Tiền và lương thực chia đều, Hứa Hằng Châu trả một khoản be bé mà mang về được tận ba vò rượu. Đồng thời anh cũng nói rõ với ông nội Sơn Tử, anh sẽ cung cấp một lô rượu nhờ ông ấy giúp ngâm thêm một lô rượu rắn nữa, thù lao vẫn trả đầy đủ.
Ông nội Sơn Tử đồng ý ngay, quay đầu liền dọn dẹp sạch sẽ những con rắn mới bắt được, chỉ chờ Hứa Hằng Châu mang rượu đến rồi giúp anh ngâm một lô rượu rắn tốt nhất.
Thoáng cái đã đến sinh nhật Hướng Thần. Sáng sớm thức dậy, Hứa Hằng Châu đặc biệt nấu cho cậu một tô mì, sợi mì kéo dài, nước dùng làm từ xương hầm, thịt băm xào làm đồ ăn kèm, thêm hai cọng rau xanh nhỏ thanh mát. Tô mì thịnh soạn này đã khởi đầu cho buổi sinh nhật của Hướng Thần.
Trước khi mời khách, Hứa Hằng Châu đã bàn bạc với Hướng Thần về thực đơn. Sức ăn của người thời đại này không nhỏ, cho dù là thanh thiếu niên tuổi mới lớn như Hướng Thần thì ăn hai bát cơm lớn cũng không thành vấn đề. Nhà họ thì không thiếu nguyên liệu, chỉ là nếu muốn khách ăn no ăn ngon, bữa tiệc chắc chắn không thể qua loa, một lúc bày ra nhiều món thịt lại bắt mắt quá.
Hướng Thần đề nghị: “Hay là ăn lẩu? Đông người ăn sẽ náo nhiệt, giữa mùa đông ăn cũng ấm áp. Món kèm gì đó từ từ lên cũng được, mà như thế nhìn qua sẽ có vẻ không nhiều lắm.”
Hứa Hằng Châu thấy cách này không tồi. Vì không biết khách có ăn cay được không, anh định làm hai loại nước lẩu. Ở đây họ không có nồi uyên ương, cái trong không gian không tiện lấy ra. Hứa Hằng Châu dứt khoát đi mượn một cái lò và một cái nồi nhỏ hơn, còn mượn cả bát đĩa.
Cái lò mượn từ nhà Trần Hữu Sơn, cái nồi là nồi nhôm, mượn từ nhà hàng xóm của thím Vu. Thời đại này mời khách ăn cơm cần đi mượn bàn mượn ghế, mượn bát mượn đũa là chuyện bình thường, họ cũng không có gì phải ngại.
Sáng sớm ăn mì xong, Hứa Hằng Châu bắt đầu chuẩn bị, nước hầm xương đã hầm từ sáng sớm, dùng làm nước lẩu cơ bản, nước lẩu cay còn phải xào gia vị nêm nếm đã. Hướng Thần ở bên cạnh sơ chế nguyên liệu, rau xanh rửa sạch chia lá, củ cải, nấm được xử lý, còn có rau khô thôn dân tặng, phải ngâm nước trước mới ngon.
Giữa buổi sáng, những người họ mời đều đã đến, đã nói là chỉ cần mỗi người đến là được không cần quà, nhưng mọi người đều không đi tay không. Chị em nhà họ Tưởng có một tầng quan hệ từ trước với họ, còn đến sớm nhất. Tưởng Lỗi lôi ra một con gà rừng từ trong gùi của mình. Đây là cậu ta lén lút săn được trên núi xong không dám mang về nhà mà giấu kỹ rồi mang đến tặng Hướng Thần.
Lâm Gia Ngôn và Cao Dương đi cùng nhau, anh ấy mang theo đặc sản gia đình gửi đến. Quê anh ấy gần biển, thế mà lại mang đến một bó rong biển khô. Cao Dương thì thật thà, trực tiếp xách mấy cân lương thực đặt vào bếp, người không biết còn tưởng là đang nộp tiền ăn.
Chẳng mấy chốc, những người bạn nhỏ của Hướng Thần cũng lần lượt đến, Hắc Oa và Hoa Ni mang đến mấy quả trứng gà, Mai Tử mang đến một miếng củ nưa, nói là mẹ cô bé tự làm, Sơn Tử thì trực tiếp xách một con rắn đến, đỏ mặt giải thích với Hướng Thần, thịt con rắn này là mềm nhất…
Hướng Thần m nhận hết, bất kể là thứ gì cũng là tấm lòng của người ta. Thấy cậu cười nhận lấy, mấy đứa trẻ mới thở phào, trên mặt cũng nở nụ cười theo.
Vì đông người, Hứa Hằng Châu dứt khoát đặt lò sưởi ngoài sân. Những người đến trước giúp đốt lò, lửa cháy lên. Hứa Hằng Châu đổ hai loại nước lẩu đã pha chế vào nồi, đặt lên lò sưởi nấu trước.
Chỉ ngửi mùi nước lẩu thôi đã thấy thơm lắm rồi, mấy đứa trẻ vừa nuốt nước miếng vừa nghĩ lung tung, không biết tại sao lại nấu hai nồi nước lớn như vậy, có một nồi ngửi còn thấy sặc lắm, chẳng lẽ chỉ mời chúng uống canh?
Lâm Gia Ngôn biết chuyện gì đang xảy ra, anh ấy kinh ngạc nhìn một cái, hỏi Hứa Hằng Châu: “Cậu định nấu lẩu ăn à?”
Hứa Hằng Châu đang rửa sạch củ nưa Mai Tử mang đến rồi thái lát, thứ này cũng có thể nấu lẩu ăn, người thích cũng không ít.
Nghe Lâm Gia Ngôn hỏi, anh liếc nhìn hai bên nồi nước lẩu: “Đúng vậy, anh thích ăn loại nào?”
Lâm Gia Ngôn cười toe toét: “Nước lẩu cay chứ, tôi thích ăn cay nhất đấy.”
Hướng Thần ngạc nhiên nhìn anh ấy. Lâm Gia Ngôn là người miền Nam, khẩu vị bên đó thiên về vị ngọt, đồ ăn cũng thuộc loại thanh đạm, không ngờ Lâm Gia Ngôn lại có khẩu vị nặng như vậy.
Gần đến giờ ăn, mọi người cùng nhau bắt tay vào việc, mang những nguyên liệu đã sơ chế đặt lên bàn ngoài sân, nhanh chóng bày đầy một bàn. Rau khô, rau xanh, đậu phụ, tiết heo, nấm, măng khô, rong biển, thịt thái lát mỏng… chỉ riêng những thứ này nhìn đã đủ thịnh soạn rồi.
Hướng Thần là ngôi sao nhỏ của ngày hôm nay, cậu mời khách ngồi xuống quây quần quanh hai cái lò sưởi, lại giới thiệu cách ăn lẩu cho mấy người bạn nhỏ. Mấy đứa trẻ mặt mũi đều hưng phấn, chỉ riêng cách ăn mới lạ này thôi cũng đủ để chúng về nhà khoe khoang rồi.
Bắt đầu ăn, không khí càng thêm nóng lên, mọi người đều thử cả hai loại nước lẩu trước. Nước lẩu cay thơm nồng, nước lẩu trắng đậm đà, đều là hương vị ngon hiếm có. Ban đầu những người chưa từng ăn có hơi không quen với nước lẩu cay, ăn thêm vài miếng thì mấy đứa trẻ đều vừa hít hà vì cay vừa ăn rau trong nước lẩu cay.
Lâm Gia Ngôn ngay từ đầu đã ngồi bên nước lẩu cay, chị em Tưởng Miểu cuối cùng cũng thích ăn cay, bên nồi lẩu trắng chỉ còn ba người, Hướng Thần, Hứa Hằng Châu và Cao Dương. Hướng Thần và anh cậu ăn loại nước lẩu nào cũng được, bên kia đông người nên lười chen chúc. Cao Dương thì thực sự không thể ăn cay, đừng thấy anh ta to cao vạm vỡ mà lầm tưởng, chỉ ăn một miếng thịt Lâm Gia Ngôn gắp cho thôi suýt nữa bị cay đến ch** n**c mắt.
Nguyên liệu đặt trên bàn bên cạnh, ai muốn ăn đều có thể đổ vào nồi, Hướng Thần thấy họ đều chỉ cho những thứ khác, lại chừa lại hai đĩa thịt, biết họ ngại tự tay đổ thịt vào. Cậu dứt khoát đổ phần lớn hai đĩa vào nồi lẩu cay, còn lại một ít đổ vào nồi lẩu trắng, cho Cao Dương ăn.
Đừng thấy số thịt này không ít, vừa vào nồi lập tức bị vớt sạch, Hướng Thần đã nói trước là thịt cứ để trong nồi lẩu lâu sẽ không ngon, những người không dám nhúng đũa đều xuống tay gắp lấy gắp để, ăn một cách thỏa thuê hết sức.
Hứa Hằng Châu chuẩn bị đầy đủ, trong bếp có nguyên liệu đã sơ chế sẵn, bàn trống thứ gì thì thêm thứ đó. Ngay cả nước lẩu cũng thêm hai lần, ăn sạch bách những nguyên liệu Hứa Hằng Châu chuẩn bị từ trước, ai nấy đều no căng bụng nhưng vẫn còn thòm thèm, ước gì có thể uống cạn cả nước lẩu.
Hứa Hằng Châu cười khổ, nguyên liệu anh đã chuẩn bị dư dả rồi không ngờ vẫn bị ăn hết sạch, may mà anh còn có tuyệt chiêu dự phòng. Sáng sớm nấu mì cho Hướng Thần còn thừa lại một ít mì, lấy ra bỏ ra vào nước lẩu ăn, mỗi người lại ăn thêm nửa bát lớn.
Nước lẩu cay không thể uống, nhưng nước lẩu trắng thì thực sự bị uống cạn. Ăn xong bữa cơm, mọi người đều ngả người không muốn động đậy, quả thực là đã ăn quá no rồi.
Ngay cả Hướng Thần cũng bị lôi kéo ăn thêm nửa bát mì nhỏ, vừa ợ hơi vừa lén đòi anh cậu kẹo sơn tra ăn.
Nghỉ ngơi một lúc lâu, mọi người mới hoàn hồn lại, vừa chép miệng hồi vị bữa ăn ngon hiếm có này, vừa giúp Hứa Hằng Châu và Hướng Thần dọn dẹp bàn ghế bát đũa. Mọi người cùng nhau bắt tay vào làm, nhanh chóng sân và bếp đã sạch sẽ trở lại, một nhóm người xách theo những đồ mượn từ nhà Hứa Hằng Châu, cười đùa cùng nhau đi giúp họ trả đồ.
Sau khi mấy đứa trẻ về nhà khoe khoang những gì về bữa cơm ở nhà họ Hứa thì không cần phải nói. Sau đó thím Vu gặp Hứa Hằng Châu còn nhắc một câu, nói hai đứa con nhà thím về nhà nói mấy lần, còn muốn thím làm cho ăn nữa, thím làm gì biết cái món lạ này.
Thím Vu giúp đỡ họ không ít, Hứa Hằng Châu không đến mức keo kiệt chút đồ này, ngọt ngào nói với thím: “Cái này làm rất đơn giản ạ. Nhà cháu còn dư một ít cốt lẩu cay, cháu bảo Hướng Thần mang qua cho thím, chỉ cần thêm nước nấu sôi là được, bỏ gì vào nấu cũng được ạ.”
Thím Vu bất ngờ vô cùng, vừa cảm ơn anh vừa nghĩ, cái Tết này lại có thể làm cho gia đình một bữa ăn ngon rồi. Thím nghe Hoa Ni nói, ngay cả đậu phụ củ nưa bỏ vào nấu cũng ngon vô cùng, ăn không khác gì thịt.
Sau khi về nhà, Hứa Hằng Châu mở mấy túi cốt lẩu đổ vào hũ nhỏ niêm phong lại, bảo Hướng Thần mang đi tặng mấy nhà quen biết, tặng cả đám Lâm Gia Ngôn, Tưởng Miểu, đã muốn tặng thì tặng luôn một thể.
Nước lẩu nấu bằng cốt lẩu làm sẵn chắc chắn không ngon bằng thêm nước hầm xương, nhưng trong thời đại vật chất thiếu thốn này cũng coi là món ngon hiếm có. Mấy gia đình nhận được cốt lẩu, ai biết cách ăn thì không cần dạy, những nhà khác Hướng Thần đều đã hướng dẫn cẩn thận.
Mấy gia đình này đồng lòng không ăn ngay mà đợi đến tận Tết để ăn một bữa ngon lành, không ít nhà lan tỏa mùi hương cay tê thơm lừng. Lẩu nổi tiếng khắp thôn Đại Hà ngay lập tức, người từng ăn qua đều nói ngon và muốn ăn lại, người chưa ăn nghe thèm nhỏ dãi, rất muốn nếm thử.
Thứ này có thể nổi tiếng, quan trọng nhất chính là phần lớn đồ ăn nhúng lẩu xong thành món ngon, ngay cả bắp cải củ cải đã ăn chán cũng đổi sang một hương vị mới mẻ, khiến người ta ăn mãi không thôi.
Sau đó còn có người đặc biệt tìm Hứa Hằng Châu muốn mua cốt lẩu, nhưng Hứa Hằng Châu không dám cho ra ngoài nữa, nói đã tặng hết. Là người khác gửi cho anh từ nơi khác, giờ anh cũng không còn.
Đợi người đi rồi, Hứa Hằng Châu và Hướng Thần nhìn nhau, thực sự không ngờ mời người ta ăn một bữa lẩu lại có hậu quả như vậy.
Qua Tết là mùa xuân đến, tháng Giêng là sinh nhật Hứa Hằng Châu, năm nay Hướng Thần vừa qua sinh nhật mười một tuổi, tuổi mụ đã mười hai. Hứa Hằng Châu tròn mười tám, lễ trưởng thành là một ngày khá quan trọng, nhưng anh không muốn tổ chức lớn, không mời một ai.
Hướng Thần tự mình loay hoay trong bếp nửa ngày, mặt dính đầy bột mì bưng ra một bát mì trường thọ, so với bát mì anh làm cho cậu quả thực không đủ ngon. Cậu đỏ mặt nhìn bát mì, hát tặng anh cậu một bài chúc mừng sinh nhật.
Hứa Hằng Châu nghe đứa nhỏ nhà mình khe khẽ hát “Chúc anh trai sinh nhật vui vẻ”, mặt mày tươi rói ăn hết bát mì trường thọ do Hướng Thần tự tay làm.
Sau khi ổn định cuộc sống, ngày tháng trôi qua như dòng nước, mùa đông qua đi, trong thôn lại bắt đầu bận rộn. Người lớn bận cày cấy vụ xuân, trẻ con thì đào rau dại, hái quả dại, giúp làm việc lặt vặt, không còn thấy cảnh trẻ con chạy nhảy nô đùa khắp nơi với tuyết nữa.
Hứa Hằng Châu lại quay lại đi làm. Anh là thợ kỹ thuật, Trần Hữu Sơn trọng dụng anh nên cũng không phân công công việc nặng nhọc cho anh.
Hướng Thần cùng mấy người bạn nhỏ lên núi, mang về không ít đồ tốt, cây hương xuân nảy mầm thì hái chồi xuân, mang về nhà rửa sạch tẩm bột mì có thể chiên cá hương xuân ăn, ngoài giòn trong mềm đặc biệt thơm, một mình Hướng Thần có thể ăn hết một đĩa.
Hoa hòe nở có thể đi hái hoa hòe, bánh bao hoa hòe ngon cực kỳ, nhân trộn với thịt băm, ăn còn ngon hơn bánh bao thịt thuần túy mấy lần.
Hướng Thần còn học được cả leo cây, tuy leo không nhanh bằng mấy người bạn nhỏ khác, nhưng lần đầu tiên cậu bám trên cành cây nói chuyện với anh cậu cũng khiến Hứa Hằng Châu giật mình, vô thức dang rộng tay đỡ sợ cậu rơi xuống.
Sau này Hứa Hằng Châu cũng không cấm cậu leo cây, con trai có tính thích mạo hiểm cũng không sai. Anh xót Hướng Thần là thật, nhưng có một số việc dù nguy hiểm, nếu cậu muốn làm thì cũng không nên cấm đoán.
Sau vụ xuân, thời tiết ngày càng nóng lên, không ít trẻ con trong thôn thích xuống sông nghịch nước, ngày nào cũng nghe thấy tiếng người lớn đánh mắng con cái.
Hướng Thần cũng muốn đi, cậu không biết bơi nhưng nhìn thấy những đứa trẻ khác vui đùa trong nước, khó tránh khỏi ngưỡng mộ. Hơn nữa mùa hè nóng lên, đi bơi là một cách giải nhiệt rất tốt.
Ban đầu mới đến thôn, Trần Hữu Sơn đã nói với họ, dưới sông từng có không ít trẻ con chết đuối , ngoài những đứa trẻ không may rơi xuống nước vào mùa đông thì phần lớn là lén lút chạy ra đó nghịch nước vào mùa hè, rồi không may chết đuối. Trẻ con lớn lên bên bờ sông, đứa nào đứa nấy khả năng bơi lội đều không tệ, nhưng người bơi giỏi lại chết vì nước, những người chết đuối phần lớn là những đứa biết bơi.
Hướng Thần vốn nghĩ anh cậu sẽ không cho phép cậu xuống sông chơi, không ngờ Hứa Hằng Châu chủ động nhắc đến chuyện này. Khả năng bơi lội của anh rất tốt, còn cố ý dành thời gian dẫn Hướng Thần đi học bơi, tự tay dạy, quan sát cậu từ khi chỉ biết vẫy vùng như một con ếch nhỏ đến khi có thể tự do bơi qua bơi lại một mình.
Sau đó Hứa Hằng Châu dẫn Hướng Thần mặt đầy hưng phấn về nhà, trên đường tâm huyết nói với cậu: “Chúng ta phải ở đây mấy năm, cứ gò bó em không cho xuống nước là không thể. Anh dạy em bơi rồi nhưng em phải hứa với anh. Thứ nhất, đi xuống sông nhất định phải nói trước với anh; Thứ hai, không được đi một mình, bên cạnh nhất định phải có người; Thứ ba, trước khi xuống nước phải khởi động kỹ, tránh bị chuột rút; Thứ tư, không được ra khu vực nước sâu nguy hiểm, cũng đừng hùa theo những đứa trẻ khác so kè cái gì mà nín thở lặn xuống xem ai trụ lâu hơn. Làm được không?”
Hướng Thần trịnh trọng gật đầu: “Làm được ạ.”
Cậu biết anh là vì tốt cho cậu, cậu nhất định sẽ làm theo yêu cầu của anh cậu, không để anh lo lắng.
Sau khi bận rộn xong vụ xuân, Hứa Hằng Châu dành thời gian đi gặp Trần Hữu Sơn, nói về việc anh muốn xin nghỉ dài ngày một chút, tiện thể xin ông cấp cho một giấy giới thiệu để đi Tây Bắc thăm Tống Văn Bân.