Ngày hôm sau Hứa Hằng Châu không đi làm, bây giờ công việc đồng áng ngày càng ít, cũng cần ít nhân lực. Nhiều thanh niên trí thức cũng không đi làm nữa nên anh cũng không phải là bắt buộc phải đi.
Hôm nay Hứa Hằng Châu có việc khác phải làm, cái nồi lớn trong nhà đã mua về, nhưng củi cũng dùng nhanh hơn, số củi Hướng Thần vất vả tích góp được đã đốt hết một nửa. Nếu muốn dùng qua mùa đông thì số củi còn lại không đủ.
Hứa Hằng Châu định vào núi chặt một ít củi về, sáng sớm anh đã ra ngoài gánh nước đầy chum, sau đó đi đến nhà thím Vu để mượn dao rựa.
Thím Vu hôm nay cũng không đi làm. Khi Hứa Hằng Châu đến, thím đang bưng một chậu quần áo chuẩn bị ra cửa, xem ra là định đi ra bờ sông giặt đồ.
Vừa thấy Hứa Hằng Châu, thím Vu lập tức đặt chậu quần áo xuống, mời Hứa Hằng Châu vào nhà ngồi chơi, Hứa Hằng Châu nói rõ mục đích, thím Vu không nói hai lời, lấy dao rựa của nhà mình ra cho anh.
“Tiểu Hứa à, cháu đừng đi vội.” Thím Vu kéo Hứa Hằng Châu đang chào tạm biệt định rời đi, lau tay nói: “Núi đó cháu không quen nên đừng vội đi lên, cháu đợi chút, thím đi cùng cháu.”
Hứa Hằng Châu liếc nhìn chậu quần áo thím Vu đặt trong sân, biết thím đang có việc, làm lỡ việc của người ta thì không hay. Hứa Hằng Châu do dự một lúc, vẫn từ chối.
Thím Vu nhìn vẻ mặt anh thì đoán ra nguyên nhân, dứt khoát vẫy tay gọi con trai mình đến rồi nói với Hứa Hằng Châu: “Nếu cháu không ngại phiền phức thì cứ dẫn thằng khỉ con này đi cùng, nó tuy nghịch ngợm nhưng quen đường trên núi đó, để nó dẫn đường cho cháu.”
Lần này Hứa Hằng Châu không từ chối ý tốt của thím Vu. Nhưng Hắc Oa có vẻ hơi sợ anh, nó nhỏ giọng hỏi một câu: “Hướng Thần đi không ạ?”
“Đi, nếu em ấy biết em cũng đi nhất định sẽ vui lắm.” Hứa Hằng Châu nói.
Lúc này Hắc Oa mới thở phào nhẹ nhõm, để cậu ta một mình đi lên núi với anh trai Hướng Thần thì áp lực cũng khá lớn đó.
“Hai đứa đợi đã.” Thím Vu gọi hai người đang định đi lại, nhanh chóng bê một giỏ rau từ trong bếp ra, “Hắc Oa, mang cái này đi cùng.”
Hứa Hằng Châu ngây người: “Thím ơi, cái này là sao ạ?”
Thím Vu cười ngượng nghịu: “Con bé Hoa Ni ngốc nghếch nhà thím lại nhận của Hướng Thần nhà cháu một cái dây buộc tóc đỏ. Nhà thím không có gì tốt, vườn rau nhà cháu còn chưa dọn dẹp xong nên cứ mang ít rau này về ăn tạm đi.”
“Đó là Hướng Thần tặng, em ấy dùng tiền lì xì của mình mua mà thím.” Hứa Hằng Châu từ chối: “Chuyện của bọn trẻ con không thể tính toán kỹ càng như vậy đâu thím ơi.”
“Làm sao có thể cứ chiếm lợi từ nhà cháu mãi như vậy ược.” Thím Vu không đồng ý, kiên quyết bắt Hắc Oa mang rau đi.
Hứa Hằng Châu thấy thím kiên quyết, nghĩ rằng bây giờ mối quan hệ hai nhà khá tốt, một giỏ rau vẫn có thể nhận nên cũng không khăng khăng từ chối nữa, dẫn Hắc Oa về nhà mình.
Dọc đường đi hai người không nói gì, Hắc Oa là không dám mở lời, Hứa Hằng Châu thì đang bận tâm chuyện khác nên không có tâm tình nói chuyện.
Tối qua anh… có lẽ thực sự đã trêu hơi quá rồi, cục bột nhỏ nhà anh bây giờ vẫn còn giận, sáng nay không chịu nói với anh một lời nào. Không biết lát nữa gặp đồng bọn nhỏ thì tâm trạng em ấy có tốt hơn không.
Hướng Thần thấy Hắc Oa xuất hiện cùng anh trai thì quả thực có hơi ngạc nhiên, hôm qua không phải còn trốn anh cậu sao, sao hôm nay lại đi cùng nhau rồi? Chờ nghe Hắc Oa giải thích xong, Hướng Thần mới hiểu ra.
“Đi thôi, không còn sớm nữa.” Hứa Hằng Châu xách dao rựa và đòn gánh, đòn gánh cũng là mượn của thím Vu. Cái gùi nhỏ không đựng được nhiều củi, thường chỉ cho trẻ con dùng, người lớn đều gánh hai bó củi xuống núi.
Hướng Thần đeo cái gùi nhỏ của mình lên, im lặng đi theo, Hứa Hằng Châu liếc thấy qua khóe mắt, không nhịn được cong khóe môi.
Hắc Oa nhạy cảm nhận thấy không khí khác thường giữa hai anh em hôm nay, lén nhìn hai người mấy cái, rón rén đến gần Hướng Thần, nhỏ giọng hỏi: “Cậu với anh cậu sao thế?”
Hướng Thần hậm hực nói: “Không sao cả.”
Hắc Oa không tin, mỗi lần Hướng Thần ở cùng anh cậu, cái kiểu thân mật đó cậu ta không diễn tả được, dù sao nhìn vào là thấy dính nhau, không có anh em nào trong thôn tình cảm tốt như họ. Nhưng hôm nay không biết sao Hướng Thần không cười, cũng không nói chuyện với anh cậu, nói không sao mới quỷ đó.
“Thì là không sao đó.” Hướng Thần cắn răng không chịu buông, bảo cậu nói thế nào đây? Nói là anh cậu dùng dây buộc tóc đỏ buộc cho cậu một cái chỏm tóc nhỏ, còn chụp ảnh lưu niệm ư? Mặc dù anh cậu nói đã xóa hết rồi, nhưng Hướng Thần căn bản không tin!
Cái lịch sử đen tối như thế này, cậu ước gì không ai biết, làm sao có thể nói cho Hắc Oa được, sẽ bị cười cho thối mũi mất.
Hắc Oa thấy cậu không muốn nói thì nhún vai, không tiếp tục truy hỏi nữa mà nói sang chuyện khác.
“Tớ nói cho cậu biết nhá, Hoa Ni ngốc chết đi được. Cái dây buộc tóc đỏ cậu tặng nó hôm qua về bị mẹ tôi phát hiện, suýt nữa đánh nó một trận.”
“Không sao chứ?” Hướng Thần hoảng hốt một chút, nếu cậu tặng một món quà nhỏ mà làm Hoa Ni bị đánh thì lại thành ra không tốt rồi.
“Không sao.” Hắc Oa không để ý nói: “Nó nhát lắm, mẹ tớ vừa dọa là nó khai liền, mẹ tớ nghe nói là cậu tặng thì không làm gì nữa.”
Thực ra vẫn xách Hoa Ni lên tét mông hai cái, nhưng Hắc Oa và Hoa Ni đều không coi đó là chuyện lớn.
“Vậy là tốt rồi.” Hướng Thần thở phào nhẹ nhõm. Cậu vừa tùy ý nói chuyện với Hắc Oa, vừa nhặt những cành khô rơi rụng cho vào cái gùi nhỏ của mình. Bây giờ cậu làm việc này đã rất thành thạo, không lâu sau đã nhặt được gần nửa gùi.
“Chỉ cần chỗ này thôi, cây này dễ đốt, cành cây cũng dễ chặt, bảo anh cậu đừng đi nữa.” Hắc Oa đột nhiên kéo Hướng Thần, bảo cậu đi nói với Hứa Hằng Châu.
Hứa Hằng Châu tuy không mở miệng nhưng vẫn luôn nghe Hướng Thần nói chuyện. Hắc Oa nói gì anh cũng nghe thấy nhưng vẫn giả vờ như không nghe tiếp tục đi về phía trước.
Hướng Thần sốt ruột, không thèm để ý đến việc đang giận dỗi nữa mà chạy tới kéo cánh tay anh, nghiêng đầu không nhìn anh, truyền đạt lại lời Hắc Oa nói một cách ngượng ngùng.
Hứa Hằng Châu cười híp mắt xoa đầu Hướng Thần một cái: “Cảm ơn Thần Thần, em đi chơi với Hắc Oa một lát đi. Đợi anh một tí là xong.”
Hướng Thần không nhúc nhích, mặc cho anh xoa đầu mình rồi cúi đầu nói chuyện với Hắc Oa. Cậu bây giờ hơi lúng túng, trong lòng giận nhưng khi anh nói chuyện với cậu, cậu lại không nhịn được mềm lòng, luôn cảm thấy mình làm như vậy là không đúng. Anh cậu đối xử với cậu tốt như vậy, cậu làm ngơ anh ấy như thế hình như là rất xấu.
“Còn nói không sao.” Hắc Oa lẩm bẩm một câu, Hướng Thần ngượng ngùng quay đầu đi, giả vờ như không nghe thấy.
Ba người họ dừng lại ở khu vực này. Hứa Hằng Châu chặt củi, Hướng Thần đi quanh một vòng, nhặt những cành khô về chất đầy cái gùi nhỏ của mình.
Ở giữa, Hắc Oa nói với Hứa Hằng Châu một số kỹ thuật chặt củi, ví dụ như chặt thế nào, dùng sức ra sao, chặt từ chỗ nào của cành cây, nói rất có lý lẽ, đến nỗi Hướng Thần cũng chạy qua nghe.
Đầu óc Hứa Hằng Châu thông minh, trí nhớ tốt, khả năng thực hành cũng mạnh, Hắc Oa nói một lần anh có thể nhớ, thử hai lần là đã làm được khá giống.
Hướng Thần thấy thèm, cũng muốn thử. Hứa Hằng Châu sợ cậu làm chính mình bị thương nên không chịu đưa dao cho cậu. Hướng Thần bĩu môi, nhưng cuối cùng không nói gì.
Tuy nhiên cậu cũng không rảnh rỗi, những cành cây Hứa Hằng Châu chặt xuống, Hắc Oa dạy cậu cách bó gọn thành một bó không dễ bị bung ra. Hứa Hằng Châu chặt, hai người họ thu dọn, đợi có hai bó lớn rồi họ liền xuống núi.
Hứa Hằng Châu gánh hai bó củi lớn, Hướng Thần vác một gùi, trên tay Hắc Oa cũng xách hai bó nhỏ, là giúp họ cầm về.
Sau một buổi sáng, nỗi buồn bực trong lòng Hướng Thần bỗng dưng tan đi không ít. Hứa Hằng Châu nói chuyện với cậu, cậu cũng khẽ đáp lại hai câu. Cậu thực sự không quen đối xử lạnh nhạt với Hứa Hằng Châu như vậy, tuy là cậu chủ động giận nhưng cách ở chung như thế ngược lại khiến chính cậu cảm thấy khó chịu và bức bối trước.
Hứa Hằng Châu liếc nhìn đứa nhỏ đang có tâm trạng không tốt, trong lòng thở dài một hơi, tâm tư đứa nhỏ này quá dễ đoán, thật sự là quá dễ mềm lòng. Rõ ràng là anh quá đáng, nhưng Hướng Thần lại ngay cả giận cũng khiến bản thân phải buồn theo. May mà có anh trông chừng, không đến nỗi để Hướng Thần bị người khác bắt nạt.
Vừa về đến nhà, Hắc Oa đặt củi xuống liền chuồn đi, Hướng Thần lặng lẽ đổ củi trong gùi của mình ra, chất gọn gàng trong nhà củi.
Hứa Hằng Châu đứng ở cửa nhìn một lúc, đợi cậu làm xong mới vẫy tay gọi cậu lại: “Bé Sao, chúng ta nói chuyện một chút.”
Hướng Thần lặng lẽ đi đến bên cạnh anh, ngẩng đầu nhìn anh.
Hứa Hằng Châu hơi cúi người xuống: “Vẫn còn giận anh à?”
Hướng Thần bĩu môi, người này rõ ràng biết mà còn hỏi. Cậu vừa định dùng lời nói châm chọc anh thì bên ngoài đột nhiên có tiếng gõ cửa, kèm theo tiếng gọi của Trần Kiến Quốc.
Hứa Hằng Châu nhíu mày, đứng dậy mở cửa sân, người bên ngoài quả nhiên là Trần Kiến Quốc, còn có cả Trần Phúc nữa.
“Chà chà, cậu về rồi.” Trần Kiến Quốc mặt mày hớn hở, kéo Hứa Hằng Châu định đi ra ngoài.
Hứa Hằng Châu đứng yên không nhúc nhích: “Đội trưởng đội hai, có chuyện gì thế ạ?”
Anh thuộc đội sản xuất của Trần Phú nên gọi thẳng Trần Kiến Quốc là đội trưởng trước mặt Trần Phúc là không hay cho lắm.
“Là chuyện tốt.” Trần Phúc cũng mặt mũi tươi tỉnh, “Đi, trưởng thôn đang đợi đó. Chúng ta vừa đi vừa nói.”
“Đợi đã.” Hứa Hằng Châu quay người, nói với Hướng Thần: “Thần Thần, em nấu cơm trước đi, đợi anh về.”
Hướng Thần biết lúc này không phải là lúc giận dỗi nên ngoan ngoãn gật đầu, nhìn anh cậu đi cùng Trần Kiến Quốc và Trần Phúc.
Trên đường đi, qua lời giải thích của Trần Kiến Quốc và Trần Phúc nói xen kẽ, Hứa Hằng Châu mới hiểu chuyện gì đang xảy ra. Hóa ra danh tiếng về việc anh sửa được máy đập lúa đã lan truyền đến các thôn khác.
Thôn Đại Hà là một thôn lớn, nhưng trong thôn cũng không hoàn toàn tự cung tự cấp, luôn có người cưới con gái thôn khác, cũng có những cô gái trẻ gả đến thôn khác.
Một cô gái trẻ mới gả đến thôn họ khi về nhà mẹ đẻ vì muốn khoe khoang đã kể một số chuyện hiếm thấy trong thôn, nói rằng trong số thanh niên trí thức mới đến có một người có tài, là con cháu quân nhân, em trai nhỏ là một thiên tài, mới hơn mười tuổi đã học xong cấp ba.
Người đến nghe chuyện phiếm ở thôn mẹ đẻ cô ta không tin, còn có người cười nhạo nói: “Thôn chúng ta cũng có thanh niên trí thức nhưng chưa thấy ai thần thánh như cô nói đâu. Sao tôi lại nghe nói thanh niên trí thức thôn các cô thích đánh nhau trong hố phân?”
Cả phòng lập tức cười rộ lên, chuyện xấu luôn lan truyền nhanh hơn chuyện tốt, huống chi là loại chuyện kỳ lạ buồn cười như thế này.
Cô gái trẻ đó tức đến đỏ mặt, cô ta bịa chuyện gì chứ, có phải đang nói đến cùng một người đâu, sao người này lại gây sự vô cớ như vậy?
Cô gái trẻ tức giận nói: “Đúng, thanh niên trí thức thôn chúng tôi không có tài cán gì mà chỉ biết sửa máy đập lúa gì đó thôi. Ítt ra cũng giúp nông dân thôn chúng tôi đỡ tốn sức.”
“Gì cơ? Biết sửa máy đập lúa cơ à?” Người trong thôn họ đều không tin.
Thôn mẹ đẻ của cô gái trẻ này cũng là một thôn lớn, cùng một xã với thôn Đại Hà. Ban đầu công xã cấp xuống tổng cộng ba cái máy đập lúa, trong đó có một cái ở thôn này. Đương nhiên, máy đập lúa của thôn họ cũng đã hỏng rồi.
“Các người đừng có không tin nhé.” Cô gái trẻ này lúc này đắc ý: “Tôi tận mắt thấy đó, cả thôn chúng tôi đều thấy. Cái máy đập lúa đó giờ hoạt động được rồi, không tin các người tự đi đến thôn chúng tôi mà xem.”
Cô ta nói chắc như đinh đóng cột, lời nói dối như thế này chọc một cái là thủng nên không cần thiết phải nói dối kiểu này, lập tức thôn dân có mặt đều sôi nổi lên.
Máy đập lúa có dễ dùng không? Chắc chắn là dễ dùng. Nếu không họ cũng sẽ không dùng không ngừng đến mức làm hỏng cả máy.
Vốn dĩ vì không có người sửa chữa, máy đập lúa trong thôn chỉ có thể để đó bám bụi, rất đáng tiếc. May mà thôn khác cũng hỏng rồi, điều này khiến mọi người trong lòng cảm thấy cân bằng hơn một chút.
Bây giờ hay rồi, máy đập lúa của thôn Đại Hà lại được sửa xong! Vậy máy của thôn họ chắc chắn cũng sửa được.
Lập tức có thôn dân đi tìm trưởng thôn của họ báo cáo chuyện này. Trưởng thôn vừa nghe, đầu tiên là xác minh lại tính chính xác của thông tin với cô gái trẻ đó một lần nữa. Sau khi xác nhận, phản ứng đầu tiên của vị trưởng thôn già này không phải là đi tìm Hứa Hằng Châu, người đã sửa xong một cái máy đập lúa, mà là muốn hỏi thăm trong số thanh niên trí thức trong thôn mình trước.
Trưởng thôn già đa mưu túc trí, ông ấy nghĩ, đều là thanh niên trí thức, không lý nào thanh niên trí thức thôn Đại Hà sửa được mà thanh niên trí thức thôn ông lại không được, thôn ông cũng có khoảng hai mươi thanh niên trí thức cơ mà.
Nếu ông ấy đi đến thôn Đại Hà tìm viện trợ bên ngoài, chưa nói đến lão già Trần Hữu Sơn đó sẽ đắc ý trước mặt ông ta thế nào, chỉ cần nghĩ đến việc phải hạ mình đi mượn người từ lão già đó, trưởng thôn già đã không chịu nổi rồi.
Lúc trước nếu không phải tại cái lão già chết tiệt kia, người được công xã khen ngợi phải là thôn họ, đáng lẽ phải là thôn họ là thôn đầu tiên nhận máy đập lúa, thật là vinh dự biết bao. Thế mà lại bị cái lão già xấu bụng kia giở trò cướp mất, trưởng thôn già nghĩ đến là lại tức.
Chẳng qua là sửa một cái máy đập lúa thôi mà, thanh niên trí thức thôn các người làm được, thôn chúng tôi chắc chắn cũng làm được!
Trưởng thôn già ôm kỳ vọng như vậy đi tìm thanh niên trí thức trong thôn họ, ông ấy thậm chí còn hỏi cả thanh niên trí thức nữ xem có ai biết sửa máy đập lúa không. Kết quả khiến ông ta thất vọng, đừng nói là sửa, có hai người thậm chí còn chưa từng nghe nói đến cái máy đập lúa này bao giờ.
Trưởng thôn già thất vọng hỏi đi hỏi lại, cuối cùng cũng có một thanh niên trí thức nam nói, cậu ta biết sửa xe đạp, không biết có thể thử xem sao không.
Trưởng thôn già nghe xong như vớ được cọng rơm cứu mạng, kéo ngay thanh niên trí thức đó đi sửa máy đập lúa. Thanh niên trí thức đó nghiên cứu mấy ngày liền. Trưởng thôn già không làm gì cả, chỉ đi theo sau, mong rằng khoảnh khắc tiếp theo có thể nghe thấy cậu ta nói máy đập lúa sửa xong rồi!
Kết quả lời ông ta nghe được không phải câu đó, mà là nam thanh niên trí thức kia run giọng nói: “Trưởng, trưởng thôn, sao cái này lại rớt xuống rồi, lắp không vào được ạ!”
Ối giời ơi, máy đập lúa không sửa được, ngược lại còn bị tách thành hai phần!
Trưởng thôn già cầm cái linh kiện rơi xuống mà muốn khóc không ra nước mắt, lúc này thể diện cũng không cần nữa, chỉ đành đến nhà Trần Hữu Sơn cầu xin.
Trần Hữu Sơn thấy trưởng thôn già tìm đến tận nhà còn tưởng ông ta đến gây sự. Hai thôn họ đều là thôn lớn của công xã nên luôn cạnh tranh với nhau, trưởng thôn già dựa vào kinh nghiệm làm việc nhiều hơn ông mấy năm nên luôn tỏ vẻ trưởng bối trước mặt ông, khiến Trần Hữu Sơn phải chịu không ít ấm ức.
Đợi đến khi trưởng thôn già cúi đầu, giọng nói nhỏ như muỗi kêu nói ra ý định của mình, Trần Hữu Sơn gần như tưởng mình nghe nhầm, ông ngây ngô hỏi lại: “Bác nói gì cơ?”
Trưởng thôn già tưởng ông cố ý sỉ nhục mình, rất muốn cho cái đồ xấu xa này một cái tát rồi ngẩng cao đầu quay về thôn. Nhưng nghĩ đến cái máy đập lúa thảm hại ở thôn mình, trưởng thôn già chỉ có thể cắn răng lặp lại một lần nữa.
Trần Hữu Sơn nghe rõ ràng mọi chuyện thì gần như muốn cười lớn thành tiếng. Tự hào quá, có thể diện quá! Đồng chí Hứa này thật có tài, lại có thể khiến cái lão lừa già cứng đầu này mở lời cầu xin ông giúp đỡ!
Trần Hữu Sơn nhịn cười đến suýt nữa nghẹn thở nhưng vẫn giữ vững phong thái trưởng thôn của mình, khách khí nói đều là bà con thôn quê, có thể giúp nhất định sẽ giúp.
Vì trưởng thôn già đến thăm nên Trần Hữu Sơn đề cao cảnh giác, ba đội trưởng sản xuất dưới trướng đều đã đến. Lúc này Trần Hữu Sơn dứt khoát bảo Trần Phúc đi gọi Hứa Hằng Châu đến, dù sao chuyện này phải do người trong cuộc nói mới tính.
Cái lão già này đã nói máy đập lúa thôn họ bị phá tan tành rồi. Ôi chao chuyện này thật khiến người ta vui vẻ, lão lừa già cứng đầu vẫn là lão lừa già cứng đầu, cứ phải tự mình xoay sở trước cơ. Bộ tưởng ai cũng có tài như đồng chí Hứa thôn ông sao, thôn ông cũng có nhiều thanh niên trí thức như vậy nhưng không phải cũng chỉ có một người này sửa được thôi sao. Hơn nữa phong thủy thôn Đại Hà của họ tốt như vậy, sao lại đi so với cái nơi khỉ ho cò gáy của lão lừa già cứng đầu kia.
Trần Hữu Sơn cười đến mức hở cả lợi, trưởng thôn già vừa thấy vẻ mặt đắc ý của ông lại thấy tức trong lòng, nhưng có việc cầu người nên chỉ đành nhịn, cố nén đến mức khuôn mặt già nua đỏ bừng.
Hứa Hằng Châu được Trần Kiến Quốc và Trần Phúc phổ cập kiến thức suốt dọc đường. Trần Kiến Quốc là tự mình muốn đi theo, chú ấy cảm thấy nhà mình có quan hệ tốt với thanh niên trí thức Hứa này nên đến nói chuyện này. Người có tài như vậy, ai mà chả muốn tạo mối quan hệ tốt.
Thực ra Trần Quốc Dân cũng muốn đến, nhưng bị Trần Hữu Sơn giữ lại cùng tiếp đãi trưởng thôn già. Từ khi Hứa Hằng Châu sửa xong máy đập lúa, gã ta đã hối hận trong lòng, cậu thanh niên trí thức này có tài như vậy, đáng lẽ lúc đầu phải chọn cậu ấy, gã ta vốn là người được chọn đầu tiên mà.
Nhưng lúc đó gã ta chê Hứa Hằng Châu mang theo cục nợ là Hướng Thần nên bỏ qua anh ngay và luôn, bây giờ hối hận cũng đã muộn. Không biết rằng dù gã ta có chọn Hứa Hằng Châu, Hứa Hằng Châu cũng sẽ không đi với gã ta, mẹ ruột của gã ta là người đã mua Hướng Thần từ tay bọn buôn người đấy.
Đến nhà Trần Hữu Sơn, Trần Kiến Quốc và Trần Phúc đi ở hai bên Hứa Hằng Châu như thể hộ vệ cho anh, ba người cứ thế đầy khí thế bước vào.
Trưởng thôn già cũng là người khôn khéo, nếu không cũng không thể đấu với Trần Hữu Sơn bấy nhiêu năm. Ông ta vừa thấy Hứa Hằng Châu thì lập tức nở nụ cười: “Vị này chính là đồng chí Hứa phải không? Quả là tuổi trẻ tài cao!”
Trần Hữu Sơn cười khà khà, cũng không ngăn cản. Ông cứ khen đi, khen hết lời đi, khen nữa thì cũng là người thôn tôi thôi, ông vẫn phải cầu xin người thôn tôi qua làm cho ông thôi.
“Hằng Châu à, lại đây lại đây, để chú giới thiệu cho cháu.” Trần Hữu Sơn ra vẻ rất thân quen với Hứa Hằng Châu, Hứa Hằng Châu cũng rất hợp tác, lại nghe Trần Hữu Sơn giới thiệu thêm một lần nữa.
Trần Hữu Sơn ung dung nói: “Chuyện là như vậy đấy, cháu nói sao? Nếu có thể sửa thì thôn chúng ta nhất định sẽ giúp đỡ chuyện này. Cháu xem có yêu cầu gì cứ việc nói với trưởng thôn bên kia, ông ấy chắc chắn sẽ đồng ý với cháu. Nếu không sửa được cũng nói thẳng, trưởng thôn bên kia chắc chắn sẽ hiểu cho cháu. Tình trạng của cái máy bên kia cũng hỏng quá nghiêm trọng rồi, không giống cái của thôn chúng ta nên không sửa được cũng không trách cháu.”