Học kỳ mới bắt đầu, Hướng Thần lại chìm vào bận rộn.
Trường tiểu học thôn Đại Hà đã được mở rộng trong kỳ nghỉ hè, thêm hai phòng học, thêm hai giáo viên. Một người là Lâm Gia Ngôn, người kia là một thanh niên trí thức nam tên là Đồ Hải, xếp sau Lâm Gia Ngôn và Viên Vi trong kỳ thi lần trước.
Trường tiểu học thôn mở rộng đương nhiên là vì học sinh nhiều hơn. Lần khai giảng này, không chỉ có một đợt trẻ con trong thôn Đại Hà đăng ký mà thôn ngoài cũng có hơn hai mươi đứa trẻ được phụ huynh dẫn đến, cố ý tìm Trần Hữu Sơn và hiệu trưởng tạm quyền Hứa Hằng Châu để con cái có thể học ở trường tiểu học thôn Đại Hà.
Điều Trần Hữu Sơn không ngờ tới là đội ba bên kia sông thậm chí cũng có mấy phụ huynh gửi con qua đăng ký nhập học, Trần Quốc Dân tìm Trần Hữu Sơn mấy lần, lấp lửng nhắc đến ý muốn xây lại cầu. Trần Hữu Sơn cứ xem như không hiểu, mặc kệ gã ám chỉ qua lại.
Sau khai giảng, trường tiểu học thôn Đại Hà không còn chỉ có lớp Một nữa, học sinh mới nhập học cũng được chia làm hai lớp Một, do hai giáo viên mới đến phụ trách.
Tưởng Miểu và Viên Vi vẫn hợp tác đứng lớp. Họ phụ trách dạy lớp học chậm hơn trong số học sinh lên lớp Hai, đồng thời cũng dạy một lớp Một để giúp đỡ đồng nghiệp mới. Hướng Thần và Hứa Hằng Châu thì chịu trách nhiệm đẩy nhanh tiến độ, cố gắng để học sinh lớp chọn hoàn thành chương trình tiểu học sớm hơn.
Ngày khai giảng, trường học tổ chức một lễ khai giảng đơn giản. Khoảng đất trống bên ngoài phòng học bây giờ đã thành sân trường. Ở trên sân Trần Hữu Sơn cho người xây một cái bục bằng đá, có phát biểu gì đều đứng ở chỗ này.
Hứa Hằng Châu với tư cách là hiệu trưởng tạm quyền đang đứng trên cái bục đá này chủ trì lễ khai giảng khóa đầu tiên. Anh không quen nói những lời vô nghĩa, hơn nữa một số lời nói ra đám trẻ con bên dưới cũng không hiểu. Anh nói ngắn gọn súc tích về một số quy định của trường học, sau đó vẫy tay xuống dưới, Hướng Thần ôm một thùng giấy bước lên.
Trước mặt toàn bộ giáo viên và học sinh trong trường, cùng với thôn dân đến hóng chuyện, Hướng Thần mở thùng giấy ra, bên trong là từng bó bút chì cùng với một chồng tập vở mới. Có mấy tập vở còn là loại dày, bình thường người lớn mới dùng.
“Trước đây tôi đã hứa, chỉ cần là học sinh có thành tích thi cao hơn điểm trung bình trường tiểu học công xã đều có thể nhận được phần thưởng. Bây giờ tôi sẽ thực hiện lời hứa này.” Hứa Hằng Châu lớn tiếng nói.
Học sinh đã lên lớp Hai hết sức vui mừng reo lên. Lúc trước Hứa Hằng Châu quả thực đã nói lời này nhưng sau đó khi có kết quả, chúng lại thi quá tốt, chỉ có hơn mười học sinh thành tích không đạt mức được thưởng. Nếu như vậy thì gần một trăm học sinh có thể nhận được phần thưởng.
Cho dù một cây bút chì chỉ hai xu, nhiều học sinh như vậy cũng tốn hai đồng rồi. Hứa Hằng Châu làm giáo viên, lương tháng không tính lương thực thì cũng chỉ có tám đồng, đã chiếm một phần tư trong đó.
Vì vậy sau này anh không nhắc đến chuyện này, thôn dân cũng thấy không có vấn đề gì. Con họ có thể thi tốt giáo viên đã bỏ nhiều công sức rồi, làm sao có thể bắt người ta bỏ ra nhiều tiền như vậy nữa.
Phụ huynh còn đặc biệt dặn dò con cái trong nhà, bảo chúng đừng nhắc lại chuyện này nữa. Chỉ sợ Hứa Hằng Châu nghe thấy lời xì xào bàn tán thì trong lòng không thoải mái.
Đương nhiên, cũng có một số ít phụ huynh sẽ nói mát vài câu ở nhà, kiểu như không thưởng được thì đừng nói khoác. Nhưng cũng chỉ dám nói lén ở nhà, họ tuyệt đối không dám nói trước mặt Hứa Hằng Châu.
Hứa Hằng Châu đương nhiên không phải không muốn thực hiện lời hứa. Thi cuối kỳ xong anh bận dạy phụ đạo cho học sinh, sau đó lại đến hai vụ gặt, mấy giáo viên cũng không thể ngồi không. Anh còn bị phái đi canh chừng máy tuốt lúa, chỉ sợ lại bị người ta dùng hỏng.
Sau khi bận xong, Hứa Hằng Châu nghĩ đi nghĩ lại, dứt khoát quyết định sẽ phát phần thưởng vào dịp khai giảng. Tuy chỉ là một cây bút chì nhỏ bé nhưng cảm giác nhận thưởng trước đám đông chắc chắn không giống, cảm giác vinh dự đó có thể thúc đẩy những học sinh nhận được phần thưởng này tiếp tục cố gắng.
Còn những em học sinh chưa nhận được phần thưởng và học sinh mới đăng ký học cũng sẽ sinh lòng ngưỡng mộ, sẽ cố gắng đạt được thành tích gần hơn với bạn học nhận giải mà học tập cho tốt.
Lời hứa tưởng chừng đã vô vọng đột nhiên thành hiện thực, học sinh đều vô cùng bất ngờ vui mừng, phụ huynh cũng ai nấy mặt mày hớn hở.
Hướng Thần cầm bảng thành tích thi cuối kỳ học kỳ trước đọc tên từng người, học sinh được đọc tên sẽ vui vẻ chạy lên, theo sự ra hiệu của Hướng Thần mà lấy một cây bút chì từ thùng giấy trước mặt cậu.
Học sinh nhận được bút chì mặt mày đỏ bừng vì vui sướng, có phụ huynh chưa đi mà vây quanh đứng xem đều muốn gọi con họ lại, xem phần thưởng chúng nhận được.
May mắn là Hứa Hằng Châu luôn chú trọng trật tự, bảo Lâm Gia Ngôn cùng mấy giáo viên ở dưới duy trì trật tự, không chỉ yêu cầu học sinh đứng thẳng hàng đúng vị trí lớp mình mà còn bảo họ không được nói lung tung chạy lung tung.
Có giáo viên canh chừng, phụ huynh chỉ có thể toe toét cười, nhón chân rướn cổ nhìn phần thưởng con mình đang cầm trên tay. Xem xong còn phải khoe khoang vài câu với người quen đứng bên cạnh, nếu con nhà người ta cũng được thưởng thì khen nhau, nếu chưa được thưởng thì chỉ có thể ghen tị nghe thôi.
Trong số các phụ huynh còn có mấy người ở thôn ngoài đưa con đến mà chưa về, mắt đỏ hoe vì ghen tị. Chẳng trách con cái thôn Đại Hà này học giỏi như thế, nhìn nhà họ kìa, học tốt còn được thưởng bút chì. Họ hạ quyết tâm tối về nhà nhất định phải thúc giục con học tập tốt, lần sau thi tốt lại có phát thưởng nữa, dù thế nào cũng phải kiếm về một phần.
Phát xong bút chì vẫn chưa hết. Hứa Hằng Châu hô một tiếng “Trật tự”, các học sinh líu ríu như đàn gà con bên dưới lập tức im lặng.
Khuôn mặt anh rất nghiêm nghị, lúc mặt lạnh vô cảm rất có uy nghiêm, khí thế toát ra khiến người ta bỏ qua tuổi tác quá trẻ của anh, có thể áp chế được người khác.
“Kỳ thi lần trước có một bộ phận học sinh có biểu hiện nổi bật nên được thưởng thêm. Mười học sinh dẫn đầu kỳ thi lần trước, mỗi người được thưởng một tập vở.” Hứa Hằng Châu nói.
Hướng Thần lại gọi mười người lên. Những đứa trẻ này nắm bút chì vẫn còn hớn hở, nghe nói còn được thưởng thêm tập vở thì vẫn còn chưa kịp phản ứng. Học sinh đầu tiên Hướng Thần gọi hai lần mới loạng choạng chạy lên, phụ huynh đều sốt ruột nhảy dựng ở ngoài rồi.
Thùng đã trống quá nửa, Hướng Thần trực tiếp đặt lên bệ đá trước mặt. Cậu cầm một chồng tập vở trên tay, gọi đến học sinh nào thì phát một quyển cho em đó. Những học sinh này còn đang cầm bút chì đã nhận được trong tay, giờ được một tay cầm tập vở một nắm tay bút chì, vui mừng không kể xiết.
Đến lúc này không khí của lễ khai giảng đã vô cùng sôi nổi, bất kể là học sinh nhận được phần thưởng, học sinh mới đứng xem, hay thôn dân vây quanh, ai nấy đều mặt mày đỏ bừng, mồ hôi tuôn ra vì phấn khích.
Lúc này, Hướng Thần lại lấy ra ba quyển sổ bìa đen và một cục tẩy. Quyển sổ này dày hơn tập vở học sinh mấy lần, bìa ngoài nhìn rất cao cấp, tẩy có màu sắc sặc sỡ được Hướng Thần chọn từ không gian của anh, cố ý tìm loại trẻ con thích.
“Kỳ thi lần trước có mấy học sinh biểu hiện vượt trội, không hề kém cạnh trong cuộc cạnh tranh với học sinh trường tiểu học công xã. Đặc biệt là học sinh đứng đầu Trần Mai Tử, không chỉ giành vị trí đứng đầu trường mình mà còn là học sinh có tổng thành tích đứng đầu trong kỳ thi lần này ở cả hai trường, ngay cả học sinh đứng đầu trường tiểu học công xã cũng thấp hơn em học sinh này một điểm. Xin được đặc biệt tuyên dương!”
“Xin mời ba học sinh đứng đầu lên nhận phần thưởng của các em.” Lời Hứa Hằng Châu vừa dứt bên dưới im lặng như tờ, ngay cả học sinh mới chưa hiểu chuyện cũng bị không khí tĩnh lặng áp chế, rụt cổ không dám nói năng gì.
Khi có kết quả thành tích thi, thôn dân đều quan tâm đến cuộc so tài với trường tiểu học công xã, trường thôn cũng không thông báo xếp hạng cụ thể của từng em.
Tuy đã phát bảng thành tích cụ thể riêng cho từng em học sinh, Mai Tử cũng biết bản thân thi tốt, nhưng cô bé và mẹ cô bé không có địa vị gì trong nhà. Chuyện cô bé được đi học còn phải tốn rất nhiều công sức nên kết quả thi lần này chỉ có thể làm mẹ cô bé vui vẻ thôi, không dám mang ra ngoài nói, cũng không dám so sánh với các anh họ cùng đi học.
Những đứa trẻ khác biết thành tích cô bé, trừ mấy đứa quan hệ tốt, cũng sẽ không cố ý nói với phụ huynh. Mai Tử thi tốt đến mức nào cơ chứ, dù sao điểm của mình thấp hơn điểm của bạn thì nói ra cũng không có lợi ích gì. Vì vậy đến tận lúc này, thôn dân mới biết Mai Tử lại thi được điểm đứng đầu toàn trường, hơn nữa còn cao hơn trường tiểu học công xã.
Qua một lúc lâu, thôn dân mới như phản ứng lại, ai nấy bàn tán với nhau với vẻ không dám tin.
“Cái gì? Vừa nãy hiệu trưởng Hứa nói gì?! Con bé Mai Tử đó được thủ khoa?”
“Tôi cũng nghe thấy, còn cao hơn đứa đứng nhất bên tiểu học công xã nữa!”
“Ôi, không ngờ nha, sao mà giỏi thế.”
“Anh con bé không phải cũng là mọt sách sao, tiếc là…”
Trong đám đông, mẹ Mai Tử che miệng khóc lên. Sau khi chồng mất, một mình thím nuôi con gái đã chịu biết bao khổ cực. Để Mai Tử được đi học, thím đã kề dao chặt cỏ heo lên cổ mình, buộc hai chị dâu và cha mẹ chồng nhượng bộ đồng ý cho Mai Tử đi học. Con gái thím cuối cùng cũng không làm thím thất vọng.
Mai Tử đứng giữa đám học sinh, người lớn trẻ con đều hướng ánh mắt về phía cô bé. Cô bé cúi đầu nhìn đất, viền mắt đỏ hoe.
Hướng Thần đứng trên bục đá thu hết mọi thứ bên dưới vào tầm mắt, trong lòng không nhịn được thở dài một hơi, lại cảm thấy vui cho Mai Tử. Trong số các học sinh cậu dạy, Mai Tử không phải là thông minh nhất nhưng là chăm chỉ nhất, chăm chỉ đến mức Hướng Thần còn muốn cô bé nghỉ ngơi thêm một chút, sợ cô bé tự ép mình quá sức.
Hướng Thần hắng giọng, bắt đầu gọi tên. Cậu gọi từ vị trí thứ ba, thứ ba là cháu ngoại của bác sĩ Diêu, là cô bé tên Trần Như Hàm. Cô bé mím cười bước lên bục. Hướng Thần đưa cho cô bé một quyển sổ bìa đen, nói một câu “Tiếp tục cố gắng nhé”.
Trần Như Hàm cúi chào Hứa Hằng Châu và Hướng Thần, nói một câu “Cảm ơn thầy ạ”, rồi chạy xuống bục. Hai tay cô bé đầy đồ, hai quyển tập một cây bút, ánh mắt tất cả học sinh nhìn cô bé đều chan chứa sự ghen tị lẫn ngưỡng mộ.
Vị trí thứ hai cũng là người quen, là người bạn nhỏ Sơn Tử của Hướng Thần. Hướng Thần phát hiện Sơn Tử thực sự rất thông minh, hơi giống anh cậu có trí nhớ tốt và khả năng tư duy mạnh, rất thích hợp học khoa học tự nhiên. Người ta vừa thông minh lại vừa chăm chỉ, không có lý do gì để không thi được thành tích tốt.
Trên mặt Sơn Tử cũng nở nụ cười, cậu nhóc đi một mình, ông bà nội đều ở nhà. Cậu nhóc nhận lấy tập Hướng Thần đưa, học theo Trần Như Hàm cảm ơn Hướng Thần và Hứa Hằng Châu.
Người cuối cùng lên bục là Mai Tử, viền mắt Mai Tử vẫn còn đỏ. Hướng Thần làm như không thấy, mỉm cười đưa quyển sổ cuối cùng cùng cục tẩy màu sắc kia cho cô bé, đây là phần thưởng đặc biệt cho người đứng đầu.
Mai Tử cúi chào thật sâu, bím tóc buông xuống gần như chạm đất. Cô bé cắn răng nghẹn ngào nói câu “Cảm ơn thầy”, không dám ngẩng đầu liền chạy xuống.
Sau đó Hứa Hằng Châu lại nói thêm vài lời xã giao, khuyến khích học sinh cố gắng học tập linh tinh. Những lời này nghe lọt tai nhưng không vào lòng, mọi người đều còn chìm đắm trong những phần thưởng phong phú.
Lễ khai giảng ngày hôm đó được thôn dân bàn tán rôm rả hồi lâu. Sau khi học sinh về nhà ngày hôm đó, phụ huynh đều nóng lòng bảo họ lấy phần thưởng ra cho người lớn trong nhà, ông bà chú bác cha mẹ truyền tay nhau xem.
Đặc biệt là Mai Tử, cục tẩy của cô bé gần như là báu vật ước mơ của tất cả học sinh. Cô bé thi được thủ khoa, ông bà nội cảm thấy có thể diện nên hai bà bác không dám công khai cướp phần thưởng của cô bé, trong sáng ngoài tối ám chỉ cô bé nhường quyển sổ bìa đen và cục tẩy cho hai anh họ cô bé.