Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 119

Hơn một năm trước, Tống Văn Bân được điều chuyển đến Tây Bắc.

Ban đầu, chú không được phân công đến nông trường này. Kinh nghiệm làm việc của chú đủ ưu tú, lại xuất thân từ quân đội, công việc ở xưởng cơ khí cũng được đánh giá tốt. Mặc dù bị điều chuyển đến Tây Bắc nhưng vẫn được phân công đến một nông trường khá lớn, miễn cưỡng được giữ chức quản lý nhỏ.

Mặc dù điều kiện bên đó tốt hơn nơi này rất nhiều nhưng không hề bình yên, một lãnh đạo bên trên là một phần tử tích cực thích tổ chức các loại họp hành báo cáo, tinh thần đấu tranh cách mạng mãnh liệt. Những người được phân công đến nông trường đó lao động cải tạo sống vô cùng cực khổ, không những phải lao động chân tay nặng nhọc mà còn phải chịu một số tra tấn.

Tống Văn Bân nhìn thấy trong mắt sốt ruột trong lòng, sợ tình hình của sếp cũ và ông nội nhà họ Tưởng cũng như vậy. Hai ông cụ đều đã lớn tuổi, còn từng xông pha chiến trường, trên cơ thể còn lưu lại không ít vết thương âm ỉ. Nếu lại bị tra tấn một trận nữa thì không biết ngày nào sẽ không chịu nổi.

May mắn Tưởng Thủ Bình đã để lại manh mối cho chú, sau khi chú ổn định hơn một chút thì lập tức tìm cơ hội qua xem xét một chuyến, còn mang theo một ít đồ ăn và vật dụng cho hai người.

Lúc đó bên này người còn ít hơn, người quản lý tính ra chỉ có hai người rưỡi, một người họ Ba, một người chính là Lão Trịnh bây giờ vẫn còn ở đây, còn có lão Tôn gác cổng, ông ấy là nhân viên ở đây nên miễn cưỡng tính là nửa quản lý.

Năm người còn lại đều là những người bị đưa đến để “bị quản lý”.

Sau khi quay về, Tống Văn Bân tìm cách điều chuyển về phía này. Không phải là chức vụ gì tốt nên không ai tranh giành, người ta còn tưởng chú thực sự có lòng cống hiến, vô cùng nhanh chóng làm xong thủ tục điều chuyển cho chú.

Chung Bình cũng theo chú, ngay sau đó cùng nộp đơn, hai người đều điều chuyển qua. Qua đây không lâu, người họ Ba đó tìm quan hệ điều chuyển đi, sau đó quản lý bên này chỉ còn mấy người họ, sau đó lại có thêm hai người nữa được gửi đến cải tạo nữa.

Nông trường nhỏ bằng bàn tay này, tính cả bé Bình An thì tổng cộng chỉ có mười hai người. Tống Văn Bân là người tốt, chưa bao giờ cố ý tra tấn người dưới trướng, ngược lại còn rất chăm sóc họ. Lão Trịnh không thích gây rối, thích rượu ngon thuốc lá ngon, Tống Văn Bân tặng anh ta hai bao thuốc lá ngon là anh ta liền coi như không thấy gì, không biết gì.

Vì vậy điều kiện nông trường này tuy kém nhưng lại khiến người ta sống yên ổn. Điều duy nhất cần cân nhắc là làm sao để ăn uống tốt hơn, những chuyện khác thì không có.

“Đúng rồi, cháu nói mang theo thuốc, mang thuốc gì? Chú đang rất cần.” Tống Văn Bân hỏi.

Hứa Hằng Châu đương nhiên mang theo thuốc, trong không gian anh còn không ít thuốc. Lúc Tống Văn Bân đi, anh còn chuẩn bị cho chú một ít thuốc kháng viêm thuốc cảm thuốc hạ sốt thông thường các loại. Nhưng vì đã bỏ hết bao bì bên ngoài, nên anh đưa cho chú không nhiều, tránh trường hợp hết hạn uống vào còn hại người hơn.

“Cần thuốc gì ạ?” Hứa Hằng Châu hỏi.

Tống Văn Bân vội vàng nói: “Thuốc hạ sốt, thuốc lần trước cháu cho chú dùng rất tốt, tiếc là dùng hết rồi.”

Chú giải thích: “Hoàn cảnh bên này không tốt, vừa vào đông đã có mấy người bị bệnh, chú gửi báo cáo lên trên cũng không có thuốc gửi đến. May nhờ Lão Ngụy tìm được một số thảo dược dùng bài thuốc dân gian điều trị cho mọi người. Tiếc là dược liệu vẫn quá ít, hôm trước lại có một người bị bệnh. Trong quá trình chữa trị, bác sĩ Ngụy tìm cách hạ sốt cũng hòm hòm rồi mà hôm nay lại sốt lên. Nếu cháu có thuốc, ngay bây giờ chúng ta liền nhanh chóng qua đó sớm chữa khỏi cho người ta.”

Hứa Hằng Châu gật đầu: “Thuốc hạ sốt có, chú đợi cháu tìm xem.”

Anh đi lục lọi túi xách mình mang theo, mượn túi che chắn lấy ra một hộp thuốc nhỏ từ không gian. Đây là anh và Hướng Thần thu xếp ra, bên trong có đủ loại thuốc thường dùng, đều đã cẩn thận bỏ bao bì.

“Đây là thuốc hạ sốt.” Anh giơ một cái chai nhựa cho Tống Văn Bân xem: “Chúng ta bây giờ qua đó không? Chỉ mang thuốc hạ sốt thôi ạ?”

Tống Văn Bân do dự một chút, nói: “Mang hết qua đi, cho bác sĩ Ngụy xem còn cần gì nữa không.”

Hướng Thần nhảy xuống giường giơ tay: “Cháu cũng muốn đi.”

Tống Văn Bân nhìn bé Bình An, không biết có nên đưa con bé đi cùng không. Vừa lúc Chung Bình vén rèm bước vào, vừa lau tay vừa nói: “Các anh đi đi, em trông Bình An cho. Thịt đã hầm rồi, đợi các anh về em sẽ xào rau.”

Tống Văn Bân không nói gì thêm, dẫn Hứa Hằng Châu và Hướng Thần ra ngoài. Ngôi nhà họ ở là một dãy nhà đất nửa vây lại trông hơi giống một sân nhỏ, thực ra vẫn chưa ở hết, còn mấy căn phòng trống.

Những người bị phân đến lao động cải tạo đến không ở đây. Ra khỏi khu nhà ở này đi thêm một đoạn là có thể nhìn thấy hai cái lều cỏ cũ nát sát nhau, cả căn nhà đều được dựng bằng cỏ khô và ván gỗ, nhìn rất tồi tàn.

Tống Văn Bân dẫn họ vào một căn nhà nhỏ hơn, bên trong sát mép đặt một chiếc giường ghép bằng ván gỗ, bên cạnh giường đặt một cái hòm mây cũ kỹ. Trong một cái chậu đất nung bị mẻ đang cháy lưa thưa một chút than, ngoài ra không còn gì khác.

Cửa vừa mở gió lạnh liền ùa vào. Tống Văn Bân vội vàng đóng cửa, người nằm trên giường đã ho lên.

“Cô giáo Đàm, cô đỡ hơn chưa?” Tống Văn Bân bước nhanh đến bên giường, cúi người nói chuyện với cô giáo Đàm đang nằm trên giường: “Hay là dọn qua chỗ chúng cháu đi, cô không thể chịu lạnh thêm nữa đâu.”

Cô giáo Đàm lại ho hai tiếng mới khó khăn nói: “Đồng chí Tống à, chúng tôi không thể làm phiền anh nữa. Lần trước suýt bị người ta phát hiện đấy, chúng tôi cũng già cả như vậy rồi, không thể làm liên lụy đến anh nữa.”

Ngay từ hai tháng trước, Tống Văn Bân đã có ý định cho họ cũng dọn đến sân nhỏ bên kia ở. Dù sao nhà đất cũng tránh gió tránh rét tốt hơn cái lều cỏ này. Để xoa dịu Lão Trịnh bất mãn, chú còn cố ý mời hắn ta uống một bữa rượu.

Kết quả Lão Trịnh bên kia không có vấn đề nhưng lại suýt bị người đến kiểm tra bắt gặp. May mà những người bên họ vẫn đồng lòng, Lão Trịnh tuy có hơi ham lợi, nhưng không có lòng hãm hại người, giúp che đậy cho qua.

Sau đó hai bên đều hoảng sợ, nên chỉ có thể để họ ở trong lều cỏ. Kết quả thời tiết ngày càng lạnh, những người này đều đã lớn tuổi, lần lượt bị bệnh.

Không có thuốc men, Lão Ngụy biết kiến thức y học dù giỏi đến mấy cũng không có cách, chỉ có thể tìm mọi cách điều trị cho những người khác.

Đúng lúc này, cửa đột nhiên bị đẩy ra. Một ông cụ khoảng sáu mươi tuổi bước vào, nhíu mày nhìn Hứa Hằng Châu và Hướng Thần, rồi nhìn Tống Văn Bân.

Ông cụ chưa kịp hỏi, Tống Văn Bân đã giải thích trước: “Bác sĩ Ngụy, đây là hai đứa cháu của cháu, chúng nó đến thăm cháu còn mang theo một ít thuốc, chú xem có dùng được không?”

Vừa nghe nói có thuốc, sắc mặt bác sĩ Ngụy đang nghiêm nghị dịu đi nhiều, Hướng Thần rất tinh ý đưa hộp thuốc nhỏ qua. Bác sĩ Ngụy mở ra, bên trong là các chai thuốc vỏ trơn, trên thân chai dán mẩu giấy viết tên thuốc.

Bác sĩ Ngụy lấy chai thuốc hạ sốt ra trước đổ ra một viên thuốc, cạo một chút bột thuốc ngậm vào miệng, gật đầu: “Thuốc này tốt, dùng được. Tôi đi đun chút nước rồi nhanh chóng cho Tiểu Đàm uống thuốc.”

“Nhà cháu có nước nóng rồi, cháu về nhà lấy một tí thôi.” Tống Văn Bân vội vàng nói.

Chú đang định kéo cửa, cửa đột nhiên mở ra, bên ngoài đứng mấy người, người dẫn đầu chính là sếp cũ của Tống Văn Bân, Lão Lý.

Lão Lý nhìn Hướng Thần và Hứa Hằng Châu đang đứng trong nhà, cười nói với Tống Văn Bân: “Tiểu Hà nói có người đến thăm cậu, chính là hai đứa nhỏ này phải không, hai đứa trẻ cậu nhận nuôi đó?”

Nhìn vẻ quen thuộc khi ông ấy nói chuyện với Tống Văn Bân, Hứa Hằng Châu và Hướng Thần cũng đoán được thân phận của ông ấy. Lời giới thiệu của Tống Văn Bân cũng xác nhận phỏng đoán của họ.

Hướng Thần và Hứa Hằng Châu lập tức chào hỏi: “Chào ông nội Lý ạ.”

Lão Lý cười sảng khoái một tiếng, nói: “Các cháu đều là con cháu của Văn Bân, gọi ông một tiếng ông nội cũng phải, chỉ là thân phận ông bây giờ…”

Hướng Thần và Hứa Hằng Châu vội vàng gọi thêm một tiếng “Ông nội Lý”, để biểu thị họ không có ý kiến gì về thân phận hiện tại của ông ấy.

Lão Lý thở dài nói: “Đều là những đứa trẻ ngoan.”

“Thôi thôi, đừng hàn huyên nữa.” Bác sĩ Ngụy không khách khí cắt ngang cuộc trò chuyện của họ: “Mau đi lấy nước đến, cho Tiểu Đàm uống thuốc mới là việc chính.”

“Có thuốc rồi sao?” Lão Lý ngạc nhiên hỏi một câu, Tống Văn Bân vội vàng giải thích lại một lần nữa.

Trong mấy người đứng ở cửa có một người đàn ông trẻ tuổi cười híp mắt nói: “Cháu đi cho, có phải đến nhà đồng chí Tống không? Cháu đi rót nước, mọi người cứ nói chuyện đi.”

“Cảm ơn đồng chí Hà, vợ tôi ở nhà, cậu nói với cô ấy là được.” Tống Văn Bân nói.

Đồng chí Hà đi lấy nước, những người khác cũng đều vào nhà. Tống Văn Bân lại giới thiệu một lượt những người có mặt cho Hứa Hằng Châu và Hướng Thần, ngoài Lão Lý, bác sĩ Ngụy, cô giáo Đàm đang nằm trên giường thì những người còn lại gồm:

Người đi theo sau Lão Lý với vẻ mặt nghiêm túc là Lão Tưởng, tức là ông nội của Tưởng Miểu, cũng là người có xuất thân quân đội. Người đàn ông đeo kính văn nhã tên là Cố Vân Chi, cái tên nghe hơi cổ nhưng lại có thể nói ngoại ngữ trôi chảy. Sau này Hứa Hằng Châu và Hướng Thần mới biết nhà y có mấy người làm bên ngoại giao.

Người đàn ông đứng cuối trạc tuổi Tống Văn Bân, trên mặt treo nụ cười tự giới thiệu tên là Đặng Lịch, Tống Văn Bân giới thiệu bảo Hứa Hằng Châu và Hướng Thần gọi chú ta là chú Đặng. Còn người họ Hà đi lấy nước, anh ta và Cố Vân Chi là những người trẻ tuổi nhất trong số những người này, ước chừng chỉ khoảng ba mươi tuổi. Tống Văn Bân giới thiệu anh ta tên là Hà Viễn Phong.

Hướng Thần vẫn đang âm thầm ghi nhớ tên và cách xưng hô của những người này, dù sao đều là bậc bề trên, toàn là các ông, các chú bác, không thể gọi nhầm. Còn Hứa Hằng Châu nghe thấy cái tên Hà Viễn Phong, đồng tử co rút.

Những người khác anh không có ấn tượng, nhưng cái tên Hà Viễn Phong này… trong ký ức của anh lại có một nhân vật quan trọng cũng tên này. Một trong những người khởi xướng thuyết kinh tế học cận hiện đại của Hoa Quốc, lúc Hứa Hằng Châu còn rất nhỏ còn theo ông nội gặp ông ấy một lần, anh cố gắng nhớ lại dung mạo của ông cụ đó, hình như có chút tương đồng với đồng chí Hà vừa rời đi.

Hứa Hằng Châu suy nghĩ mấy lần trong lòng, cuối cùng gác mọi suy nghĩ xuống, còn mấy năm nữa mọi chuyện mới trở lại đúng quỹ đạo, bây giờ nói gì cũng vô ích. Ít nhất, vị nhân vật sau này quyền cao chức trọng này đã nhận ơn huệ của Tống Văn Bân, độ thiện cảm hẳn là không thấp, không cầu người đó quan tâm nhiều, ít nhất có thể kết một thiện duyên.

Hướng Thần chào hỏi một lượt theo Hứa Hằng Châu, mọi người đối với họ đều thân thiết hơn nhiều. Họ đều là đơn độc bị phân đến đây cải tạo, cũng không biết cha mẹ, vợ chồng rồi con cháu trong nhà sống thế nào rồi. Có người thậm chí còn bị cắt đứt quan hệ một cách sạch sẽ, nỗi khổ sở trong lòng chỉ có mình họ biết.

Hướng Thần và Hứa Hằng Châu tuy không có quan hệ huyết thống với họ, nhưng đều chào hỏi một tiếng, ánh mắt chân thành không thấy một chút khinh miệt nào, vẫn khiến những người này có được một chút an ủi trong lòng.

Hà Viễn Phong nhanh chóng mang một bát nước đến, Hứa Hằng Châu không dấu vết đánh giá anh ta mấy lần, càng khẳng định suy nghĩ trong lòng mình, Tuổi tác khớp, dung mạo càng nhìn càng tương tự, hẳn là cùng một người.

Suốt đường đi, nước sôi đã nguội bớt, vừa đủ ấm cho cô giáo Đàm uống thuốc. Bác sĩ Ngụy đỡ cô giáo Đàm dậy, để bà uống thuốc xong rồi lại đỡ bà nằm xuống, đắp một chiếc chăn mỏng cho bà.

“Được rồi, các cậu về đi.” Lão Lý thấy trời không còn sớm, phất tay đuổi người: “Vợ cậu nấu cơm xong rồi đúng không? Mau về ăn cơm đi đã, có chuyện gì ngày mai nói tiếp.”

Không đợi Tống Văn Bân nói chuyện, Đặng Lịch chép miệng nói: “Đúng vậy, tôi ngửi thấy mùi canh thịt rồi, lại còn là canh thịt cừu.”

Lão Lý dở khóc dở cười, chỉ vào chú ta cười mắng: “Lúc này cậu còn nghĩ đến canh thịt, cái miệng này của cậu thật là không thể thiếu ăn mà.”

Đặng Lịch không lấy làm phiền, cười híp mắt xoa bụng mình thở dài: “Đúng vậy, xem tôi đói đến mức này, còn chả có tí bụng nào.”

Mọi người trong nhà đều bị chú ta chọc cười, Tống Văn Bân nói: “Không thể thiếu phần ăn của anh Đặng, lát nữa gửi cho mọi người một ít ăn thử.”

Lão Lý vội vàng từ chối: “Không cần, nhà các cậu tự ăn đi, gia tài ít ỏi nhà cậu đã bị mấy lão già chúng tôi vắt kiệt hết rồi. Thịt này các cậu giữ lại tự ăn đi. Hai đứa trẻ lặn lội đường xa đến, dù sao cũng phải bồi bổ cho chúng nó.”

“Không sao, nấu canh thịt mà, húp một chút nước canh cũng được.” Tống Văn Bân nói: “Hai đứa nhỏ nhà cháu đều lễ phép, sao có thể ăn hết một mình được.”

Hướng Thần và Hứa Hằng Châu đều gật đầu theo, hùa theo lời Tống Văn Bân. Họ không thiếu miếng ăn này, những người đói đến mức mặt mũi vàng vọt ốm yếu này mới thực sự cần bồi bổ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn