Hứa Hằng Châu vui vẻ nhận lấy một muỗng thịt ốc người nhà anh khêu ra, khóe miệng anh mỉm cười, dáng vẻ thư thái gắp ốc ăn. Một muỗng ốc xào bình thường mà anh ăn như thể đang thưởng thức cao lương mỹ vị.
Lâm Gia Ngôn tức hai anh em họ cố ý cản trở anh ấy nên kéo dài giọng nói châm chọc: “Thần Thần thật hiếu thảo, tay cũng khéo quá. Sau này vợ em có phúc rồi.”
Lại quay sang nói với Hứa Hằng Châu: “May mà tuổi cậu không lớn, sau này Thần Thần lo cho vợ rồi cậu vẫn có thể tự ăn cơm nhỉ? Chỉ là không có ai khêu ốc cho ăn nữa thôi!”
Tay Hứa Hằng Châu đang gắp ốc khựng lại, ánh mắt tối sầm luân chuyển, tâm trạng không hiểu sao kém đi vài phần. Anh đảo đũa, cười híp mắt gắp một miếng ớt khô cho Lâm Gia Ngôn: “Không phải cậu thích ăn cay sao. Lại đây, ăn nhiều một chút.”
Hướng Thần cũng đỏ mặt lầm bầm: “Em không lấy vợ, em khêu ốc cho anh em cả đời.”
Lâm Gia Ngôn vừa định phản bác thì bàn chân đau nhói. Anh ấy nhăn nhó khuôn mặt tuấn tú, cúi đầu nhìn thì thấy chân Tưởng Miểu đang dẫm lên chân anh ấy…
Thôi được, đây mới là người không thể đắc tội. Lâm Gia Ngôn rụt lại, biết điều im miệng tiếp tục khêu ốc bóc tôm cho Tưởng Miểu.
Mấy đứa trẻ khác trên bàn cùng với Cao Dương đều vô tư, không phát hiện họ đang khích bác nhau chuyện gì, ai nấy bận rộn nhét thức ăn vào miệng. Vì món ăn hôm nay hơi cay, mọi người vừa ăn vừa hít hà nhưng vẫn tranh nhau ăn. Tưởng Miểu trước đây không ăn được cay mấy giờ cũng rất thích.
Hướng Thần như để chứng minh lời cậu vừa nói, suốt bữa cơm không ngừng tay, luống cuống học theo cách Lâm Gia Ngôn chăm sóc Tưởng Miểu để phục vụ anh cậu.
Nhưng tay cậu không khéo như Hứa Hằng Châu, thịt tôm lột ra cơ bản đều bị nát, Hứa Hằng Châu không hề chê bai mà ăn hết đống lộn xộn Hướng Thần lột ra, ngược lại còn đặt thịt tôm nguyên vẹn anh lột vào bát Hướng Thần.
Đã quen với sức ăn của người thời này, Hứa Hằng Châu nấu ăn đều làm phần lớn, mỗi lần mời người đến ăn cơm như thế này, dụng cụ đựng thức ăn đều là chậu sứ to. Nhìn không đẹp mắt,nhưng rất thiết thực, mọi người đến ăn đều hài lòng vô cùng, tỏi và gừng làm gia vị cũng được dùng để kẹp bánh hấp ăn, dầu ớt dưới đáy đĩa bị tranh nhau dùng bánh hấp lau sạch.
Bánh bí đỏ Hứa Hằng Châu hấp cũng bị ăn sạch. Cái này ngọt ngọt, ăn không cũng ngon, người lớn trẻ con đều thích.
Ăn no xong, mọi người cũng không ngồi không mà giúp thu dọn bàn ghế bát đũa. Mấy đứa trẻ tranh nhau giúp rửa bát, những việc này họ đều làm quen ở nhà rồi, dù sao khi đến nhà người khác ăn chùa một bữa thì làm chút việc vẫn an tâm hơn.
Hứa Hằng Châu biết tâm lý đó nên dứt khoát đưa bát đĩa dơ cho chúng, mấy đứa trẻ cười rồi chạy ra ngoài.
Hứa Hằng Châu bảo Hướng Thần pha một ấm trà hoa cúc đặt lên bàn đá trong sân. Hơn nửa năm nay, nhà họ lại có những thay đổi lớn.
Giàn nho Hướng Thần muốn đã được lắp và trồng nho trong sân. Hứa Hằng Châu sau khi đọc sách thì nhờ người giúp tìm kiếm mấy cây nho con, mới trồng được nửa năm, đến năm sau mới ra quả. Cây ăn quả đã trồng hai cây, một cây lựu, một cây quất, đều là nhờ người trong thôn giúp tìm.
Cây lựu mua từ một nhà ở thôn ngoài, nghe nói giống nhà họ quả ngọt vô cùng. Họ muốn cho con họ đến học ở trường tiểu học thôn Đại Hà, nghe nói hiệu trưởng muốn một cây ăn quả nên mới chọn một cây giống tốt trong số những cây lựu nhà mình gửi đến.
Cây lựu này đã có mười năm tuổi sau khi được bứng đến đây trồng thì phát triển rất tốt. Bây giờ trên cây đầy hoa, đợi thêm mấy tháng nữa họ sẽ có quả lựu tươi để ăn.
Cây quất là cây con, muốn ăn quất thì còn phải đợi thêm. Ngoài những thứ này, trong sân còn đặt một bàn đá và mấy ghế đá, cái này là do thợ đá trong thôn làm cho.
Mảnh đất trồng rau phía sau sân cũng đã được khai hoang, vì không có nhiều kinh nghiệm cộng thêm nhà ít người nên số lượng trồng không nhiều, nhưng chủng loại lại không ít. Hiện Hướng Thần đã được ăn đậu đũa nhà mình trồng.
Mùa hè ngồi trên ghế đá rất thoải mái, lúc này mấy người họ vừa uống trà hoa cúc thanh nhiệt giải độc, vừa thảnh thơi tán gẫu nói chuyện.
“Nghe nói trường tiểu học thôn chúng ta sắp mở rộng, có phải thật không?” Lâm Gia Ngôn vừa uống trà hoa cúc thanh nhiệt vừa hỏi tin tức từ Hứa Hằng Châu.
Từ khi thành lập đến nay, trường tiểu học thôn Đại Hà chưa từng làm người ta thất vọng. Tuy thời gian còn ngắn, nhưng những thay đổi rõ ràng trên người nhóm học sinh có đi học là dễ thấy. Thôn dân tuy đa phần không có kiến thức nhưng họ cũng biết nhìn, càng nhìn càng rung động, ùn ùn đưa con vào trường tiểu học thôn học tập.
Khi trường tiểu học thôn mới thành lập chỉ có hai lớp, một lớp hai giáo viên. Một giáo viên lên lớp thì người kia nhàn rỗi, điều này trong mắt người trong thôn gần như là lãng phí sức lao động.
Nhưng tình trạng này không kéo dài được bao lâu, đợt học sinh đầu tiên thêm vào đã có hơn hai mươi người, sau đó lại lần lượt thêm hai đợt nữa. Vì thời gian nhập học của học sinh không giống nhau, tiến độ cũng không đồng nhất, bốn giáo viên gần như là một người phụ trách hai lớp, không có lúc nào nhàn rỗi.
Hướng Thần nghĩ, lần này trưởng thôn nên tuyển Lâm Gia Ngôn vào rồi. Chỉ là không ngờ, tiền lương bên công xã chưa được phê duyệt, nghe nói là vì thời gian trường họ thành lập quá ngắn chưa có thành tích gì, cứ đòi tuyển thêm giáo viên đòi tiền là vô lý.
Bí thư Trương bên công xã nói rồi, bảo họ lập được thành tích đi đã, muốn thêm giáo viên, muốn giáo trình, muốn phấn viết tập vở gì cũng được.
Còn thành tích làm sao có? Thi cử thôi! Trước đây kỳ thi cuối kỳ của trường tiểu học thôn là do hiệu trưởng già và các giáo viên tự ra đề rồi phát giấy cho học sinh, giáo viên chép đề lên bảng đen, học sinh tự chép lại đề hoặc làm trực tiếp luôn.
Cái này hoàn toàn là bất đắc dĩ, trong thôn không có máy in, mang lên công xã in ấn thì chi phí quá cao. Bảo giáo viên chép tay cho từng học sinh ư, nhiều học sinh như vậy lại quá khó cho họ.
Nhưng năm nay không giống, bí thư Trương có lẽ bị Trần Hữu Sơn tìm đến làm phiền vài lần nên nói thẳng cuối kỳ sẽ cấp cho họ một lô đề thi, để họ thi cùng đề với trường tiểu học công xã.
Bí thư Trương còn nói, biết thời gian trường họ thành lập ngắn nên cũng không làm khó họ, chỉ cần điểm trung bình của học sinh trường thôn thấp hơn điểm trung bình lớp Một trường tiểu học công xã trong vòng năm điểm thì xem như họ có thành tích.
Ông ấy nói đến mức này, Trần Hữu Sơn trong lòng dù không phục cũng chỉ có thể nghiến răng chấp nhận, nhưng trong lòng lại uất ức vô cùng. Trường họ không chỉ thời gian thành lập ngắn mà thời gian học của học sinh cũng ngắn nữa, học sinh lớp Một ở tiểu học công xã đã học gần một năm rồi, họ mới học được mấy tháng, sao có thể so sánh như vậy được.
Trần Hữu Sơn kìm nén một hơi, về nhà liền gọi bốn giáo viên đến họp, gần như muốn ép họ lập quân lệnh trạng, nhất định phải cố gắng để học sinh có thành tích. Chuyện này không chỉ liên quan đến việc có thể thêm giáo viên hay không mà còn liên quan đến thể diện của thôn Đại Hà, cũng như sự phát triển sau này của trường tiểu học thôn Đại Hà.
*Chú thích: Quân lệnh trạng là một bản cam kết mang tính quân lệnh, yêu cầu phải hoàn thành bằng mọi giá, không hoàn thành sẽ bị phạt
Đối với nhóm giáo viên hiện tại, nếu không được tuyển thêm giáo viên, họ chỉ có thể tự mình xoay xở, đương nhiên bằng lòng có thêm mấy đồng nghiệp cùng san sẻ. Đối với học sinh, nếu sau này trường tiểu học thôn không thể nhận được nguồn lực bổ sung từ cấp trên, giáo viên không đủ thì chỉ có thể cho họ lên lớp theo từng giai đoạn, sách vở tập vở đều không đủ dùng.
Vì vậy, dù thế nào đi nữa, đây cũng là một trận chiến không thể thua.
Từ hôm đó trở đi, trường tiểu học thôn không nhận học sinh nữa, ai nói cũng không được, nhận thêm học sinh thì một là lớp học không đủ chỗ, hai là giáo viên không có đủ sức gánh nữa, ba là thời gian ngắn học được ít, đi thi sẽ kéo điểm trung bình xuống.
Hứa Hằng Châu sau khi tham khảo ý kiến của Hướng Thần cũng đã tổ chức một cuộc họp nhỏ với hai giáo viên còn lại, tình huống đặc biệt xử lý đặc biệt, họ quyết định áp dụng phương pháp mới.
Năng khiếu vốn có của học sinh là khác nhau, có đứa tiếp thu kiến thức nhanh, có đứa tiếp thu kiến thức chậm. Đây là một trong những lý do tại sao thế hệ sau lại có sự phân chia lớp chọn và lớp trung bình. Vốn dĩ họ mới bắt đầu, học sinh cũng không nhiều thì không cần phải làm như vậy, nhưng bây giờ không phân chia thì không được.
Mấy giáo viên tổng hợp ra một bài kiểm tra, trước tiên cho học sinh thi một lần ở trường tiểu học thôn, sau đó lại dựa vào biểu hiện bình thường của học sinh ở lớp chia ra một bộ phận học sinh tiếp thu kiến thức tương đối nhanh hoặc đặc biệt hiếu học chăm chỉ thành tích tốt, cho nhóm này học với tiến độ nhanh hơn.
Phần còn lại thì dựa vào tình hình thực tế cũng tăng thêm nhiệm vụ học tập tương ứng. Người ta học cả một năm rồi, họ chỉ có chưa đầy một học kỳ, ngoài việc nâng cao tiến độ thì không còn cách nào khác.
Cứ như vậy, học sinh thông minh cố gắng học nhiều để giành điểm cao, học sinh học chậm cố gắng cải thiện và chắc kiến thức để không kéo điểm trung bình thấp xuống.
Trần Hữu Sơn vô cùng hài lòng với thái độ và phương pháp này của họ, còn đặc biệt tổ chức một cuộc họp trong thôn, đưa ra yêu cầu nghiêm ngặt với phụ huynh, đặc biệt là phụ huynh của học sinh vào lớp chọn là không giao việc nhà nặng nề cho học sinh, đảm bảo cho các em có đủ thời gian học tập, cung cấp môi trường học tập tốt cho học sinh.
Thôn dân cũng biết con họ sắp phải so tài với mấy đứa trẻ học ở tiểu học công xã, tuy trong lòng cảm thấy không có hy vọng gì nhưng lúc này không thể yếu thế được. Hơn nữa bất kể có so tài được hay không, con họ vào cái gọi là lớp chọn là thật, điều này cho thấy là con mình thông minh hơn những đứa trẻ khác!
Phụ huynh của học sinh vào lớp chọn tự hào và kiêu hãnh, một lòng muốn con tiếp tục duy trì. Những người có con không vào được lớp chọn thì thúc giục con cố gắng học tập, chỉ cần bắt kịp tiến độ lớp chọn hiện tại thì vẫn có thể được chuyển vào.
Học sinh cũng bung hết toàn lực, trẻ con đều không thích thua, đặc biệt là trẻ con thôn họ còn đi học muộn hơn đối thủ. Đây chính là lúc lòng tự trọng và hiếu thắng mãnh liệt nhất, không cần nói chúng cũng sẽ cố gắng học.
Hơn nữa Hứa Hằng Châu với tư cách là hiệu trưởng tạm quyền còn trực tiếp tuyên cha trước mặt học sinh là chỉ cần thành tích thi cuối kỳ của em học sinh nào cao hơn điểm trung bình trường tiểu học công xã sẽ được thưởng một cây bút chì, nếu thành tích đặc biệt xuất sắc còn có phần thưởng khác.
Nói nhiều lời khuyến khích cũng không hiệu quả bằng cái này, phần thưởng vật chất luôn là thứ hấp dẫn nhất.
Mấy bên đồng thời tung hết sức lực, suốt hơn một tháng gần hai tháng, sĩ khí học tập của trường tiểu học thôn Đại Hà tăng cao chưa từng thấy. Mấy giáo viên cũng tăng ca làm việc liên tục, lại có Lâm Gia Ngôn Cao Dương Trâu Tư Nam và các thanh niên trí thức khác tình nguyện giúp đỡ, chỉ thiếu nước dạy kèm riêng từng học sinh nữa thôi.
Tháng Sáu, khi đến ngày thi cuối kỳ của trường tiểu học công xã, bên trên phái hai giáo viên đến trường tiểu học thôn Đại Hà gửi đề thi, đồng thời cũng đến “giúp đỡ” coi thi.
Trần Hữu Sơn tức giận về nhà liền uống một hơi lớn nước lọc, uống đến mức nấc cụt không ngừng.
Hai giáo viên của tiểu học công xã giám sát chặt chẽ đến tận khi thi xong, cũng không cho đám Hứa Hằng Châu chạm tay vào đề thi cũng như bài thi của các em học sinh mà mang đi luôn.
Hứa Hằng Châu ghi nhớ đề thi rồi tự mình chép lại, lại cho học sinh làm lại một lần, trong lòng anh đã nắm đại khái tình hình thi cử của các em. Trần Hữu Sơn lại đến hỏi, anh cười híp mắt bảo ông về đợi tin.
Đề thi lớp Một tiểu học chỉ có hai môn nên chấm bài rất nhanh. Chưa đầy hai ngày công xã bên kia đã có thông báo, bảo Trần Hữu Sơn đến công xã một chuyến.
Cũng không biết ông lên đó nghe cái gì, lúc về cười đến mức mặt đầy nếp nhăn, chắp tay sau lưng đi đến trường tiểu học thôn gọi bốn giáo viên đang dạy thêm cho học sinh ra khen ngợi một tràng.
Ông là người còn thực tế, khen ngợi bằng lời nói không chưa đủ. Tối hôm đó lại tổ chức một cuộc họp lớn công cha thành tích kỳ thi này.
Kỳ thi này, học sinh trường tiểu học thôn Đại Hà họ không những không thua trường tiểu học công xã mà còn thắng! Điểm trung bình trường tiểu học thôn họ còn cao hơn tiểu học công xã hai điểm!