Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 117

Xuống xe buýt, Hướng Thần và Hứa Hằng Châu không dừng chân vội vã đi về phía nhà ga. Vé tàu là Hứa Hằng Châu nhờ người mua trước, thời gian hơi gấp, không kịp thì gay go rồi.

May mắn là trong thành phố có xe buýt đi thẳng đến ga, rất tiện lợi. Họ đến nhà ga, đợi một lát mới bắt đầu kiểm vé lên tàu.

Đường đi Tây Bắc xa, Hứa Hằng Châu mua vé giường nằm. May mắn lần này không có biến cố gì, suốt chặng đường đều suôn sẻ ổn định.

Tàu dừng ở một thành phố tỉnh lỵ ở Tây Bắc, nông trường nơi Tống Văn Bân đang ở hiện tại nằm ở một nơi hẻo lánh hơn.

Xuống tàu, Hứa Hằng Châu tìm một khách sạn rồi cùng Hướng Thần vào ở. Lúc họ đến trời đã tối rồi, ngồi trên tàu hơn một ngày, cơ thể khó tránh khỏi mệt mỏi. Dù tinh thần Hướng Thần rất hưng phấn, nhưng cơ thể lại vô cùng rã rời.

Dùng ga trải giường mang theo trải một lớp trên giường, hai người còn không thay quần áo, cởi áo khoác liền nằm xuống luôn.

Ngủ thẳng một giấc đến sáng hôm sau. Lúc Hướng Thần tỉnh dậy, Hứa Hằng Châu đã mua bữa sáng về rồi. Đặc sản của thành phố này là súp thịt cừu, đựng trong hộp giữ nhiệt. Vừa ra khỏi quán Hứa Hằng Châu đã cho vào không gian, khi lấy ra không khác gì vừa mới ra lò, thơm nức mũi.

Hứa Hằng Châu đã ăn rồi, anh vừa thu dọn đồ đạc vừa đợi Hướng Thần ăn cơm. Trên tàu không ăn được đồ gì tử tế, Hướng Thần ăn hết hộp súp thịt cừu này và dưa muối Hứa Hằng Châu lấy ra, lại ăn thêm hai cái bánh bao lớn mới no căng bụng.

Ăn xong bữa cơm không phải sáng cũng không phải trưa này, Hứa Hằng Châu đưa Hướng Thần đi trả phòng, sau đó tìm xe đi về phía nông trường.

Buổi sáng anh ra ngoài mua cơm đã hỏi thăm người ta. Theo chỉ dẫn của người khác, anh tìm được chiếc xe tải vận chuyển vật tư đi về phía đó. Hứa Hằng Châu lấy ra một chai rượu trắng nhỏ, tài xế nhanh chóng vỗ vai anh xưng huynh gọi đệ. Anh và Hướng Thần liền đi nhờ chiếc xe tải này đến nông trường.

Trên đường, Hứa Hằng Châu bắt chuyện với tài xế tự xưng là họ Hoàng này, cẩn thận thăm dò tin tức về phía nông trường.

Tài xế Hoàng là một ông chú cường tráng thô kệch rất hoạt ngôn, nói chuyện thẳng thắn, hỏi thẳng Hứa Hằng Châu và Hướng Thần đến nơi hẻo lánh đó làm gì.

Hứa Hằng Châu nói thẳng: “Cha em có một đồng đội làm việc ở đó. Chú ấy từng chăm sóc chúng em, chúng em đi thăm chú ấy.”

Tài xế Hoàng nghe vậy, trong mắt lộ ra vài phần tán thưởng, nói chuyện với Hứa Hằng Châu cũng thoải mái hơn: “Nói thật thì điều kiện bên nông trường không được tốt lắm đâu. Nếu cậu không tìm được tôi thì chỉ nghĩ cách đi qua đó thôi cũng đủ sầu chết cậu rồi. Ngoài khu vực họ đang ở ra, nơi đó hoang vắng không một bóng người.”

Nét mặt Hứa Hằng Châu vương chút lo lắng: “Nói như vậy, cuộc sống bên đó khó khăn lắm đúng không ạ? Người chú đó của em còn từng bị thương ở chiến trường. Vợ chú ấy vừa sinh con, còn không biết tình hình thế nào.”

“Thực ra cũng tạm được.” Tài xế Hoàng nghe vậy thì lập tức an ủi: “Ít nhất là ăn mặc không lo. Cậu xem đồ trong xe tôi này, toàn là vận chuyển cho họ đó.”

Biểu cảm trên mặt Hứa Hằng Châu dịu đi một chút, nhưng trong lòng lại giảm lời tài xế Hoàng nói đi một nửa. Anh đã ngó qua trước khi lên xe, khoang sau chỉ xếp nửa già, lại toàn là bột ngô khoai lang các thứ. Sắp ăn Tết rồi mà chỉ gửi cho bên đó những loại đồ ăn như vậy là có thể hình dung cuộc sống của họ rồi.

Hứa Hằng Châu tạm thời gác những suy nghĩ này lại, tiếp tục bắt chuyện với Tài xế Hoàng: “Anh Hoàng, chuyến xe tiếp theo của anh là khi nào vậy? Em đi rồi còn phải tìm cách quay về nữa.”

“Cái này thì không chắc chắn được.” Tài xế Hoàng nói: “Tôi cũng phải nghe sắp xếp của cấp trên. Tôi ước chừng là trước Tết có lẽ sẽ không đi nữa.”

Hứa Hằng Châu trong lòng bình tĩnh, nhưng trên mặt lại lộ ra vẻ lo lắng: “Vậy còn cách nào khác không?”

Tài xế Hoàng suy nghĩ một lát, mới nói: “Không xa nông trường có một đội đóng quân, bên họ cũng có xe vận chuyển vật tư, cũng chạy thường xuyên hơn. Nhưng xe họ là xe quân sự, có thể cậu không chủ động xin đi nhờ được. Nếu tình cờ gặp trên đường thì có thể chở hai người một đoạn.”

Hứa Hằng Châu cười khổ: “Vậy đành phải dựa vào may mắn thôi.”

Tài xế Hoàng thông cảm nhìn anh và Hướng Thần một cái, chậc lưỡi nói: “Đoạn đường này không gần đâu. Hai đứa đừng tự mình đi bộ đấy nhé, bên này nhiều sói lắm, em trai cậu còn trắng trẻo non mềm thế này…”

Hướng Thần chớp mắt, phản ứng chậm một nhịp phối hợp làm ra biểu cảm sợ hãi, nhưng trong lòng lại ầm thầm nói. Cậu còn chưa thấy sói bao giờ, sói đến cũng không sợ nhé. Cậu học được mấy chiêu từ anh cậu rồi nhé, chưa biết chừng còn có thể đánh chết mấy con sói đó!

Tài xế Hoàng dọa người xong lại hơi ngượng ngùng, nhớ ra điều gì lại bổ sung thêm: “Tôi nhớ bên nông trường trước đây có một chiếc xe, là xe tải quân sự thải ra từ quân đội. Chỉ là quá cũ rồi, chạy được hai chuyến thì hỏng nên mới sắp xếp tôi qua lại bên này chở đồ.”

Nếu không phải đường quá xa, anh ta còn muốn kéo chiếc xe đó về bán sắt vụn nữa, dù sao cũng đáng giá một chút tiền chứ.

“Không nghĩ đến việc tìm người sửa sao?” Hứa Hằng Châu hỏi.

“Sửa gì mà sửa, không sửa được đâu.” Tài xế Hoàng khinh thường nói: “Tôi xem qua rồi, về cơ bản là không chạy được nữa.”

Hứa Hằng Châu ngộ ra. Lúc này những tài xế lão luyện thường biết cả sửa xe, việc sửa xe nằm trong giáo trình khi họ học lái xe.

Dù sao lúc này không có công cụ liên lạc tiện lợi và tiệm sửa xe khắp nơi. Nếu chạy đường dài mà xe bị hỏng trên đường, tài xế không biết sửa thì chỉ có thể dừng giữa đường. Không nói đến nguy hiểm, xe và cả vật tư trong xe mà mất thì tài xế có dùng mạng mình cũng không đền nổi.

Nói chuyện suốt đường đi liền không thấy đường xa nữa, Hứa Hằng Châu cũng hỏi thăm tài xế Hoàng rất nhiều tin tức bên nông trường.

Hóa ra, bên nông trường rất ít người, bên Tây Bắc này có rất nhiều nông trường. Cái mà Tống Văn Bân đang ở lại là một cái quy mô rất nhỏ, ngoài mấy người quản lý thì chỉ còn lại một số người đến cải tạo, tổng cộng chỉ hơn mười người.

Nông trường này ban đầu được khai phá để cung cấp vật tư cho quân đội đóng quân gần đó, nhưng vị trí quân đội chọn đóng quân lại không cân nhắc chất đất địa phương có phù hợp để phát triển nông nghiệp hay không, họ chọn bừa một vùng đất hoang.

Vì vậy sau khi nông trường này được xây dựng, việc trồng trọt gặp nhiều khó khăn, không thể mở rộng quy mô, không những không thể cung cấp lương thực cho quân đội đóng quân ở đây mà còn gặp phải thiên tai, về cơ bản là không thu hoạch được hạt lúa nào.

Sau này có người bị đưa đến để cải tạo, cấp trên không biết nghĩ sao, hình như đột nhiên khai quật ra tác dụng của nông trường gần như bỏ hoang này nên quyết định tận dụng nó, liên tiếp gửi không ít người đến lao động cải tạo. Cuối cùng số người quản lý còn không nhiều bằng người lao động cải tạo dưới trướng.

Hứa Hằng Châu lại khẽ thở phào trong lòng, ít người thì tốt. Dù cuộc sống có khó khăn hơn nhưng dù sao Tống Văn Bân phải lo cho ít người dưới trướng hơn thì khả năng xảy ra vấn đề rất nhỏ.

Xe chạy khoảng hơn một giờ. Suốt đường đi, đều như tài xế Hoàng nói, xung quanh hoang vắng, không thấy một bóng người.

Đến nơi anh ta nói, Hứa Hằng Châu nhìn thấy mấy căn nhà đứng trên hoang nguyên từ xa, lộ ra vài phần cô tịch.

Hướng Thần cũng phấn khích lên, cậu vốn chen chúc với Hứa Hằng Châu trên ghế phụ. Cậu ngồi trên đùi anh, ngả người nhìn về phía trước như thể giây tiếp theo có thể nhìn thấy chú cậu vậy.

Xe dừng ở cổng lớn, bức tường đất mỏng manh không có khả năng phòng ngự, ổ khóa trên cổng lớn mang vết gỉ lốm đốm. Một ông cụ trông rất lớn tuổi ngồi bên cổng ngủ gật, nghe thấy tiếng động cơ mới hé mắt, lười biếng đứng dậy.

“Lão Tôn, mau đi gọi người đến khiêng đồ vào!” Tài xế Hoàng hét một tiếng, ông cụ lúc này mới tỉnh táo lại, thò đầu nhìn vật tư phía sau thùng xe, ngoác miệng cười lộ ra hàm răng vàng khè. Ông cụ khập khiễng chạy vào trong, rất nhanh đã dẫn ra mấy người.

Những người khác đi về thùng xe phía sau khiêng đồ, người đi đầu lại đi đến bên cạnh cửa xe vịn vào tay nắm nửa mở nói với Tài xế Hoàng: “Tài xế Hoàng, chúng tôi ở đây thật sự cần thuốc men. Còn không có thuốc nữa là sẽ chết người mất, ở đây…”

Lời chú chưa nói xong, nửa câu sau đã nghẹn lại trong miệng quên cả nói ra, thẫn thờ nhìn hai người trên ghế phụ.

Hướng Thần không nhịn được toe toét cười lớn, vừa cười vừa rơi nước mắt: “Chú!”

“Thần… Thần Thần?!” Tống Văn Bân vui mừng xen lẫn kinh ngạc, muốn vươn tay qua tài xế Hoàng ôm lấy Hướng Thần.

Tài xế Hoàng “oai oái” kêu hai tiếng, Tống Văn Bân lúc này mới hoàn hồn. Chú lau mặt một cái, nhanh chóng vòng qua đầu xe, chạy đến bên ghế phụ.

Hứa Hằng Châu và Hướng Thần cũng nhảy xuống xe. Hướng Thần lao vào lòng Tống Văn Bân, vừa cười vừa khóc, cũng không có vẻ chú trọng giữ thể diện thường ngày.

Tống Văn Bân ôm Hướng Thần xoay một vòng, hận không thể như hồi nhỏ cậu địu cậu trên cổ mà đi.

Hứa Hằng Châu đứng bên cạnh, nhìn Hướng Thần vẫn còn vương nước mắt trên mặt, nhưng mắt lại cong thành vầng trăng khuyết.

Tài xế Hoàng cũng tặc lưỡi, ngạc nhiên nói: “Tình cảm của em trai cậu với đồng chí Tống tốt thật đó?!”

Hứa Hằng Châu biểu cảm buồn bã: “Lúc cha em qua đời, em và em trai đều chưa trưởng thành. Đặc biệt là em trai còn chưa đến năm tuổi, là chú đã nhận nuôi chúng em, nuôi chúng em từ nhỏ đến lớn.”

Nghi ngờ trong mắt Tài xế Hoàng tan biến, vỗ vai Hứa Hằng Châu, không nói nhiều.

Hai người thân mật xong, Tống Văn Bân mới kéo tay Hướng Thần đi tới, hướng về phía Hứa Hằng Châu lộ ra một nụ cười sảng khoái: “Cháu trai lớn!”

Hứa Hằng Châu phì cười, cũng dang tay ôm lấy Tống Văn Bân.

“Tài xế Hoàng, thật sự cảm ơn anh.” Tống Văn Bân nói với tài xế: “Hai đứa trẻ này đến tìm tôi mà tôi không biết, may có anh giúp tôi đưa chúng nó đến đây.”

“Ấy, không có gì, tiện đường mà!” Tài xế Hoàng khách khí nói.

Giây tiếp theo, Tống Văn Bân liền chuyển lời: “Nhưng tài xế Hoàng à, ở đây chúng tôi thật sự thiếu thuốc, anh giúp chúng tôi đi.”

Tài xế Hoàng vẻ mặt khó xử: “Tôi cũng bó tay, tôi chỉ lo lái xe, muốn vận chuyển đồ gì cho các người không phải việc tôi có thể quyết định được. Anh muốn thuốc chỉ có thể báo cáo lên để cấp trên phê duyệt chứ, tìm tôi cũng vô dụng thôi.”

Tống Văn Bân nhíu mày: “Báo cáo gửi lên cũng hai tháng rồi, một chút phản hồi cũng không có. Chúng tôi thật sự không còn cách nào.”

Chú còn muốn nói gì nữa, Hứa Hằng Châu lại phát hiện tài xế Hoàng đã hơi mất kiên nhẫn. Vì vậy anh vội vàng ngăn Tống Văn Bân lại, khuyên: “Tài xế Hoàng chỉ là người làm công thôi mà, chuyện này làm khó người ta quá. Chú cháu ta tự nghĩ cách đi.”

Tống Văn Bân mặt mày đau khổ, chú miễn cưỡng gật đầu, lại nói thêm vài lời khách sáo với tài xế Hoàng.

Lúc này, mấy người khiêng đồ đã khiêng hết lương thực trong thùng xe rồi, Tài xế Hoàng nhảy lên ghế lái, chào Hứa Hằng Châu một tiếng rồi khởi động xe rời đi.

Trong số những người khiêng đồ có một người đàn ông trạc tuổi Tống Văn Bân lùa những người khác vào trong như lùa cừu. Chú ta lại gần Tống Văn Bân, đánh giá Hứa Hằng Châu và Hướng Thần mấy lần, hỏi Tống Văn Bân: “Lão Tống, đây là hai con của đồng đội thường xuyên gửi đồ cho anh à?”

Tống Văn Bân không trả lời chú ta mà kéo tay Hướng Thần đi vào trong: “Lão Trịnh, tôi đưa chúng nó về nhà trước. Anh giúp tôi thu xếp lương thực vừa vận chuyển đến hôm nay nhé, lát nữa tôi mời anh ăn cơm.”

Lão Trịnh lúc này mới hài lòng rời đi.

Hướng Thần một tay dắt tay chú, một tay dắt tay anh, vui đến mức gần như muốn nhảy cẫng lên. Cậu thấy giữa lông mày Tống Văn Bân vẫn còn vương vẻ lo lắng, đoán là chú đang lo chuyện thuốc men.

Cậu nhìn Hứa Hằng Châu một cái. Được ánh mắt cho phép của anh thì lập tức kéo kéo Tống Văn Bân, đợi chú cúi người xuống, cậu nói nhỏ vào tai chú: “Chú, cháu có thuốc.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn