Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 110

“Chào thầy giáo Tiểu Hứa nhá!”  

“Thầy giáo Tiểu Hứa, thực sự cảm ơn thầy nhiều lắm. Mao Đản nhà chúng tôi lần này thi được hơn chín mươi điểm, về nhà cha nó mừng quýnh.”  

“Thầy giáo Tiểu Hứa, Đại Ngưu nhà chúng tôi lần này cũng được phần thưởng. Đều là nhờ thầy cô dạy tốt!”  

“Thầy giáo Tiểu Hứa, quả bí đỏ này thầy mang về ăn đi ạ.”  

“Thầy giáo Tiểu Hứa, tôi còn có cái này…”  

“Thầy giáo Tiểu Hứa đừng đi mà…”

Hướng Thần vất vả chen lấn ra khỏi đám đông bao vây cậu kín mít, gần như có thể gọi là tháo chạy trong hoảng loạn. Chạy được một đoạn mới phát hiện trong lòng không biết bị ai nhét một quả bí đỏ lớn nặng trịch. Vừa nãy cậu có thể chen ra chính là nhờ quả bí đỏ cứng ngắc này mở đường cho cậu.

“Ha ha ha Hướng Thần ôm một quả bí đỏ già làm gì vậy!” Thạch Đầu mặc một chiếc quần đùi nửa khô nửa ướt, thân trên tr*n tr**ng bị phơi nắng bóng loáng, cười toe toét lộ ra hàm răng trắng bóc khiến khuôn mặt đó càng thêm đen.

Hắc Oa đứng bên cạnh cậu ta, một cánh tay khoác lên vai Thạch Đầu. Nó cũng ăn mặc giống Thạch Đầu, chỉ là khuôn mặt còn đen hơn Thạch Đầu ba phần. Bộ dạng hai c* cậu này nhìn là biết vừa tắm sông về.

Hướng Thần cáu kỉnh nhét quả bí đỏ lớn vào lòng Thạch Đầu, lập tức tay cậu nhẹ bẫng. Cậu lắc lắc cánh tay, không ngoảnh đầu lại đi về nhà.

Nếu không phải vì tìm hai người này, cậu có đến nỗi bị thôn dân chặn lại suýt không thoát thân được không! Trốn đi chơi không gọi cậu thì thôi còn nói mát, thật quá đáng! Nhìn là biết bài tập quá ít.

Thạch Đầu đáng thương còn chưa biết, người bạn nhỏ của mình đã dần biến thành bánh trôi nhân mè đen nhờ được Hứa Hằng Châu hàng ngày chỉ bảo, còn đang âm thầm nghĩ cách thêm bài tập cho họ!

“Ấy cậu đưa tớ làm gì?!” Thạch Đầu đuổi theo, muốn trả lại bí đỏ cho Hướng Thần.

Hướng Thần không nhận, chắp tay sau lưng ngẩng cằm ra vẻ đáng ghét: “Có việc thì học trò phục vụ, cậu hiểu không? Nặng như vậy tớ làm sao bê về được, mang về nhà cho tớ đi.”

Thạch Đầu gãi đầu, tuy không hiểu câu đầu tiên Hướng Thần nói có ý gì nhưng bảo cậu ta giúp mang bí đỏ về thì cậu ta hiểu.

“Haiz, chẳng phải chỉ là mang bí đỏ cho cậu thôi sao, nói câu dài như vậy tớ cũng chả hiểu gì.” Thạch Đầu toe toét cười ha hả, vỗ Hắc Oa một cái: “Cậu về trước đi, nói với mẹ tớ một tiếng. Tớ đưa cái này qua đó rồi về nhà.”

Hắc Oa ừ một tiếng, quay người muốn đi. Hướng Thần vội vàng gọi nó lại: “Đừng đi, tớ ra là để tìm các cậu đấy.”

Hắc Oa và Thạch Đầu đều bối rối. Hắc Oa như nhớ ra điều gì đột nhiên cảnh giác nói: “Bài tập tớ sắp làm xong rồi. Nghỉ hè còn mấy ngày nữa cơ mà, trước khai giảng tớ chắc chắn sẽ làm xong.”

Vừa nói xong, trên mặt Thạch Đầu cũng có vài phần hoảng sợ, nhìn Hướng Thần với ánh mắt cứ như cậu sắp bắt họ đi làm thêm bài tập vậy.

Hướng Thần dở khóc dở cười: “Ai hỏi bài tập các cậu đâu. Mấy ngày nay không phải là mò được vài thứ nhỏ dưới sông sao. Hôm nay Sơn Tử lại gửi đến nửa xô lươn đất, anh tớ nói là làm rồi ăn chung luôn. Tớ nghĩ hai anh em tớ ăn không hết nên dứt khoát gọi các cậu cùng ăn. Nếu các cậu không muốn đến, vậy thôi.”

“Muốn!” Hắc Oa và Thạch Đầu đồng thanh hét lên sung sướng, tay nghề của thầy Hứa phải gọi là tuyệt cả là vời, ăn một lần có thể nhớ nửa năm.

“Vậy thì đi thôi.” Hướng Thần dẫn đầu đi về nhà cậu, vừa đi vừa nói: “Mai Tử Hoa Ni đã đi trước rồi, hai bạn ấy cũng đã xin phép ở nhà rồi.”

Chưa đi đến cửa nhà họ Hứa đã ngửi thấy mùi thơm nồng nàn, Hắc Oa và Thạch Đầu không kiềm chế được nuốt nước miếng ừng ực. Ngay cả Hướng Thần ngửi thấy mùi thơm này cũng không nhịn được tăng tốc bước chân.

“Anh, anh đang làm gì vậy?” Hướng Thần vừa bước vào bếp, đã không nhịn được ghé sát bếp lò xem.

Món ốc xào trong nồi đã đến công đoạn cuối cùng, Hứa Hằng Châu nghe thấy thì dùng xẻng sắt xúc vài con vào bát: “Ăn thử xem.”

Hướng Thần còn chưa kịp lấy đũa, đã trực tiếp dùng tay nhón một con. Vừa chạm vào nóng quá lại ném trở lại. Hứa Hằng Châu cáu kỉnh lườm cậu một cái, rút đôi đũa từ ống đũa ra gắp một con ốc thổi nguội rồi đặt vào miệng cậu.

Hướng Thần như một chú chim sẻ được mớm mồi, hớn hở ngậm lấy thức ăn anh cậu đút. Con ốc được phủ một lớp dầu ớt, cay tê thơm nồng dễ dàng khơi gợi vị giác của người ta. Hướng Thần linh hoạt dùng lưỡi lật con ốc trong miệng, hút một cái nhấc một cái, thịt ốc đã chui tọt vào miệng, thịt thơm mà mềm, đã ăn vào là không thể ngừng lại.

Hướng Thần một hơi ăn hết mấy con ốc ít ỏi trong bát mới nhớ đến hai người bạn nhỏ đi cùng cậu về, Hắc Oa và Thạch Đầu đứng ở cửa bếp nuốt nước miếng không ngừng, nhưng không dám xông vào xin ăn Hứa Hằng Châu như cậu.

Hứa Hằng Châu từ phản ứng của Hướng Thần, đã biết món ốc xào này chắc là đã ngon rồi, bèn dứt khoát múc hết từ trong nồi ra, đưa đĩa cho Hướng Thần: “Mang ra ngoài cùng ăn đi.”

“Đám Sơn Tử chưa về sao?” Hướng Thần hỏi. Lúc cậu đi, nhóm Sơn Tử và Hoa Ni đi sơ chế tôm cá, giờ này cũng nên về rồi chứ.

Vừa hỏi xong, có tiếng nói chuyện truyền đến từ cổng sân, Hướng Thần tưởng là đám Hoa Ni về rồi, chạy ra xem thì không chỉ có họ, Tưởng Miểu Lâm Gia Ngôn Cao Dương cũng đến.

Đám Sơn Tử xách tôm cá đã sơ chế xong vào bếp, ba người Lâm Gia Ngôn cũng không đến tay không. Họ đã ăn cơm ở nhà Hứa mấy lần, lần nào cũng mang theo chút đồ. Ít hay nhiều thì cũng là tấm lòng.

Lần này Lâm Gia Ngôn mang đến một gói tôm khô. Anh ấy đi đến trước mặt Hướng Thần, nhón một con ốc từ đĩa cậu đang cầm bỏ vào miệng, mắt lập tức sáng lên.

Anh ấy nhả vỏ ốc đã ăn sạch ra, muốn dùng gói tôm khô trên tay đổi ốc với Hướng Thần: “Thần Thần, cái này nấu canh ngọt lắm, bảo anh trai em nấu canh cho em ăn đi!”

Hướng Thần không thèm để ý anh ấy, xoay người tránh bàn tay Lâm Gia Ngôn vươn tới, bĩu môi nói: “Anh tự mình đưa cho anh ấy đi.” Nói xong liền qua gọi mời các bạn nhỏ của mình cùng ăn ốc.

Tưởng Miểu bưng một cái bát, bên trong là một miếng đậu phụ. Trong thôn có một hộ gia đình biết làm đậu phụ, mang đậu nành qua hoặc bỏ một bát lương thực đổi đều có thể đổi được một miếng đậu phụ, nấu canh hay làm món ăn đều được. Vì nhà người ta cũng không thu tiền mà chỉ đổi lấy thức ăn, nên có thể làm ăn yên ổn nhiều năm như vậy. Hướng Thần thỉnh thoảng cũng bưng bát đi đổi đậu phụ.

“Sao cậu cứ chọc em ấy hoài vậy.” Tưởng Miểu đi ngang qua Lâm Gia Ngôn, không nhịn được cười nói một câu.

Thông qua Hứa Hằng Châu và Hướng Thần, Tưởng Miểu và Lâm Gia Ngôn Cao Dương cũng xem như đã quen thân hơn một chút. Bình thường ở khu thanh niên trí thức, Lâm Gia Ngôn và Cao Dương cũng hay quan tâm đến cô.

Tưởng Miểu tuy mạnh mẽ nhưng vẫn gặp một số hạn chế về thể chất của phụ nữ, khi làm một số công việc tay chân quả thực không bằng nam giới. Đôi khi gặp một số việc nặng, Lâm Gia Ngôn còn tiện tay giúp cô làm.

Hướng Thần còn biết, có lần Lâm Gia Ngôn giúp Tưởng Miểu gánh nước vừa hay gặp Tưởng Lỗi cũng đi gánh nước. Nhìn thấy một người đàn ông cứ “đinh lấy” chị cậu ta, cậu ta suýt nữa đập nguyên cái thùng nước vào đầu Lâm Gia Ngôn.

Sau này tuy đã giải thích rõ ràng, nhưng mỗi lần Tưởng Lỗi nhìn Lâm Gia Ngôn, đều phòng như phòng sói, còn nói sau lưng với Hướng Thần bảo cậu giúp cậu ta canh chừng Lâm Gia Ngôn. Cậu ta luôn cảm thấy người này mặt mũi cao lắm, không có ý tốt.

Hướng Thần vô cùng đồng tình, cậu cảm thấy Lâm Gia Ngôn chính là con cáo đang ngồi xổm dưới giàn nho, chị Tưởng Miểu của cậu chính là quả nho tươi mọng sắp chín rồi, chắc chắn sẽ rơi vào cái miệng lớn của con cáo đó.

Cậu đã từng than thở riêng với anh cậu như thế, Hứa Hằng Châu cười không ngừng được, ấn đầu cậu nói: “Trẻ con suy nghĩ nhiều như vậy sẽ không cao lên được đâu.”

Cũng đã đến tuổi rồi, người ưu tú khác giới, à, còn có đồng giới nữa, hút nhau là bản năng. Tuy Tưởng Miểu nói cô không nghĩ đến chuyện này, nhưng trong hoàn cảnh có một người luôn giúp đỡ cô trong cuộc sống, hơn nữa người này ngoại hình không tệ, tính cách tốt, phẩm chất cũng chấp nhận được, thì rung động dường như là một kết quả tất yếu.

Hứa Hằng Châu đã sớm phát hiện mầm mống rồi. Lâm Gia Ngôn người này, nhìn có vẻ mềm mỏng nhưng thực ra trong lòng tinh tường lắm. Trong số thanh niên trí thức nam, điều kiện anh ấy xem như hàng đầu, bên thanh niên trí thức nữ có mấy người đều có thiện cảm với anh ấy, bao gồm cả tiên nữ trong lòng Giả Văn Tinh, Viên Vi.

Viên Vi là một người thông minh, Giả Văn Tinh thích cô ấy làm rùm beng lên ai cũng biết, còn tâm tư của cô ấy lại giấu rất kỹ. Bình thường cũng không nhìn ra cô ấy có gì đặc biệt với Lâm Gia Ngôn. Thậm chí vì chuyện cạnh tranh lần trước của hai người, nhiều thanh niên trí thức còn nghĩ hai người này chắc chắn không có thiện cảm với đối phương.

Lâm Gia Ngôn không có thiện cảm với Viên Vi là thật, còn Viên Vi hình như lại có ý  với Lâm Gia Ngôn. Cô ấy chưa bao giờ cố ý bày tỏ điều gì qua lời nói và hành động, nhưng Lâm Gia Ngôn lại lờ mờ có cảm giác này. Cho dù là ảo giác, là anh ấy nghĩ nhiều, hay là thật sự, anh ấy đều chọn né tránh.

Hứa Hằng Châu là từ thái độ của Lâm Gia Ngôn đối với Viên Vi mới phát hiện ra chuyện này. Tâm tư của Viên Vi giấu quá sâu, nếu không phải là người trong cuộc thì ngay cả Hứa Hằng Châu cũng không nhận thấy.

Nhưng thái độ của Lâm Gia Ngôn lại rất rõ ràng, anh ấy thích Tưởng Miểu. Đến lượt cô ấy nấu cơm thì giúp cô ấy gánh nước nhóm lửa, nhà gửi đồ ăn ngon đến đều để dành cho Tưởng Miểu một phần. Tưởng Lỗi trừng mắt giận dữ giơ nắm đấm với anh ấy, anh ấy cũng chỉ cười hì hì chịu trận, vẻ ngoài hiền lành dễ tính.

Tưởng Miểu dần mềm lòng, cũng cười với Lâm Gia Ngôn nhiều hơn. Nhưng Hướng Thần lại giống như Tưởng Lỗi, nhìn anh ấy thế nào cũng không thuận mắt.

Lúc này, nghe thấy lời Tưởng Miểu, Lâm Gia Ngôn cong khóe mắt, bưng cái bát trên tay Tưởng Miểu qua: “Cô đi ăn ốc với họ đi, tôi mang cái này vào cho cô.”

Hướng Thần nhăn mũi với bóng lưng của anh ấy, một tay bưng đĩa một tay kéo Tưởng Miểu: “Chúng ta mau đi ăn đi, đừng chừa lại cho anh ta.”

Lâm Gia Ngôn trong bếp nghe thấy lời Hướng Thần thì lớn tiếng nói: “Hướng Thần Thần, em có chút lương tâm được không hả?”

Hướng Thần trợn mắt, vừa định đáp trả anh ấy thì nghe thấy giọng anh trai mình: “Lảm nhảm gì đó, nhóm lửa đi.”

Hướng Thần phì cười, Tưởng Miểu cũng cười theo. Cao Dương gãi đầu, còn muốn giúp bạn thân một tay: “Tôi đi nhóm lửa cho, tôi giỏi nhóm lửa.”

“Anh Cao Dương đừng đi mà, chúng ta đi ăn ốc.” Hướng Thần cố ý lớn giọng gọi, kéo Cao Dương không cho anh ta vào.

Lâm Gia Ngôn trong bếp sốt ruột nhảy dựng. Anh ấy ngồi xổm trước bếp lò, mắt mong chờ nhìn người trong lòng đi cùng thằng nhóc rách việc Hướng Thần kia, thất thểu nhét mấy khúc củi lớn vào bếp nhóm lửa.

Cơm còn chưa nấu xong, một đĩa ốc đã bị ăn hết quá nửa. Hướng Thần nói ăn hết đương nhiên là lời nói đùa, cho dù không chừa lại cho Lâm Gia Ngôn thì cũng phải chừa lại cho anh cậu ấy chứ.

Đến bữa cơm, Lâm Gia Ngôn cuối cùng cũng được như ý nguyện mà ngồi cạnh Tưởng Miểu. Hướng Thần phồng má liếc anh ấy một cái, cuối cùng không nói gì.

Bữa cơm này đặc biệt thịnh soạn, món ăn đều là tôm cá sông nước mới thu hoạch gần đây: ốc xào cay, lươn đất kho tộ, cá nhỏ chiên giòn, tôm hùm đất cay, cộng thêm một bát canh cá đậu phụ thơm ngon. Hứa Hằng Châu còn làm bánh bí đỏ, ngọt ngào dẻo thơm, rất hợp khẩu vị.

Tất cả mọi người ăn đến không ngẩng đầu, Lâm Gia Ngôn vừa ăn vừa tỏ vẻ ân cần với Tưởng Miểu, Tưởng Miểu không giỏi ăn ốc, anh ấy lấy cái que nhỏ vót nhọn khêu thịt cho cô ăn.

Hướng Thần nhìn mà ê răng. Cậu nhìn qua thấy anh cậu không động đũa, tưởng anh cậu cũng không biết ăn nên cũng khêu thịt ốc, chất đầy một muỗng, hơi đắc ý đặt vào bát anh cậu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn