Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 116

Hướng Thần luôn vểnh tai nghe ngóng, nghe vậy lập tức ôm lấy cánh tay anh cậu, giọng mềm nhũn nói: “Anh, em không khỏe, khó chịu…”

Nửa người cậu tựa vào người Hứa Hằng Châu, muốn Hứa Hằng Châu đứng dậy thì phải kéo cậu ra trước.

Bà cụ Trần cũng thực sự định làm như vậy. Bà ta ném bọc đồ trên tay vào lòng Trần Quốc Dân, vươn tay muốn kéo Hướng Thần ra: “Đứng dậy, tao thấy mày là đang giả vờ. Con trai con đứa gì mà yếu ớt vậy, gió lạnh thổi tí đã không chịu nổi rồi.”

Hứa Hằng Châu vươn tay cản tay bà cụ Trần lại, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Trần Quốc Dân: “Đội trưởng đội ba, chú nói sao?”

Trần Quốc Dân cười hềnh hệch muốn xoa dịu tình hình: “Mẹ tôi bà ấy lớn tuổi rồi, cậu xem…”

Hứa Hằng Châu nhếch mép, lộ ra một nụ cười không hề có ý cười, không để ý đến gã nữa mà ngược lại hô to với cô phụ xe: “Đồng chí, khi nào xe chạy vậy ạ? Tôi đang vội đến ga tàu.”

Các hành khách khác trên xe cũng phàn nàn theo. Sáng sớm đã lên xe, khó khăn lắm mới đợi được xe đầy thì lại xảy ra chuyện như vậy, đây không phải là làm lỡ việc sao.

“Đi, đi ngay bây giờ.” Cô phụ xe lớn tiếng quát Trần Quốc Dân và bà cụ Trần: “Hai người có đi xe không, không đi thì xuống nhanh, tôi trả lại tiền. Đi thì mau ngồi xuống, xe chúng tôi sắp chạy rồi.”

Bà cụ Trần nghe vậy thì chống nạnh, hung hăng nói: “Đi chứ! Dựa vào đâu mà không đi, bọn tôi đã trả tiền rồi, cô mau tìm cho tôi và con trai tôi một chỗ ngồi.”

“Bà già này sao không hiểu lời người khác nói vậy? Lúc cụ lên xe tôi đã nói với hai người là hết chỗ rồi, là hai người tự muốn lên.” Cô phụ xe bị chọc giận nên bất mãn nhìn Trần Quốc Dân, vừa nãy chính gã nói lời nịnh nọt nên cô ấy mới cho họ lên.

“Cô…” Bà cụ Trần vừa định nói, tài xế đã đạp ga, xe buýt chuẩn bị khởi hành.

Bà cụ Trần hốt hoảng, kêu lên chói tai: “Các người làm gì đấy? Tôi còn chưa ngồi xuống sao các người đã chạy rồi!”

Tài xế thô lỗ gầm lên, suốt nãy giờ ông đã không nói gì rồi: “Thích ngồi thì ngồi, không ngồi thì xuống xe ngay lập tức!”

Bà cụ Trần tức giận đến mức da mặt run rẩy, nhưng bà ta chỉ dám đối đầu với cô phụ xe là cậy vào việc người ta phải kính trọng người già. Hơn nữa bà ta tự nhận là về đánh nhau thì bà ta chưa từng sợ người phụ nữ nào, càng đừng nói con trai bà ta còn ở đây.

Nhưng tài xế này thì khác, vai u thịt bắp mặt đầy thịt, một tiếng gầm lên vang vọng cả khoang xe.

Bà cụ Trần lập tức nhụt chí, lúc này đường xá không tốt. Xe vừa chạy lên đã xóc nảy tưng tưng, còn rung lắc, một người đàn ông khỏe mạnh chưa chắc đã đứng vững được, càng đừng nói là một bà lão.

Bà cụ Trần vịn cánh tay Trần Quốc Dân nhanh chóng ngồi xuống đất, Trần Quốc Dân cũng lạnh mặt ngồi xuống lối đi phía sau bà cụ Trần. Giữa mùa đông ngồi trên sàn sắt thực sự không dễ chịu, nhưng bà cụ Trần ôm chặt cái bọc trong lòng, không nỡ bỏ xuống làm đệm kê.

Ngồi xuống xong bà cụ Trần cũng không yên phận, miệng lẩm bẩm chửi rủa, ẩn ý nói xấu Hứa Hằng Châu và Hướng Thần, còn cố ý cao giọng nói với Trần Quốc Dân, bảo gã về nhà dạy dỗ thanh niên trí thức trong thôn cách làm người.

Hứa Hằng Châu không hề ngước mắt lên, âm mưu nhỏ của bà cụ Trần anh thấy rõ tường tận. Chẳng qua là muốn hăm dọa anh, để anh và Hướng Thần nhường chỗ ra thôi.

Nực cười, đừng nói anh căn bản không kiếm sống dưới tay Trần Quốc Dân, cho dù có thì anh cũng không phải loại dễ bắt nạt, chỉ hai câu nói này đã muốn dọa anh sợ, bà già này mơ cũng đẹp thật.

Thấy anh không lên tiếng, bà cụ Trần càng tức giận hơn. Nhưng xe lắc lư qua lại, vì không có chỗ ngồi nên đôi khi xóc nảy dữ dội, bà cụ Trần còn bị trượt một đoạn trên sàn xe trơn, sợ đến mức bám chặt vào chân ghế bên cạnh, cũng không dám gây chuyện bừa bãi nữa.

Xe buýt thực sự xóc quá dữ, cơn buồn nôn của Hướng Thần vừa bị viên kẹo bạc hà đó đè xuống lại trỗi dậy, dạ dày cuộn trào khó chịu.

Cậu tựa vào người Hứa Hằng Châu, một cánh tay còn ôm chặt Hứa Hằng Châu. Khuôn mặt nhỏ nhắn dưới mũ tái nhợt, cắn môi miễn cưỡng nhẫn nhịn.

Hứa Hằng Châu nhanh chóng phát hiện sự khó chịu của Hướng Thần. Anh sờ trán Hướng Thần, lòng bàn tay lập tức bị mồ hôi làm ẩm ướt. Anh lục lọi trong không gian tìm thấy thuốc chống say xe, lén lút cầm một viên trong tay mở bình nước, giả vờ đút Hướng Thần uống nước, thực ra là che tầm mắt người khác cho Hướng Thần uống thuốc.

Uống thuốc xong, Hướng Thần có vẻ tốt hơn một chút, uể oải tựa vào người anh không nói gì. Còn bà cụ Trần thì có lẽ nhìn thấy bình nước anh lấy ra rồi, bà ta l**m đôi môi khô nứt, hừ lạnh một tiếng khinh thường.

Trần Quốc Dân vẫn còn chút tinh ý, nhận ra Hứa Hằng Châu là người khó chơi, hơn nữa không có ý định nể mặt gã nên dứt khoát không tiến lên tự rước nhục nữa. Gã ta híp mắt tựa vào ghế của người bên cạnh, vẻ mặt ngái ngủ.

Tinh thần bà cụ Trần lại rất tốt, bà ta yên phận được một lúc. Vừa lúc gặp một đoạn đường bằng phẳng, xe không còn xóc dữ dội như vậy nữa, liền kéo Trần Quốc Dân nói chuyện.

“Thằng hai, con nói xem, phúc lợi trong xưởng này tốt thật. Nghe nói tết này thằng tư nhà chúng ta còn được phát dầu nữa!” Bà ta cao giọng, rõ ràng là muốn khoe khoang.

Trần Quốc Dân ừ một tiếng, không có quá nhiều hứng thú nói chuyện. Nhưng mẹ gã lại rất muốn nói, gã chỉ có thể phối hợp theo.

May mà nhanh chóng có người khác bắt chuyện. Bên cạnh có một phụ nữ trung niên lớn tuổi xen vào: “Cụ ơi, cụ đi thành phố thăm con trai à? Làm ở xưởng đúng không?”

Ngực gầy guộc của bà cụ Trần ưỡn cao, khuôn mặt già đen sạm vàng vọt đều phát ra ánh đỏ: “Đúng vậy, xưởng đúc gang đó? Cô biết không, xưởng lớn, phúc lợi tốt!”

“Ối, vậy thì tốt thật.” Người phụ nữ ngưỡng mộ nói: “Thành phố chúng ta trừ xưởng cơ khí thì chỉ có xưởng đúc gang là tốt nhất, cụ thật có phúc mà.”

Bà cụ Trần càng vui vẻ hơn: “Đúng vậy. Tôi nói chứ, thực ra xưởng cơ khí cũng chẳng là gì, con dâu tôi còn làm ở xưởng cơ khí, cha vợ thằng tư là giám đốc xưởng đúc gang, ấy, cũng coi như xuất thân từ nhà cán bộ nhỉ. Thế mà lại phải lòng thằng tư nhà chúng tôi, cô nói xem…”

Người phụ nữ nghe bà cụ Trần thổi phồng xong thì mắt sáng rực: “Tuyệt vời quá, cả hai vợ chồng đều là công nhân, tiền lương chắc chắn không ít. Cụ ơi, cháu trai nhà tôi đang chuẩn bị thi vào xưởng cơ khí, cụ có thể cho tôi địa chỉ không? Tôi muốn hỏi thăm chuyện bên xưởng cơ khí để còn chuẩn bị.”

Nụ cười bà cụ Trần cứng lại, ngượng ngùng nói: “Cái này không tiện lắm…”

“Có gì mà không tiện.” Người phụ nữ cười lấy lòng, hạ giọng nói: “Chúng tôi đâu có đến tay không đâu mà.”

Trên mặt bà cụ Trần thoáng qua một tia tham lam, nhưng nghĩ đến tình hình thực tế thì chỉ có thể cố nén đau lòng tiếp tục từ chối: “Không phải, là hơi bất tiện.”

Nói đến đây thì người nào tinh ý là nên dừng lời lại rồi, nhưng người phụ nữ này không biết là sốt ruột hay thực sự không tinh ý, tiếp tục truy hỏi: “Có gì mà bất tiện?”

Nụ cười trên mặt bà cụ Trần cũng biến mất, thẳng thừng quăng lại một câu: “Liên quan gì đến cô, sao mà lắm lời thế?”

Người phụ nữ bị mắng ngược lại một cách không khách khí, sắc mặt cũng không được tốt. Cô ta khách sáo nói lời hay, tuy muốn nhờ bà cụ này dẫn mối nhưng cũng không định chiếm hời của người ta, sao lại nói chuyện khó nghe như vậy.

Người phụ nữ cũng nổi nóng, thầm nghĩ, cùng lắm là không nhờ bà già này nữa, liền đáp trả lại: “Làm gì mà chảnh thế, còn không biết là thật hay giả nữa. Chắc là bốc phét quá đà nên không dám cho người ta đến cửa chứ gì? Còn bảo con trai là công nhân, có khi là quét dọn nhà vệ sinh cho khu tập thể đó.”

Vinh quang lớn nhất của bà cụ Trần chính là đứa con trai có triển vọng này, nói ai cũng không thể nói con trai bà ta. Bà ta lập tức la ó lên như bị ai động đến mạng mình: “Con đàn bà rẻ tiền này mày nói gì đó, con trai tao sao không phải công nhân? Con trai mày là quét dọn nhà vệ sinh thì có!”

Người phụ nữ cũng không chịu thua, giọng không hề thấp hơn bà cụ Trần mấy phần: “Vậy sao mụ ấp úng không dám nói, chắc chắn là trong lòng có quỷ rồi!”

“Tao là… tao là…” Bà cụ Trần bí lời, biểu cảm trên mặt thay đổi, lời tiếp theo lại không nói ra được.

“Ha, bị tôi nói trúng rồi chứ gì!” Người phụ nữ đắc ý lên, tìm kiếm sự đồng tình từ các hành khách khác: “Mọi người vừa nãy đều nghe thấy rồi đó, bà già này nổ cho lắm vào, thực ra còn không biết con trai bà ta đang làm gì nữa kìa!”

Bà cụ Trần từ lúc lên xe đã bắt đầu gây rối, sau đó lại cố ý lớn giọng nói chuyện thu hút sự chú ý của mọi người. Quả thực sự chú ý của mọi người đều đổ dồn vào bà ta, nhưng lúc này bà ta lại vô cùng không muốn sự chú ý này.

Trần Quốc Dân không thể không sượng mặt lên tiếng giải thích: “Đồng chí này, em trai tôi quả thực làm việc ở xưởng đúc gang, cô đừng làm loạn nữa.”

“Vậy mẹ anh chột dạ cái gì?!” Người phụ nữ không ăn chiêu này của gã, cố ý làm khó mà nói.

Bà cụ Trần không kìm được nữa, hét chói tai: “Liên quan gì đến con trai tao?! Con dâu tao không còn làm trong xưởng nữa, tao thấy không giúp được mày nên không đồng ý, người gì mà ăn nói không có lý lẽ gì vậy?!”

Bà ta nói như vậy còn cảm thấy mình rất có lý, như thể thực sự nghĩ cho người ta mà bị oan uổng hiểu lầm ngược, lập tức viền mắt cũng đỏ hoe.

Người phụ nữ cứng đờ một lát rồi lập tức phản ứng lại, cười khẩy: “Công việc tốt như vậy mà không làm nữa, thật hay giả vậy?! Hay là bị đuổi việc đấy!”

Cô ta tùy tiện nói, trong lòng lại nghĩ có lẽ công việc của cô con dâu bị nhường lại cho người nhà mẹ đẻ rồi. Nhưng bà cụ Trần lại toàn thân cứng đờ, bất chấp xe vẫn đang chạy lao tới muốn đánh nhau với người phụ nữ kia.

Bà cụ Trần muốn đánh nhau với người ta, người phụ nữ phản đòn, các hành khách khác can ngăn. Cô phụ xe cũng hoảng sợ chạy về phía này, khoang xe lập tức hỗn loạn. Hướng Thần mở to mắt, nhỏ giọng hỏi Hứa Hằng Châu: “Anh, Thái Trân bị đuổi việc rồi sao?”

Hứa Hằng Châu gật đầu, cũng nói nhỏ: “Lần trước đi tìm Lý Minh, cậu ta nói với anh là xưởng đang xem xét Thái Trân, lúc này chắc đã có kết quả rồi.”

Lúc anh rời đi, bức thư tố cáo đó rốt cuộc đã phát huy tác dụng, Thái Trân dựa vào mối quan hệ của cha cô ả cố gắng chống đỡ một thời gian. Bây giờ là thực sự không chịu nổi nữa, lãnh đạo xưởng hạ quyết tâm muốn đuổi việc cô ả. Cha cô ả là lãnh đạo xưởng khác nên thực sự không thể tạo ra ảnh hưởng gì với quyết định này được.

Hướng Thần không nhịn được nhếch khóe miệng, ả đàn bà xấu xa này cuối cùng cũng gặp báo ứng rồi. Nhìn cái vẻ xấu hổ đến mức không dám nói ra của bà cụ Trần là biết trong lòng Thái Trân khó chịu đến mức nào.

“Lúc chúng ta quay về lén đi thăm Tiểu Hoa được không?” Hướng Thần ghé sát tai Hứa Hằng Châu, thì thầm bằng hơi thở.

“Được.” Hứa Hằng Châu đồng ý không do dự.

Hướng Thần mím môi cười một chút, vừa định nói chuyện thì đột nhiên xe phanh gấp.

Tài xế đứng dậy, trừng mắt giận dữ nói: “Muốn đánh nhau thì xuống xe mà đánh. Mấy người là người ở đâu? Bà già này, con trai bà ở xưởng đúc gang hả? Gây chuyện nữa là tôi tìm thẳng lãnh đạo của con trai bà đó!”

Bà cụ Trần như một con robot bị bấm nút tạm dừng, đông cứng tại chỗ ngay lập tức. Vẻ hung hăng vừa nãy biến mất, bây giờ rụt rè không dám nói gì.

Người phụ nữ kia cũng ngượng ngùng ngồi về chỗ của mình, không dám đối đầu với tài xế giàu kinh nghiệm đó.

Tài xế trấn áp được tình hình thì lạnh mặt quét một vòng các hành khách trên xe, ngồi về ghế lái tiếp tục lái xe.

Có bài học lần này, bà cụ Trần hoàn toàn im bặt, ngậm chặt miệng cho đến khi đến đích. Trước khi xuống xe còn lợi dụng lúc tài xế không chú ý nhổ một bãi nước bọt vào người phụ nữ vừa cãi nhau với bà ta, kéo Trần Quốc Dân chạy mất.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn