Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 107

Hôm nay là một ngày nắng ráo, bầu trời trong xanh không một chút mây. Mặt trời vừa mọc đã rực rỡ treo trên bầu trời.

Các thanh niên trí thức sớm đã đến tập hợp ở sân phơi lúa, có người trên tay vẫn còn cầm sách, đứng đó còn phải cố đọc thêm một tí, nước đến chân mới nhảy cũng không hơn.

Gần tám giờ, Trần Hữu Sơn dẫn theo một nhóm thôn dân cùng nhau đến. Nhiều thôn dân đều mang theo bàn ghế, đây là chuẩn bị dùng làm bàn thi cho thanh niên trí thức.

Trong thôn không có phòng lớn dư thừa để làm phòng thi cho họ, lớp học còn chưa xây xong nên kỳ thi lần này dứt khoát được tổ chức ngay tại sân lúa này. Trần Hữu Sơn nhờ thôn dân kê bàn ghế, chỗ đủ rộng lại ít người, bàn ghế đều được đặt cách xa nhau, đảm bảo rướn cổ cũng không thể nhìn thấy người khác viết gì trên bài thi.

Bàn ghế đặt xong, Trần Hữu Sơn mời các thanh niên trí thức ngồi xuống. Có vài người tinh ranh một chút như Giả Văn Tinh, đã sớm nhắm được vị trí đẹp. Trần Hữu Sơn vừa lên tiếng, hắn đã chạy tới đó ngồi, sợ người khác tranh giành với hắn.

Âm mưu nhỏ này của hắn, ai có mặt ở đó mà không hiểu. Chỉ là bàn ghế có hơi khác biệt, dù sao bàn ghế của mỗi nhà không giống nhau. Có cái đã dùng lâu nên chỗ này móp một chút, chỗ kia mẻ một chút, đặt trên nền đất phẳng, còn lắc lư hai cái. Giả Văn Tinh sớm đã nhắm được một cái bàn vừa to vừa mới, nhanh chân chạy tới đó ngồi.

Các thanh niên trí thức dù sao cũng cần chút thể diện, xung quanh có nhiều thôn dân vây xem như vậy, cho dù trong lòng có ý nghĩ giống Giả Văn Tinh cũng sẽ không lộ liễu như vậy. Còn về Giả Văn Tinh, hắn hoàn toàn bất chấp rồi, trong thôn này ngay cả những kẻ vô công rồi nghề cũng còn có mặt mũi hơn hắn.

Các thanh niên trí thức khác nhìn nhau, cùng nhau tiến lên rồi ngồi xuống theo thứ tự, cứ thế lấp đầy từng hàng.

Hướng Thần và Hứa Hằng Châu cũng đứng giữa đội ngũ, cuối cùng ngồi ở vị trí thứ ba từ dưới lên. Sau khi tất cả thanh niên trí thức đã ngồi ổn định, Trần Hữu Sơn đứng ở phía trước, mở gói đề thi ông ôm trong lòng nãy giờ chuẩn bị phát cho các thanh niên trí thức.

Vừa cầm một tờ giấy lên, đã nghe thấy Giả Văn Tinh đột nhiên la lớn: “Dựa vào đâu thằng ranh đó được thi cùng chúng tôi?”

Trần Hữu Sơn ngẩng đầu, Giả Văn Tinh đứng tại chỗ chỉ vào Hướng Thần mặt đầy khinh bỉ: “Cái cục nợ này sao cũng ở đây vậy, không phải nói là chọn từ thanh niên trí thức sao? Nó có tư cách gì mà được thi cùng chúng tôi?”

Trước kia hắn nói chuyện còn kiêng nể một chút, bây giờ đã xé rách da mặt với Hứa Hằng Châu và Hướng Thần nên lời nói ra cũng ngày càng khó nghe, nói thẳng toẹt ý nghĩ trong lòng, mắng Hướng Thần là cục nợ.

Hướng Thần bất mãn trong lòng, thầm nghĩ: “Anh tôi bằng lòng gánh tôi đấy, anh quản được à? Chai nước trà sầu riêng kia thực sự chưa đủ để cho anh bài học đúng không”

“Giả Văn Tinh, mày có thấy mất mặt không vậy? Ngay cả một đứa trẻ mày cũng so đo.” Lâm Gia Ngôn phẫn nộ nói.

“Không cần mày lo chuyện bao đồng giả nhân giả nghĩa.” Giả Văn Tinh không chút khách khí chặn họng lại: “Mày quan tâm nó như vậy thì mày đừng thi nữa, nhường cơ hội cho mọi người không tốt hơn sao.”

“Giả Văn Tinh mày muốn đánh nhau phải không?” Cao Dương cũng đứng dậy, xắn tay áo mặt đầy sát khí.

Các thanh niên trí thức khác hoàn hồn lại, lén lút đánh giá Hướng Thần. Phần lớn không nói gì, nhưng cũng có người lẩm bẩm nói nhỏ, cho rằng Giả Văn Tinh nói có lý. Trong số những người không nói gì có một bộ phận ánh mắt nhìn Hướng Thần cũng không mấy thân thiện.

Hứa Hằng Châu sắc mặt khó coi, anh biết là do danh tiếng của Hướng Thần lan truyền quá mức gây ra sự đố kỵ của các thanh niên trí thức.

“Anh sợ tôi à?” Hướng Thần đột nhiên đứng lên, nhìn chằm chằm Giả Văn Tinh, lộ ra một nụ cười ngây thơ đáng yêu.

“Ai sợ mày chứ, mày chỉ là một thằng ranh con, ha!” Giả Văn Tinh cười lạnh: “Lông còn chưa mọc đủ, mày đã tốt nghiệp tiểu học chưa? Mày ý hả, tao sợ ếu gì, ha ha ha ha…”

Hắn luyên thuyên một hồi, càng nói Hướng Thần càng hiểu, người này đúng là đang sợ cậu. Vì sợ cậu nên mới liên tục nói những lời này, hắn không phải nói cho Hướng Thần nghe mà là đang nói cho chính hắn nghe, người hắn muốn thuyết phục thực ra là chính hắn.

Hướng Thần không hề nao núng, thậm chí nụ cười trên mặt còn rạng rỡ hơn một chút: “Anh đang sợ tôi chứ gì, anh sợ anh thi không lại tôi, nếu không sao anh không dám để tôi thi?”

“Mày nói linh tinh gì đó?!” Giả Văn Tinh mặt đỏ bừng, thở hổn hển, trừng mắt nhìn Hướng Thần, rặt một vẻ muốn xông lên đánh cậu.

Lâm Gia Ngôn và Cao Dương đều bước mấy bước chắn giữa hai người, luôn sẵn sàng bảo vệ Hướng Thần. Hứa Hằng Châu cũng đứng dậy đi đến bên cạnh Hướng Thần, nhíu mày nhìn Giả Văn Tinh.

Hướng Thần được bảo vệ chặt chẽ, thò đầu ra quét mắt nhìn những thanh niên trí thức khác, giọng nói non nớt trong trẻo: “Các anh các chị cũng không dám để tôi thi sao? Các anh các chị cũng sợ tôi à?”

Lời nói này của cậu rất gây thù chuốc oán. Mấy người thanh niên trí thức không mấy tự tin có ý nghĩ giống Giả Văn Tinh bị vạch trần suy nghĩ trong lòng thì lập tức mặt đỏ tía tai, cố ý lớn giọng để che giấu sự chột dạ của mình: “Ai sợ mày chứ? Một thằng ranh con…”

Tưởng Miểu ngồi tại chỗ không động đậy, sắc mặt bình thản, giọng nói cũng mang theo vài phần lạnh lùng: “Lớn tuổi hơn con nhà người ta nhiều như vậy mà thi không lại còn không tự xem lại bản thân, ở đây lải nhải mãi không thấy mất mặt à?”

Thôn dân vây xem cũng nghe ra mùi rồi, họ chỉ biết đứa trẻ Hướng Thần này nghe nói rất thông minh, không ngờ lại thông minh đến mức này. Những thanh niên trí thức lớn hơn cậu đều sợ cậu.

Nếu để thôn dân nói, họ thấy cách làm của trưởng thôn này thực sự tốt, chọn giáo viên tốt nhất mới có thể dạy con cái họ hẳn hoi. Họ không quan tâm Hướng Thần có phải là thanh niên trí thức chính thức hay không, dù sao cũng đều đến từ thành phố, đã học qua cấp ba ở thành phố thì có khác gì nhau?

Những người gây rối không cho thi này là đang sợ đứa trẻ nhà người ta. Lớn hơn người ta nhiều như vậy mà còn nhát, có thể thấy không có mấy tài năng thực sự. Giáo viên như vậy họ cũng không muốn, lỡ dạy con cái họ thành đứa ngu thì sao.

Hơn nữa, nếu Hướng Thần là một thiên tài nhỏ, nhỡ đâu lại dạy được con nhà họ thành thiên tài thì còn gì bằng!

“Cho Hướng Thần thi đi!” Có thôn dân cất tiếng hô to: “Thôn chúng tôi chọn giáo viên, chúng tôi bằng lòng cho thằng bé thi!”

Những thôn dân khác hùa theo, sân phơi thóc nhất thời ồn ào, Trần Hữu Sơn ở trên gõ mạnh vào chiếc chậu sứ dùng làm cồng, bảo mọi người yên lặng.

“Yên lặng! Nghe tôi nói!” Trần Hữu Sơn quét mắt nhìn các thanh niên trí thức bên dưới, thấy sắc mặt họ khác nhau, trong lòng cũng có chút khinh thường những thanh niên trí thức gây chuyện. Đúng là nửa vời thì hay lắc lư, không có tài năng thì chỉ biết tìm người khác gây rối.

“Hướng Thần tham gia thi là đã được sự đồng ý.” Giọng điệu Trần Hữu Sơn ra vẻ răn dạy: “Chúng ta tuyển chọn giáo viên là để chọn ra những nhân tài xuất sắc nhất. Ngay từ đầu, phạm vi tuyển chọn đã không giới hạn ở thanh niên trí thức. Nói cách khác, thôn dân chúng ta đều có thể tham gia!”

Lời này vừa nói ra, các thanh niên trí thức đều biến sắc. Nếu thực sự là như vậy sẽ có thêm bao nhiêu đối thủ cạnh tranh đây. Chưa nói đến việc những thôn dân đó có thể thi thắng họ không, chỉ riêng số lượng đã gây áp lực lớn cho họ rồi.

Thôn dân cũng náo động lên, làm giáo viên là chuyện vinh quang biết bao. Hơn nữa còn không phải làm việc đồng áng, còn gì bằng!

Ngay lập tức, bất kể biết chữ hay không biết chữ đều động lòng, còn có người nóng nảy la lớn, bảo Trần Hữu Sơn cũng sắp xếp cho họ thi.

“Kêu gào cái gì!” Trần Hữu Sơn gầm lên một tiếng: “Các người là loại người gì trong lòng không tự biết sao? Anh đó! Trần Tam Cẩu, đang nói anh đó, anh biết viết tên mình không? Còn đòi làm giáo viên, còn đòi thi, đề thi này của tôi không phải từ trên trời rơi xuống đâu nhé, cho anh thi thà lấy đi chùi đít còn hơn!”

Thôn dân cười ồ lên, kẻ tiên phong bị Trần Hữu Sơn bắn hạ, những người khác cũng bình tĩnh lại. Tự ngẫm nghĩ một chút thấy mình quả thực không có khả năng đó nên cũng không xen vào chuyện này nữa.

Trong thôn hiếm hoi có vài người biết chữ, ngược lại đều đã có công việc riêng của mình, như kế toán của thôn, bảo ông ấy không làm kế toán nữa đi làm giáo viên, ông ấy chắc chắn cũng không muốn. Hơn nữa còn không chắc thi thắng được đám trẻ này, ông ấy tốn công làm gì.

Trần Hữu Sơn thấy thôn dân không gây rối nữa mới tiếp tục nói: “Hướng Thần tuy không phải là thanh niên trí thức, nhưng thằng bé đến thôn chúng ta thì coi như là dân trong thôn chúng ta. Thằng bé đại diện cho người dân thôn chúng ta tham gia kỳ thi này. Nếu các anh các chị thanh niên còn ai không hài lòng. Vậy được, chúng ta không thi nữa, trực tiếp bỏ phiếu, tất cả thôn dân bỏ phiếu chọn bốn người làm giáo viên, các anh các chị thấy thế nào?”

Các thanh niên trí thức sợ đến run rẩy, đều lắc đầu bày tỏ họ bằng lòng thi, vẫn là thi tốt hơn. Rõ ràng trong lòng họ vẫn có chút tự hiểu biết, thôn dân phần lớn không có thiện cảm với những thanh niên trí thức luôn tự cho mình là hơn người này.

Thôn dân vây xem lại vui mừng. Ban đầu tưởng họ đã hết hy vọng, kết quả trưởng thôn nói để Hướng Thần đại diện cho họ, như vậy cũng được! Nếu Hướng Thần thi đậu, tức là thôn dân họ đã thi thắng được thanh niên trí thức, nở mày nở mặt biết bao!

“Hướng Thần, thi tốt nhé!” Ánh mắt của thôn dân từng người từng người nhìn Hướng Thần đều rất nồng nhiệt. Hướng Thần ngượng ngùng cười, cúi người chào thôn dân, cảm ơn họ đã nói giúp cậu.

“Nếu các anh các chị đều không có ý kiến gì nữa, vậy kỳ thi bắt đầu.” Trần Hữu Sơn bảo các thanh niên trí thức trở về chỗ, tự mình phát từng phần đề thi đến tay mọi người.

“Tổng cộng hai tờ đề thi, phát cùng lúc. Thời gian thi bắt đầu từ bây giờ kéo dài đến mười hai giờ trưa, tôi sẽ tính giờ cho các cháu ở trên. Đến giờ, tôi sẽ trực tiếp mang bài thi đi công xã, chấm xong rồi mang về.”

“Vừa rồi lãng phí nhiều thời gian như vậy, không thể gia hạn nộp bài sao ạ?” Có thanh niên trí thức nhận được đề thi thì phát hiện lượng kiến thức trong đề khá lớn, lập tức bất mãn nói.

“Là tôi bảo các anh các chị gây rối à?” Trần Hữu Sơn chặn họng lại bằng một câu: “Cho thời gian lâu như vậy rồi, ai không đủ dùng thì có cho thêm vẫn là không đủ dùng thôi.”

Tuy vẫn không hài lòng nhưng Trần Hữu Sơn đã nói như vậy, họ chỉ có thể chấp nhận.

Nghe xong những điều cần chú ý khi thi, các thanh niên trí thức đều bắt đầu cầm bút làm bài. May mà các thanh niên trí thức đều mang theo bút, chỉ có mực là Trần Hữu Sơn cung cấp.

Trần Hữu Sơn làm giám thị, từ trên cao nhìn chằm chằm những thanh niên trí thức đang cúi đầu viết bài. Thôn dân vây xem ai có việc bận thì xem một lúc rồi đi, nhưng vẫn còn nhiều người già trẻ con vây quanh sân lúa xem các thanh niên trí thức thi.

Họ chính là giám thị tự nhiên, dưới sự quan sát của nhiều người như vậy, muốn gian lận thực sự là không thể.

Hướng Thần không có tâm trí quản nhiều như vậy. Kỳ thi này cậu quyết tâm phải giành được thứ hạng cao. Cậu nghiêm túc xem xét đề thi, phát hiện đề thi này có lẽ là in mới, nhưng câu hỏi có lẽ không phải ra mới. Nội dung đề thi có từ tiểu học đến cấp ba, có lẽ là trích câu hỏi từ đề thi các khối lớp. Tương ứng, như vậy lượng kiến thức và độ dài của đề sẽ khá lớn, có lẽ gấp đôi so với bài thi họ thường làm.

Kiểm tra xong một lần, Hướng Thần thở phào trong lòng, đều là những gì cậu biết làm. Hơn nữa cậu cảm thấy câu hỏi khá đơn giản, vậy thì phải cố gắng đạt điểm tuyệt đối rồi.

Sân phơi thóc dần dần yên tĩnh lại, những thôn dân bên ngoài lại đi bớt một lượng lớn. Vì Trần Hữu Sơn không cho họ nói chuyện, chỉ xem thanh niên trí thức làm bài thi cũng không có gì thú vị. Điều duy nhất hơi vui một chút là xem những thanh niên trí thức không làm được bài mà vò đầu bứt tai vì lo lắng, điều này khiến trong lòng thôn dân có một cảm giác thỏa mãn.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, mặt trời càng lên cao, nhiệt độ cũng càng lúc càng nóng. Mấy thanh niên trí thức làm bài không tốt toát mồ hôi vì lo lắng, trong lòng càng thêm bực bội. Quay đầu nhìn những người khác thấy người ta miệt mài viết lách, trong lòng càng thêm nóng ruột.

Hướng Thần làm bài khá suôn sẻ, không gặp câu hỏi nào không biết làm. Vậy nên tốc độ làm bài tương đối nhanh, khi cậu viết xong cả hai tờ đề thi xung quanh vẫn còn tiếng viết lia lịa. Không có đồng hồ, cậu cũng không biết thời gian đã qua bao lâu, ước chừng còn khoảng nửa tiếng nữa.

Cậu lại kiểm tra bài thi thêm hai lần, xác nhận không có sai sót mới đặt bút xuống, vận động ngón tay đã mỏi nhừ vì cầm bút lâu.

Hứa Hằng Châu ngồi bên cạnh Hướng Thần cũng đặt bút xuống gần như cùng lúc với cậu. Đợi thêm khoảng hơn mười phút, Trần Hữu Sơn nhìn chiếc đồng hồ cổ điển trên cổ tay mình, hét lớn một tiếng: “Hết giờ! Thu bài.”

Bên dưới các thanh niên trí thức lập tức nháo nhào, mấy người gục trên bàn ôm bài thi cố gắng viết thêm. Cũng có người không biết làm, trán toát mồ hôi mặt đỏ bừng vì lo lắng, cầm bút không biết nên viết thế nào, nhìn những chỗ trống trên bài thi lại không cam lòng nộp bài như vậy.

Trần Hữu Sơn cũng không đợi họ, ông đi xuống bắt đầu thu bài từ người đầu tiên, đi qua từng hàng, ai không đưa thì đe dọa sẽ hủy bỏ tư cách thi. Chiêu này trăm lần đều linh nghiệm, không ai dám chần chừ nữa.

Bài thi nhanh chóng được thu lên, các thanh niên trí thức biểu cảm khác nhau, có mấy người mặt mày ủ rũ nói đề dài quá không làm xong, cũng có người hối hận nói có một câu hỏi đột nhiên không nhớ ra đáp án, nộp bài rồi mới nhớ. Cũng có một số ít, trên mặt không thể che giấu vẻ đắc ý, rõ ràng cảm thấy mình thi không tệ.

Trăm nghìn trạng thái, không ai giống ai

Trần Hữu Sơn ăn cơm do người nhà mang đến ngay tại sân lúa, mang theo bó bài thi đã được thu, không uống một ngụm nước nào mà đi thẳng tới công xã. Ông có mối quan hệ tốt với lãnh đạo công xã, đã sớm bàn bạc với người ta hôm nay sắp xếp giáo viên chấm bài đợi sẵn ở đó. Đến nơi là có thể chấm bài luôn, ông có thể mang kết quả về ngay trong ngày.

Trần Hữu Sơn mang theo hy vọng của đông đảo thanh niên trí thức rời đi, thi cũng đã thi xong rồi, nói gì khác cũng không có tác dụng. Buổi sáng thi cử tiêu hao rất nhiều thể lực, mọi người đều ôm cái bụng đói meo đi về nhà.

Hứa Hằng Châu dẫn theo Hướng Thần đi cảm ơn mấy người Lâm Gia Ngôn, cảm ơn họ đã nói giúp Hướng Thần. Qua chuyện này có thể thấy những người này thực sự đáng để kết giao.

Các thanh niên trí thức hôm nay không có tâm trí làm việc, Hứa Hằng Châu cũng dứt khoát xin nghỉ một ngày. Buổi chiều không cần vội vã, buổi trưa cũng có thể dành thời gian làm vài món ngon.

Hướng Thần nhóm lửa, Hứa Hằng Châu làm món gà khô cay, cay tê thơm nồng, bên trong thêm củ sen thái lát, khoai tây thái lát, đặc biệt bắt cơm. Một nồi lớn thịt gà và rau kèm theo, hai anh em họ ăn sạch bách.

Khi Trần Hữu Sơn trở về đã là khoảng năm sáu giờ chiều, ông mang nguyên bó bài thi đã được chấm về, vẫn là tập hợp thôn dân và thanh niên trí thức ở sân phơi thóc mở họp để công bố người được điểm cao nhất và danh sách giáo viên được chọn trước mặt mọi người.

May mắn là sắp vào hè, trời tối ngày càng muộn, lúc này tuy không sáng rực như ban ngày nhưng vẫn có thể nhìn rõ.

Sau khi mọi người đã đến đông đủ, Trần Hữu Sơn vẫn đứng trên tảng đá lớn làm bục phát biểu, sắc mặt nghiêm nghị nói: “Bài thi đã được chấm xong, tính theo xếp hạng thành tích từ trên xuống dưới, chúng ta sẽ chọn ra bốn vị giáo viên. Bài thi của họ lát nữa sẽ dán lên tường ngoài ủy ban thôn, các cháu có thể xem tùy ý. Về bài thi của những người khác, nếu ai muốn xem điểm của bản thân cũng có thể tự mình đến lấy, tôi sẽ không công bố ở đây.”

Cách làm này của ông cũng là để giữ thể diện cho những thanh niên trí thức không được chọn. Dù sao có người thi tốt thì sẽ có người thi kém, hai mươi mấy người thi, trong đó luôn có người đứng cuối. Nếu công bố thành tích trước mặt mọi người ở đây thì chẳng khác nào xử tử công khai, quá mất mặt.

“Từ trên xuống dưới, hạng nhất, Hứa Hướng Thần, 200 điểm.” Trần Hữu Sơn nhìn Hướng Thần một cái, gật đầu tán thưởng cậu.

Các thanh niên trí thức xôn xao, rõ ràng không ngờ Hướng Thần có thể đạt điểm cao như vậy. Dù sao đề thi này họ cũng đã thi, độ khó thế nào trong lòng rất rõ ràng.

Vì Trần Hữu Sơn đã nói trước, bài thi sẽ được dán công khai, tình hình thế nào lát nữa họ có thể tự mình xem. Nếu có vấn đề thì khiếu nại sau cũng chưa muộn.

Ngược lại, phần lớn thôn dân hóng chuyện đều rất vui mừng. Sáng nay trưởng thôn đã nói rồi, Hướng Thần này là đại diện cho người dân thôn họ đi thi, thế mà lại giành hạng nhất, thật sự nở mày nở mặt!

Mấy người bạn nhỏ của Hướng Thần đều reo hò, mừng thay cho cậu.

Trần Hữu Sơn đợi bên dưới yên tĩnh một chút mới tiếp tục đọc: “Hạng nhì, Hứa Hằng Châu, 198 điểm.”

Thành tích này cũng rất cao rồi, nhưng so với kết quả của Hướng Thần thì với kết quả những người khác đều đã lường trước trong lòng. Sự ưu tú của Hứa Hằng Châu là điều ai cũng biết, mặc dù một số thanh niên trí thức sẽ nói bóng gió chua chát, chẳng qua chỉ là biết sửa cái máy đập lúa rách nát thôi. Nhưng rồi họ cũng phải thừa nhận, Hứa Hằng Châu quả thật rất xuất sắc.

“Hạng ba, Tưởng Miểu, 191 điểm.” Trần Hữu Sơn lại công bố thêm một người. Hướng Thần không nhịn được nở nụ cười, cậu và anh cậu chắc chắn rồi, chị Tưởng Miểu cũng được chọn, thật là tốt quá!

Cứ thế công bố liền ba người. Chỉ còn lại một suất cuối cùng, các thanh niên trí thức khác đều trở nên căng thẳng, chỉ nghe thấy tiếng th* d*c nặng nề, không còn ai nói lời nào nữa.

Trần Hữu Sơn cầm bài thi do dự một lúc, khi bên dưới đã có người sốt ruột, ông mới nhíu mày nói: “Hạng tư này, là hai người có thành tích bằng nhau, lần lượt là Lâm Gia Ngôn và Viên Vi, đều là 190 điểm…”

Các thanh niên trí thức lặng đi một khoảnh khắc, chuyện mình không được chọn đành quẳng ra sau đầu, rồi bắt đầu suy nghĩ về chuyện này. Nếu là hạng ba đồng hạng thì còn dễ giải quyết, trực tiếp chọn cả hai, nhưng hạng tư… rõ ràng thi điểm bằng nhau nhưng chỉ có thể chọn một người, chuyện này thật sự là khó xử.

Trần Hữu Sơn rõ ràng cũng rất phiền não, phương thức tuyển chọn là do ông định ra, vốn nghĩ rất hoàn hảo, kết quả lại xảy ra chuyện trùng hợp như vậy. Nhất thời ông ấy cũng không nghĩ ra được cách nào vẹn cả đôi đường.

 Hướng Thần lén kéo tay Hứa Hằng Châu, nói nhỏ: “Anh, anh thấy nên làm thế nào?” Cậu thiên về muốn Lâm Gia Ngôn được chọn hơn.

Hứa Hằng Châu trong lòng đã sớm có đối sách, anh nghĩ Trần Hữu Sơn cũng thiên vị Lâm Gia Ngôn hơn. Lâm Gia Ngôn đến sớm hơn họ nửa năm, tính cách nhiệt tình cởi mở, chính trực lịch sự, được thôn dân đánh giá rất tốt. Đã thành tích bằng nhau thì có thể sẽ để thôn dân bỏ phiếu chọn, như vậy Lâm Gia Ngôn khả năng cao sẽ được chọn.

Đáng tiếc Trần Hữu Sơn bị ràng buộc bởi thành tích thi cử, nhất thời lại không nghĩ đến chuyện bỏ phiếu của thôn dân, Hứa Hằng Châu đứng bên dưới cũng không tiện lên nhắc nhở ông.

“Lâm Gia Ngôn, mày là đàn ông con trai lại đi tranh giành với đồng chí nữ người ta à?!” Giả Văn Tinh đột nhiên lớn tiếng chỉ trích.

Lời này rất vô lý, đã nói là nói chuyện bằng thành tích, Lâm Gia Ngôn thi cùng thành tích với Viên Vi đương nhiên có tư cách cạnh tranh, sao có thể vì Viên Vi là con gái mà phải nhường.

Sắc mặt Lâm Gia Ngôn không được tốt lắm, nếu thi không đậu thì đã đành, thi đậu rồi lại xảy ra biến cố này thật sự khiến người ta xoắn xuýt trong lòng. Giả Văn Tinh lại dùng lời này để kiềm chế anh, mặc dù anh thấy vô lý nhưng mặt thương hại người yếu thế trong tính cách lại khiến anh không thể nói ra lời phản bác.

“Bốc thăm đi!” Viên Vi im lặng nãy giờ đột nhiên lên tiếng: “Trưởng thôn, chú thấy cách này được không ạ? Tôi và đồng chí Lâm cùng nhau bốc thăm, bốc trúng ai thì người đó được chọn.”

Trần Hữu Sơn ngớ người, vô thức nhìn Lâm Gia Ngôn. Lâm Gia Ngôn thấy cách này khá công bằng, gật đầu đồng ý.

Trần Hữu Sơn lập tức bảo người ta tìm đến một cọng rơm, quay lưng lại bẻ thành hai đoạn một dài một ngắn cầm trong tay, phần lộ ra bên ngoài dài bằng nhau.

“Đến chọn đi!” Trần Hữu Sơn bảo Viên Vi và Lâm Gia Ngôn tiến lên, mỗi người rút một cọng, cọng dài chính là người được chọn.

Lâm Gia Ngôn ra hiệu, ý bảo Viên Vi chọn trước. Viên Vi cũng không khách sáo với anh ấy, thầm cắn răng tiến lên rút một cọng. Trần Hữu Sơn mở lòng bàn tay, lộ ra cọng còn lại.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn