Lần này không có biến cố gì, Hứa Hằng Châu thuận lợi nhận được giấy giới thiệu từ tay Trần Hữu Sơn. Hành lý của họ đã thu xếp xong, ngày hôm sau có thể xuất phát rồi.
Việc nhà cũng đã có sắp xếp, trong vườn rau còn rất nhiều cải thảo củ cải có thể ăn, Hứa Hằng Châu đã dặn dò Tưởng Miểu và Lâm Gia Ngôn, bảo họ cứ nhổ ăn tùy ý. Nếu không đợi họ đi Tây Bắc về cũng không biết vườn rau nhà mình sẽ mọc thành hình dạng gì. Ngoài ra anh đưa chìa khóa nhà bếp và gian củi cho Tưởng Miểu để cô có thể đến dùng bếp nhà họ nấu chút đồ ăn lót dạ.
Tưởng Miểu biết Hứa Hằng Châu và Hướng Thần sắp đi Tây Bắc, nên gửi riêng cho Hứa Hằng Châu sáu mươi đồng. Đây gần như là toàn bộ tiền lương của cô, cô nhờ họ giúp mang cho ông nội cô bên đó, hoặc giúp mua một số đồ mang qua.
Hứa Hằng Châu nhận tiền, định tùy tình hình mà tính. Nếu ông nội nhà Tưởng bên đó cần tiền thì đưa tiền cho ông phù hợp hơn. Nếu không cần thì anh dứt khoát đổi thành vật tư mang qua cho người ta.
Tối hôm đó, Hướng Thần và Hứa Hằng Châu lại kiểm tra đồ họ mang theo một lần nữa. Bộ đồ cho em bé Hướng Thần đã làm xong, cậu làm rất tinh xảo, mũ nhỏ giày nhỏ đều dễ thương vô cùng, nhưng Hứa Hằng Châu nhìn lại thấy chói mắt.
Sáng hôm sau, trời còn chưa sáng họ đã dậy chuẩn bị xuất phát, phải gấp rút lên huyện ngồi xe buýt đi thành phố mới có thể ngồi tàu hỏa đi Tây Bắc.
Buổi sáng mùa đông đặc biệt lạnh, Hứa Hằng Châu và Hướng Thần đều mặc áo khoác bông dày. Tuy trong lòng còn tức, Hứa Hằng Châu vẫn chuẩn bị khăn quàng cổ găng tay cho Hướng Thần. Trời lạnh như vậy, cậu bị lạnh thì người đau lòng nhất vẫn là anh thôi.
Hứa Hằng Châu mặc một bộ áo khoác bông dài màu đen, khí thế lạnh lùng, rũ mắt thắt khăn quàng cổ cho Hướng Thần. Áo của Hướng Thần phía sau có mũ trùm đầu lớn nên không cần chuẩn bị thêm mũ nữa.
Hướng Thần mím môi cười để anh cậu thắt khăn quàng cổ cho mình, đợi anh thắt xong mới vô tư hỏi: “Anh, anh không đeo khăn quàng cổ sao? Lạnh lắm đó.”
Hứa Hằng Châu mím môi, lạnh lùng đáp lại một câu: “Anh không lạnh.” Nói xong cúi người xách hành lý.
Hướng Thần che miệng gần như cười phá lên, nếu không phải vẻ ghen tuông hiếm hoi của anh cậu quá đáng yêu, cậu đã không kéo dài lâu như vậy.
Hướng Thần lấy ra chiếc khăn quàng cổ nam màu xám khói cậu đã đan xong từ túi hành lý dưới chân mình, nhảy lên lưng Hứa Hằng Châu, vươn tay quàng khăn cho anh.
“Em làm gì đó?” Lưng Hứa Hằng Châu đột nhiên nặng trĩu, anh vội vàng buông hành lý, tay đưa ra sau đỡ lấy Hướng Thần sợ cậu ngã xuống.
“Quàng khăn cho anh đó!” Hướng Thần nằm sấp trên lưng Hứa Hằng Châu, vừa cười vừa nói vào tai anh: “Anh, em đan lâu lắm luôn đó. Cho dù không lạnh cũng đeo thử một chút nha!”
Hứa Hằng Châu lúc này mới cảm nhận được cảm giác ấm áp mềm mại bên cổ. Anh im lặng một lát, đông cứng tại chỗ không nói, hơi cúi đầu phối hợp với hành động của Hướng Thần.
Hướng Thần lúng túng đeo khăn quàng cổ cho anh ấy từ phía sau, ngón tay quẹt qua cổ và má Hứa Hằng Châu, cuối cùng dừng lại ở bên tai, vành tai Hứa Hằng Châu đỏ rực.
Ngón tay Hướng Thần run lên hai cái, rất muốn sờ thử hai bên tai đỏ bừng đó, chắc chắn là nóng hổi rồi. Cuối cùng chút lương tâm còn sót lại khiến cậu tha cho Hứa Hằng Châu, dù sao cũng phải giữ lại chút thể diện cho anh cậu chứ.
Hướng Thần nhảy xuống khỏi lưng Hứa Hằng Châu, vòng ra trước mặt anh quan sát kỹ lưỡng một lát, không nhịn được cong mắt cười, mang theo chút tự mãn nhỏ nhỏ: “Đẹp quá!”
Anh cậu đeo khăn này đẹp cực kỳ, rất hợp với quần áo của anh cậu.
Hứa Hằng Châu cũng cong khóe miệng lên, Hướng Thần trầm trồ một câu không biết là đang khen khăn quàng cổ hay khen anh, anh cứ xem như là khen anh đi.
“Đi thôi, muộn nữa là không kịp tàu đâu. Hôm nay thời tiết tốt, chúng ta có thể đi nhanh một chút.” Hứa Hằng Châu xách hành lý nói.
Lời vừa dứt, một cơn gió lạnh cắt da cắt thịt thổi đến, Hướng Thần không nhịn được rùng mình một cái.
Cậu nhìn khuôn mặt tươi cười của Hứa Hằng Châu thì không nhịn được cười thành tiếng, một tay nắm lấy tay áo anh cậu, một tay xách hành lý. Hai người vội vã đi lên huyện trong gió lạnh.
Ra khỏi thôn, Hứa Hằng Châu lợi dụng lúc trời tối ném hành lý vào không gian, thay bằng hai chiếc túi rất nhẹ để che mắt. Qua cầu, hai người đều vô cùng cẩn thận, Hứa Hằng Châu gần như nửa ôm lấy Hướng Thần, sợ cậu trượt chân ngã xuống.
Qua sông xong lại đi thêm một đoạn đường, Hứa Hằng Châu thăm dò xung quanh xong mới lấy chiếc xe đạp trong không gian ra. Yên sau xe còn đặc biệt lắp một chiếc đệm mềm nhỏ. Đây là tác phẩm của Hướng Thần, cậu bái Hoa Ni làm sư phụ, bây giờ trình độ làm đồ thủ công đã rất tốt rồi.
Hứa Hằng Châu lên xe, Hướng Thần ngồi phía sau ôm eo anh cậu, tay cho vào túi áo khoác của Hứa Hằng Châu, mặt áp vào lưng anh, lười biếng tựa người gần sát anh.
Hứa Hằng Châu cũng đội mũ lên. Anh kéo khăn quàng cổ cao, treo đèn lên ghi đông xe, vội vã đạp xe lên huyện. Họ đi quá sớm nên suốt dọc đường không thấy bóng người nào, thuận lợi đi lên huyện.
Đi đến đoạn cách huyện không xa, Hứa Hằng Châu tìm một khu rừng hẻo lánh cất xe đi rồi lấy lại hai túi hành lý ra, mỗi người đeo một cái đi bộ vào huyện.
Xe buýt từ huyện đến thành phố mỗi ngày chỉ có một chuyến, sáng đi tối về, lúc họ đến nơi xe đã gần chật chỗ.
May mắn còn một chỗ ghế đôi cuối cùng, Hứa Hằng Châu mua hai vé, cô phụ xe mập mạp tốt bụng nói: “Bế đứa trẻ đi, có thể tiết kiệm một vé xe đó.”
Hứa Hằng Châu cười từ chối, anh chỉ vào chiếc túi lớn trên tay, lịch sự nói: “Hành lý chúng tôi nhiều, chỉ ngồi một chỗ thì người bên cạnh sẽ bị chật.”
Cô phụ xe mập lập tức có ấn tượng tốt với hai người. Họ làm phụ xe nên thấy nhiều hành vi lợi dụng để tiết kiệm tiền vé, hai người lớn chỉ chịu mua một vé cũng đã từng thấy. Hai người lớn đó chen chúc ngồi một chỗ, chèn ép người bên cạnh đến mức suýt đánh nhau.
Hướng Thần và Hứa Hằng Châu ngồi vào chỗ ghế đôi còn lại, hành lý đặt dưới chân, Hướng Thần ngồi gần cửa sổ, Hứa Hằng Châu ngồi ngoài.
Xe buýt kiểu cũ rất tồi tàn, còn có mùi dầu diesel, Hướng Thần ngửi thấy có chút khó chịu. Buổi sáng họ đi quá sớm nên chỉ vội vàng ăn hai cái bánh bao đã hấp sẵn để trong không gian với nước nóng. Lúc này bị mùi dầu diesel xộc vào mũi, Hướng Thần cảm thấy dạ dày cuộn trào dữ dội.
Hứa Hằng Châu thấy khuôn mặt cậu nhăn nhó lại cũng nhíu mày theo. Trời quá lạnh, người trên xe đều không muốn mở cửa sổ, anh chỉ có thể lấy một viên kẹo bạc hà ra lén lút nhét vào miệng Hướng Thần.
Kẹo bạc hà mát lạnh khiến Hướng Thần dễ chịu hơn nhiều. Cậu tựa vào vai Hứa Hằng Châu, vẻ mặt vẫn mệt mỏi.
Mấy chỗ còn lại trên xe buýt nhanh chóng chật kín, cô phụ xe mập thu tiền vé xong thì ra hiệu bảo tài xế đóng cửa xe và khởi hành.
Đúng lúc này, cửa xe đột nhiên bị chặn lại, một giọng nam hơi quen thuộc đang nói lời tốt đẹp với tài xế và cô phụ xe, nhờ họ giúp cho hai người nữa lên xe.
Hứa Hằng Châu nghe thấy giọng nói này hơi quen tai, nhíu mày thò đầu nhìn về phía trước, Trước mặt cô phụ xe là một người đàn ông trung niên và một bà cụ đang chặn cửa xe lại.
Đồng tử Hứa Hằng Châu co lại, hóa ra là đội trưởng đội ba Trần Quốc Dân và bà cụ Trần!
Anh lật tay kéo mũ của Hướng Thần ra trùm lên cho cậu. Hướng Thần ngơ ngác nhìn anh, Hứa Hằng Châu giải thích nhỏ giọng: “Trần Quốc Dân và mẹ ông ta, đừng để bà cụ nhìn thấy mặt em.”
Ký ức xa xôi ùa về, Hướng Thần chợt nhớ lần cuối cùng nhìn thấy bà cụ Trần là lúc bà ta đến nhà họ gây rối. Lần đó bà cụ Trần bị mất mặt, rất lâu sau không còn đến nhà Trần Quốc Lương nữa.
Sau này Thái Trân sinh ra Trần Hữu Tài, bà cụ Trần thương cháu mới bắt đầu qua lại. Nhưng bà ta đến ít, còn cố ý tránh Hướng Thần, Hướng Thần cũng cố ý tránh bà ta, hai người chưa từng gặp mặt trực tiếp nữa.
Lúc này Trần Quốc Dân cũng đã nói chuyện xong với tài xế và cô phụ xe, còn trả tiền vé cho hai người, dẫn bà cụ Trần đi vào xe. Nhưng vì không còn chỗ, họ chỉ có thể ngồi ở lối đi.
Vừa đi vừa có thể nghe thấy giọng nói bất mãn của bà cụ Trần: “Chúng ta đâu có ngồi ghế đâu, sao còn thu của chúng ta nhiều tiền như vậy…”
Cô phụ xe cau mày, bất mãn nói: “Này cụ, nếu cụ không muốn ngồi chúng tôi cũng không ép, xuống xe ngay bây giờ còn kịp.”
Trần Quốc Dân vội vàng nói thêm vài lời tốt đẹp mới xoa dịu được cô phụ xe đang cáu giận.
Bà cụ Trần suýt bị đuổi xuống xe, trong lòng bất mãn nhưng cũng không dám nói thêm lời thừa thãi nào nữa, nén giận đi vào.
“Ôi, đây chẳng phải còn một chỗ sao!” Mắt bà cụ Trần đảo một vòng trên xe, nhìn thấy Hứa Hằng Châu và Hướng Thần thì mắt lập tức sáng lên, chân tay nhanh nhẹn xông tới, thẳng thừng nói với Hứa Hằng Châu: “Mau bế đứa nhỏ nhà cậu lên đi, chiếm chỗ của người ta như thế mà được à? Có được giáo dục đàng hoàng không vậy!”
Sắc mặt Hứa Hằng Châu trầm xuống, cô phụ xe đã chú ý đến tình hình bên này bèn nói vọng qua: “Nhà người ta mua hai vé rồi, cụ đừng có mà gây chuyện.”
Bà cụ Trần giận dữ nói: “Tôi cũng mua vé rồi, dựa vào đâu mà họ được ngồi ghế còn tôi ngồi lối đi. Tôi còn là một bà già lớn tuổi như vậy rồi, các người đây không phải là bắt nạt người già sao!”
“Này, cụ có hiểu lý lẽ không vậy, người ta đến trước đương nhiên được ngồi ghế. Nếu cụ đến trước, cụ cũng có thể ngồi ghế.” Cô phụ xe nói.
“Tiểu Hứa?” Trần Quốc Dân đột nhiên xen vào, chỉ vào Hứa Hằng Châu lộ vẻ ngạc nhiên.
“Các người quen nhau à?” Cô phụ xe nghi ngờ nói.
“Quen, quen.” Trần Quốc Dân cười tươi, “Đây là thanh niên trí thức Tiểu Hứa thôn chúng tôi, quen thân lắm. Đồng chí không cần lo, chúng tôi tự thương lượng là được.”
Cô phụ xe nửa tin nửa ngờ, nếu thực sự quen biết thì sao bà cụ kia lại nói chuyện khó nghe như vậy.
“Đội trưởng đội ba.” Hứa Hằng Châu khách khí gọi một tiếng, nhưng không chuyển động, hoàn toàn không có ý chủ động nhường ghế.
Trong mắt Trần Quốc Dân thoáng qua một tia bất mãn, gã mang theo khuôn mặt tươi cười đi tới hòa nhã nói: “Tiểu Hứa cũng đi lên thành phố à? Ồ, đây là em trai cậu phải không, ngủ rồi à? Sao không gọi thằng bé dậy.”
Sắc mặt Hứa Hằng Châu bình thản, anh vuốt lại mũ của Hướng Thần, giọng không lớn không nhỏ, vừa đủ để những người đang chú ý đến họ nghe thấy: “Sáng nay dậy sớm lên huyện cho kịp giờ xe chạy nên hình như bị gió lạnh thổi cho cảm rồi, cháu còn đang lo lắng đây.”
Sắc mặt Trần Quốc Dân cứng lại, lời muốn nói tiếp theo bị nghẹn ở cổ họng không nói ra được. Gã vốn định bảo thanh niên trí thức Hứa này bế em trai lên ngồi cùng nhường ghế cho mẹ gã. Nếu cậu ta biết ý hơn chút thì nhường cả chỗ cho gã là tốt nhất.
Nhưng Hứa Hằng Châu lại nói như vậy, đứa nhỏ nhà người ta đang bị ốm, gã muốn bảo người ta nhường chỗ cũng không tiện nói ra. Hơn nữa Hứa Hằng Châu cũng không phải thanh niên trí thức bình thường không có gốc gác gì, hiện anh đang là hiệu trưởng trường tiểu học của thôn, nghe nói ngay cả bí thư Trương cũng khen anh làm việc tốt.
Bà cụ Trần thì chẳng quan tâm nhiều như vậy. Bà ta vừa nghe Trần Quốc Dân nói Hứa Hằng Châu là thanh niên trí thức trong thôn thì đã coi ghế ngồi của anh và Hướng Thần là của con trai bà ta và bà ta rồi. Đội trưởng sản xuất vẫn có quyền lực rất lớn trong đội, thanh niên trí thức này nếu biết ý thì nên nhường ghế cho bà ta.
Nhưng Hứa Hằng Châu vững như núi, cứ ngồi bất động, bà cụ Trần bất mãn nói: “Cậu thanh niên này sao lại không biết điều vậy. Mau đứng dậy đi, còn là thanh niên trí thức cơ đấy. Thầy giáo không dạy cậu kính trọng người già sao?”
Bà ta thì biết không thể nói đứa trẻ bị ốm nên dứt khoát chĩa mũi dùi vào Hứa Hằng Châu. Dù sao anh trẻ khỏe sức dài vai rộng, so ra thì bà ta là phe yếu thế rồi.