ra nhiều điều. Nếu bây giờ mới để cậu bắt đầu đi dạy học sinh thì chắc chắn thuận lợi hơn nhiều.
Không biết từ lúc nào lại nửa buổi nữa trôi qua, cô giáo Đàm đang giải đáp một thắc mắc của Hướng Thần thì bên ngoài nhà đột nhiên truyền đến tiếng ồn ào.
Cô giáo Đàm nhíu mày dừng lại, sợ xảy ra chuyện gì. Hướng Thần nói: “Để cháu đi xem.” Nói xong chạy ra ngoài.
Một lát sau, cậu lại chạy vào với vẻ mặt đầy kinh ngạc, vui vẻ nói: “Bà ơi, anh cháu sửa xong chiếc xe đó rồi.”
Cô giáo Đàm cũng biết chiếc xe tải quân sự bị hỏng đó. Lúc đầu Tống Văn Bân mới được phân công đến, chiếc xe tải quân sự đó vẫn còn tốt, người quản lý họ Ba biết lái xe nên nếu họ thiếu gì, Tống Văn Bân đưa tiền cho người họ Ba nhờ vận chuyển, anh ta có lấy một chút hoa hồng nhưng cũng sẽ mang đầy đủ đồ về.
Sau này không biết xảy ra chuyện gì mà cái xe đó không lái được nữa, cộng thêm người họ Ba chuyển đi, họ ở đây cũng không có ai biết lái xe nên dứt khoát kệ cái xe đó luôn, không ngờ Hứa Hằng Châu lại sửa được.
“Anh cháu biết lái xe à?” Cô giáo Đàm nhanh chóng nắm bắt được trọng điểm.
“Biết chứ!” Hướng Thần ngẩng đầu với vẻ hơi đắc ý: “Anh cháu giỏi lắm, cái gì anh ấy cũng biết, thông minh cực kỳ.”
“Tốt thật.” Cô giáo Đàm cũng cười, đứa trẻ này hễ nhắc đến anh trai là mắt lại sáng lên, tình cảm của hai anh em này thật sự rất tốt.
Hứa Hằng Châu quả thật biết lái xe, kỹ năng lái xe của anh còn rất tốt, năm đó còn từng đua xe với người ta. Nhưng chuyện cũ đã qua, những điều này không cần nhắc lại nữa, loại xe tải quân sự kiểu cũ này tuy anh chưa lái bao giờ nhưng mò mẫm một chút là rất nhanh đã thành thạo.
Mọi người trong nông trường đều rất hào hứng, nhìn Hứa Hằng Châu lái xe lượn một vòng, Lão Trịnh còn xúm lại ngồi ké ở ghế phụ một lúc. Ban đầu lúc người họ Ba còn ở đây, anh ta coi chiếc xe này là của anh ta nên không chịu cho người khác chạm vào. Lần này cuối cùng Lão Trịnh cũng được thỏa mãn cơn thèm.
“Chú, ngày mai cháu đi thành phố một chuyến. Mọi người có cần gì cháu cũng có thể giúp mua về.” Hứa Hằng Châu nhảy xuống xe, nói trước mặt mọi người.
Một số người trong số họ vẫn còn liên lạc với gia đình. Tuy sống khổ nhưng con cháu thương nhớ vẫn luôn tìm cách gửi một ít tiền qua. Nhưng có người thì bi thảm hơn, không chỉ rơi vào hoàn cảnh này mà vợ con trong nhà còn cắt đứt quan hệ, hận không thể giẫm thêm hai phát để biểu thị sự trong sạch.
Người có hoàn cảnh như thế chính là Đặng Lịch, người này luôn cười hềnh hệch như Phật Di Lặc, thực ra lại là người khổ nhất. Chú ấy trước đây là một quan chức khá lớn, kết quả rơi vào hoàn cảnh này.
Vì lời nói của Hứa Hằng Châu, mọi người quay lại lều cỏ gặp Hướng Thần liền nhờ cậu chuyển lời.
Lão Lý và Lão Tưởng đều lấy tiền ra muốn mua một ít lương thực và vải. Họ không có phiếu nên cũng nói thẳng có thể chấp nhận giá nào cũng được, đắt hơn một chút cũng không sao.
Cô giáo Đàm cũng mò ra một ít tiền giấy, lén lút nói với Hướng Thần nhờ cậu mua một ít kẹo về. Bà còn lén nhìn bác sĩ Ngụy một cái, thì thầm như tiết lộ một bí mật nhỏ với Hướng Thần: “Ông Ngụy cháu thích ăn kẹo lắm. Sắp Tết rồi, chúng ta tặng ông ấy một chút quà Tết.”
Đây quả thực là một bí mật lớn, Hướng Thần kinh ngạc nhìn bác sĩ Ngụy. Bác sĩ Ngụy liếc nhìn lại đầy lạnh lùng, Hướng Thần sợ đến mức vội vàng quay đầu đi.
Ba người còn lại có lẽ trên người không có tiền nên không nói gì với Hướng Thần. Hướng Thần thật thà chuyển lời, cũng đưa hết tiền cho Hứa Hằng Châu.
Sáng sớm ngày hôm sau, khi Hứa Hằng Châu chuẩn bị khởi hành thì Hà Viễn Phong tìm đến, đưa cho Hứa Hằng Châu một chiếc đồng hồ: “Phiền cậu giúp tôi xem có thể đổi chiếc đồng hồ này lấy chút tiền không.”
Hứa Hằng Châu nhướng mày. Anh không phải người không biết xem đồ, đây là phiên bản giới hạn của một thương hiệu lớn ở nước ngoài, sau này được thổi phồng lên giá trên trời.
“Đồng hồ này đổi ở đây không hời đâu.” Hứa Hằng Châu có lòng tốt nói.
Chỗ này rất hẻo lánh, thành phố anh định đến cũng rất nhỏ, không chắc tìm được người biết nhìn đồ quý, cho dù tìm được cũng sẽ bị ép giá.
Hà Viễn Phong không quan tâm nói: “Không ăn không uống được thì giấu đi cũng tốn công, không bằng đổi lấy chút tiền dùng. Nếu có thể thì giúp tôi đổi một ít gạo cũng được, không cần nhiều.”
Hướng Thần nghe xong thì hơi tò mò: “Chú muốn ăn cơm trắng ạ?”
Hà Viễn Phong cười: “Chú Cố của cháu muốn ăn đó. Cậu ấy là người phương Nam, ăn cơm trắng từ nhỏ rồi. Lâu rồi không được ăn chắc là nhớ lắm.”
Trong lòng Hứa Hằng Châu dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Chiếc đồng hồ Hà Viễn Phong mang theo bên người đến tận lúc này chắc chắn là thứ anh ta rất trân quý. Sẵn lòng lấy ra đổi lấy một miếng ăn cho Cố Vân Chi chỉ vì tình đồng nghiệp ư, nghĩ thế nào cũng thấy không đúng lắm.
Hơn nữa…
Hứa Hằng Châu cố gắng hồi tưởng lại, Hà Viễn Phong trong ký ức của anh là một ông cụ nghiêm túc không thích cười đùa, cả đời không kết hôn, không con cái, cũng không nghe nói có trải nghiệm tình cảm gì, hình như hiến dâng cả đời mình cho sự nghiệp.
Nhưng Hà Viễn Phong của hiện tại lại là một người vui vẻ hay cười, mặc dù điều kiện sống rất kém nhưng không thấy anh ta có vẻ gì là chán nản. Phần lớn thời gian trên mặt đều mang theo nụ cười, so với người trong ký ức của anh thì khác một trời một vực. Nếu không phải trông rất giống, anh đã nghi ngờ là mình nhận nhầm người rồi.
“Chú Hà, chú đối với chú Cố tốt thật đấy.” Hướng Thần không biết gì cả, ngốc nghếch khen một câu.
Nụ cười trên mặt Hà Viễn Phong giãn ra hơn: “Cậu ấy đối với chú cũng rất tốt mà. Bọn chú là bạn học, làm bạn bè hơn mười năm rồi.”
Ánh mắt Hứa Hằng Châu dán chặt trên mặt anh ta, lẩm bẩm trong bụng: “Bạn bè cái quỷ ấy. Cái bộ dạng ngọt ngào này, nói hai người không có quan hệ mập mờ gì thì ai thèm tin..”
Lời tác giả: Cặp phụ boy love duy nhất trong truyện nhé. Nếu không có hai nhân vật chính xuyên không thì số phận của Tống Văn Bân sẽ bị thay đổi đáng kể, sẽ bị cuốn vào đợt sóng gió thời đại này. Hầu hết những người ở nông trường đều không sống sót, bao gồm cả Cố Vân Chi.