Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 103

Lời tốt lời xấu đều bị Trần Hữu Sơn nói hết, trưởng thôn già tức đến trợn mắt. Trần Hữu Sơn đang ám chỉ với thanh niên này là nếu sửa được thì cứ hét giá, không sửa được thì ông ta cũng không thể trách người ta, ai bảo máy đập lúa thôn họ hỏng nặng quá cơ.

Cái lão già xấu bụng này thật âm hiểm!

Trưởng thôn già cứ như người câm ăn phải trái khổ qua, có nỗi khổ mà không nói nên lời. Nhưng dù vậy, trái đắng này trưởng thôn già cũng đành chấp nhận, ai bảo ông ta có việc cầu người ta chứ?

Hứa Hằng Châu nghe xong cũng không hề vỗ ngực khẳng định một câu là sửa được, cũng không do dự không dám thử mà chỉ mỉm cười, giữ kẽ nói: “Chỉ nghe các chú các bác nói thì cũng không biết cụ thể tình hình như thế nào, phải xem qua mới biết có sửa được hay không ạ.”

Thái độ này của anh ngược lại khiến trưởng thôn già yên tâm. Vốn dĩ vì anh trông quá trẻ, trưởng thôn già còn cảm thấy có hơi không đáng tin cậy, nhưng bây giờ lại thấy thanh niên này rất ổn trọng.

Trưởng thôn già là người dứt khoát, lập tức nói: “Vậy được, cậu cứ đi xem xem. Sửa được thôn chúng tôi tuyệt đối không bạc đãi cậu, không sửa được cũng không trách cậu.”

Nhưng lúc này không thể đi ngay được, đang là giờ ăn trưa, Trần Hữu Sơn tuy không hòa hợp với trưởng thôn già nhưng vẫn phải giữ thể diện, dù sao cũng phải mời một bữa cơm.

Trưởng thôn già cũng không hẳn là muốn ăn bữa cơm này ở nhà Trần Hữu Sơn, nhưng bây giờ ông ta có việc cầu người, cũng phải cho Trần Hữu Sơn chút thể diện. Ông ta đành miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, nhận lời mời nhiệt tình của Trần Hữu Sơn mà ở lại nhà họ Trần ăn bữa cơm này.

Trần Hữu Sơn cũng giữ Hứa Hằng Châu lại, nhưng Hứa Hằng Châu không chịu ăn cơm ở nhà ông. Chỉ nói là trong nhà chỉ có một mình Hướng Thần, cậu nấu cơm xong đang đợi anh về, anh ăn xong rồi đến cũng được.

Trần Hữu Sơn biết anh thương em trai vô cùng. Nếu là con nít nhà khác trong thôn, đứa trẻ lớn như vậy cha mẹ đã sớm mặc kệ rồi, nhưng Hứa Hằng Châu vẫn luôn lo lắng bảo vệ em trai mình như đối xử với một đứa bé.

Nhưng nghĩ đến gia đình họ chỉ còn hai anh em nương tựa vào nhau, Trần Hữu Sơn lại cảm thấy thái độ này của Hứa Hằng Châu có thể hiểu được.

Trưởng thôn già còn muốn giữ người, ông ta muốn nói thêm vài câu với Hứa Hằng Châu lúc ăn cơm, nhưng Trần Hữu Sơn lại trực tiếp nói: “Vậy được, cháu ăn xong đến đây sớm nhé, chúng ta bàn bạc lại cho tử tế.”

Hứa Hằng Châu cứ thế rời đi, để lại Trần Hữu Sơn và trưởng thôn già ngồi đối mặt nhau, gượng gạo ăn xong bữa cơm này.

Sau khi anh về, Hướng Thần đã nấu cơm xong rồi, chỉ cần xào nhanh hai món nữa là có thể ăn. Hướng Thần xới cơm ra đậy lại rồi ngồi xổm bên bếp lửa, Hứa Hằng Châu xé một gói măng chua, xào món thịt heo xé sợi xào măng chua, lại xào thêm món củ sen thái hạt lựu. Một món mặn một món chay, lượng thức ăn đầy đủ, hai người ăn là vừa xinh.

Trần Mộc Đầu, người làm đồ nội thất cho họ, đã gửi đến trước một cái bàn vuông nhỏ theo yêu cầu của Hứa Hằng Châu. Cái bàn này rất nhỏ, vừa đủ cho hai người họ ngồi ăn cơm.

Trần Mộc Đầu không hiểu tại sao lại cần một cái bàn nhỏ như vậy, có khách đến cũng không đủ chỗ ngồi. Thực ra ý định của Hứa Hằng Châu là đợi khi trong nhà xây xong giường sưởi, có thể đặt cái bàn vuông nhỏ này lên trên giường sưởi để dùng.

Bây giờ chưa có giường sưởi, cái bàn lớn chính thức dùng để tiếp khách trong nhà cũng chưa làm xong, hai người họ mỗi ngày đều quây quần quanh cái bàn nhỏ này ăn cơm. Vì bàn quá nhỏ nên chân hai người bên dưới đều chạm sát nhau.

Trước khi đi, Hứa Hằng Châu vừa định nói chuyện tử tế với Hướng Thần một chút, kết quả lại bị gọi đi mất. Sau khi về, lại bận rộn làm cơm, đợi đến khi cuối cùng ngồi xuống rồi mới có tâm trí nói vài câu.

“Mấy ngày này có thể anh phải đi thôn khác, họ mời anh đi sửa máy đập lúa.” Hứa Hằng Châu bình thường không giấu Hướng Thần chuyện gì, nói thẳng luôn.

Đôi đũa Hướng Thần đang gắp thức ăn khựng lại, “Đi đâu ạ?”

“Một thôn ở phía tây, không quá xa, đi bộ nửa tiếng là đến.” Hứa Hằng Châu gắp một đũa thịt xé sợi cho cậu, bảo cậu ăn cơm nhanh lên.

Hướng Thần ăn hết phần thức ăn anh cậu gắp cho mới nhỏ giọng hỏi: “Tối anh có về không?”

“Không về thì anh ở đâu?” Hứa Hằng Châu cố tình tỏ vẻ giận dỗi: “Mới bao lớn mà đã muốn đuổi người anh đáng thương của em ra khỏi nhà rồi, đồ nít ranh xấu xa vô tâm.”

Đứa trẻ xấu xa bị anh chọc cười mím môi, khóe miệng cong lên, vẻ mặt cũng vui vẻ hẳn lên: “Đúng vậy, sau này anh còn cần em chăm sóc lúc về già. Nếu anh còn bắt nạt em nữa, đợi anh già yếu không đi nổi em cũng sẽ dùng dây buộc tóc đỏ buộc chỏm tóc nhỏ cho anh, cũng chụp ảnh, rửa ra treo trên tường!”

Cậu hình như đang tưởng tượng ra cảnh đó, vui vẻ đến mức mắt híp lại, kiêu hãnh nhìn Hứa Hằng Châu với cái cằm nhỏ ngẩng lên.

Đây quả thực là một lời đe dọa vô cùng đáng sợ, Hứa Hằng Châu cười đến mức ăn cơm không nổi, “Sợ quá, anh không dám bắt nạt Bé Sao nữa đâu.”

Anh giơ tay làm động tác đầu hàng, miệng nói sợ nhưng mặt lại cười. Hướng Thần cũng đặt bát xuống nhào vào lòng anh, đưa tay ra véo má anh: “Không được cười, lời anh nói giả dối quá.”

Hứa Hằng Châu chọc hai cái vào eo cậu, Hướng Thần lập tức cười rúc lại thành một cục, “Nhột, đừng chạm vào em…”

Hứa Hằng Châu cứ chạm vào một cái là cậu lại như cây trinh nữ, co lại run rẩy, cười đến mức suýt thở không nổi. Hứa Hằng Châu còn chưa cần dùng đến vũ lực đã dễ dàng khiến tên nhóc quậy phá muốn phạm thượng này kêu la cầu xin tha thứ.

Đợi đến khi anh nhân từ dừng tay, Hướng Thần đã mềm nhũn trong lòng anh, một lúc sau mới gắng gượng bò dậy, hậm hực đá anh một cái rồi chạy về chỗ ngồi của mình.

Quậy phá một hồi cơm cũng nguội rồi, nhưng khoảng cách giữa hai người cũng tan biến không còn dấu vết. Hướng Thần lầm bầm nói xấu Hứa Hằng Châu ỷ lớn bắt nạt nhỏ nhưng trong lòng lại vui vẻ. Cậu thích như vậy, hai người cười đùa náo nhiệt tốt biết bao, chiến tranh lạnh gì đó thật sự không hợp với cậu.

“Đừng ăn nữa, anh làm nóng lại cho em.” Hứa Hằng Châu muốn mang thức ăn nguội đi.

Hướng Thần không chịu, lát nữa anh còn phải đến nhà trưởng thôn, hâm nóng lại cơm phiền phức biết bao, còn lãng phí thời gian. Ít nhất cũng nên để anh ăn xong sớm rồi nghỉ ngơi một lát.

Hai người ai cũng kiên trì, cuối cùng Hứa Hằng Châu lấy mấy cái bánh bao từ không gian ra. Vẫn là loại họ mua ở huyện thành lúc trước, số còn lại Hứa Hằng Châu giả vờ bỏ vào túi nhưng thực ra là cho thẳng vào không gian, lúc này lấy ra vẫn còn nóng hổi.

Vừa gặm bánh bao, Hứa Hằng Châu vừa đi nấu một nồi canh thập cẩm 3 loại rau tươi. Lửa trong bếp không tắt, Hướng Thần bây giờ rất thành thạo việc dùng loại bếp đất này, chọc chọc vào bếp, thêm vài thanh củi, lát sau lửa lại bùng lên. Gặm xong một cái bánh bao, canh cũng nấu xong. Ăn canh này, ăn thêm hai cái bánh bao thịt, bữa cơm này xem như giải quyết xong.

Ăn xong Hướng Thần đi rửa bát, trong nồi có nước nóng, rửa bát cũng không bị lạnh tay. Hứa Hằng Châu bị Hướng Thần bắt ngồi nghỉ một lát, lại nói vài câu chuyện phiếm với Hướng Thần, bảo cậu rảnh rỗi thì đi tìm bạn bè chơi, hoặc ở trong nhà đọc sách. Anh ặn dò xong mới đứng dậy đi đến nhà trưởng thôn.

Trần Hữu Sơn và trưởng thôn già đã ăn cơm xong từ lâu, cơ hội hai đối thủ già này ngồi cùng bàn ăn cơm có thể đếm trên đầu ngón tay, không lần nào ăn thấy ngon miệng. Cũng không xảy ra chuyện gì, đơn thuần là nhìn mặt nhau đã thấy mất ngon rồi.

Trưởng thôn già ăn xong bữa cơm mà không biết mùi vị như nào, mong mỏi chờ Hứa Hằng Châu đến, vừa thấy anh cứ như thấy người thân, “Ăn xong rồi à? Chúng ta đi ngay thôi.”

Hứa Hằng Châu đương nhiên không thể đi cùng ông ta ngay như vậy, Trần Hữu Sơn cũng chặn lại: “Đợi đã, chúng ta còn chưa nói rõ ràng, sao có thể đi ngay như vậy.”

Trưởng thôn già thầm giật mình, nhìn nụ cười trên mặt Trần Hữu Sơn là biết sắp có chuyện xấu. Quả nhiên, Trần Hữu Sơn cười híp mắt bắt đầu đưa ra yêu cầu trước.

Bây giờ ông có lòng tin chưa từng có vào Hứa Hằng Châu, cảm thấy anh chắc chắn có thể sửa được cái máy đập lúa bị hỏng kia. Nếu đã như vậy thì đến đó không thể chỉ xem rồi về, quá lãng phí thời gian. Phải bắt tay vào sửa luôn, mà đã sửa rồi sao có thể không cho thù lao. Bắt tay vào làm rồi mới bàn đến thù lao thì họ quá thiệt thòi.

Trần Hữu Sơn đưa ra đầy đủ bằng chứng và lý lẽ, cuối cùng ép trưởng thôn già phải hứa rằng, chỉ cần Hứa Hằng Châu sửa được máy đập lúa của thôn họ, sẽ cho anh 10 kí lương thực, giết heo dịp Tết sẽ chia cho anh thêm 2 cân rưỡi thịt!

Khoản thù lao này thật sự không nhỏ, việc Trần Hữu Sơn có thể đòi được chừng đó cũng coi như tốn nhiều công sức. Sau khi trưởng thôn già đồng ý, trong lòng ông ta đau như máu nhỏ giọt, cứ như đó là thịt của ông ta bị cắt đi vậy.

Nhưng ai bảo người ta lại có bản lĩnh này chứ, là người có tay nghề độc nhất vô nhị ở đây, thích sửa thì sửa không thích thì thôi, ngoài đồng ý ra còn có thể làm sao được nữa.

Từ đầu đến cuối Hứa Hằng Châu chỉ im lặng lắng nghe, chỉ khi trưởng thôn già hỏi ý kiến, anh mới mỉm cười nói một câu: “Đều nghe theo trưởng thôn của cháu ạ.”

Lời này khiến Trần Hữu Sơn vô cùng vui mừng, tuy ông đang cắt thịt trưởng thôn già nhưng quả thực cũng là đang mưu cầu thêm lợi ích cho Hứa Hằng Châu. Anh có thể phối hợp như vậy, Trần Hữu Sơn biết Hứa Hằng Châu hiểu rõ thiện ý của ông.

Sau khi thương lượng xong, trưởng thôn già nuốt cục tức muốn dẫn Hứa Hằng Châu rời đi ngay. Lúc này đã là giữa buổi chiều rồi, đợi ông ta về rồi làm thêm chút việc gì thì một ngày trôi qua mất. Đã phải trả cái giá lớn như vậy thì chẳng phải nên đưa người đi sớm, sửa xong máy đập lúa thôn họ sớm một chút để ông ta yên tâm sao.

Nhưng Hứa Hằng Châu không chịu đi cùng ông ta, trưởng thôn già ngơ ngác: “Sao đấy, không phải chúng ta đã bàn bạc xong xuôi rồi hả?”

Hứa Hằng Châu cười khổ: “Trong nhà cháu còn có một đứa em trai, thằng bé còn nhỏ tuổi nên cháu không yên tâm để nó ở nhà một mình. Buổi tối cháu phải về nhà ngủ.”

Trưởng thôn già vốn nghĩ là ông ta mượn người đi rồi tối nay cho anh ở tạm nhà ông ta, cái giường lớn của mấy đứa cháu ông vẫn có thể xếp chen thêm một người nữa. Tối cho Hứa Hằng Châu ngủ ở đó, ban ngày thì đi sửa máy đập lúa, sửa xong sớm ông ta yên tâm sớm.

Nhưng Hứa Hằng Châu không chịu hợp tác. Anh phải về nhà ngủ, như vậy chỉ riêng đi đi về về trên đường đã phải lãng phí bao nhiêu thời gian! Trưởng thôn già sốt ruột muốn nhảy dựng lên, thế nhưng Hứa Hằng Châu cắn chết không chịu, nếu không thì anh không đi nữa, chứ bảo anh để em trai một mình ở nhà thì không đời nào!

Cuối cùng trưởng thôn già chỉ đành thỏa hiệp, như vậy thì hôm nay không kịp đi rồi, chỉ có thể đợi sáng sớm mai qua.

Hẹn xong với Hứa Hằng Châu, trưởng thôn già vội vàng rời đi. Hứa Hằng Châu cảm ơn Trần Hữu Sơn, lại được Trần Hữu Sơn vỗ vai khen ngợi một tràng, bảo anh thể hiện tốt, nâng cao thể diện cho thôn Đại Hà họ.

Sau khi về nhà, Hứa Hằng Châu nói với Hướng Thần lịch trình mấy ngày gần đây của anh. Sáng sớm anh đi, tối về, buổi trưa Hướng Thần phải tự làm cơm ăn.

Hứa Hằng Châu sợ cậu ăn không ngon nên tranh thủ thời gian nhào bột, ủ bột, trộn nhân, gói hơn mười cái bánh bao, hấp nguyên một nồi lớn ròi đựng vào một cái thau. Đợi khi Hướng Thần muốn ăn thì lấy ra hâm nóng rồi tự nấu thêm một nồi canh là được.

Chỉ ăn bánh bao không thì đơn điệu quá, anh còn gói rất nhiều sủi cảo. Thời tiết này, sủi cảo đặt trong bếp cũng gần như đông lạnh, muốn hỏng cũng không hỏng được. Ngày hôm sau ném vào nồi luộc chín là có thể ăn.

Ngoài ra anh còn để lại một ít bánh quy, bánh mì, sữa tươi, bảo Hướng Thần cất kỹ trong phòng ngủ. Khi nào đói vào buổi sáng hoặc buổi chiều thì lấy ra ăn, không cần phải nhóm lửa nấu nướng.

Sau khi sắp xếp ổn thỏa mọi thứ, Hứa Hằng Châu mới yên tâm đi thôn khác, trước khi đi còn dặn dò Hướng Thần, sữa nhất định phải hâm nóng rồi mới uống.

Hứa Hằng Châu bận rộn như vậy mất gần một tuần. Sáng sớm thức dậy, làm bữa sáng, ăn bữa sáng, vội vã lên đường đi sửa máy đập lúa. Hướng Thần thương anh nên sáng sớm dậy cùng, dù ngáp ngắn ngáp dài vì buồn ngủ cũng muốn giúp nhóm lửa nấu cơm.

Buổi trưa Hứa Hằng Châu ăn ở bên ngoài, thôn đó bao cơm, Hướng Thần thì tự mình hâm nóng bánh bao, hoặc nấu sủi cảo ăn. Mỗi tối anh cậu về nhà đều bổ sung nguyên liệu nấu ăn cho cậu, cũng không thể chỉ ăn những thứ này. Trong không gian có rất nhiều thức ăn nhanh, Hứa Hằng Châu chê những thứ này không tốt cho sức khỏe nhưng Hướng Thần lại thấy khá tiện lợi, hương vị cũng tạm được, bánh màn thầu chay vị sữa một mình cậu có thể ăn gần hết nửa túi.

Hứa Hằng Châu bận nên công việc khác trong tay liền dừng lại, vốn dĩ mỗi sáng anh đều đi gánh nước, làm đầy hai chum nước trong nhà. Nhưng bây giờ sáng sớm phải đi ngay, Hướng Thần không muốn anh dậy quá sớm, mà gánh nước buổi tối không an toàn nên tự mình đảm nhận công việc này.

Sức cậu yếu, mỗi lần chỉ có thể xách lưng chừng thùng nước, như vậy còn phải vừa đi vừa nghỉ. May mà cậu có nhiều thời gian, cứ từ từ gánh từng chuyến một, gánh xong nước lại vác cái gùi nhỏ đi nhặt củi. Buổi tối anh về, hai người ăn một bữa ngon, cậu đun nước nóng cho anh ngâm chân, sau đó rửa ráy nằm xuống, hai người tựa vào nhau nói chuyện một lát, cứ nói qua nói lại liền ngủ thiếp đi.

Những ngày Hướng Thần chậm chạp gánh nước không kéo dài quá lâu. Chỉ khoảng hai ba ngày, tin tức Hứa Hằng Châu được mời đi sửa máy đập lúa cho thôn khác đã lan truyền khắp thôn. Phải biết rằng không chỉ Trần Hữu Sơn và trưởng thôn già không hòa hợp, hai thôn họ cũng là mối quan hệ cạnh tranh, tuy không có thù hận gì nhưng cứ so bì qua lại, dân hai thôn vẫn so kè trong lòng.

Vừa nghe nói Hứa Hằng Châu được mời đi sửa máy đập lúa, thôn dân sôi nổi lên, họ cũng nghĩ giống như Trần Hữu Sơn, thật là có thể diện quá đi!

Vì vậy, khi nhìn thấy Hướng Thần lại vất vả kéo lê nửa thùng nước lớn, lảo đảo đi qua đi lại trong thôn, lập tức có người lớn chạy đến đỡ lấy thùng của cậu, trực tiếp xách về nhà cho cậu luôn. Nước đổ vào chum nước rồi ngó xem, chà, vẫn chưa đầy, tiện tay mang theo luôn những cái thùng rỗng khác, đi mấy chuyến là đổ đầy cho cậu.

Hướng Thần chạy theo sau, người ta xách nước còn cậu tay không mà còn suýt nữa không đuổi kịp, đợi đến khi chum nước đầy, cậu chạy tới cảm ơn người ta.

Người chú vốn không hay giao tiếp gì với họ cười sảng khoái nói: “Anh cháu nâng cao thể diện cho thôn chúng ta, gánh cho cháu mấy thùng nước thì có là gì.”

Từ ngày hôm đó, Hướng Thần không còn tự mình gánh nước nữa, mỗi lần vừa xách thùng nước ra, liền bị người khác giành mất. Có lần còn là hai người trong thôn đồng thời đến giành, sau đó họ dứt khoát tự dùng thùng nhà mình gánh nước đến nhà Hướng Thần, thậm chí cái chum nhà cậu còn suýt nữa đựng không hết.

Đi nhặt củi cũng vậy, Hướng Thần vừa vác cái gùi nhỏ vào thôn, vừa cúi đầu phía sau liền thấy nặng trĩu. Cậu còn chưa nhặt được hai cành cái gùi đã đầy, nhìn những cành cây thô to, nhìn thế nào cũng là cành cây người ta chặt về.

Hướng Thần liền không chịu đi nhặt củi trong thôn nữa, cảm thấy cứ như đang chiếm lợi của người khác, chỉ đành ở trong nhà đọc sách hoặc tay không đi tìm mấy người bạn nhỏ chơi.

Buổi tối Hứa Hằng Châu về, Hướng Thần kể với anh những chuyện này, Hứa Hằng Châu cũng cười, thầm nghĩ lúc trước lựa chọn đến thôn Đại Hà quả thực không sai. Quê hương của Hứa Đại Sơn khiến anh hiểu thế nào là lòng người hiểm ác nơi nghèo khó, còn thôn Đại Hà lại cho anh trải nghiệm thế nào là dân phong chất phác thuần hậu.

Hướng Thần đun nước nóng, hai người tựa vào nhau cùng nhau ngâm chân, Hướng Thần vừa dùng cái bàn chân béo mũm mĩm của mình đạp lên chân Hứa Hằng Châu, vừa hỏi anh tình hình bên đó.

Hứa Hằng Châu mặc kệ cậu đạp, bàn chân nhỏ mềm mại như thế, Hướng Thần cũng không dùng sức nên bị đạp như vậy còn thấy khá thoải mái.

“Tiến độ cũng ổn.” Hứa Hằng Châu vươn tay kẹp lấy bàn chân nhỏ của Hướng Thần, lơ đãng nói: “Thực ra không nghiêm trọng như họ nói đâu, cũng chỉ là bệnh cũ giống máy đập lúa thôn chúng ta, cái linh kiện bị rơi ra rất dễ lắp lại.”

Thực ra nếu không phải lần trước anh kéo dài thời gian thì lần này cũng không cần tốn nhiều thời gian như vậy. Hơn nữa nếu anh đi một ngày là sửa xong ngay thì người ta có thể sẽ nghi ngờ cậu không dốc hết sức. Dù sao cái máy ở thôn Đại Hà anh còn sửa mất mấy ngày liền, cái này hỏng nặng hơn sao có thể sửa nhanh hơn được, Hứa Hằng Châu đành phải kéo dài tiến độ.

Hướng Thần nghe xong, sự lo lắng trong lòng liền buông xuống, cậu biết anh làm được mà. Đúng lúc bàn chân nhỏ bị chân Hứa Hằng Châu đạp một cái, mọi suy nghĩ của cậu đều tan biến, hai chân cùng song kiếm hợp bích đánh nhau với anh, một lớn một nhỏ vẫy vùng không ngừng, cuối cùng quậy đến mức cái chậu ngâm chân bị lật, nước bắn tung tóe khắp sàn.

Hai người nhìn nhau một lúc lâu, không thể tin được chuyện ấu trĩ như vậy là do họ làm ra, nhưng vết nước đang lan rộng trên mặt đất như đang nhắc họ, đúng, hai người đàn ông này cộng thêm cả tuổi trước khi xuyên không đều trưởng thành cả rồi, thế mà lại ấu trĩ đến thế.

Hướng Thần là người phá vỡ sự im lặng trước, cậu ngửa người nằm vật ra giường, cười đến mức bụng phập phồng, khiến Hứa Hằng Châu không nhịn được chọc một cái. Cậu xoay người rụt về sau suýt chút nữa đá vào mặt Hứa Hằng Châu.

Hứa Hằng Châu túm lấy cái bàn chân mũm mĩm mà cù, cho đến khi Hướng Thần cầu xin tha thứ, những lời hay ý đẹp như “Anh trai tốt”, “Thích anh trai nhất” được tuôn hết một lượt, Hứa Hằng Châu mới buông cậu ra.

Hướng Thần nằm bẹp trên giường th* d*c, cười quá nhiều nên có chút không kìm được, bây giờ trên mặt vẫn còn treo nụ cười. Hứa Hằng Châu đi một đôi dép lê dọn sạch nước trên sàn, đặt chậu ngâm chân lại chỗ cũ, đi rửa tay rồi mới đóng cửa lên giường, ôm đứa trẻ nhà mình đi ngủ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn