Trên sân thóc, từng nhà nhận được tiền và vật phẩm của mình, vui vẻ dẫn con cái về nhà, một nhóm trẻ con má phồng lên, tiếng cười đùa suýt làm tung nóc nhà. Mấy cô bé buộc dây buộc tóc đỏ mới tinh, nụ cười trên mặt rạng rỡ như hoa.
Đương nhiên cũng có tiếng khóc của trẻ con, là những đứa không có gì cả khóc lóc gào thét mấy tiếng, cha mẹ thấy mất mặt nên khó tránh khỏi xách lên tét mông một trận.
Trần Kiến Quốc đã quen với chuyện này. Chú tự mình kiểm kê vật tư xong, lại ghi chép rõ ràng từng khoản vào sổ tay nhỏ của mình, xong xuôi mới dọn dẹp xe bò, thúc bò về chuồng.
Giao bò cho người chăn bò trong thôn xong, Trần Kiến Quốc xách đồ đạc của nhà mình về. Nhà chú cũng tích được trứng gà, vợ và mẹ già của chú còn dệt được không ít vải thổ cẩm. Nhìn đồ đạc có vẻ nhiều vậy thôi chứ thực ra mang ra ngoài là hết ngay, nhà chú đông người nên các khoản chi tiêu cũng lớn. Riêng muối đã phải mua không ít chứ chưa kể những thứ khác.
Chưa về đến nhà, từ xa đã thấy mấy đứa trẻ ở cổng nhà chạy đến líu lo nói không ngừng, ồn ào đến mức Trần Kiến Quốc đau đầu. Chú nghiêm mặt mắng một câu, trừ đứa con trai út nhà chú vẫn còn leo lên người chú, mấy đứa khác đều im bặt.
“Anh cả về rồi.”
“Thằng cả, mua muối chưa?”
“Cha nó đấy à, tôi để dành cho mình một cái bánh hấp trong nồi, vẫn còn nóng đó, mau vào ăn đi…”
Trần Kiến Quốc nghe lời vợ nói thì trong lòng ấm áp, sắc mặt cũng dịu đi một chút, bảo vợ dắt lũ trẻ đi rồi xách đồ vào nhà chính.
Trước tiên là đưa hết đồ đạc đã mua cho mẹ già, sau đó Trần Kiến Quốc mới lấy ra hai cái bánh bao thịt đã nguội.
Bánh bao trắng to đùng vừa xuất hiện, liền thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người trong nhà. Lưu Thúy, mẹ của Trần Kiến Quốc, lập tức đưa tay ra nhận lấy: “Thằng cả, bánh bao này ở đâu ra?”
Bà vừa đếm số tiền con cả đưa cho bà rồi, không thiếu một xu. Vậy không phải là con cả lấy tiền mua, hơn nữa nó cũng không có phiếu lương thực.
“Là thanh niên trí thức Hứa cho đấy.” Trần Kiến Quốc thành thật nói: “Trên đường về cậu ấy mua một gói bánh bao thịt nên mời con ăn hai cái, bảo con mang một cái về cho cha nếm thử.”
Trần Hữu Sơn và Lưu Thúy đều không hỏi chú tại sao ở đây lại có hai cái, rõ ràng là Trần Kiến Quốc đã nhịn ăn để dành mang về.
“Lại còn là bánh bao thịt nữa chứ!” Lưu Thúy mừng rỡ nói: “Tối nay hâm nóng ăn thôi. Cái bánh bao lớn như thế này chia cho mấy đứa trẻ con nhà mình, mỗi đứa có thể chia được một miếng lớn.”
Sắc mặt Trần Kiến Quốc tối sầm lại, thức ăn mà chú nhịn không bỏ vào bụng mình đương nhiên là muốn để dành cho vợ con ăn hơn.
Trần Hữu Sơn không bỏ sót vẻ mặt của con trai cả, ông quát lên: “Chia gì mà chia, không nghe thằng cả nói sao? Người ta mời nó và tôi ăn.”
Lưu Thúy còn muốn nói gì đó lại bị ánh mắt nghiêm khắc của Trần Hữu Sơn lườm cho rụt lại. Trần Hữu Sơn không hề hồ đồ, lần trước giúp nhà thanh niên trí thức Hứa sửa nhà, thằng thứ hai thứ ba nhà ông đều đi nên đều có đường trắng, chỉ nhà thằng cả là không được chia.
Sống chung một sân, trẻ con lại không biết giữ mồm giữ miệng thì làm gì có bí mật nào. Lúc đó ông không cho thằng cả đi nên nó không được lợi lộc gì, đó là không có cơ hội. Lần này đến lượt thằng cả thì làm sao có thể để nó bỏ phần lợi của nó ra chia được, làm thế chẳng phải là cố tạo hiềm khích giữa nó với các em sao.
Trần Hữu Sơn nghĩ, bà vợ của ông càng già càng lú lẫn. Đợi thằng cả đi rồi phải nói chuyện tử tế với bà ấy, quan hệ của ba đứa con trai nhà ông hiện tại vẫn khá tốt, không thể để bà ấy làm hỏng được.
Cuối cùng, Trần Hữu Sơn dưới ánh mắt kinh ngạc của Trần Kiến Quốc, để chú mang cái bánh bao thuộc về chú đi. Cái còn lại thì giữ lại nếm thử với vợ, xem xem cái bánh bao thịt lớn ở thành phố này rốt cuộc có vị như nào.
Lưu Thúy ngoài miệng nói tuổi lớn rồi còn tham ăn, nhưng mặt lại cười đến mức đầy nếp nhăn. Nghe Trần Hữu Sơn phân tích một hồi, Lưu Thúy sợ đến mức toát mồ hôi lạnh. Bà luôn tự cho mình là người công bằng, không đặc biệt thiên vị đứa con nào, cũng không cố ý làm khó con dâu, không ngờ suýt nữa thì hỏng việc. Vẫn là ông nhà bà thông minh.
Lưu Thúy vuốt ngực, vẫn còn hoảng hồn nói: “Ông nó ơi, lần sau tôi mà còn mê muội như này ông phải nhắc tôi đấy nhé, tôi nhất định nghe ông.”
Trần Hữu Sơn cũng biết bà ấy có điểm tốt này, cũng nghe lọt tai người khác khuyên nên cũng không nói nhiều, phất tay bảo bà ấy đi hâm nóng bánh bao: “Hai chúng ta ăn hết đi. Cái bánh này mang ra ngoài cũng không đủ chia cho mỗi đứa cháu một miếng, thằng cả cũng mất mặt.”
Lưu Thúy ôm bánh bao đi vào bếp, vừa bước vào liền thấy con dâu cả Trần Chiêu Đệ đang đậy nắp nồi, nghe thấy động tĩnh quay đầu lại thấy là bà thì suýt nữa làm rơi nắp nồi.
Lưu Thúy biết cô đến làm gì nên làm như không thấy vẻ mặt hoảng hốt của Trần Chiêu Đệ, trực tiếp nhấc nắp nồi lên, đặt cái bánh bao của mình vào hấp chung.
Trần Chiêu Đệ ngây người một chút mới nhớ ra chồng cô đã nói là hai cụ đều biết. Lúc này cô mới dám thở phào nhẹ nhõm, cười xòa với mẹ chồng rồi ngồi xổm xuống nhóm lửa.
Bánh bao được hâm nóng xong, hai người cũng không ngại nóng mà mỗi người ôm một cái vào nhà, không lâu sau hai căn phòng đều thoang thoảng mùi thịt thơm.
“Cha, cái này ngon quá.” Trần Kiến Quốc nhìn con trai ngồm ngoàm ăn bánh bao với vẻ mặt hạnh phúc, trong lòng đột nhiên cảm kích Hứa Hằng Châu, món nợ tình cảm này chú ghi nhớ rồi.
Trong phòng trong, Trần Hữu Sơn và Lưu Thúy cũng đang ăn bánh bao. Lưu Thúy ăn mà không nỡ nuốt xuống, cái bánh bao này thật ngon, thảo nào người thành phố bán đắt như vậy.
“Ông nó ơi, thanh niên trí thức mới đến này thật sự rất tốt, ông không thể ăn không bánh bao của người ta được.”
“Biết rồi.” Trần Hữu Sơn nuốt một miếng thịt xuống, thoải mái thở ra một hơi, đã bao lâu rồi ông chưa được ăn thứ ngon như vậy.
“Hai anh em đó đều là người tốt, có năng lực lại không gây chuyện, đối với nông dân già như chúng ta cũng rất tôn trọng. Sau này nhà chúng ta cứ chiếu cố họ nhiều hơn là được.”
…
Tại nhà họ Hứa, Hứa Hằng Châu và Hướng Thần cũng đang ăn cơm. Trên đường họ đều đã ăn bánh bao thịt, nhưng đi bộ lâu như vậy về, lại còn tốn nửa ngày dọn dẹp đồ đạc, số thức ăn đó đã tiêu hóa hết từ lâu.
Mặc dù bây giờ chưa đến giờ ăn tối, nhưng nhà họ không câu nệ chuyện này, cả hai đều đang tuổi ăn tuổi lớn, lại không thiếu lương thực, đương nhiên muốn ăn lúc nào thì ăn lúc đó.
Hứa Hằng Châu cố ý làm món sườn xào chua ngọt mà Hướng Thần thích, lại xào thêm một đĩa rau xanh. Hai người mỗi người bưng một bát cơm, dùng hai món này ăn trước một bữa.
Cơm canh rất ngon, nhưng vẻ mặt hai người lại rất kỳ lạ. Hướng Thần xụ mặt như sắp khóc, còn Hứa Hằng Châu thì ngược lại, tươi cười rạng rỡ, nhìn Hướng Thần một cái lại ăn thêm một miếng cơm, dường như bộ dạng hiện tại của cậu rất k*ch th*ch vị giác.
Hướng Thần hậm hực cắn một miếng sườn, món ăn ngon cũng không thể cứu vãn được tâm trạng chán nản của cậu. Chẳng qua là nói trêu một câu thôi mà, anh cậu lại… lại thật sự buộc cho cậu một cái chỏm tóc nhỏ!
Hứa Hằng Châu thực sự không nhịn được, quay đầu đi cười một lúc, Hướng Thần tức đến mức đặt mạnh bát cơm xuống bàn kêu cạch một tiếng. Cùng với hành động của Hướng Thần, cái chỏm tóc nhỏ dựng đứng trên trán cậu cũng rung lên.
Hứa Hằng Châu vừa cười xong quay đầu lại thấy cảnh này, lập tức phì cười thành tiếng. Hướng Thần tức đến mức không ăn cơm nữa, nhào qua định đánh anh.
Hứa Hằng Châu đỡ lấy đứa trẻ lao tới, một tay ôm nhẹ ngăn cậu ngã, một tay đỡ lấy nắm đấm nhỏ của Hướng Thần. Đứa nhỏ này bây giờ sức lực lớn rồi, bị đấm một cú vào ngực cũng khá đau.
“Thôi được rồi, đừng giận nữa. Anh không cười nữa, vào ăn cơm trước có được không?” Hứa Hằng Châu th* d*c một hơi, nhẹ giọng dỗ dành đứa trẻ đang giận dỗi.
Hướng Thần mắt đỏ hoe trừng anh: “Anh tháo ra cho em!”
Anh cậu buộc cho cậu một cái nút thắt chết, nếu không phải sợ cắt vào tóc, cậu đã tự mình dùng dao cắt rồi.
Hứa Hằng Châu còn chưa nhìn đủ nên đương nhiên không chịu, “Ăn cơm trước đã, ăn xong anh sẽ tháo ra cho em.”
“Không được, tháo ngay bây giờ.”
“Anh chưa ăn no, tay không có sức.” Hứa Hằng Châu cười híp mắt bưng bát của mình lên, xúc một thìa cơm lớn, cố ý ăn rất ngon miệng.
Hướng Thần tức đến phát khóc, tháo một cái dây buộc cần sức lực gì chứ, anh cậu rõ ràng là cố ý, cậu nói sai sao? Đúng là lòng lang dạ sói mà! Cậu đây chính là giận quá hóa thẹn rồi!
“Nào, ăn một miếng sườn đi.” Hứa Hằng Châu gắp một miếng sườn nhét vào miệng Hướng Thần, cười hớn hở nói: “Anh làm riêng cho em đấy, em không thích ăn cái này nhất à? Bé Sao của chúng ta ngoan nhất, không giận nữa.”
Cơn giận của Hướng Thần chưa kịp phát ra đã bị chặn lại ngay lập tức, cậu cắn miếng sườn, nhổ ra không được mà nuốt cũng không xong. Mà miệng lại vô thức nhai mất rồi, thôi, không cần phải lựa chọn nữa.
Ăn xong thịt, nhả xương ra, Hướng Thần hậm hực nói: “Em vẫn giận!”
Hứa Hằng Châu đã ăn gần xong rồi, dứt khoát lấy bát của Hướng Thần qua, đút cho cậu một miếng cơm, lơ đãng nói: “Vậy em muốn thế nào? Cũng buộc cho anh một chỏm tóc nhỏ nhé?”
Hướng Thần suýt bị sặc, ho sặc sụa một trận dữ dội, Hứa Hằng Châu vỗ lưng cho cậu: “Sao ăn cơm cũng bị sặc thế này.”
Hướng Thần oan ức chết đi được, nếu anh cậu không nói lời kinh khủng như vậy cậu có bị sặc không? Cậu chỉ mới tưởng tượng ra cảnh anh cậu buộc chỏm tóc nhỏ đã mới bị dọa đến sặc.
“Đều tại anh!” Hướng Thần giận dữ nói.
“Ừ ừ, tại anh.” Hứa Hằng Châu dễ tính nhận lỗi, ngược lại càng làm Hướng Thần trở thành gây sự vô lý.
Một cú đấm vào bông gòn, Hướng Thần chớp chớp mắt, suýt nữa khóc thật. Hu hu, sao lại có người thâm hiểm như vậy chứ, lúc trước cậu cảm nắng anh ấy ở điểm nào cơ? Khuôn mặt à? May mà bây giờ họ là anh em, có thể nhìn anh đi hại người khác.
Nghĩ như vậy, Hướng Thần bỗng dưng lại thấy hơi vui! Ờm, cũng có hơi xạo một tí…
Hứa Hằng Châu thấy hình như đã trêu cậu hơi quá rồi, vội vàng thu tay: “Được rồi được rồi, không trêu em nữa. Mau ăn cơm đi, ăn xong anh sẽ tháo ra cho em, em không phải muốn uống sữa Vương Tử sao? Tối nay anh hâm nóng cho em một chai có được không?”
“Em là người dễ bị mua chuộc như vậy sao?” Hướng Thần giận dỗi nói: “Ít nhất phải hai chai!”
Hứa Hằng Châu lập tức đồng ý: “Thành giao, nhưng không được uống hết trong một lần, tối mai anh sẽ hâm nóng cho em một chai nữa.”
“Được.” Hướng Thần sảng khoái đồng ý, loại sữa này ngọt nhất rồi. Bình thường anh cậu pha sữa bột cho cậu cũng pha loại không ngọt lắm, còn hay bắt cậu uống sữa tươi nguyên chất… Tuy cậu đều thích, nhưng vẫn thích loại này nhất.
Ăn cơm xong, Hứa Hằng Châu quả nhiên giữ lời hứa đi hâm nóng sữa cho Hướng Thần. Hướng Thần nhớ đến chai sữa chưa được uống vào miệng, nên tạm thời không quan tâm đến cái chỏm tóc nhỏ trên đầu nữa. Uống sữa xong rồi tháo cũng được, dù sao trong nhà cũng không có người ngoài.
Lần chuyển đồ về này thật sự tiện lợi hơn nhiều, Hứa Hằng Châu chuyển cái lò than vào trong nhà, phía trên đặt một cái nồi nhỏ, bình thường đun nước hoặc nấu chút gì đó đều rất tiện. Bây giờ chai sữa mà Hướng Thần hằng mong ước đang nằm trong cái nồi nhỏ chứa đầy nước nóng đó.
Hướng Thần ngồi xổm bên cạnh, mắt thèm thuồng mà nhìn, thừa lúc anh cậu không chú ý liền đưa tay ra muốn sờ xem nóng chưa. Bị Hứa Hằng Châu vỗ một cái vào bàn tay nhỏ, cậu tủi thân rụt tay lại.
Mãi đến khi Hứa Hằng Châu vớt chai sữa ra khỏi nồi, nói với cậu có thể uống được rồi, Hướng Thần ôm chai sữa còn nóng sung sướng uống một ngụm lớn, miệng dính đầy râu sữa cũng không thèm để ý.
Hướng Thần uống hai ngụm liên tiếp mới nhớ ra phải hiếu kính anh trai, định hỏi anh cậu có uống không. Còn chưa kịp mở lời, đã thấy trên tay anh cậu đột nhiên xuất hiện một cái máy ảnh, chưa kịp phản ứng lại, đã tách tách tách tách chụp liền mấy kiểu.
Hướng Thần: “…” Hu hu! Nghỉ chơi!