Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 120

Đặng Lịch cười híp mắt nói: “Đúng, uống một chút nước canh cũng được, canh thịt cừu bổ lắm.”

Lão Lý nghẹn lời, trừng mắt nhìn chú ta, cũng biết tính cách của Tống Văn Bân nên không nói thêm lời thừa nào.

Tống Văn Bân dẫn theo Hướng Thần và Hứa Hằng Châu tạm biệt những người khác. Trước khi đi Hứa Hằng Châu nhớ đến lời dặn dò của Tưởng Miểu, nói với Lão Tưởng: “Ông nội Tưởng, cháu có chút chuyện muốn nói với ông, ông xem khi nào ông có thời gian ạ?”

Lão Tưởng ngạc nhiên ngẩng đầu, Tống Văn Bân cũng nhớ ra chuyện Hứa Hằng Châu nói với chú về việc anh chị em nhà họ Tưởng ở cùng một chỗ với họ, vội vàng bổ sung: “Chú Tưởng, liên quan đến con của Thủ Bình.”

Lão Tưởng sững sờ, lập tức phản ứng lại, sải bước xông đến trước mặt Hứa Hằng Châu, hơi kích động nói: “Ông có thời gian ngay bây giờ.”

Hứa Hằng Châu thấy vậy, biết ông ấy không có ý định tránh những người khác, liền trực tiếp nói sơ qua tình hình của Tưởng Miểu và Tưởng Lỗi, còn lấy ra sáu mươi tệ từ túi áo mà Tưởng Miểu gửi: “Đây là Tưởng Miểu nhờ cháu mang đến, ông cầm lấy trước. Vài ngày nữa cháu muốn tìm cách đi thành phố, nếu ông cần gì cháu sẽ mang về cho ông.”

Lão Tưởng ngần ngại nhận lấy xấp tiền đó. Tiền không nhiều nhưng đều là một tệ hai tệ, thậm chí còn có mấy hào mấy xu, gom lại thành một xấp như vậy nên nhìn qua có vẻ dày.

“Cảm ơn cháu.” Lão Tưởng chân thành cảm ơn Hứa Hằng Châu, mắt nhìn chằm chằm xấp tiền giấy trên tay, dần dần đỏ hoe viền mắt.

Cô cháu gái nhỏ nhà ông đó mà, lần cuối cùng gặp mặt còn lén lút cáo trạng với ông là mẹ không chịu may quần áo mới cho con bé, nũng nịu muốn xin thêm tiền tiêu vặt.

Lão Lý vỗ vai người đồng nghiệp già, buồn bã nói: “Cất đi, con cháu nhớ thương anh đó.”

Hướng Thần nhìn một lúc, nhỏ giọng nói: “Ông nội Tưởng, chị Tưởng Miểu sống rất tốt. Giờ chị ấy đang dạy học ở trường tiểu học thôn, các bạn học sinh thích chị ấy lắm đó ạ.”

Cậu vốn còn muốn nói chị Tưởng Miểu có người để ý rồi, tuy người đó hơi đáng ghét nhưng đối xử với Tưởng Miểu rất tốt. Nhưng lời đến miệng cậu lại nuốt vào, luôn cảm thấy nói ra cũng không thể an ủi được ông cụ.

“Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi…” Biểu cảm của Lão Tưởng quả nhiên nhẹ nhõm hơn một chút, ánh mắt nhìn Hướng Thần và Hứa Hằng Châu cũng càng thêm nhân từ.

Đưa tin cho Lão Tưởng xong, Tống Văn Bân dẫn Hướng Thần và Hứa Hằng Châu đi về nhà. Khi tới gần hơn quả nhiên ngửi thấy mùi thơm của canh thịt.

Chung Bình đang bận rộn trong phòng bếp, bé Bình An được cô buộc dây địu trên lưng, Tống Văn Bân đi qua, cởi dây ra đỡ đứa trẻ xuống, Chung Bình nói: “Em đã cán mì sợi rồi, các anh rửa tay đi. Em luộc bây giờ luôn, chỉ lát nữa là xong.”

Tống Văn Bân nhấc nắp niêu đất nhìn canh thịt cừu bên trong: “Múc một nửa ra đi, anh mang qua bên kia.”

Chung Bình lập tức lau tay, cô tìm ra một cái thau canh lớn, rồi dùng giẻ lau bọc lấy quai niêu đất, rót ra một nửa số canh thịt cừu vào trong thau.

Hướng Thần nhìn bé Bình An đang vung tay quơ quào trong lòng cha nên nhận nhiệm vụ bưng thau canh: “Cháu đi đưa cho, gần thôi, cháu nhớ đường rồi.”

Tống Văn Bân dặn dò một câu bảo cậu cẩn thận đừng để bị bỏng, Hướng Thần mang phần canh thịt cừu đó đưa cho những người đang ở trong lều cỏ.

Đường gần nên đi đi về về chưa đến mười phút, lúc quay về mì sợi cũng đã luộc xong.

Mì cán tay Chung Bình làm, bột hơi ngả màu xám nhưng ăn rất thơm, sau khi luộc chín cho vào ăn cùng canh thịt cừu, mì sợi trơn tuột cuộn một vòng trong bát canh. Lúc gắp lên, mì sợi thấm một lớp nước canh thịt, thơm ngon khiến người ta không thể ngừng ăn.

Một đĩa dưa muối tự muối ở nhà, dưa muối cắt thành sợi nhỏ, nhỏ một chút dầu ớt, thơm giòn, ăn rất đã miệng.

Cái bát sứ thô to bằng mặt như thế mà Hướng Thần ăn được hai bát mì lớn, may mà Chung Bình làm nhiều, nếu không còn không đủ cậu ăn.

Ăn xong, Hướng Thần nhìn cái bát lớn trống không mới hậu tri hậu giác phát hiện hình như mình ăn hơi nhiều, ngượng ngùng gãi gãi mặt.

Tống Văn Bân cười lớn sảng khoái: “Ăn nhiều mới tốt, ăn nhiều mới lớn nhanh.”

Chung Bình cũng hỏi cậu đã no chưa, chưa no cô nấu thêm cho, trong nhà vẫn còn bột mì.

Hướng Thần sao dám ăn nữa. Hơn nữa cậu thực sự không thể ăn nổi nữa, vội vàng từ chối ý tốt của Chung Bình, giúp thu dọn bát đũa.

Ăn cơm xong, Tống Văn Bân đưa họ đi dọn dẹp chỗ ở, sân nhỏ bên này chỉ có ba hộ gia đình ở. Lão Trịnh ở bên tay trái nhà họ Tống, đi tiếp là lão Tôn, căn nhà bên phải nhà họ Tống còn trống, vừa hay cho Hướng Thần và Hứa Hằng Châu ở tạm.

Vì trước đó chuẩn bị để nhóm Lão Lý dọn đến nên trong phòng còn cố ý sắp xếp giường mới, cũng đã dọn dẹp lại, họ chỉ cần quét dọn một chút là tối có thể ở.

Tống Văn Bân và Chung Bình cùng bắt tay làm, lại ôm hai chiếc chăn bông từ nhà mình qua cho họ dùng. Dọn dẹp xong xuôi, họ lại cùng nhau quay về nhà mình.

Trong phòng bên trong nhà họ Tống, trước mặt Tống Văn Bân và Chung Bình, Hứa Hằng Châu lấy từng thứ đồ mang theo ra. Sau khi tìm được tài xế Hoàng, anh lại lấy ra thêm hai cái túi từ không gian, cộng với cái vốn đặt bên ngoài, thì lớn nhỏ tổng cộng ba cái túi hành lý lớn. May mà có xe chở họ qua, hành lý đặt ở phía sau thùng xe cũng không vướng víu.

Sữa bột, đồ hộp, bánh quy, kẹo, mạch nha, các loại bánh ngọt, trái cây, thịt muối, thuốc lá rượu các thứ chất thành một ngọn núi nhỏ trước mặt Tống Văn Bân và Chung Bình.

Tống Văn Bân và Chung Bình trợn mắt há hốc mồm, Hứa Hằng Châu vét sạch một túi lại đổi sang túi khác, Hướng Thần ngồi xổm bên cạnh anh, giúp anh giữ túi.

Bộ quần áo trẻ sơ sinh Hướng Thần tặng bé Bình An, hai áo khoác quân đội Hứa Hằng Châu tìm cách kiếm được, một bộ quần áo bông cho Chung Bình, chỉ riêng những thứ này đã chật cứng một cái túi lớn, lại còn cố ý nhét chặt.

Cái túi nhỏ hơn còn lại đựng quần áo để thay của Hứa Hằng Châu và Hướng Thần nên không cần lấy ra. Nhưng Hứa Hằng Châu mò từ bên trong ra một cái vại, bên ngoài quấn dày nhiều lớp bằng cỏ và vải, lại còn đặt trong túi đựng quần áo, lúc này mới lấy ra nguyên vẹn.

Đương nhiên, cái này thực ra là Hứa Hằng Châu lấy từ không gian ra. Anh đưa cái vại đến trước mặt Tống Văn Bân, mở niêm phong rượu: “Đây là rượu rắn do một ông cụ trong thôn ngâm đó ạ, có hiệu quả nhất định đối với việc điều trị các bệnh phong thấp thấp khớp. Chú thử trước nhé, nếu cảm thấy tốt cháu sẽ kiếm thêm cho chú.”

Chung Bình nghe vậy, không kịp hỏi những thứ khác vội vàng nhận lấy cái vại: “Cái này dùng thế nào? Uống trực tiếp sao?”

Tống Văn Bân quả thật có bệnh đau khớp phong thấp nghiêm trọng. Sau khi trời trở lạnh, mấy lần Chung Bình tỉnh dậy giữa đêm đều phát hiện chú đau đến toát mồ hôi hột. Nhưng lại không có cách nào, chỉ có thể nghe lời bác sĩ Ngụy dùng khăn nóng thay liên tục chườm cho chú.

Hứa Hằng Châu nói qua cách dùng rượu rắn cho Chung Bình nghe, Chung Bình liên tục gật đầu, hận không thể lấy giấy bút ghi lại. Hiểu rõ xong, Chung Bình liền ôm cái vại rượu rắn đó, tất bật muốn làm cho Tống Văn Bân uống thử một chút trước.

Tống Văn Bân lại nhìn chằm chằm đống đồ đó mà buồn rầu. Chú xoa xoa trán, nhíu mày nói với Hứa Hằng Châu: “Nói cháu đó, sao lại mang nhiều đồ đến vậy, còn hai anh em các cháu không giữ lại gì dùng à? Chú biết cháu có năng lực lại giỏi giang, không tích góp một chút của cải thì sau này làm sao lấy vợ? Còn Thần Thần nữa, đợi thằng bé lớn lên còn phải lo liệu xây nhà cho nó, chỗ nào mà không cần tiền!”

Hướng Thần đang chơi với Bình An, miếng bánh quy mài răng của con bé bị cắn răng rắc, nghe thấy lời Tống Văn Bân, cậu suýt thì sặc.

Lâu rồi không thấy anh cậu ấy có dấu hiệu gì, suýt quên tuổi này của anh cậu ấy ở thời đại này là tuổi nên lấy vợ sinh con rồi.

Hứa Hằng Châu cười thản nhiên: “Chú, còn sớm lắm mà. Cháu bây giờ không có tâm trí nghĩ đến chuyện này. Hơn nữa Thần Thần bây giờ đã có tiền lương rồi, hai đứa cháu ở dưới quê trồng được rau, lương thực mỗi tháng đều được phát. Cho dù không đủ ăn thì mua từ tay người dân cũng rất rẻ, số tiền này giữ lại cũng không đẻ ra con, không bằng ăn vào bụng hời hơn.”

“Nói không lại cháu.” Tống Văn Bân phất tay, trong lòng tính toán đợi lúc họ đi, chú sẽ đưa hết số tiền ít ỏi tích cóp ở nhà cho họ mang theo, dù nói thế nào tổng cộng cũng phải có chút tiền phòng thân.

Hứa Hằng Châu và Hướng Thần giúp Tống Văn Bân cất đống đồ này đi, Hứa Hằng Châu nhớ đến kế hoạch của mình, hỏi thăm Tống Văn Bân: “Nghe nói bên này có một chiếc xe tải quân sự? Có thể đưa cháu đi xem không?”

“Tài xế Hoàng nói với cháu à?” Tống Văn Bân nhìn anh một cái, lắc đầu nói: “Anh ta vẫn luôn muốn chiếc xe đó, tiếc là nó hỏng thật rồi. Cháu muốn xem mai chú dẫn cháu đi xem.”

Nói rồi chú nhớ đến lời Hứa Hằng Châu nói với Lão Tưởng, dừng động tác trên tay hỏi anh: “Chú nghe cháu nói muốn đi thành phố, có chuyện gì sao?”

Hứa Hằng Châu vẻ mặt bình tĩnh thả một quả bom: “Cháu đã gửi một ít đồ qua, ước chừng là trong hai ngày này sẽ đến. Không biết họ có gửi đến chỗ chú được không, cháu phải đến bưu điện xem sao.”

“Còn nữa cơ à?!” Tống Văn Bân kinh ngạc.

Hứa Hằng Châu nói như lẽ đương nhiên: “Không mang hết được thì gửi bưu điện, cháu và Tiểu Thần hiếm hoi lắm mới đến một chuyến, sao có thể chỉ có chút đồ này.”

Hướng Thần cũng xen vào nói: “Đúng vậy, đây mới chỉ có hai hộp sữa bột, không đủ cho bé Bình An uống. Anh cháu còn gửi thêm mấy hộp lận.”

Gửi thì không thể gửi, họ chỉ là tìm một cái cớ để lấy thêm một lượt đồ nữa ra mà thôi.

Tống Văn Bân hoàn toàn cạn lời, hai đứa cháu trai này của chú thật sự là quá thành thật, cũng không biết có phải đã moi sạch gia tài đưa hết qua cho chú rồi không.

Ngày hôm sau, Tống Văn Bân giữ lời dẫn Hứa Hằng Châu đi xem chiếc xe tải quân sự bỏ không đó.

Nói đến, so với sửa máy đập lúa, Hứa Hằng Châu chắc chắn quen thuộc với ô tô hơn. Dù sao anh cũng từng là một công tử nhà giàu, thời niên thiếu theo đuổi đam mê tốc độ, còn học đòi đua xe độ xe với người ta. Tuy loại xe không hoàn toàn giống nhau nhưng sự hiểu biết về hệ thống và cấu trúc bên trong của xe của anh vẫn nhiều hơn người bình thường.

Cả buổi sáng Hứa Hằng Châu đều mày mò chiếc xe đó, Tống Văn Bân còn có việc riêng phải làm nên chỉ ở lại với anh một lúc, rồi đi làm việc của mình.

Hướng Thần ngồi xem một lúc mà không hiểu gì, cậu đối với những thứ này thực sự mù tịt. Hứa Hằng Châu cũng không làm khó cậu, bảo cậu tự đi chơi.

Hướng Thần nghĩ một chút, xin anh cậu một túi kẹo rồi lại chạy về nhà lấy hai quả lựu lớn, chạy đến phía lều cỏ.

Những người khác đều đi làm rồi, chỉ có cô giáo Đàm vì bị bệnh còn ở nhà. Bà ấy uống thuốc hạ sốt hôm qua, hôm nay đã đỡ hơn nhiều. Lúc Hướng Thần qua, bà đang dựa vào giường vá quần áo.

Hướng Thần gõ cửa bước vào, cô giáo Đàm cười híp mắt gọi cậu qua ngồi: “Tiểu Thần phải không, hôm qua bị bệnh không thể nói chuyện với cháu. Mau qua đây cho bà xem nào.”

Cô giáo Đàm là một người rất hiền lành, nhìn hơi giống bà ngoại Hướng Thần, đều là kiểu cụ bà hòa nhã. Hướng Thần đặc biệt có thiện cảm với kiểu người này. Cô giáo Đàm vừa gọi cậu, cậu liền đi qua.

Cậu không biết người bệnh có ăn được lựu không nên chỉ đặt hai quả lựu lớn lên cái giỏ mây bên cạnh, từ túi áo lấy ra một viên kẹo trái cây: “Bà ơi, bà ăn kẹo đi ạ.”

Cô giáo Đàm bật cười, đã lâu rồi không có ai cho bà kẹo ăn, đều là bà cho kẹo con cháu trong nhà. Đây là lần đầu tiên gặp một đứa nhỏ cho bà ăn kẹo đó.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn