Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 104

Sau khi vào đông, thời tiết ngày càng lạnh hơn. Đến cuối năm còn bắt đầu đổ tuyết, mấy ngày trước lại có một trận tuyết lớn, những bông tuyết tung bay rơi suốt cả ngày, khoác lên toàn bộ ngôi làng một chiếc áo bông trắng.

Chưa kịp đợi người dân trong thôn quét sạch tuyết trên mái nhà lại có những hạt tuyết nhỏ rơi xuống xen lẫn cả hạt mưa, không có gì che chắn thì chỉ cần đứng một lát thôi, chiếc áo bông trên người đã ẩm ướt và lạnh lẽo, hơi lạnh thấm vào xương buộc mọi người phải vào nhà.

Mấy ngày này trong thôn không sắp xếp đi làm, thôn dân đều thu mình trong nhà tránh rét. Hướng Thần sợ lạnh, điều kiện giữ ấm thời điểm này cũng không tốt, tường đất ở nông thôn không giữ nhiệt được bao nhiêu.

Hứa Hằng Châu dứt khoát khóa chặt cửa phòng ngủ, mở một khe nhỏ ở cửa sổ để thông gió. Trong nhà đốt một cái lò sưởi, bên trên đặt một cái nồi nhỏ luôn luôn đun nước nóng, hoặc thỉnh thoảng lại thả một quả trứng vào luộc.

Hướng Thần khoác một chiếc áo bông dày thu mình trong chăn, bên chân đặt một cái túi giữ nhiệt tự chế đổ đầy nước nóng, phía sau dựa vào lồng ngực ấm áp của anh cậu. Trên tường đầu giường, Hứa Hằng Châu nghĩ cách đóng một cái giá, treo một chiếc đèn bàn nhỏ dùng pin lên.

Nhà họ ở xa những nhà khác trong thôn, bên ngoài ngoài tiếng xào xạc của tuyết rơi xuống thì không nghe thấy âm thanh nào khác. Hướng Thần và Hứa Hằng Châu hoặc cùng nhau đọc sách, hoặc chơi game, bài poker, cờ máy bay, cờ tỷ phú hoặc máy chơi game cầm tay.

Đói cũng không cần đi ra ngoài, chỉ có hai người họ, thời tiết này đi ra ngoài nhóm lửa nấu cơm quá cực khổ. Hứa Hằng Châu đã dự trữ một lô than từ sớm, còn nhờ người quen trong thôn giúp anh đốt một đống than củi, trong góc phòng ngủ đặt một cái giỏ chất đầy những thứ này.

Cái nồi nhỏ trong nhà dùng để nấu mì hoặc luộc sủi cảo đều rất tiện, ăn chán những thứ này rồi thì ăn lẩu cũng được. Trong không gian có sẵn các loại viên thả lẩu được đóng gói chuyên biệt, thịt bò và thịt cừu cuộn, các loại rau củ, miến, nấm đều có đủ, muốn ăn gì thì chuẩn bị cái đó.

Hướng Thần khoái chí ăn mấy ngày, ăn xong toát mồ hôi chạy quanh phòng mấy vòng, hoặc học hỏi anh cậu đánh võ vài chiêu. Cuối cùng còn chê phòng quá nhỏ không hoạt động thoải mái, chưa học được chút da lông nào đã cảm thấy mình có thể ra ngoài đấm chết một con hổ.

Vận động xong, hai người lại rúc vào chơi đùa, cũng không câu nệ giờ ăn, cứ đói thì vớt hai quả trứng từ nồi nhỏ ra ăn hoặc ăn một ít bánh ngọt nhỏ. Hướng Thần uống sữa Hứa Hằng Châu uống trà, buồn ngủ thì dùng nước nóng trong nồi nhỏ rửa ráy trực tiếp, rửa xong mở cửa hắt ra ngoài, khóa cửa lại là có thể đi ngủ.

Trải qua mấy ngày như vậy, cuộc sống sa đọa đến không thể tả, Hướng Thần vén áo sờ bụng mình, luôn cảm thấy mình hình như tăng cân rồi. Ngược lại là anh cậu, mấy lần Hướng Thần ngủ dậy thấy anh cậu đang chống đẩy, gập bụng, trồng cây chuối, tập đấm bốc đủ kiểu tập luyện, cậu nhân lúc anh cậu ngủ lén lật áo anh lên xem, chậc, cơ bụng sáu múi, ghen tị đến mức Hướng Thần sờ mấy cái.

So sánh với cái bụng nhỏ trắng trẻo của mình, Hướng Thần xót xa đến mức nước mắt chực trào, chỉ có thể tự an ủi rằng mình còn nhỏ tuổi, cơ bắp không dễ luyện ra. Hoàn toàn phớt lờ việc trước khi teo nhỏ cậu cũng chỉ là một con gà con chỉ có một múi bụng mà thôi.

Đợt tuyết lẫn mưa gián đoạn kéo dài gần một tuần mới tạnh, thu mình trong nhà không hoạt động nhiều, Hướng Thần còn tăng thêm hai cân thịt.

Tuyết vừa tạnh, trong thôn lập tức nhộn nhịp hẳn lên, đàn ông trong nhà phải lên mái nhà quét tuyết, mái nhà của hầu hết các gia đình trong thôn đều lợp bằng rơm rạ, nếu không quét để đó, đợi tuyết làm sập mái nhà thì xong đời.

Phụ nữ cũng bận rộn, vườn rau trong nhà cần dọn dẹp, quần áo thay ra cần giặt, chum nước rỗng phải gánh nước lấp đầy, ai chưa tích đủ củi thì nhanh chóng tranh thủ lúc tuyết tạnh đi chặt thêm một ít. Bọn họ không như Hứa Hằng Châu và Hướng Thần, nhà nào cũng mười mấy miệng ăn, chỉ riêng việc đốt củi nấu cơm đã là một khoản lớn.

Trẻ con cũng giúp người lớn một chân một tay, thỉnh thoảng còn hò reo ném bóng tuyết vào nhau, đập trúng khiến đối phương la hét phản công. Người lớn la mắng vài câu, mấy con khỉ con làm mặt xấu với nhau, quay đầu lại vẫn lén lút đánh lén nhau.

Hứa Hằng Châu cũng không rảnh rỗi, tuyết đọng trên mái nhà họ cũng phải dọn dẹp. May mắn là anh đã chuẩn bị đầy đủ, sau khi Trần Mộc Đầu làm xong những thứ anh cần, anh lại đi quanh một vòng mấy nhà quen biết. Phàm là những đồ gỗ mà nhà không có, anh đều nhờ Trần Mộc Đầu làm thêm một bộ, bao gồm một cái thang, nếu không lúc này anh lại phải đợi người ta dọn dẹp xong nhà mới đi mượn thang được.

Hứa Hằng Châu dựng thang, Hướng Thần ở dưới giữ thang cho anh. Anh cầm một cây chổi lớn quét tuyết đọng xuống từng chút một, quét sạch phần bên ngoài rồi thì phải trèo lên mái nhà.

Hướng Thần nhìn từ dưới lên mà thót tim, sợ anh cậu trượt chân ngã từ trên xuống, siết chặt nắm đấm không dám hé răng, sợ ảnh hưởng đến anh.

Thân thủ của Hứa Hằng Châu vẫn coi như nhanh nhẹn, tuy chưa từng làm, nhưng mò mẫm cũng làm được khá giống. Anh nhanh chóng quét sạch mái nhà, xoay người từ thang trèo xuống.

Hướng Thần thở phào một hơi, Hứa Hằng Châu khiêng thang đi cất, rồi lại phải dọn dẹp nhà cửa. Mấy ngày nay họ rúc trong phòng ngủ không ra ngoài, bếp lò cần phải đốt lại một lần, nước trong chum nước nổi lớp băng mỏng. Đây vẫn là nước anh gánh từ một tuần trước, khi họ ở trong nhà là dùng nước tinh khiết từ không gian của anh. Hứa Hằng Châu dứt khoát múc nước trong chum ra đun nóng rửa nồi, lau chùi sạch sẽ những nơi cần vệ sinh trong nhà.

Sau đó lại tất bật gánh đầy chum nước, đun nước nóng đổ đầy phích nước, lại đun hai nồi nước nóng, đổ vào thùng tắm, hai người tắm rửa sảng khoái bằng nước nóng rồi thay một bộ quần áo sạch sẽ.

Mùa đông được coi là thời gian thảnh thơi nhất ở nông thôn, Hứa Hằng Châu và Hướng Thần còn dễ chịu hơn, mọi vật tư sinh tồn đều không thiếu, điều duy nhất cần nghĩ là làm thế nào để ăn ngon chơi vui.

Khi mấy người bạn nhỏ của Hướng Thần tìm đến, cậu đang đắp người tuyết trong sân. Cậu chợt nảy ra mong muốn chơi trò này, Hứa Hằng Châu cũng chiều cậu, chỉ dặn dò cậu đeo găng tay cẩn thận đừng để bị lạnh tay, còn giúp đẩy bóng tuyết, còn lấy hai viên than tổ ong trong nhà ra làm mắt cho người tuyết của cậu.

“Oa, người tuyết này to thật.” Mai Tử kinh ngạc thốt lên.

Cô bé tết tóc đuôi sam, đuôi bím buộc cái dây buộc tóc đỏ Hướng Thần tặng, ve vẩy rất hoạt bát. Đã hai tháng rồi mà nhìn dây buộc tóc vẫn mới tinh, có thể tưởng tượng được cô bé yêu quý nó đến mức nào.

Hắc Oa từng lén nói với Hướng Thần, dây buộc tóc đỏ của Mai Tử suýt nữa không giữ được. Ngày đầu tiên cô bé buộc, đã bị chị họ cô bé giật bím tóc kéo đi rất xa, sau đó mẹ Mai Tử còn đánh nhau với bác cả cô bé một trận.

Hướng Thần nghe thấy đồng cảm trong lòng, còn nghĩ không biết cậu tặng cái này có sai không, nhưng nhìn thấy khuôn mặt cười vui vẻ của Mai Tử khi buộc dây buộc tóc đỏ, cậu lại nghĩ chắc là không sai.

Mấy đứa trẻ đến tìm Hướng Thần chơi, mùa đông không có việc gì nên người lớn cũng không cấm cản chúng. Nhà Hướng Thần diện tích rộng, ít người, anh trai Hướng Thần cũng không giống như người lớn nhà chúng, không cấm cái này cấm cái kia. Ban đầu chúng còn rất sợ anh, nhưng sau khi tiếp xúc một thời gian tuy vẫn sợ nhưng không còn nhát như trước nữa.

Hướng Thần cắm cánh tay cho người tuyết xong thì phát hiện thiếu một người bạn, bèn hỏi người cầm đầu Hắc Oa: “Sao Sơn Tử không đến?”

“Cậu ấy với ông cậu ấy lên núi rồi.” Thạch Đầu nhanh nhảu nói, cậu ta nháy mắt với Hướng Thần: “Cậu đoán họ lên núi làm gì?”

Hướng Thần đoán không ra, theo logic mà nói, chắc là thiếu củi nên đi chặt về một ít, nhưng Thạch Đầu đã hỏi như vậy thì chắc chắn không phải câu trả lời này.

Cậu lắc đầu, nói đoán không ra, Thạch Đầu toe toét cười, cố ý làm ra vẻ mặt hung dữ: “Họ đi bắt rắn.”

“Rắn?” Hướng Thần thực sự có hơi ngạc nhiên, “Họ bắt rắn làm gì?”

Thạch Đầu vốn định dọa cậu, kết quả không dọa được, lẩm bẩm bất mãn vài câu. Hắc Oa đá cậu ta một cái, nói với Hướng Thần: “Đừng để ý đến cậu ta, ông Sơn Tử biết ngâm rượu rắn. Hai ông cháu họ đều biết bắt rắn, rắn bắt được ngâm rượu có thể bán lấy tiền.”

Hứa Hằng Châu vốn đang làm việc khác ở bên cạnh, nghe thấy lời này liền hứng thú: “Rượu rắn nhà họ thế nào?”

Rượu rắn có nhiều công dụng, có thể trừ phong hoạt lạc, bổ âm tráng dương, khử thấp tán hàn, đặc biệt đối với các bệnh phong thấp thì hiệu quả đặc biệt rõ rệt. Anh và Hướng Thần đều còn nhỏ tuổi không cần dùng đến cái này, nhưng bên Tống Văn Bân thì khác. Điều kiện bên đó kém, chú đi lính nhiều năm như vậy, trên người có không ít vết thương và bệnh vặt, nếu rượu rắn nhà Sơn Tử hiệu quả tốt thì gửi cho chú một ít quả thật không tồi.

Hứa Hằng Châu đột nhiên xen vào làm Hắc Oa giật mình, cậu ta gãi đầu, do dự nói: “Chắc là tốt, em nghe mẹ em nói, có tiệm thuốc trên huyện chuyên tìm ông ấy thu mua rượu rắn nhà họ.”

Hứa Hằng Châu có hơi kinh ngạc, theo anh biết, nhà Sơn Tử hình như là nhà có điều kiện khá kém trong thôn. Rượu rắn mà có thể bán được tiền thì giá cả cũng không thể thấp được, sao lại sống khổ như vậy.

Nhưng chuyện nhà người ta, anh không tiện hỏi nhiều, Hắc Oa đã nói vậy thì chất lượng rượu rắn nhà Sơn Tử chắc hẳn không tệ. Nào có thời gian rảnh anh ghé qua xem sao, nếu hiệu quả tốt thì đặt mua vài chai để dành cũng được.

Suy nghĩ này Hứa Hằng Châu không nói ra, nhưng Hướng Thần lại đoán được. Vừa thấy anh hỏi về hiệu quả của rượu rắn, Hướng Thần phản ứng chậm hơn một chút nhưng cũng nghĩ ra nguyên nhân. Anh cậu nói với cậu, đợi đến khi đầu năm thời tiết ấm áp hơn, họ tìm thời gian nói với trưởng thôn nhờ ông ấy cấp cho cái giấy giới thiệu, đi Tây Bắc thăm chú.

Mấy ngày trước tuyết chưa rơi, người đưa thư trên huyện cũng đến một chuyến, đưa thư cho họ. Thư là do Tống Văn Bân gửi, chú đã bắt đầu lo lắng từ bức thư đầu tiên chú gửi qua sau khi xảy ra biến cố, nhưng lúc đó Hướng Thần và Hứa Hằng Châu còn chưa quyết định đi đâu nên chỉ nói với chú địa chỉ sẽ thay đổi, đừng gửi thư vội, đợi họ ổn định đã.

Sau đó lần đầu tiên đi huyện thành, Hứa Hằng Châu tranh thủ gửi thư, cũng để lại địa chỉ cho Tống Văn Bân, hai bên lại khôi phục liên lạc. Mỗi lần Tống Văn Bân gửi thư đến đều kẹp tiền và phiếu bên trong, phiếu vẫn là loại phiếu lương thực toàn quốc chú cố ý tìm người đổi, không biết đã tốn bao nhiêu công sức vì những thứ này, còn nhấn mạnh hết lần này đến lần khác không cho họ gửi đồ qua đó.

Làm sao có thể không gửi, chú ở bên đó điều kiện sinh hoạt không tốt, lương chắc chắn cũng không cao như trước. Chung Bình lại đang mang thai, còn phải lo cho sếp cũ và ông nội Tưởng nữa, không biết cuộc sống khó khăn đến mức nào. Hướng Thần luôn lo lắng chú mình có phải đã chắt bóp lương thực trong miệng mình đổi thành phiếu lương thực gửi cho họ hay không, chỉ có thể hết lần này đến lần khác gửi một lượng lớn vật tư qua, dùng cách này để nói cho chú biết họ đang sống rất tốt, đừng lo lắng.

Để không bị người khác nghi ngờ, Hứa Hằng Châu không dám gửi đồ ở trong huyện mà tìm cơ hội đi nhờ xe của đội vận tải, chạy một chuyến sang thành phố bên cạnh, đều là đi về trong ngày, ngay cả giấy giới thiệu cũng không cần.

Chuyện rượu rắn không gấp, còn một thời gian nữa họ mới khởi hành, chuyện gần nhất là Hướng Thần sắp đến sinh nhật, cậu đang mời mấy người bạn nhỏ đến nhà chơi vào ngày hôm đó.

Sinh nhật trẻ con trong thôn thì cùng lắm là được ăn một quả trứng, hoặc gia đình nấu cho một bát mì, như vậy đã là rất tốt rồi. Còn việc mời người khác ăn cơm, đó gọi là mừng thọ, chỉ có các ông bà già mới làm vậy.

Hướng Thần còn chưa nói xong, mấy đứa trẻ đã cười trước, Hướng Thần tức giận phồng má: “Anh tớ nói sinh nhật là phải vui vẻ chúc mừng cùng với gia đình và bạn bè, các cậu có đến không?”

Sao lại không đến, Hướng Thần bằng lòng mời chúng ăn cơm, ai lại không muốn đến chứ, điều kiện gia đình họ đâu có kém. Ban đầu người dân trong thôn còn nghĩ cuộc sống hai anh em không nơi nương tựa sẽ khó khăn. Nhưng hai tháng nay, chỉ riêng việc Hứa Hằng Châu giúp thôn khác sửa máy đập lúa đã kiếm được hơn trăm cân lương thực và hơn hai mươi cân thịt, chỉ cần thôn họ giết heo ăn tết sẽ phải gửi thịt đến cho anh.

Vừa được lợi ích thiết thực lại vừa kiếm được thể diện, thôn dân khỏi phải nói là ngưỡng mộ biết bao. Chút thù lao này của anh  là minh bạch, cả thôn đều biết, nhà họ ăn uống tốt một chút cũng chẳng ai nói được gì.

“Có những ai vậy?” Hoa Ni hỏi.

Hướng Thần xòe ngón tay đếm: “Mấy cậu nè, Sơn Tử, anh Lâm Gia Ngôn và anh Cao Dương trong đám thanh niên trí thức, chị Tưởng Miểu, và em trai chị ấy là Tưởng Lỗi.”

Mấy người này đều là thế hệ cùng tuổi, tức là chỉ có bọn trẻ tụ tập ăn một bữa, không mời người lớn. Tuy mấy người thanh niên trí thức chúng không quá quen nhưng dù sao cũng không phải bề trên, có thể chấp nhận được.

Nói đến chị em nhà họ Tưởng, để móc nối được mối quan hệ với họ trước mặt người khác, Hứa Hằng Châu và Hướng Thần cũng phải tìm cách.

Cách làm khá đơn giản, cả thôn ai cũng biết Hứa Hằng Châu thương em trai mình nhất. Khi Hướng Thần gánh nước suýt chút nữa ngã xuống sông thì “tình cờ” được thanh niên trí thức đội ba Tưởng Lỗi ở bờ đối diện bắt gặp cứu cậu lên, còn đưa cậu về nhà.

Tưởng Lỗi cõng Hướng Thần bị ướt hết nửa người dưới đi qua thôn, không biết bao nhiêu người trong thôn đã nhìn thấy. Sau đó Hứa Hằng Châu mượn cơ hội này cảm ơn một phen, Tưởng Lỗi ở xa nên lòng biết ơn đành phải gửi đến tay chị cậu ta. Có cái cớ này, hai bên bắt được mối. Sau khi qua lại vài lần, thôn dân liền công nhận họ có quan hệ không tệ.

Còn về hai người Lâm Gia Ngôn và Cao Dương, tính cách hai người này quả thực không tồi, cũng quan tâm Hướng Thần nhiều. Vậy nên khi Hứa Hằng Châu hỏi Hướng Thần tổ chức sinh nhật muốn mời những ai đến chung vui, tuy thấy hai người này hơi buồn cười, Hướng Thần vẫn đọc tên họ.

Nói chuyện riêng với mấy người đó xong, họ đều vui vẻ chấp nhận lời mời của Hướng Thần. Những người trẻ tuổi này phần lớn đến từ thành phố lớn, khi sinh nhật cũng thích tụ tập với bạn bè. Xuống nông thôn lâu như vậy hiếm khi có cơ hội thư giãn, nay được mời như thế họ đều rất sẵn lòng.

Nhà Sơn Tử là Hướng Thần và Hứa Hằng Châu cùng nhau đi. Hứa Hằng Châu muốn xem rượu rắn ông nội Sơn Tử ngâm thế nào. Đến nhà Sơn Tử, Hướng Thần tìm Sơn Tử nói chuyện, Hứa Hằng Châu đi gặp ông nội Sơn Tử.

Cha mẹ Sơn Tử đều không còn, trong nhà chỉ có một người ông chân què và một người bà sức khỏe không tốt. Ông nội Sơn Tử nghe Hứa Hằng Châu nói muốn xem rượu nhà ông thì lập tức đi khiêng ra một vò nhỏ mở ra cho anh xem, còn mời anh nếm thử.

Hứa Hằng Châu cũng không khách sáo, rót một chén nhỏ nếm thử. Chất lượng rượu không được tốt lắm, dù sao rượu ngon đều đắt, với gia cảnh nhà Sơn Tử không bỏ ra nổi chi phí này. Nhưng rượu rắn thành phẩm quả thực không tệ. Hứa Hằng Châu đã thấy quá nhiều đồ tốt, anh không hẳn là biết làm nhưng chắc chắn phân biệt được. Nếu rượu rắn này có thể dùng rượu ngon để ngâm thì chất lượng còn có thể tăng thêm một bậc.

Nhưng bây giờ đặt ngay chắc chắn không kịp, rượu rắn thành phẩm từ khi làm đến khi ngâm xong ít nhất phải ba tháng. Nếu muốn hiệu quả tốt hơn, thời gian ngâm còn phải dài hơn, sẽ không kịp trước khi anh và Hướng Thần đi Tây Bắc.

Hứa Hằng Châu hỏi thăm ông nội Sơn Tử xem nhà ông có hàng tồn kho không. Ông nội Sơn Tử cũng rất thật thà, ông trực tiếp dẫn anh đi xem, nói có hai vò là để lại cho tiệm thuốc bắc trên huyện. Những cái khác nếu anh muốn cứ tính theo giá rượu thông thường cho anh.

Nếu không phải mua rượu thực sự không hề rẻ, ông còn muốn cho không kìa. Ông ấy nghe cháu trai nói rồi, đứa nhỏ kia rất quan tâm thằng bé, bình thường còn không ít lần chia đồ ăn của mình cho thằng bé. Trong lòng ông đều ghi nhớ, chỉ là nhà ông nghèo, không có gì tốt để đền đáp. Người ta nếu đã để mắt đến rượu rắn ông ngâm, ông sao có thể lấy nhiều tiền của người ta được.

Hứa Hằng Châu đương nhiên không thể thản nhiên chiếm cái lợi này. Anh hỏi về giá thu mua của tiệm thuốc trên huyện, nghe xong trong lòng không khỏi bức xúc, đây rõ ràng là đang chiếm lợi của ông cụ mà!

Nhưng lời này không tiện nói ra, anh thấy trong lòng ông cụ chắc cũng rõ giá quá thấp, nhưng không còn cách nào. Ông không thể mua bán cá nhân, trong thôn có thể đổi một ít, nhưng người uống rượu trong thôn cũng ít, rượu thường là đủ chứ ai cần loại rượu thuốc giá đắt hơn của ông làm gì. Bán cho tiệm thuốc dù sao cũng kiếm được một khoản thu nhập.

Hứa Hằng Châu tăng thêm năm phần trăm so với giá thu mua của tiệm thuốc. Theo anh thấy giá này vẫn còn rất thấp, nhưng ông nội Sơn Tử không chịu, chết sống nói không chịu, thà không lấy tiền cũng không đồng ý bán giá đó cho anh. Cuối cùng nói đi nói lại, ngay cả Hướng Thần cũng hùa vào khuyên, cuối cùng chốt là cao hơn giá thu mua hai phần trăm.

Thương lượng xong giá cả, Hứa Hằng Châu toát mồ hôi đầy người. Chính anh cũng không ngờ, một thương nhân lòng dạ đen tối như anh lại có ngày cố sống cố chết nâng giá cho người bán. Thực sự là đồ của người ta xứng đáng giá cao nhưng giá đưa ra lại quá thấp, anh đưa ít anh còn cảm thấy lương tâm mỏng manh của mình đang đau đớn.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn