Thôn dân gần như không thể tin vào tai mình, vừa nãy trưởng thôn nói gì? Con họ học ở thôn mà thi thắng đám trẻ ở tiểu công xã ư?! Nói xạo đúng không!
Nhưng nhìn Trần Hữu Sơn vẫn cười đến mặt đầy nếp nhăn đứng trên tảng đá lớn làm bục, thôn dân lại lơ mơ cảm thấy chuyện này có lẽ là thật. Không thấy trưởng thôn vui đến mức miệng không khép lại được sao.
Nói ra, lần này có thể thi thắng cũng có nhiều yếu tố. Điểm quan trọng nhất chính là họ so tài với lớp Một. Với lượng kiến thức lớp Một cũng như tính chất học vỡ lòng, cho dù có học trước nửa năm thì kiến thức học thêm được cũng không nhiều.
Thêm vào đó, học sinh trường tiểu học thôn ít hơn tiểu học công xã, chỉ cần nhóm Hứa Hằng Châu có thể đảm bảo phần lớn học sinh không kéo chân thì một phần học sinh giỏi có thể giành điểm cao kéo thành tích lên, tỷ lệ thắng của họ rất lớn.
Đương nhiên, nhóm giáo viên cũng có công lao không nhỏ, Hướng Thần gần như làm một bộ hồ sơ chi tiết cho từng học sinh, học sinh nào thiếu sót ở mặt nào, nguyên nhân là gì, cậu đều nắm rõ tường tận.
Tưởng Miểu và Viên Vi vì dạy thêm cho học sinh mà nhiều lần đêm muộn mới đi về, không kịp về ăn cơm nóng, chỉ có thể ăn tạm cơm nguội lạnh.
Chính bản thân học sinh cố gắng mới có được thành tích hiện tại.
Những chi tiết này thôn dân có thể không phân tích được ra, nhưng họ biết kết quả là đủ rồi, con cái thôn họ thắng rồi!
Trên mặt thôn dân đều rạng rỡ nụ cười, bất kể nhà có con đi học hay không thì trong lòng họ đều vui sướng! Quá vinh dự cho thôn họ rồi!
Vì vậy khi Trần Hữu Sơn tuyên cha sẽ thưởng cho bốn giáo viên, thôn dân đều vui vẻ đồng ý. Sự vất vả của giáo viên họ đều thấy rõ, con họ học muộn đến mấy thì giáo viên nhất định phải rời trường sau chúng. Họ trồng trọt còn phải theo tình hình thời tiết, người ta là tăng ca làm liên tục.
Phần thưởng Trần Hữu Sơn cho không nhiều, mỗi người chỉ năm kí gạo lứt, còn phải đợi vụ lúa sớm gặt xong mới phát được. Nhưng điều này cũng đủ khiến Tưởng Miểu và Viên Vi ấm lòng rồi. Hướng Thần tuy nhờ có anh cậu nên không lo ăn uống, nhưng đó là phần thưởng tự mình cố gắng kiếm được, cảm giác thành tựu đó không giống.
Kỳ thi này, trường tiểu học thôn Đại Hà một trận thành danh!
Không biết là kẻ thiếu đạo đức nào muốn xem trò cười nên truyền tin trường tiểu học thôn Đại Hà muốn cạnh tranh với trường tiểu học công xã ra ngoài. Lúc trước Trần Hữu Sơn đi họp còn bị mấy vị trưởng thôn và đội trưởng đội sản xuất không hợp tính chế nhạo, lần này Trần Hữu Sơn coi như ngẩng mặt hãnh diện rồi.
Thi cuối kỳ xong là đến kỳ nghỉ hè. Hướng Thần nghĩ, dù sao nền tảng của học sinh họ vẫn còn yếu, học được thêm chút nào hay chút đó. Hơn nữa nhiều học sinh đi học trường họ hiện tại thực ra tuổi không còn nhỏ. Học hết năm năm tiểu học thì đứa nào đứa nấy đều mười sáu mười bảy tuổi, đứa lớn thì mười tám mười chín, không đi làm đồng thì cũng đến tuổi lấy vợ sinh con. Vậy nên sẽ có đứa e rằng ngay cả năm năm tiểu học cũng không học xong được.
Hướng Thần cảm thấy một số học sinh rất thông minh cũng có lòng muốn đọc sách, cứ thế bỏ phí thì thật đáng tiếc. Vì vậy cậu đề nghị với anh cậu là tháng đầu tiên nghỉ hè có tổ chức dạy thêm, cũng không cần dạy cả ngày mà chỉ dạy nửa ngày, ai muốn đến lớp học thêm thì học, học kiến thức mới hoặc củng cố ôn tập đều được. Nếu có em học sinh nào học nhanh, họ có thể cân nhắc bồi dưỡng những học sinh này nhảy lớp, cố gắng để họ vào cấp hai sớm nhất có thể.
Hướng Thần đã làm một bản kế hoạch chi tiết, cậu còn lấy đống hồ sơ học sinh mình làm ra dùng. Khi nói về học sinh của mình, đôi mắt cậu gần như phát sáng. Cậu thích nơi này, thích người dân ở đây, thích các bạn nhỏ ở đây, cậu muốn làm một số việc cho họ.
Hứa Hằng Châu không thể từ chối Hướng Thần như vậy. Anh đi tìm Trần Hữu Sơn, truyền đạt ý tưởng của Hướng Thần với ông.
Trần Hữu Sơn càng nghe càng sáng mắt. Ông là người có tầm nhìn sâu sắc, nhanh chóng nghe ra ý nghĩa sâu xa từ lời Hứa Hằng Châu. Nếu Hướng Thần thực sự làm được, thôn Đại Hà họ sẽ có nhân tài!
Chưa nói đâu xa, xưởng dệt trong huyện tuyển công nhân cũng cần người đã tốt nghiệp cấp hai, nếu con cái thôn họ có thể thi vào cấp hai thì sau này có thể lên thành phố lên huyện làm công nhân. Ông làm trưởng thôn thật vinh dự biết bao!
“Được, các cháu muốn làm gì thì làm, chú ủng hộ các cháu!” Trần Hữu Sơn chốt kèo.
Tháng đầu tiên nghỉ hè, trường tiểu học thôn Đại Hà mở lớp phụ đạo, gần như tất cả học sinh đều tham gia. Vì đã đặt ra mục tiêu mới nên chuyển về lớp cũ không còn phù hợp. Vẫn như hai tháng trước thi cuối kỳ, em nào học được nhanh thì dạy nhiều hơn một chút, em nào học chậm thì chú trọng củng cố ôn tập.
Đồng thời, trong thôn còn có thêm nhiều thôn dân muốn cho con họ đến học. Họ không hiểu gì về phụ đạo hay không phụ đạo, họ chỉ biết đây là đang đi học.
Lần này Hứa Hằng Châu ngăn lại, không nhận thêm một học sinh nào. Nhiều hơn nữa bốn giáo viên họ thực sự không xoay xở kịp. Tất cả học sinh muốn nhập học đều phải đợi khai giảng học kỳ mới, nhập học với tư cách là học sinh lớp Một mới. Lứa hiện tại của họ đương nhiên là sẽ lên lớp Hai.
Không chỉ người trong thôn muốn cho con đến học, vì trường tiểu học thôn Đại Hà đã nổi tiếng nên nhiều thôn khác cũng muốn gửi con đến. Đặc biệt là mấy thôn gần thôn Đại Hà, con họ đến tiểu học công xã học cũng phải đi một quãng đường không gần. Trường tiểu học thôn Đại Hà có thể dạy tốt như vậy, họ việc gì phải bỏ gần tìm xa đến trường tiểu học công xã đăng ký.
Từ khi thành tích thi cuối kỳ được công bố, miệng Trần Hữu Sơn chưa hề khép lại, ngày nào cũng hớn hở. Trong thôn có chuyện gì cần ông hòa giải, ông cũng có thể cười mà khuyên can.
Người ngoài thôn tìm đến càng khiến ông cảm thấy có thể diện hơn. Những người dân khác trong thôn biết chuyện thì vốn không định cho con đi học cũng động lòng, thấy người ngoài thôn còn phải đến cửa xin, con mình ở sẵn thôn này tại sao lại không đi học? Chắc chắn là chuyện tốt họ mới đến xin chứ!
Cứ như vậy, mở rộng trường tiểu học thôn đã là việc cấp bách. Không chỉ là vấn đề tuyển thêm giáo viên mà phòng học cũng không đủ, xây phòng học rồi còn phải trang bị bàn ghế đầy đủ chứ. Những thứ này đều là vấn đề, lại đúng lúc này đúng vào vụ mùa bận rộn, thực sự không rảnh tay.
Trần Hữu Sơn vừa lo lắng vừa vui vẻ, đúng là sự phiền não hạnh phúc mà.
Lúc này điều Lâm Gia Ngôn muốn hỏi chính là vấn đề này. Anh ấy còn đang đợi được nhận vào làm, sau này làm đồng nghiệp với Tưởng Miểu.
“Đang xây thêm phòng học đó, cậu không thấy à?” Hứa Hằng Châu thẳng thừng nói. Anh cảm thấy câu hỏi của Lâm Gia Ngôn khá vô nghĩa, phòng học cũng đã xây rồi thì chắc chắn sẽ tuyển thêm giáo viên. Bí thư Trương nói lời giữ lời, lại phê duyệt tiền lương hai giáo viên nữa cho thôn họ. Lần này không chỉ có thể nhận Lâm Gia Ngôn vào làm mà còn có thể tuyển thêm một người nữa.
Lâm Gia Ngôn không lấy làm bận tâm. Anh ấy nhìn Tưởng Miểu một cái, cười nói: “Không phải là tôi đây sốt ruột thôi sao, sợ có biến cố gì.”
Hứa Hằng Châu khinh thường hừ một tiếng, lười để ý anh ấy, Hướng Thần tốt bụng tiết lộ một tin tức cho anh ấy: “Trưởng thôn đã xin được chỉ tiêu giáo viên rồi, trước khai giảng chắc sẽ tìm anh thôi.”
“Cảm ơn Thần Thần, lần sau lên huyện anh sẽ mua kẹo cho em ăn nhé.” Lâm Gia Ngôn vui vẻ hứa hẹn. Hướng Thần về cơ bản cũng không cảm kích, nhăn mũi với anh ấy. Anh cậu có rất nhiều kẹo, cậu muốn ăn loại nào cũng có!
“Thầy Hứa? Thầy giáo Tiểu Hứa? Các thầy có nhà không?” Đang trò chuyện vui vẻ thì bên ngoài đột nhiên có người gọi cửa.
Hướng Thần chạy ra mở cửa, người đứng bên ngoài là Trần Kiến Thiết, con trai út của Trần Hữu Sơn. Chú ta cầm một phong thư đưa cho Hướng Thần: “Vừa có người đưa thư đến, cái này là của nhà các thầy, cha tôi bảo tôi mang qua.”
Hướng Thần nhận lấy thư, nói lời cảm ơn với chú ta, bảo chú ta vào uống ngụm nước rồi hãy đi. Trần Kiến Thiết thấy trong sân nhà họ có người ngồi rồi, biết người ta đang tiếp khách nên từ chối nói trong nhà có việc, rồi đi thẳng.
Hướng Thần lúc đi về liếc qua phong thư, không nhịn được cong khóe miệng. Thư gửi từ Tây Bắc, chắc chắn là chú cậu.
Lần trước cậu và anh cậu đi gửi đồ là hơn một tháng trước. Khoảng thời gian này trong thôn bận rộn hai vụ lúa, vừa mới bận xong được nghỉ ngơi hai ngày, tránh cho người mệt mỏi nên không vội vàng đi huyện gửi thư. Tính ra cũng cách lần trước nhận được thư của Tống Văn Bân đã gần hai tháng rồi.
Hướng Thần đưa thư cho Hứa Hằng Châu, nụ cười trên mặt có chút không kìm được. Cậu ngứa ngáy trong lòng, lần trước chú gửi thư nói dì Chung Bình, à không đúng, là thím sắp sinh rồi, cũng không biết là con trai hay con gái.
Lâm Gia Ngôn Tưởng Miểu đều là người tinh ý, vừa thấy vẻ vội vàng của Hướng Thầnliền biết nhà người ta hiện tại có việc, lập tức tìm cớ tạm biệt.
Mấy người họ quan hệ tốt nên không cần làm mấy thủ tục hình thức. Hứa Hằng Châu không giữ họ lại, anh đứng dậy tiễn họ ra cửa. Vừa ra ngoài liền gặp mấy đứa trẻ rửa bát xong quay lại, Tưởng Miểu dứt khoát gọi chúng đi cùng.
Mấy đứa trẻ tuy có hơi ngơ ngác không hiểu, nhưng ăn xong dọn xong rồi quả thực cũng nên về nhà, liền đi theo đám Tưởng Miểu.
Vừa đóng cửa lại, Hướng Thần nóng lòng xáp lại gần Hứa Hằng Châu: “Anh, mau xé ra xem thím sinh em bé chưa?!”
Hứa Hằng Châu xé phong thư mở thư ra, đầu kề đầu với Hướng Thần mà đọc, vừa đọc cả hai đều không nhịn được cười.
Quả nhiên là tin vui, Chung Bình sinh nở bình an một bé gái, nặng khoảng 3 kí tư, Tống Văn Bân đặt tên cho em bé là Bình An, Tống Bình An.
Cái tên này thấm đẫm kỳ vọng của Tống Văn Bân đối với đứa trẻ này. Chú không mong con bé có thành tựu gì, chỉ hy vọng con bé lớn lên bình an, sống hết cuộc đời này một cách bình an.
“Bình An, bé Bình An! He he, em cũng làm anh rồi!” Hướng Thần vui vẻ kêu lên một tiếng, cầm thư hưng phấn gần như muốn nhảy cẫng lên.
“Anh, khi nào chúng ta đi Tây Bắc? Em muốn gặp Bình An.” Cơn phấn khích của Hướng Thần còn chưa qua, tự mình vui xong lại chạy đi làm phiền Hứa Hằng Châu.
“Quay anh chóng mặt rồi đấy.” Hứa Hằng Châu cười kéo Hướng Thần đang chạy nhảy không ngừng, bảo cậu ngồi xuống bên cạnh mình, “Chúng ta không phải đã nói rồi sao, đợi nông nhàn rồi mới đi. Sắp khai giảng rồi, lúc này em mà đi, trưởng thôn cũng không đồng ý.”
Hướng Thần mặt mày ủ rũ nằm rạp trên người Hứa Hằng Châu thở dài: “Còn mấy tháng nữa…”
Hứa Hằng Châu dùng một tay ôm sau lưng Hướng Thần ngăn cậu trượt xuống, ôn tồn dỗ dành: “Chú nói trong thư là không lâu sau lần gửi thư trước là bé Bình An được sinh ra. Tính thời gian thì bé Bình An bây giờ chắc khoảng hơn hai tháng tuổi rồi. Đợi mùa đông chúng ta qua đó, bé Bình An là đang học nói. Em được tự mình dạy con bé gọi anh không tốt hơn sao?”
Hướng Thần tưởng tượng ra cảnh tượng đó, lập tức sinh mong mỏi trong lòng. Cục bột nhỏ mềm mại giọng nói ngọng nghịu gọi anh, chỉ cần nghĩ thôi tim đã tan chảy. Chẳng trách lúc cậu còn nhỏ anh cậu lại thích véo thích ôm cậu như vậy, cậu cũng muốn làm vậy với bé Bình An!
“Nhìn chỗ này nè.” Hứa Hằng Châu cầm thư đưa cho Hướng Thần xem: “Chú viết cái áo nhỏ chúng ta gửi lần trước bé Bình An đã mặc rồi, con bé thích lắm. Đây là Bé Sao tự tay làm đấy.”
Hướng Thần vui vẻ đến mức mắt cong thành trăng khuyết. Cậu ôm thư đọc thêm mấy lần, hớn hở nói: “Vậy em làm thêm cho con bé hai cái nữa, em đi tìm Hoa Ni học một kiểu khác để làm cho Bình An nhà mình một cái áo nhỏ đẹp nhất.”
Hứa Hằng Châu lặng lẽ lấy một quyển sách đưa cho Hướng Thần, như thể vô tình nói: “Trong quyển sách này có nói về cách đan áo len khăn quàng cổ các thứ. Chúng ta qua đó vào mùa đông, mang theo những thứ này thích hợp hơn.”
Anh mở sách ra cho Hướng Thần xem, vừa hay trang mở ra là một kiểu khăn quàng cổ đơn giản cho nam giới.
“Nói cũng phải.” Hướng Thần gật đầu. Cậu cầm sách qua, lật nhanh một lượt, tìm đến trang mũ len trẻ em chăm chú xem.