Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 108

“Anh, anh nói Viên Vi rút trúng thật sự là trùng hợp sao?” Hướng Thần nằm sấp trên giường, ôm mặt nhìn Hứa Hằng Châu.

“Em nghĩ tại sao cô ấy lại đề nghị bốc thăm?” Hứa Hằng Châu hỏi ngược lại.

Hướng Thần chớp chớp mắt, không hiểu anh cậu nói câu này có ý gì, bốc thăm còn có quy tắc gì sao?

Hứa Hằng Châu dứt khoát phân tích tất cả mọi chuyện cho Hướng Thần nghe: “Tình huống lúc đó khả năng Lâm Gia Ngôn chủ động rút lui là không lớn. Cho dù Lâm Gia Ngôn rút lui, Giả Văn Tinh có lẽ vẫn nghĩ đó là công lao của hắn, nhỡ đâu hắn đòi Viên Vi báo đáp hắn, Viên Vi phải làm sao?”

“Không thể nào!” Hướng Thần kinh ngạc nói: “Chuyện này mà cũng đòi lấy thân báo đáp được cơ à?”

Hứa Hằng Châu cười khẩy một tiếng, châm biếm nói: “Không có gì là không thể, người bình thường làm sao có thể đoán trước được suy nghĩ của kẻ thần kinh.”

Hướng Thần lén liếc anh cậu một cái, cũng không dám nói không phải anh đã đoán ra rồi sao? Nhưng nghĩ lại, nghe nói thiên tài và kẻ điên chỉ cách nhau một ranh giới mong manh, có lẽ anh cậu chính là thiên tài đạt đến đỉnh cao đó.

“Vì vậy Viên Vi không thể dùng dư luận ép Lâm Gia Ngôn tự rút lui, cách này không khả thi. Nếu cô ấy không mở lời đề nghị bốc thăm, có lẽ không lâu sau Trần Hữu Sơn sẽ nghĩ đến việc để thôn dân bỏ phiếu.”

Hứa Hằng Châu tiếp tục giải thích: “Viên Vi là người thông minh. Trong tình huống này, cô ấy quyết đoán chọn cách có lợi nhất cho mình. Dù sao bốc thăm thì cô ấy và Lâm Gia Ngôn đều có cơ hội như nhau. Nếu bỏ phiếu, thì cô ấy về cơ bản là hết hy vọng.”

“Vậy bốc thăm là không có vấn đề gì phải không!” Hướng Thần thở dài một hơi: “Lâm Gia Ngôn đúng là xui xẻo, vận may quá kém!”

“Đừng lo lắng, sau này còn có cơ hội.” Hứa Hằng Châu xoa đầu Hướng Thần, an ủi.

Hôm nay Trần Hữu Sơn công cha kết quả, nói lần sau nếu còn tuyển giáo viên, sẽ ưu tiên nhận Lâm Gia Ngôn, mọi người đều nghĩ đây là lời an ủi. Nhưng Hứa Hằng Châu cảm thấy thực ra vẫn còn cơ hội, nếu trường tiểu học thôn họ làm tốt, sau này học sinh đông lên đương nhiên sẽ cần thêm giáo viên.

Vì lớp học còn chưa xây xong, các giáo viên bây giờ chưa vội đi dạy. Ngày hôm sau, Trần Hữu Sơn tập hợp bốn giáo viên dự bị đến ủy ban thôn mở cuộc họp nhỏ.

Lần này chủ yếu thảo luận là các giáo viên sẽ dạy môn gì, ban đầu dự định là hai lớp, hai giáo viên Ngữ văn và hai giáo viên Toán học.

Vì Hướng Thần thi đạt điểm tuyệt đối, không lệch môn nào, có vẻ dạy môn nào cũng được, Trần Hữu Sơn để cậu ở cuối. Hứa Hằng Châu Toán học điểm tuyệt đối, Ngữ văn bị trừ một chút, Hướng Thần cố ý đi xem, điểm anh cậu bị mất đều là do cẩu thả, có hai chỗ ngữ pháp anh dùng là cách dùng của thế hệ sau nên bị trừ điểm.

Trần Hữu Sơn liền sắp xếp Hứa Hằng Châu dạy Toán học. Ông nghĩ, Toán học có thể đạt điểm tuyệt đối thì chắc chắn là giỏi Toán học.

Tưởng Miểu và Viên Vi, thành tích chỉ chênh nhau một điểm. Điều trùng hợp là, Toán học của Tưởng Miểu cao hơn Ngữ văn, Ngữ văn của Viên Vi tốt hơn Toán học, nên họ một người dạy Toán học một người dạy Ngữ văn. Cuối cùng Hướng Thần cũng được phân làm giáo viên Ngữ văn.

Sau đó là chia lớp, Trần Hữu Sơn nghĩ, Hướng Thần và Hứa Hằng Châu là anh em, hai cô gái Tưởng Miểu và Viên Vi cũng có thể nói chuyện với nhau hòa hợp hơn, ông dứt khoát phân họ thành hai lớp khác nhau. Hướng Thần và Hứa Hằng Châu phụ trách lớp Một, Hứa Hằng Châu làm chủ nhiệm. Tưởng Miểu và Viên Vi phụ trách lớp Hai, Tưởng Miểu làm chủ nhiệm. Hứa Hằng Châu là Hiệu trưởng tạm thời, những việc tạp nham khác tròn trường cũng là anh lo.

Bốn thầy cô này đều không có ý kiến gì về phương án phân công này, mọi chuyện cứ thế được định đoạt. Sau đó Trần Hữu Sơn lại nói về vấn đề tiền lương của họ, công xã trợ cấp năm tệ một tháng, thôn lại chi thêm ba tệ cộng thêm hai mươi cân lương thực.

Tiền lương này thực sự không cao, càng không thể so sánh với công việc trước đây của Hứa Hằng Châu, nhưng ở thôn đã là một công việc tốt hiếm có rồi.

Mười ngày sau đó, thôn dân được huy động của thôn tăng ca xây lớp học, bốn người được chọn làm giáo viên cũng không nhàn rỗi. Ngoài Hướng Thần, những người khác đều tiếp tục đi làm ngoài đồng. Buổi tối về còn phải chuẩn bị bài trước, dù sao đều chưa từng làm giáo viên, phải chuẩn bị trước.

Hướng Thần thì đỡ hơn, tuy tuổi còn nhỏ nhưng kinh nghiệm giảng dạy phong phú, dẫn dắt mấy người bạn nhỏ từ lớp Một đến lớp Sáu nên đại khái cũng biết cách dạy kiến thức cơ bản cho trẻ con.

Cậu còn viết một mẫu giáo án cho anh cậu tham khảo. Hứa Hằng Châu vui vẻ nhận thành quả của Hướng Thần, cảm thấy mình giống như một người cha già được đứa con nhà mình gánh đến thắng cuộc vậy.

Dưới sự đồng lòng của thôn dân, lớp học nhanh chóng được xây xong. Vẫn là nhà tường đất, tổng cộng ba gian, hai gian làm lớp học, một gian làm văn phòng của giáo viên.

Trong quá trình xây dựng trường học, Trần Hữu Sơn còn sắp xếp thợ mộc trong thôn cùng nhau tăng ca làm bàn học, ghế, bục giảng, bàn làm việc. Vì vấn đề chiều cao của Hướng Thần, ghế của cậu còn được làm cao hơn một chút…

Mọi thứ đã sẵn sàng, trưởng thôn tổ chức một lễ khai giảng đơn giản, sau đó các bậc phụ huynh có thể đăng ký cho con nhập học.

Thôn Đại Hà là một thôn lớn, không tính bờ bên kia sông cũng đã có hơn một trăm hộ gia đình. Một hộ này không phải chỉ có cha mẹ con cái mà rất nhiều nhà đều là nhiều đời cùng chung sống, nhà nào nhà nấy đều có mấy đứa, thậm chí mười mấy đứa trẻ. Trần Hữu Sơn ước tính số lượng mới chia hai lớp, nghĩ rằng một lớp ít nhất có thể chứa mấy chục đứa trẻ, hai lớp là đủ rồi.

Dù sao nhiều gia đình nông dân không có ý định cho con đi học, đặc biệt là con gái, cả thôn chưa chắc đã nổi một đứa con gái được đi học. Tính như vậy, hai lớp đã là rất dư dả rồi.

Quả nhiên, ngày khai giảng, người hóng chuyện thì đông nhưng người thực sự mang con đến đăng ký học lại không nhiều. Học phí trường tiểu học thôn không đắt, một học sinh đóng năm hào một kỳ, một năm cũng chỉ một tệ, nhà nào cũng có thể chi được số tiền này.

Hướng Thần là một trong những giáo viên, giúp đỡ chủ trì công việc đăng ký cho học sinh vào học. Hứa Hằng Châu là hiệu trưởng tạm thời phụ trách thu tiền, sau khi kiểm tra đối chiếu xong sẽ giao cho Trần Hữu Sơn, ba người còn lại ghi lại danh sách học sinh đã đăng ký.

Bốn đứa trẻ nhà Trần Kiến Quốc, ngoài cô con gái lớn thì hai cậu con trai và cô con gái út đều được đăng ký cho vào học. Cậu con trai lớn nhà chú đã mười bốn tuổi, xuống đồng làm việc còn có thể kiếm được nửa điểm công lao động. Khi chú đưa con đến nói chỉ mong thằng lớn biết vài chữ, cũng không theo học được lâu, bảo nhóm Hướng Thần chiếu cố dạy nó nhiều hơn một chút.

Nhà Trần Kiến Dân có ba đứa con, hai gái một trai. Ban đầu vợ hắn là Phạm Lệ không muốn cho hai đứa con gái đi học, cảm thấy con gái đi học không có tác dụng gì, thà ở nhà học thêm cách làm việc nhà còn hơn. Sau này nghe nói nhà anh cả hắn cho cả ba đứa con đi học, cô ta nghĩ, vậy thì thiệt rồi.

Họ còn chưa tách hộ, học phí đi học của mấy đứa trẻ là do cha mẹ chồng chi trả, nhà họ bớt một đứa không đi học là thiệt năm hào, bớt hai đứa là thiệt một tệ!

Nghĩ như vậy, Phạm Lệ nhanh chóng cho cả hai cô con gái đi đăng ký.

Trần Kiến Thiết tuổi nhỏ hơn một chút, chỉ có một con trai độc nhất, năm nay mới hơn bốn tuổi, muốn cho đi học Hứa Hằng Châu cũng sẽ không nhận. Đứa trẻ nhỏ như vậy nói còn chưa nghe rõ, họ là giáo viên tiểu học chứ không phải giáo viên mẫu giáo, không có nhiều thời gian để trông trẻ.

Chỉ riêng nhà Trần Hữu Sơn đã có sáu đứa trẻ đăng ký học. Bốn anh em nhà Trần Phúc, mỗi nhà đều chọn mấy đứa con trai thông minh cho đi học, những thôn dân khác cũng đa phần gửi con trai đến đăng ký. Ngoài ba đứa cháu gái nhà Trần Hữu Sơn, Hướng Thần chỉ nhận đăng ký thêm một cô bé, đó là cháu gái của bác sĩ Diêu tên là Trần Như Hàm, một cái tên rất hay.

Mấy người bạn nhỏ của Hướng Thần, Sơn Tử là tự mình mang học phí đến, ông cậu ấy chân cẳng không tốt, cậu ấy vốn hiểu chuyện, nhiều việc đều tự mình làm.

Thạch Đầu là bà cậu ta dẫn đến đăng ký, đi cùng còn có một đứa em họ của cậu ta. Bà cụ vẫn còn nhớ Hướng Thần, cười tủm tỉm nhét cho cậu một nắm đậu phộng, khách sáo gọi cậu là thầy giáo nhỏ khiến Hướng Thần đỏ mặt vì mắc cỡ.

Mai Tử cũng đến. Trước đây Hướng Thần còn lo lắng không biết nhà cô bé có cho cô bé đi học không. Dù sao hoàn cảnh của cô bé và mẹ cô bé trong nhà không được tốt. Thạch Đầu cũng lén nói với cậu, vì chuyện Mai Tử đi học, nhà cô bé đã gây gổ mấy trận rồi.

May mắn là hôm nay cô bé vẫn đến đăng ký, Hướng Thần vui vẻ viết tên cô bé vào. Mẹ Mai Tử nắm chặt mấy tờ tiền giấy rách rưới, cẩn thận đưa cho Hứa Hằng Châu thu tiền.

Điều Hướng Thần không ngờ là Hoa Ni lại không đến. Rõ ràng khi họ chơi cùng nhau, Hoa Ni vẫn còn mơ mộng nhắc về chiếc cặp sách mới của cô bé. Hắc Oa đến đăng ký với vẻ mặt rất khó coi, mắt thím Vu cũng hơi đỏ. Đi cùng Hắc Oa đến đăng ký là hai người anh họ của cậu ta, nhưng không có em gái cậu ta.

Trước mặt mọi người, Hướng Thần không tiện hỏi nhiều, chỉ có thể kìm nén sự bất an trong lòng xuống, đợi lúc riêng tư rồi hỏi Hắc Oa xem tình hình thế nào.

Sau khi đăng ký kết thúc, họ kiểm đếm số lượng một lượt. Thôn có nhiều trẻ con như vậy, tổng cộng chỉ có hơn bảy mươi đứa trẻ đăng ký. Chia thành hai lớp, một lớp chưa đến bốn mươi người.

Trong ngày hôm đó, sau khi kiểm tra đối chiếu số lượng đăng ký và học phí đã thu tương ứng xong, họ bàn giao cho Trần Hữu Sơn hoàn tất. Buổi chiều cùng ngày liền cho các em học sinh đến trường, trước tiên chia lớp sắp xếp chỗ ngồi phát sách, ngày hôm sau mới chính thức lên lớp.

Mấy người bạn nhỏ của Hướng Thần đều xếp vào lớp cậu, dù sao họ quen nhau, cũng bằng lòng học với Hướng Thần. Em họ Thạch Đầu học cùng lớp với cậu ta, còn hai người anh họ của Hắc Oa thì vào lớp số Hai. Hướng Thần nhìn ý của phụ huynh dẫn họ đến đăng ký là có hơi coi thường cậu.

Buổi chiều chia lớp xong cho tan học sớm, Hướng Thần lén hẹn Hắc Oa nói chuyện. Họ đến một nơi vắng vẻ, Hướng Thần không nhịn được hỏi: “Sao Hoa Ni không đến?”

Mặt Hắc Oa càng đen hơn, cậu ta dùng sức đá một viên đá dưới đất, hận thù nói: “Không phải là do hai người thím tốt của tớ ở giữa gây chuyện sao? Ông bà tôi đều đồng ý cho Hoa Ni đi học rồi, họ nhất quyết gây rối nói nhà chúng tôi cho hai đứa đi học là không công bằng.”

Hắc Oa vò tóc mình, ngồi xổm trên đất: “Tớ muốn để Hoa Ni đi học lắm chứ, tớ cũng đã lớn rồi, không đi học cũng không sao. Nhưng cha mẹ tớ không đồng ý…”

Trong lòng Hướng Thần rất khó chịu, cậu vẫn nhớ biểu cảm mong chờ của Hoa Ni khi nói đến chuyện đi học, không ngờ cuối cùng lại là như vậy.

Bảo cậu trả học phí cho Hoa Ni cậu cũng bằng lòng, nhưng cậu trả học phí không thể giải quyết được chuyện này, nhà thím Vu cũng không phải thiếu chút tiền đó. Chỉ là thím ấy bị hai người chị dâu chèn ép, không cho cả hai đứa con nhà họ đều đi học.

Hướng Thần nghiến răng tức giận, cuối cùng cũng chỉ có thể an ủi Hắc Oa: “Không sao đâu, cậu học tốt, về nhà dạy những gì cậu học được cho Hoa Ni. Có gì không biết cứ đến hỏi tớ cũng được, tớ lén dạy cho Hoa Ni.”

Hắc Oa mắt đỏ hoe cảm ơn Hướng Thần, Hướng Thần lại nói chuyện với cậu ta một lát hai người mới tạm biệt nhau, ai về nhà nấy.

Hứa Hằng Châu vừa thấy Hướng Thần vẻ mặt ủ rũ, liền đoán được cuộc nói chuyện của cậu và Hắc Oa có lẽ không vui vẻ.

“Sao vậy? Hoa Ni không thể đến trường à?” Hứa Hằng Châu hỏi.

Hướng Thần kể lại tình hình nghe từ Hắc Oa cho anh cậu, nhíu mày nói: “Sao lại có người xấu như vậy? Đó là cháu gái họ, họ cũng là phụ nữ, sao lại nhất định phải làm chuyện như vậy?.”

Hứa Hằng Châu nghĩ rất thấu đáo: “Em thấy họ xấu, bản thân họ lại không nghĩ việc mình làm là xấu, chẳng qua là lập trường khác nhau thôi. Trong mắt họ, hai đứa con nhà thím Vu đều đi học thì tốn thêm tiền cho một người, xâm phạm đến lợi ích của họ. Dù sao học phí là do quỹ chung các nhà góp vào chi trả, tốn thêm một hào thì sau này tách hộ ra ở riêng sẽ được chia ít một hào, học phí mấy năm gom lại sẽ thành bao nhiêu? Hơn nữa Hoa Ni ở nhà cũng có thể làm việc nhà. Cô bé đi học, những công việc đó sẽ phải phân chia cho người khác, thím Vu là mẹ cô bé đương nhiên bằng lòng làm, còn thím và em họ cô bé thì sao, họ có bằng lòng không?”

“Tại sao Thím Vu lại thỏa hiệp? Bản thân thím ấy cũng có thể chi ra năm hào đó, nhưng quy tắc trong nhà không thể không m theo, hoặc nói, thím ấy bằng lòng cho Hoa Ni đi học không phải giống như cho Hắc Oa đi học, không phải muốn con học được kiến thức để nên người, mà là một cách yêu thương Hoa Ni. Thím ấy bằng lòng bỏ ra một chút tiền để thỏa mãn mong muốn của con, để con không cần phải làm việc nhà mỗi ngày, có thể vui vẻ đi học. Thím ấy không có kỳ vọng vào việc Hoa Ni có thể đạt được thành tựu nhờ học tập hay không, vì chính thím ấy cũng là người ủng hộ quan điểm con gái đi học là vô dụng.”

Hướng Thần nghẹn lời, cậu đứng sững tại chỗ, trong đầu ngẫm lại lời anh cậu, lý trí biết anh cậu nói đều đúng, nhưng tình cảm lại không bằng lòng tin.

Thôn Đại Hà đã là một thôn có dân phong tốt hiếm có, nhưng dân trong thôn lại coi là lẽ đương nhiên khi làm những chuyện trọng nam khinh nữ. Đây là tư tưởng họ được tiêm nhiễm từ nhỏ, tất cả mọi người đều như vậy nên không thấy có vấn đề, cũng không thấy là sai.

Bao gồm cả những cô gái đó, họ ngưỡng mộ những cậu trai có thể đi học, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng bản thân họ cũng nên có quyền lợi tương tự, được ngồi trong lớp học tập.

Trong mắt cậu, thím Vu là một người mẹ tốt. Thím ấy chăm chỉ nhân hậu, không như nhiều dì thím ở các thôn khác trọng nam khinh nữ, thím đối xử với Hoa Ni còn tốt hơn đối với Hắc Oa. Hôm nay dẫn Hắc Oa đến đăng ký, thím ấy rõ ràng cũng đang đau lòng vì không thể cho Hoa Ni đến.

Nhưng…

Hướng Thần nhắm mắt lại, nhớ đến lời Hắc Oa. Cậu ta bằng lòng nhường cơ hội đi học cho em gái, nhưng cha mẹ đều không đồng ý…

Việc để một người mẹ đưa ra lựa chọn này rất khó, nhưng thím ấy đã chọn Hắc Oa, đây chính là kết quả.

Hướng Thần là một chàng trai, bản thân cậu không có tư tưởng trọng nam khinh nữ nhưng đã nghe nói rất nhiều. Những chuyện đó thường khiến cậu thấy phẫn nộ và đồng cảm. Đến lần này, cậu cuối cùng cũng thực sự cảm nhận được tư tưởng trọng nam khinh nữ gây ra tổn thương lớn đến mức nào cho những người con gái.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn