Sáng sớm hôm sau, Hứa Hằng Châu và Hướng Thần ăn cơm xong liền vội vã đến trường. Trên đường gặp Tưởng Miểu và Viên Vi, dứt khoát bốn người cùng đi luôn.
Trường họ không có sân chơi, cũng không có cổng trường, chỉ có ba gian nhà trơ trọi. Mấy đứa trẻ đến sớm canh giữ ở cửa lớp đã được chia ngày hôm qua, cười đùa nói chuyện. Nhìn thấy bốn thầy cô đi tới, tất cả đều lập tức đứng thẳng, có đứa dạn dĩ hơn thì chào: “Chào buổi sáng các thầy các cô ạ,” đứa nhút nhát thì rụt lại phía sau bạn mình không dám lên tiếng.
Trước đây, khi chúng nhìn thấy thanh niên trí thức tuyệt đối không phải thái độ này, nhưng bây giờ thân phận đã có sự thay đổi lớn, học sinh, đặc biệt là học sinh tiểu học vào thời đại này có một cảm giác sợ hãi tự nhiên đối với giáo viên.
Tạm không nói đến những chuyện hỗn loạn trong thành phố, trẻ con nông thôn thực sự vẫn rất sợ giáo viên. Cho dù Hướng Thần chỉ là một đứa trẻ tầm tuổi chúng, thậm chí còn nhỏ hơn, chúng cũng không dám cười đùa tùy tiện với Hướng Thần.
Lúc này thời tiết vẫn chưa quá nóng, sáng sớm và tối đều hơi lạnh, Hứa Hằng Châu mở cửa lớp, cho chúng vào trước.
Ổ khóa là do Trần Hữu Sơn tìm đến, mỗi cửa lớp có ba chiếc chìa khóa, một chiếc Trần Hữu Sơn giữ, một chiếc Hứa Hằng Châu là hiệu trưởng tạm thời giữ, và một chiếc cho giáo viên của lớp đó. Văn phòng là dùng chung, Trần Hữu Sơn một chiếc chìa khoá, Hướng Thần và Hứa Hằng Châu dùng chung một chiếc, Tưởng Miểu và Viên Vi dùng chung một chiếc.
Trước mặt Viên Vi, Hứa Hằng Châu rộng rãi đưa cả chìa khóa văn phòng và chìa khóa lớp Hai cho Tưởng Miểu, dù sao so với Viên Vi, chắc chắn là quan hệ của anh với Tưởng Miểu tốt hơn. Hơn nữa Tưởng Miểu là chủ nhiệm lớp do Trần Hữu Sơn định ra, danh chính ngôn thuận.
Hứa Hằng Châu nghĩ Viên Vi sẽ không bày tỏ sự bất mãn. Quả nhiên, cô ấy mỉm cười nhìn Hứa Hằng Châu đưa chìa khóa cho Tưởng Miểu, không hề thấy bất kỳ thái độ nào khác.
Đến giờ học buổi sáng, học sinh lần lượt đến, tiết học đầu tiên lần lượt là của hai chủ nhiệm lớp, Hướng Thần và Viên Vi đến văn phòng đợi trước.
Vì là ngày đầu tiên lên lớp, mặc dù hôm qua Hứa Hằng Châu đã thông báo trước giờ học nhưng vẫn có nhiều đứa trẻ không đến trường đúng giờ. Tiết học đầu tiên, Hứa Hằng Châu không vội vàng dạy kiến thức mới, tất cả học sinh đến muộn đều đứng tại chỗ của mình. Đợi tất cả học sinh đến đông đủ, anh mới cho những đứa trẻ mặt đỏ bừng đó ngồi xuống, sau đó lớn giọng nói: “Hôm nay là ngày đầu tiên, học sinh đến muộn sẽ không bị phạt. Bắt đầu từ ngày mai, mười phút trước giờ học, trường sẽ rung chuông một lần. Tức là, nghe thấy tiếng chuông là sắp đến giờ học rồi.”
Bên ngoài văn phòng có treo một chiếc chuông đồng lớn, là do trường tiểu học cũ để lại. Trần Hữu Sơn lục tìm trong kho, bảo người ta rửa sạch rồi treo lên. Tiếng chuông đồng dày và vang xa, trong thôn chỉ cần không ở nơi quá hẻo lánh đều có thể nghe thấy. Đây là để nhắc nhở những học sinh trong nhà không có dụng cụ tính giờ.
“Sau ngày mai, học sinh nào đến muộn nữa, nếu không có lý do chính đáng, tiết của tôi đến muộn thì mời đứng nghe giảng một tiết. Giáo viên khác thì xem họ ra hình phạt thế nào, nhớ chưa?” Hứa Hằng Châu sắc mặt nghiêm túc lạnh nhạt, những đứa trẻ bên dưới lộn xộn đồng thanh hô: “Nhớ rồi ạ.”
Hứa Hằng Châu cụp mắt, mở sách giáo khoa và giáo án trên tay ra chuẩn bị bắt đầu giảng bài. Những đứa trẻ bên dưới im phăng phắc, không một đứa nào dám nói chuyện riêng, rõ ràng những lời anh vừa nói có tác dụng răn đe rất mạnh.
Không phải Hứa Hằng Châu cố ý dọa đám trẻ con này, có cái gọi là không có quy tắc thì không thành khuôn khổ. Ở vùng nông thôn, phần lớn thôn dân không coi trọng giáo dục, tư tưởng này cũng ảnh hưởng đến bọn trẻ, thái độ đối với việc học có lẽ cũng sẽ không quá nghiêm túc. Nếu ngay từ đầu anh không siết chặt kỷ luật thì có lẽ không lâu sau, lớp học của anh sẽ ngày càng ít học sinh.
Nội dung chương trình lớp Một tiểu học rất đơn giản, giáo án là do Hướng Thần làm sẵn. Cậu sợ Hứa Hằng Châu là một thiên tài không thể hiểu được tiến độ học tập của những đứa trẻ bình thường chưa từng đi học, nên đã cố ý phân chia thời lượng tiết học.
Ví dụ như tiết học đầu tiên này, mục tiêu giảng dạy Hướng Thần đặt ra cho Hứa Hằng Châu là dạy một lượt các số từ một đến mười, sau đó đảm bảo phần lớn học sinh trong lớp đều có thể nhận được mặt số, đếm được viết được từ một đến năm, một phần học sinh tiến độ chậm hơn cũng phải viết được từ một đến ba.
Hứa Hằng Châu khi nhận được mục tiêu giảng dạy này, quả thực có một cảm giác dở khóc dở cười. Trong nhận thức của anh từ trước đến giờ hoàn toàn không nghĩ rằng những thứ này cần phải học. Dù sao trong ký ức tuổi thơ xa xôi của anh hình như không có khái niệm học số một cách đơn thuần, thậm chí cả cộng trừ nhân chia cũng rất xa vời.
Sau khi xuyên không, anh lại lên thẳng lớp Sáu, Hướng Thần thì đã từng học lớp Một. Nhưng lúc đó anh còn bóc lột lao động trẻ em bắt Hướng Thần làm bài tập thay, căn bản không chú ý lớp Một hay lớp Sáu họ dạy gì.
Anh vốn nghĩ là bắt đầu dạy từ phép cộng, dạy số không nằm trong kế hoạch của anh, về cơ bản là không hề nghĩ đến.
Hướng Thần đập giáo án làm sẵn trước mặt anh, nghiêm túc nói với anh là nếu dạy theo cách của anh thì không lâu sau anh sẽ bị đuổi việc, vì học sinh không hiểu tí nào.
Đây không phải là nói đùa, vào thời điểm này nếu chưa từng đi học, chưa từng tiếp xúc với những kiến thức này, nhiều người lớn có lẽ còn không thể đếm từ một đến một trăm. Việc biết xem giờ cũng được coi là một loại kỹ năng đặc biệt, vì họ không nhận ra những con số trên đó, cũng không hiểu mấy cái kim đó hoạt động như thế nào.
Những đứa trẻ được cho đi học này, nếu trong nhà có người lớn biết chữ thì có thể đã được dạy vài con số hoặc chữ Hán đơn giản, nhưng tuyệt đại đa số là không biết gì cả, cũng không nhận ra những chữ số Ả Rập đó. Nếu thực sự dạy theo ý của Hứa Hằng Châu, bọn trẻ sẽ được nghe sách trời thay vì nghe giảng, hoàn toàn không thể hiểu được chữ viết trên bảng là cái gì.
Tuy cảm thấy rất khó tin, nhưng Hứa Hằng Châu nghĩ Hướng Thần sẽ không lừa anh, cuối cùng cũng chấp nhận giáo án của Hướng Thần, ngay ngắn viết các chữ số Ả Rập từ một đến mười lên bảng đen. Anh nghĩ, nếu học sinh học nhanh, anh sẽ dạy thêm một chút.
Một tiết học trôi qua, Hứa Hằng Châu mệt lòng vô cùng tận. Người như anh thực ra rất không thích hợp làm giáo viên, đặc biệt là giáo viên dạy vỡ lòng. Anh nhìn đứa nào cũng thấy ngốc, học sinh của mình học dở tệ. Chúng nó rụt rè nhìn anh, anh phải nuốt những lời mắng mỏ lại.
May mắn là giáo án của Hướng Thần soạn rất tỉ mỉ, anh chỉ cần làm theo quy trình giảng dạy Hướng Thần viết, cơ bản có thể đạt được mục tiêu giảng dạy.
Một tiết học xong, Hứa Hằng Châu thân tâm kiệt quệ, còn mệt hơn cả việc đàm phán một hợp đồng hợp tác lớn. Hướng Thần thấy bộ dạng này của anh thì không nhịn được tò mò hỏi vài câu, Hứa Hằng Châu rặt một vẻ sống không còn gì luyến tiếc kể lại trải nghiệm của mình cho cậu nghe, chọc Hướng Thần cười đến run cả người nằm sấp trên bàn.
“Em còn cười nữa!” Hứa Hằng Châu cáu kỉnh búng trán cậu một cái, hiếm khi chán nản nói: “Anh có lẽ không thích hợp làm giáo viên.”
Lời này thật sự hiếm có, trước đây Hứa Hằng Châu luôn giữ hình tượng vạn năng. Hướng Thần đã từng nghĩ, anh cậu ngoài việc không thể sinh con thì cái gì cũng biết! Không ngờ anh lại tự mình nói bản thân không thích hợp làm giáo viên.
Trước khi đến trường Hứa Hằng Châu cũng tự tin đầy mình, trước đây Hướng Thần có vấn đề gì không biết, anh đều có thể dạy lại cho cậu rất tốt. Điều này cho anh sự tự tin rất lớn, có thể dạy tốt Hướng Thần thì sao lại không thể dạy tốt những đứa trẻ khác?
Nhưng anh quên mất, Hướng Thần là đã học qua một lần, hơn nữa thái độ của anh đối với Hướng Thần cũng khác, thân thiết và ôn hòa, sợ cậu không hiểu còn có thể đổi cách giảng. Nhưng những đứa trẻ này thì phải dạy thế nào giờ, đổi cách đọc số khác sao?
Chỉ cần nghĩ thôi, Hứa Hằng Châu đã thấy đầu óc quay cuồng.
“Thực ra thật sự có thể đổi cách khác.” Hướng Thần lại rất nghiêm túc bày kế cho anh: “Em từng thấy giáo viên tiểu học dạy trẻ con thế nào, phải dễ thương một chút, hoạt bát một chút. Ví dụ, dạy số hai, anh có thể tạo hình một chú vịt nhỏ cho bọn trẻ.”
Nói rồi cậu còn cố ý dùng lòng bàn tay tạo hình mỏ vịt cho anh cậu xem, sau đó lại chỉ vào tai mình nói: “Xem cái này có giống số ba không? Nhiều sách tranh dạy nhận mặt chữ đều có những hình dung mở rộng như vậy đó, anh có thể dành thời gian xem thử.”
Hứa Hằng Châu biểu cảm khó tả nhìn cậu. Nói thật, Hướng Thần làm thì khá đáng yêu, nhưng bắt anh học làm theo… anh thà quay về làm ruộng còn hơn!
Hướng Thần nhanh chóng nhận ra, cách này hình như thực sự quá khó cho anh. Cậu gãi đầu, nhíu mày nói: “Thôi được rồi, cùng lắm em viết giáo án chi tiết hơn một chút, làm theo sẽ không có vấn đề gì đâu.”
Làm ruộng thực sự rất vất vả, cậu không muốn anh phải quay lại làm công việc khổ cực mệt nhọc đó.
“Vậy thì cảm ơn Bé Sao.” Hứa Hằng Châu cười híp mắt xoa xoa tóc Hướng Thần, trong lòng rất ấm áp, cảm thấy đứa nhỏ nhà mình thật là vừa ngoan vừa chu đáo.
Trong hai anh em, Hướng Thần luôn là người được bảo vệ. Hôm nay đột nhiên được giao “trọng trách”, cậu có hơi phấn khích, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng đảm bảo: “Em chắc chắn sẽ viết thật tốt, anh cứ làm theo là được!”
“Làm theo cái gì?” Tưởng Miểu và Viên Vi từ bên ngoài văn phòng bước vào, Tưởng Miểu cũng vừa dạy xong một tiết, tranh thủ giờ giải lao nói chuyện với Viên Vi vài câu, kể cho Viên Vi biết một số tình hình về học sinh trong lớp mà cô ấy nắm được, nên hai người mới ra ngoài, đại khái là để nhớ mặt học sinh nhanh hơn.
“Không có gì, nói chuyện tào lao thôi.” Có Viên Vi ở đây, Hướng Thần nói chuyện có chút kiêng dè hơn, cười chuyển hướng chủ đề của Tưởng Miểu, quay sang hỏi thăm tình hình tiết học đầu tiên của cô ấy.
Việc giảng dạy của Tưởng Miểu suôn sẻ hơn Hứa Hằng Châu một chút, tính cách cô vốn hoạt bát, rất hợp với trẻ con. Sau này tuy trải qua một số chuyện lại trở nên trầm tĩnh hơn nhiều, nhưng cũng đủ sức dẫn dắt lớp học vỡ lòng. Tiết học đầu tiên cô ấy là chủ nhiệm lớp nên cho học sinh tự giới thiệu, sau đó lại tương tác một chút. Tuy chưa bắt đầu dạy kiến thức mới nhưng bầu không khí ở lớp Hai đã tốt hơn lớp Một nhiều.
Hướng Thần trầm ngâm. Đây quả thực là việc chủ nhiệm lớp nên làm nhưng anh cậu có vẻ không muốn làm, vậy thì chỉ có thể để cậu đảm nhận thôi. May mắn là cậu dạy Ngữ văn, làm chuyện này cũng rất thuận tay. Tiết học thứ hai là của Hướng Thần, cậu vốn chuẩn bị là dạy số đếm bằng chữ Hán, song song tiến hành với anh cậu đang dạy số Ả rập, tiện lợi biết bao! Nhưng bây giờ cậu đã thay đổi kế hoạch.
Vào lớp, Hướng Thần học theo Tưởng Miểu cho học sinh tự giới thiệu, cậu cho Hắc Oa quen thuộc làm người mở đầu, hướng dẫn cậu ta nói thế nào. Trước tiên báo tên, sau đó báo tuổi, sau đó có thể nói về sở thích.
Hắc Oa quen thân với cậu rồi nên không có nhiều kính sợ, nói một bài tự giới thiệu đơn giản theo yêu cầu của cậu. Hướng Thần lập tức dẫn đầu vỗ tay, sau đó lại khuyến khích các học sinh khác chủ động nói. Mấy người bạn nhỏ của cậu, cùng với một số đứa trẻ dạn dĩ hướng ngoại đều xung phong đứng lên nói trước. Cuối cùng Hướng Thần thấy không còn ai chủ động đứng lên, liền cho các học sinh khác tự giới thiệu theo thứ tự chỗ ngồi.
Đồng thời, cậu cũng không nhàn rỗi, cùng với việc học sinh tự giới thiệu thì từ từ viết tên họ lên bảng đen. Ban đầu mọi người còn không biết cậu đang viết gì, cho đến khi một đứa trẻ nhận ra tên mình thì sung sướng nói: “Đó là tên em đó thầy!”
Những đứa trẻ khác lúc này mới phản ứng lại, Hướng Thần đang viết tên của họ. Nhiều đứa trẻ còn không biết tên mình viết như thế nào nhất thời kích động, suýt nữa chạy lên bục giảng xem kỹ xem tên mình viết ra trông như thế nào.
Hướng Thần cố gắng bày ra gương mặt nghiêm nghị quát những học sinh hăm hở đó. Mấy đứa trẻ thân hình còn cao lớn vạm vỡ hơn cậu, nếu thật sự xông lên thì lớp học này sẽ hỗn loạn. Vốn dĩ tuổi nhỏ mặt non đã không đủ sức khiến lớp kính sợ, nhất định không thể để có người tiên phong.
“Đừng vội, nếu các em học hành chăm chỉ thì rất nhanh sẽ biết viết tên mình hết thôi.” Hướng Thần vẽ ra một viễn cảnh tươi đẹp cho chúng: “Đợi thầy dạy các em viết tên mình xong, các em có thể viết cho người nhà xem. Sau này học tốt rồi còn có thể viết tên cha mẹ các em, tên ông bà các em.”
Những đứa trẻ bên dưới đứa nào đứa nấy mặt mày đỏ bừng vì kích động, hận không thể học được cách viết tên mình ngay bây giờ rồi mang về nhà khoe khoang một tràng.
Hướng Thần lại thấy chưa đủ, tiếp tục dụ dỗ: “Sau này có việc cần phải viết tên thì không cần ông bà cha mẹ các em ấn dấu vân tay nữa, các em có thể đứng ra thay họ viết tên, tốt biết bao!”
Đương nhiên, cái gì cần chính chủ ấn dấu vân tay thì vẫn phải ấn, nhưng lời nói này của Hướng Thần lại rất cổ vũ tinh thần. Ít nhất những đứa trẻ bên dưới đứa nào đứa nấy đều đầy ý chí chiến đấu, ánh mắt gần như sáng rực lên.
Tiết học này trôi qua, hiệu suất lớp học rất cao. Vì thời gian không đủ, Hướng Thần chỉ dạy tên của hai người tự giới thiệu sớm nhất tức là Hắc Oa và Thạch Đầu, thu hút ánh mắt ghen tị của những đứa trẻ khác, khiến hai c* cậu sướng rơn.
Hai đứa trẻ này học vô cùng nghiêm túc, các học sinh khác tuy sốt ruột muốn học viết tên mình nhưng cũng phải học theo. Vì Hướng Thần đã nói rõ, mọi người đều học thuộc những cái tên được dạy trước rồi mới dạy sang những cái tên sau.
Hết tiết, Hướng Thần không vội đi mà chép những cái tên đã ghi trên bảng đen vào sổ giáo án của mình, đây chính là giáo trình cậu sắp dạy.
Tiết học tiếp theo lại là của Hứa Hằng Châu, sau đó luân phiên nhau, ngày giảng dạy đầu tiên cứ thế trôi qua.
Hướng Thần và Hứa Hằng Châu đều giao bài tập về nhà cho học sinh, bài của Hứa Hằng Châu chỉ là chép số đơn giản. Hướng Thần vì thay đổi kế hoạch giảng dạy nên bài tập về nhà giao cho học sinh cũng thay đổi. Ban đầu định là cho họ chép đi chép lại chữ Hán của số đếm, bây giờ thành chép tên của mấy học sinh được dạy hôm nay…
Hơn nữa vì chưa dạy tên xong, bài tập về nhà của họ ngày hôm sau sẽ là gọi đến lượt ai thì nộp thẳng cho giáo viên chấm. Nếu không e rằng không thể phân biệt được tập vở nào là của ai.
Tối hôm đó, nhiều học sinh về nhà trải vở viết ra bắt đầu làm bài tập, người lớn trong nhà hăm hở xúm lại hỏi: “Con đang viết cái gì đấy?”
Đứa trẻ: “… Tên của Hắc Oa / Thạch Đầu / Mai Tử.”
“Con viết tên chúng nó làm gì? Tên con đâu? Sao con không viết tên mình?”
“… Thầy dạy tên chúng nó trước.”
“Tại sao lại dạy tên chúng nó trước mà không dạy tên con? Để cha đi tìm thầy đó!”
“Đừng! Thầy bảo tự giới thiệu, chúng nó xung phong đứng dậy nói trước nên dạy tên chúng nó trước…”
Phụ huynh mặt mày ngơ ngác nghe con giải thích một hồi về cái gọi là tự giới thiệu, nghe hiểu rồi tức giận nói: “Vậy sao mày không đứng lên, chẳng phải chỉ là nói một cái tên thôi sao, thằng nhóc này sao nhát thế!”
Phụ huynh tức điên, nghĩ thầm nhà họ trong thôn so với mấy nhà kia cũng không kém gì, sao con mình lại không dám mạnh dạn như con nhà người ta, thầy vừa hỏi liền đàng hoàng mà đứng dậy phát biểu chứ?! Thầy giáo nào mà chả thích những đứa trẻ ngoan ngoãn chủ động mà.
“Mày nhớ kỹ cho cha nhé, ở trường phải nghe lời thầy. Thầy bảo làm gì thì phải tranh làm. Lần sau mà để người khác nhanh chân hơn là về nhà tao đánh mày đấy!” Phụ huynh giơ cái lòng bàn tay to như cái quạt ra hăm dọa, đứa trẻ liên tục gật đầu, cho dù cha nó không nói, lần sau nó cũng phải tranh phát biểu trước.
Ngày hôm sau, Hướng Thần đến trường bất ngờ phát hiện tinh thần học tập của học sinh ngày càng dâng cao, tương ứng là hiệu suất cũng được cải thiện.
Hướng Thần cảm thấy mình đã tìm ra mẹo, chính là phải khơi dậy tinh thần học tập của học sinh, như vậy mới có thể đảm bảo hiệu suất học tập cao hơn.
Vì điều này, Hướng Thần vắt óc nghĩ cách khơi gợi hứng thú của học sinh. Hiện tại lớp Ngữ Văn của cậu vì chưa dạy tên xong nên không cần vội. Chủ yếu là lớp của anh cậu, học sinh không dám lên tiếng. Tuy có tiến bộ, nhưng so với lớp Ngữ Văn của cậu, tiến độ vẫn chậm hơn nhiều.
Hướng Thần nghĩ ra một chiêu lạ, Hứa Hằng Châu cũng hùa theo cậu làm trò. Ngày hôm sau đi dạy, trong túi anh nhét đầy đậu nành rang.
Anh đang dạy học sinh nhận biết số và đếm số, vì vậy ngày hôm đó thêm một bài kiểm tra ngay tại lớp. Không cần viết bài mà chỉ cần đếm đậu nành, phạm vi đếm đến con số họ đã học, đếm vừa nhanh vừa đúng có thể được thưởng một hạt đậu nành rang.
Đừng nghĩ đây chỉ là một hạt đậu nành rang, đây là phần thưởng! Phần thưởng đến từ giáo viên! Bằng chứng chúng nó học giỏi đó, giống như giấy khen vậy!
Nghĩ đến những đứa trẻ hiếu động ở trường mẫu giáo thế hệ sau có thể ngoan ngoãn ngồi cả tiết học vì một bông hoa nhỏ màu đỏ cắt bằng giấy là biết phần thưởng này mang sức hấp dẫn lớn đến mức nào với đám học sinh.
Đám học sinh đều phát cuồng, những đứa học tốt thì lẩm bẩm không ngừng đếm số của mình. Những đứa học không tốt thì lo lắng quanh quẩn khắp nơi tìm bạn bè tốt để nhờ hướng dẫn.
Vì Hứa Hằng Châu quy định phạm vi là tiến độ học tập mới nhất trong ngày nên cho dù lúc này có cố gắng đến đâu, những đứa vốn đã tụt hậu cũng không thể bắt kịp trong chốc lát. Hôm đó chỉ có hơn mười học sinh nhận được phần thưởng, mấy đứa không nhận được phần thưởng nước mắt đã sắp trào ra.
Học sinh đoạt giải mặt mày trịnh trọng nhận hạt đậu nành nhỏ bé từ tay Hứa Hằng Châu, cầm trong tay cũng không nỡ ăn, nắm chặt suốt đường về nhà, mặt mày vinh quang đưa cho người nhà xem: “Đây là hôm nay con học giỏi, thầy thưởng đấy nhé!”
Thầy thưởng ư? Vậy thì tuyệt vời quá, hãnh diện quá! Phụ huynh cũng không chê hạt đậu nành này tầm thường, đậu nành nhà ai mà chẳng có, chỉ là ý nghĩa đằng sau hạt đậu nành thưởng này không tầm thường. Nhiều học sinh như vậy sao thưởng nhiều được, thầy cũng phải ăn cơm chứ.
“Con cha/ Con mẹ thông minh quá!” Phụ huynh hớn hở khen ngợi một hồi, quay đầu lại nhón hạt đậu nành nhỏ đó ra cửa tán gẫu với hàng xóm.
Tin tức trong thôn truyền đi nhanh như thế nào, đứa trẻ nào có đậu nành, đứa trẻ nào không có, tối đến chưa ăn cơm đã rõ ràng mười mươi. Hạt đậu nành nhỏ bé này đã trở thành minh chứng cho sự thông minh của đứa trẻ. Phụ huynh của đứa trẻ có phần thưởng cũng hãnh diện theo, phụ huynh của đứa trẻ không có phần thưởng thì ngay cả cửa cũng không dám ra, quay đầu lại đánh cho con mình đầu bù tóc rối. Cái đầu mày còn lớn hơn hạt đậu nành nhiều mà sao học hành không ra gì.
Vì Hứa Hằng Châu nói ngày mai còn có bài kiểm tra như vậy, học sinh nhận được phần thưởng hăm hở muốn kiếm thêm thành tích. Học sinh không nhận được phần thưởng thì phấn đấu bắt kịp, tối về nhà lấy một bó cành cây từ từ đếm, quyết tâm lần sau nhất định phải nhận được phần thưởng.
Ngày hôm sau tuy đã học kiến thức mới, nhưng học sinh nhận được phần thưởng quả nhiên nhiều hơn, hai phần ba cả lớp đều nhận được phần thưởng. Tiến độ học tập đột nhiên được đẩy nhanh, trình độ chung cũng được nâng cao.
Cho dù tất cả học sinh trong lớp đều có thể nhận phần thưởng, cũng chỉ tốn khoảng hơn ba mươi hạt đậu nành. Nhiều hơn mười lần trăm lần Hứa Hằng Châu cũng có thể bỏ ra được, mà học sinh thực sự đã hình thành thói quen học tập và thái độ học tập tốt.
Ngay cả phụ huynh vì có tâm lý cạnh tranh nên sau khi học sinh về nhà cũng cung cấp môi trường học tập tốt hơn, để chúng nó học tập tốt cũng không bắt chúng nó làm quá nhiều việc nhà.
Tưởng Miểu thấy cách này hay nên cũng học theo. Cô ấy không có nhiều đậu nành như vậy nhưng nghe theo đề nghị của Hướng Thần, dùng giấy đỏ cậu cung cấp học cách cắt bông hoa nhỏ màu đỏ, nhiều đứa trẻ mang về nhà dán làm hoa trang trí cửa sổ, phụ huynh đều rất thích.
Học sinh trường tiểu học thôn Đại Hà có thể thấy rõ đang hiểu biết nhiều hơn, từ không biết chữ đến biết viết tên mình. Có thể đếm số, đếm được những con số lớn mà ngay cả phụ huynh chúng không đếm được.
Những đứa trẻ không đi học không thể chơi cùng những đứa đi học nữa, những đứa trẻ đi học vì muốn có bông hoa nhỏ màu đỏ, muốn có đậu nành, đậu phộng do giáo viên thưởng nên ngay cả khi nhặt củi cũng vừa nhặt vừa đếm. Chúng cũng thích chơi với bạn học hơn vì có thể học đếm cùng nhau.
Những thay đổi này, thôn dân đều thấy rõ, không lâu sau, một nhóm thôn dân tìm đến Trần Hữu Sơn, họ cũng muốn đăng ký cho con đi học.