Tống Văn Bân vừa mừng vừa kinh ngạc dừng bước: “Các cháu mang thuốc đến sao? Thuốc gì?”
Hứa Hằng Châu nhìn xung quanh, nói: “Về nhà trước đã, về nhà rồi nói.”
Tống Văn Bân liên tục gật đầu, sự lo lắng giữa lông mày tan biến, vui vẻ dẫn hai đứa trẻ nhà mình đi về nhà.
Nơi này nhỏ, khu lao động ở một đầu khác, khu nhà ở này chỉ lác đác mấy căn nhà. Trên đường chưa nói được hai câu đã đến nhà Tống Văn Bân.
“Chung Bình, A Bình, mau ra đây, xem ai đến này!” Vừa đi đến cửa, Tống Văn Bân đã gọi vọng vào trong nhà.
“Lão Tống về đấy à? Ai đến vậy, không phải hôm nay gửi lương thực đến sao?” Chung Bình đẩy cửa ra đi tới, vừa nhìn thấy Hứa Hằng Châu và Hướng Thần thì lập tức kinh ngạc hô lên: “Ôi, sao các cháu lại đến rồi? Mau vào nhà, mau vào nhà.”
Hơn một năm không gặp, Tống Văn Bân và Chung Bình đều có thay đổi. Tống Văn Bân chỉ gầy đi một chút, Chung Bình thì thay đổi lớn hơn, cô ấy cũng gầy đi một chút nhưng thay đổi lớn hơn là về khí chất. Cô gái sảng khoái hào sảng ngày nào đã trở thành người vợ và người mẹ hiền thục dịu dàng, ngay cả khi cười cũng thêm vài phần hòa nhã.
Hướng Thần và Hứa Hằng Châu đều gọi “Thím”, Chung Bình tươi cười đón họ vào nhà. Trong nhà đang đốt lò sưởi, vừa vào đã cảm thấy ấm hơn bên ngoài rất nhiều.
Chung Bình bận rộn đun nước nóng cho họ uống. Căn phòng họ đang ở không quá lớn, dùng một tấm rèm vải màu xanh lam ngăn đôi ra, bên ngoài đặt bàn ghế để ăn cơm và tiếp khách, bên trong chắc là chỗ ngủ.
Chung Bình chọc lò sưởi, vừa định cho thêm một cục than tổ ong thì bên trong đột nhiên vang lên tiếng khóc yếu ớt của trẻ con. Tống Văn Bân một bước xông vào, mắt Hướng Thần cũng sáng lên, vươn cổ nhìn vào trong, tiếc là bị rèm che nên không nhìn thấy gì cả.
Chung Bình cười giải thích: “Chắc là Bình An tỉnh rồi, vừa nãy còn đang ngủ.”
Lúc này Tống Văn Bân đã bế đứa trẻ ra rồi, bé Bình An quấn trong một chiếc chăn lông nhỏ mềm mại. Cái này là Hứa Hằng Châu lấy từ không gian ra gửi cho họ.
“Lại đây xem em gái này.” Khuôn mặt Tống Văn Bân tràn đầy tình yêu thương, cẩn thận hạ bé Bình An xuống thấp để Hướng Thần và Hứa Hằng Châu nhìn con bé.
Trong chiếc chăn lông nhỏ mềm mại, bé Bình An chỉ lộ ra khuôn mặt bé xíu, mắt nhỏ, mũi nhỏ, miệng cũng nhỏ. Được cha bế ra gặp người lạ, con bé cũng không sợ, đôi mắt tròn đen láy ngó quanh rồi dừng lại trên mặt Hướng Thần, đột nhiên toe toét miệng hé ra một nụ cười “không răng”.
Mặt Hướng Thần lập tức đỏ lên, cậu bối rối nhìn bé Bình An, cuối cùng mím môi, hơi ngượng ngùng cười theo.
“Thích anh trai vậy cơ à.” Chung Bình cũng đi tới, cô cười híp mắt bế bé Bình An lên đặt vào lòng Hướng Thần: “Lại đây anh trai bế này. Đây là anh nhỏ, bên cạnh là anh lớn, sữa bột Bình An nhà ta uống là các anh gửi đến đó.”
Hướng Thần vội vàng vươn tay, một cơ thể bé nhỏ mềm mại rơi vào lòng cậu, mềm đến mức không thể tin được. Cậu gần như không dám dùng sức, chỉ sợ làm bé Bình An đau.
Bé Bình An hình như thực sự rất thích Hướng Thần, vừa được đặt vào lòng Hướng Thần, con bé liền bắt đầu cười. Lúc này Hướng Thần mới phát hiện, lợi bên dưới của con bé đã nhú ra một chút màu trắng, chắc là đang mọc răng.
“Bé Bình An mọc răng rồi ạ?” Hướng Thần ngạc nhiên hỏi.
“Đúng vậy.” Chung Bình nói: “Vớ được cái gì cũng cho vào miệng, cứ lơ đãng không nhìn nó tí thôi là gối cũng có thể bị nó gặm ướt một mảng.”
Bé Bình An hình như biết mẹ đang nói về con bé, nó a a kêu hai tiếng, nước dãi không kiểm soát được chảy ra từ khóe miệng.
Hướng Thần híp mắt cười, Chung Bình lấy khăn lau nước dãi cho con bé. Hứa Hằng Châu xen vào nói: “Trẻ con mọc răng lợi sẽ bị ngứa, muốn g*m c*n đồ vật là bình thường. Đúng rồi, bé Bình An đã bắt đầu ăn dặm chưa?”
“Cháo vẫn ăn đều đó.” Tống Văn Bân bổ sung.
Chung Bình cười khổ: “Đều tại thím không có sữa. May mà có sữa bột các cháu gửi đến, thực sự cảm ơn các cháu.”
Hướng Thần biết chuyện này không thể trách Chung Bình, cô ấy sinh em bé nhưng không được bổ sung đầy đủ dinh dưỡng, không có sữa là rất bình thường. Nhìn bé Bình An trắng trẻo mềm mại như vậy là biết họ chăm sóc đứa trẻ tinh tế cẩn thận đến mức nào.
“Nói vậy khách sáo quá.” Hứa Hằng Châu cười nói: “Cháu và Thần Thần đều do chú nuôi lớn. Bé Bình An là em gái chúng cháu, gửi lương thực cho em gái là việc chúng cháu làm anh trai nên làm, hơn nữa chú còn thường xuyên gửi tiền cho chúng cháu.”
“Số tiền đó của chú thì mua được gì.” Tống Văn Bân nói: “Bản thân cháu có năng lực, trong lòng chú rõ hết.”
“Chúng ta là người một nhà, không cần phân chia rõ ràng như vậy đâu.” Hướng Thần gọi Hứa Hằng Châu: “Anh, anh bế bé Bình An một chút, em sắp bế không nổi nữa rồi.”
Tư thế bế trẻ con của Hướng Thần rất không chuẩn, may mà bé Bình An là một em bé dễ tính, luôn cười hềnh hệch. Chỉ lúc mới tỉnh không thấy cha mẹ là một lúc, bây giờ luôn cười.
Nhưng Hướng Thần cứng người ôm trẻ con như thế rất nhanh mỏi tay, cậu sợ mình làm ngã bé Bình An, vội vàng cầu cứu Hứa Hằng Châu.
Hứa Hằng Châu bình tĩnh bế bé Bình An qua, vừa bế vừa làm mẫu cho Hướng Thần: “Cánh tay phải đặt như thế này, nếu không chính em không dùng sức được mà con bé còn khó chịu.”
Thực ra anh cũng là lần đầu tiên bế em bé nhưng đã tra cứu tài liệu trước, hơn nữa cũng đã nhìn nhiều các thím các dì trong thôn bế trẻ con như thế nào. Kinh nghiệm lý thuyết đều vô cùng phong phú.
Hướng Thần tiếp thu lời dạy, chăm chú nhìn động tác của Hứa Hằng Châu, hạ quyết tâm nhất định phải học hỏi cho tốt.
Hứa Hằng Châu giả ngầu thành công, trong lòng hơi đắc ý, vừa định tiếp tục truyền thụ kinh nghiệm cho Hướng Thần thì đột nhiên cảm thấy trên quần áo hình như có gì đó không đúng.
Anh cúi đầu nhìn, vừa hay nhìn thấy dưới chăn nhỏ màu hồng của bé Bình An bị thấm ướt một mảng, ngay cả quần áo của anh cũng bị ướt, hơn nữa diện tích đang lan rộng.
Hứa Hằng Châu cứng đờ ngẩng đầu lên, bé Bình An hình như rất đắc ý với tác phẩm của mình, toe toét miệng với Hứa Hằng Châu, lộ ra một nụ cười ngây thơ (khiêu khích).
“Ôi, sao lại tè rồi!” Chung Bình vội vàng đỡ bé Bình An, “Hằng Châu cháu cởi áo ra đi, cháu có mang theo quần áo để thay không? Không mang thì mặc tạm của chú Tống.”
Mặt Hứa Hằng Châu vẫn còn hơi cứng, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười gượng: “Có mang ạ.”
Hướng Thần che miệng cười trộm, trêu chọc: “Anh, bé Bình An tặng quà gặp mặt cho anh đó.”
Hứa Hằng Châu lườm cậu một cái, cảm thấy hai đứa này chắc là âm mưu bàn bạc với nhau rồi. Hướng Thần bế lâu như vậy không tè, vừa đổi tay sang anh bế là tè liền.
Hướng Thần không sợ cái nhìn lạnh lùng của Hứa Hằng Châu, nhưng cũng không thể quá đáng quá, chọc giận anh thì gay go rồi. Trước khi anh cậu thực sự tức giận, Hướng Thần tay chân nhanh nhẹn lấy ra một chiếc áo khoác sạch bảo Hứa Hằng Châu thay vào.
“Đưa áo cho chú đi.” Tống Văn Bân nhận lấy quần áo bẩn trên tay Hứa Hằng Châu, “Để chú mang đi giặt chung.”
Chung Bình nhanh chóng thay tã mới cho bé Bình An, chiếc chăn nhỏ không dùng được nữa, Chung Bình lại lấy một chiếc chăn con tự may ở nhà quấn lấy Bình An cho ấm. Chiếc chăn con vừa lấy ra hơi lạnh, cũng không mềm mại ấm áp thoải mái như chiếc chăn lông nhỏ. Bé Bình An hình như có hơi bất mãn, a a vươn tay với chiếc chăn lông nhỏ của con bé.
“Không dùng được nữa, mẹ phải mang đi giặt.” Chung Bình nắm tay bé Bình An đặt vào chăn, rồi gọi Tống Văn Bân đưa Hứa Hằng Châu và Hướng Thần vào trong ngồi: “Anh đưa hai đứa trẻ vào trong nói chuyện đi. Bên trong ấm hơn, em đi nấu cơm.”
“Này, luộc cả miếng thịt cừu đó đi.” Tống Văn Bân dặn dò.
“Biết rồi, nước trên lò sưởi sắp sôi rồi, rót nước cho hai đứa nhỏ uống, nhớ cho thêm chút đường nha!” Chung Bình nói xong liền đi ra ngoài.
Tống Văn Bân dẫn Hứa Hằng Châu và Hướng Thần vào trong, không gian bên trong cũng không lớn. Chỗ dựa tường đặt một chiếc giường, đối diện có một cái tủ và một cái thùng gỗ lớn, trên nền đất trống đặt một cái chậu sứ bị vỡ, trong tro than xám trắng chôn mấy khúc than đã cháy được một nửa.
Tống Văn Bân đặt bé Bình An lên giường rồi gọi Hướng Thần và Hứa Hằng Châu vào ngồi. Trong phòng không có ghế, ba người họ liền ngồi ghé vào mép giường.
Lúc này họ mới có thời gian bình tâm lại mô tả kỹ lưỡng tình hình hai bên, Hướng Thần và Hứa Hằng Châu nói trước, Hướng Thần nói chính, Hứa Hằng Châu bổ sung, rất nhanh đã nói sơ qua những chuyện họ gặp phải trong hơn một năm này cho Tống Văn Bân nghe.
Lòng Tống Văn Bân luôn lo lắng, dù sao Hứa Hằng Châu đang từ công nhân xưởng cơ khí tiền đồ sáng lạn bị buộc phải về quê tránh họa. Cái khởi đầu này thế nào cũng khiến người ta không yên tâm.
May mà họ sống khá tốt trong hơn một năm này, Hướng Thần cũng toàn chọn chuyện tốt để nói. Một số chuyện phiền phức gặp phải đều đã qua rồi, cũng không cần nhắc lại.
Tống Văn Bân nghe đến việc bây giờ họ cơ bản không cần trồng trọt, mà đều đang dạy học ở trường học, đặc biệt là Hứa Hằng Châu còn là hiệu trưởng trường tiểu học thôn thì lập tức cười lớn kinh ngạc: “Chú biết ngay mà, hai đứa nhỏ nhà mình ưu tú như vậy, đến đâu cũng có thể sống tốt.”
“Cháu đây cũng coi như được hưởng phúc của Thần Thần.” Hứa Hằng Châu cười nói: “Giáo án đều là em ấy giúp cháu viết, bình thường học sinh cũng là em ấy quản, dạy rất tốt.”
Hướng Thần được khen đỏ mặt. Cậu ngượng ngùng gãi đầu, đối diện với ánh mắt tán thưởng của Tống Văn Bân thì nhỏ giọng nói: “Thực ra cũng không có gì, anh cháu mới giỏi, cái gì cũng biết. Mọi người ngưỡng mộ anh ấy cực kỳ.”
“Đều giỏi.” Tống Văn Bân chốt lại: “Hai đứa nhỏ nhà ta đều ngoan, nếu sau này Bình An có thể học theo các cháu là chú mãn nguyện lắm rồi.”
“Bé Bình An chắc chắn sẽ còn giỏi hơn bọn cháu.” Hướng Thần lập tức nói.
Nói rồi cậu nhìn em bé đang nằm trên giường tự chơi. Bé Bình An rất ngoan, không khóc không quấy, tự nghịch ngón tay mình chơi rất vui vẻ.
Hướng Thần nhìn qua, con bé cựa quậy mấy cái, chú ý đến ánh mắt của Hướng Thần thì lập tức toe toét miệng cười với cậu, cười đến mức tim Hướng Thần muốn tan chảy.
“Con bé đáng yêu quá!” Hướng Thần mắt không chớp nhìn bé Bình An.
Hứa Hằng Châu nhấc mí mắt nhìn một cái, trong lòng thầm nói nhìn cũng được, cũng coi như đáng yêu. Chỉ là ngốc quá, sau này phải chuẩn bị thêm tiền thêm tài sản cho con bé. Ngốc như vậy e là không gả đi được.
“Ây da, không gặm tay anh được, anh còn chưa rửa tay đâu!” Hướng Thần đột nhiên kêu lên, hóa ra bé Bình An vươn tay muốn tóm cậu. Cậu đưa tay qua, bé Bình An nắm lấy một ngón tay của cậu lập tức nhét vào miệng.
Tống Văn Bân vội vàng nắm tay bé Bình An, giải cứu tay Hướng Thần ra. Đồ sắp vào miệng lại chạy mất, bé Bình An bĩu môi, hơi muốn khóc.
“Lấy cho con bé một miếng bánh quy đi, trong túi hành lý anh đeo có đó, chuyên dùng cho em bé mài răng.” Hứa Hằng Châu nói.
Hướng Thần vội vàng chạy đi, lục lọi trong túi ra một hộp bánh quy mài răng cho trẻ em. Tống Văn Bân múc một chậu nước cho cậu rửa tay, rửa xong lau khô. Hướng Thần lấy một cái bánh quy đi dỗ bé Bình An.
Hứa Hằng Châu và Tống Văn Bân tiếp tục nói chuyện, lần này đến lượt Tống Văn Bân nói về tình hình bên chú.
“Cháu thấy rồi đó, điều kiện bên này kém, may mà còn coi như bình yên.” Tống Văn Bân thở dài nói.
Bình yên mà chú nói đương nhiên không phải là sự yên tĩnh do đất rộng người thưa mang lại, mà là tình hình thời cuộc bên này. Ngay sau đó, Hứa Hằng Châu liền biết được những chuyện Tống Văn Bân đã trải qua trong một năm này qua lời chú.