Mãn Đường Hoa Thải

Chương 531: Hiến tù binh dưới cửa khuyết

"Ung Vương đâu?"

"Ngài ấy đi thăm thương binh rồi, mời hai vị Tiết soái."

Quách Tử Nghi nghe vậy hơi ngạc nhiên. Lập được công lao to lớn như bắt sống Sử Tư Minh, Tiết Bạch lại chẳng hề coi trọng.

Lúc này mà còn đi thu mua nhân tâm, mưu đồ thật lớn lao a.

Nghĩ như vậy, y được mời vào trong trướng, đưa mắt nhìn, quả nhiên thấy Sử Tư Minh.

Bốn mắt nhìn nhau, Quách Tử Nghi trong lòng thở phào nhẹ nhõm đồng thời cũng cảm thấy có chút lo lắng.

Đáng mừng là phản loạn cuối cùng cũng bình định. Đáng lo là Tiết Bạch như được trời cao ưu ái, liên tiếp bắt sống Khả hãn Khiết Đan và thủ lĩnh phản tặc, thanh danh ngày càng vang dội, không thể vãn hồi được nữa.

"Lão phu cần đưa tên giặc đầu sỏ này về doanh thẩm vấn." Suy nghĩ một lát, Quách Tử Nghi lên tiếng.

Y già đời thành tinh, thực ra cũng khá giảo hoạt, nhân lúc Tiết Bạch không có mặt, cũng chẳng đợi người khác phản hồi, lập tức ra lệnh cho thân vệ áp giải Sử Tư Minh đi.

"Quách Tiết soái khoan đã."

Điêu Bính canh giữ ngoài trướng lập tức ngăn cản: "Ung Vương vẫn chưa thẩm xong, tạm thời không thể đưa người đi, Quách Tiết soái có gì muốn hỏi, cứ hỏi ngay tại đây đi."

Quách Tử Nghi một kế không thành, cười xòa sảng khoái, nhìn về phía Sử Tư Minh, thực ra cũng chẳng có gì để hỏi nữa.

"Hồ nghịch, ngươi chịu ơn sâu của triều đình, cớ sao lại làm chuyện đại nghịch bất đạo?!"

Sử Tư Minh đảo đôi mắt ưng, liếc Quách Tử Nghi một cái, lười trả lời câu hỏi vô vị này.

Quách Tử Nghi không để bụng, nhìn sang Lý Hoài Tú bên cạnh, biết kẻ này đã giết công chúa được triều đình gả xuống, lần này chắc chắn phải chết không nghi ngờ gì, cũng chẳng có gì để nói, bèn cùng Lý Quang Bật sóng vai đi ra ngoài.

"Cướp người e là không được, nếu không ta đã cướp rồi."

"Hà tất phải vậy?" Lý Quang Bật nói: "Tù binh dù nằm trong tay ai, cũng là do triều đình bình định phản loạn."

"Ngươi thử nghĩ xem, đợi khi về Trường An hiến tù binh sẽ là tình cảnh thế nào." Quách Tử Nghi nói: "Ung Vương dẫn chư tướng trước tiên áp giải Khả hãn Khiết Đan lên, chém ngang lưng trước cửa Chu Tước, sau đó áp giải Sử Tư Minh lên, chém ngang lưng trước cửa Chu Tước, có khác gì Đổng Trác vào Trường An bình Thập Thường Thị đâu?"

Y nói với giọng điệu đùa cợt, Lý Quang Bật cười khổ một tiếng, hỏi: "Chẳng lẽ còn có thể miễn nghi thức hiến tù binh được sao? Triều đình đang đợi dịp này để chấn hưng uy tín đấy."

"Tuy không miễn được, nhưng không thể không tranh." Quách Tử Nghi nói: "Chiếm hết nổi bật, cũng nên khuyên hắn buông bỏ bớt binh quyền."

Cho nên y vừa rồi cố tình tỏ thái độ, để Tiết Bạch biết rằng dù bắt sống được hai tù binh quan trọng, cũng chưa chắc đã có thể hiển hách đương thời, phải qua được ải của y đã.

Ngày hôm sau, Quách Tử Nghi lại phái người đến đòi tù binh, quả nhiên, Tiết Bạch đích thân đến nói chuyện với y.

"Ung Vương lại đích thân tới sao?" Quách Tử Nghi sảng khoái nói: "Không cần phải thế, cứ áp giải Sử Tư Minh tới là được. Nơi này hàng binh mấy vạn, phải để bọn chúng tận mắt thấy Sử Tư Minh bị bắt, Ung Vương mà không đưa người tới, bọn ta đành phải áp giải hàng binh đến trướng của ngươi để nhìn thôi."

"Quách tư đồ thật khôi hài." Tiết Bạch biết điều cười cười, nói: "Đại thắng lần này, Quách Tư đồ là người chỉ huy thực tế, quả thực nên giao Sử Tư Minh cho ngài, chỉ đợi ta hỏi thêm vài chuyện nữa."

"Ung Vương muốn tìm hiểu điều gì?"

"Tình hình tướng lĩnh Phạm Dương, Bình Lư, triều đình tiếp theo sẽ bổ nhiệm ai làm Tiết độ sứ hai trấn này, và quyền lực của Tiết độ sứ nên hạn chế như thế nào." Tiết Bạch nói: "Đây mới là cái gốc để triệt để diệt trừ hậu họa."

Quách Tử Nghi tuy cảm thấy đại sự quốc gia như vậy không nên do Tiết Bạch quyết định, nhưng cũng hiểu rõ lời Tiết Bạch nói có vài phần đạo lý.

Y trầm ngâm, hỏi: "Ta nghe nói, Ung Vương ở Hà Nam đạo đã chia quyền hạn của Tiết độ sứ làm bốn."

"Không sai."

So với Sử Tư Minh, đây là chuyện Tiết Bạch càng muốn bàn luận hơn, hắn bèn không nề hà mà đem nỗi lo về nạn phiên trấn cát cứ đàm đạo tường tận với Quách Tử Nghi.

Cuối cùng, Quách Tử Nghi trầm ngâm nói: "Việc này ở Hà Nam thì khả thi, nhưng Phạm Dương, Bình Lư lại khác, cần thay triều đình chinh thảo Khiết Đan, Hề, huống hồ tình hình Hà Bắc phức tạp. Chủ quan nếu quyền chức không đủ, hành sự bị bó buộc, ngược lại không ổn."

"Nay phản loạn mới định, Khả hãn Khiết Đan bị bắt, chính là lúc chỉnh đốn Hà Bắc."

Tiết Bạch nói đến đây, với giọng điệu mang chút tiếc nuối: "Nếu có thể, ta ngược lại rất sẵn lòng vì triều đình làm việc này, tránh họa cát cứ."

Quách Tử Nghi thầm nghĩ: "E là ngươi muốn gây ra họa cát cứ thì có."

Nhưng khi suy ngẫm kỹ việc này, y cũng có thể cảm nhận được Tiết Bạch đang suy tính lâu dài cho xã tắc Đại Đường này.

Điều này khiến y cảm khái không thôi, xem ra Ung Vương thực sự tự coi mình là con cháu Lý thị, vô cùng để tâm đến cơ nghiệp tổ tông a.

Đáng tiếc thay, nếu không phải vì vụ án Tam Thứ Nhân năm xưa, người trẻ tuổi anh tư bột phát trước mắt này chính là người thừa kế tốt nhất cho hoàng vị Đại Đường. Quách Tử Nghi cảm thấy mình nhất định sẽ ủng hộ hắn.

"Quách công? Quách công?" Tiết Bạch gọi liền hai tiếng: "Quách công đang nghĩ gì vậy?"

"Ung Vương đây là muốn đến Phạm Dương chủ sự?" Quách Tử Nghi hoàn hồn hỏi lại.

Y đương nhiên biết triều đình không thể để Tiết Bạch ở lại Phạm Dương lâu, nếu không cái đuôi to khó vẫy, tất thành đại họa.

Nhưng nếu có thể tạm thời đưa Tiết Bạch ra biên trấn, cũng là cho Thánh nhân một quá trình nắm quyền. Mặt khác, Tiết Bạch dù sao cũng là tôn thất, có tâm chấn hưng Đại Đường, dùng hắn để đối phó với đám tướng lĩnh kiêu binh hãn tướng ở biên trấn, có lẽ đạt được sự cân bằng nhất định... mấu chốt là trong thời gian ngắn.

"Quách công cho rằng, có khả thi không?"

Quách Tử Nghi cười "ha hả" vài tiếng, vuốt râu nói: "Ung Vương giữ chức Thiên hạ binh mã đại nguyên soái, lại nguyện ý rút lui khi đang ở đỉnh cao?"

Theo đà phản loạn được bình định, cái quyền lực Thiên hạ binh mã đại nguyên soái hữu danh vô thực của Tiết Bạch rõ ràng nhất định sẽ bị tước bỏ. Hắn đã nghĩ kỹ rồi, thà bị động đợi người khác đến tước, chi bằng chủ động lấy nó ra đổi lấy lợi ích.

"Ta là thần tử của Thánh nhân." Tiết Bạch dùng giọng điệu của giới quan trường, đạo mạo nói: "Quốc gia gặp nạn thì nên đứng ra, nay đã đến lúc giao trả binh quyền cho Thánh nhân rồi."

Quách Tử Nghi không tin mấy lời sáo rỗng này, nhưng đã hiểu được tâm ý của Tiết Bạch.

Y đương nhiên không có quyền quyết định để Tiết Bạch đến Phạm Dương chủ sự, nhưng lại có thể giao trọng trách tiếp tục tiến binh, ổn định Phạm Dương, công khắc Bình Lư cho Tiết Bạch.

Tiết Bạch cũng gánh vác nổi, dù sao hàng tướng Điền Thừa Tự cũng là do hắn đánh bại và chiêu hàng.

Để đổi lại, Tiết Bạch sẽ giao Sử Tư Minh cho Quách Tử Nghi, tương đương với việc từ bỏ cơ hội về Trường An hiến tù binh để nổi danh.

Nếu theo đà này phát triển, Quách Tử Nghi liền có thể về Trường An sớm hơn Tiết Bạch, phò tá Thánh nhân; còn Tiết Bạch có lẽ có thể xây dựng thế lực ở Phạm Dương. Sở dĩ nói là "có lẽ", bởi vì việc này khó hơn, cần nhiều thời gian hơn.

Trong chốc lát, Quách Tử Nghi cũng không thể dự đoán được làm thế nào mới có thể kìm hãm Tiết Bạch tốt hơn, do dự, trầm mặc không nói.

Tiết Bạch dường như nhìn thấu tâm tư của y, nghĩ ngợi rồi nói: "Quách tư đồ nếu đang nghĩ cách làm sao để kiềm chế ta, chi bằng hãy nghĩ xem làm thế nào tốt hơn cho xã tắc. Nếu theo lời hôm nay, ta sẽ có thể ổn định phương Bắc, trừ bỏ tai họa cho Đại Đường."

Câu nói này, coi như chốt hạ cho cuộc nói chuyện này.

Hôm sau, Tiết Tiệm biết được chuyện phải giao Sử Tư Minh cho Quách Tử Nghi áp giải về Trường An hiến tù binh, không khỏi có chút không cam lòng.

"A huynh, bọn họ đây không phải là cướp công sao?"

"Không phải."

Tiết Bạch vỗ vai Tiết Tiệm, nói: "Yên tâm đi, đệ liều chết bắt Sử Tư Minh về rất có ích, đổi lấy quyền lực thực chất nhất, hơn nữa không ai có thể xóa bỏ công lao của chúng ta."

Tiết Tiệm đại hỉ, nhe răng cười, nói: "Vết thương của đệ sắp lành rồi, cũng có thể theo A huynh lên phía Bắc không?"

"Ừ, chúng ta đi một chuyến đến Phạm Dương."

Tiết Bạch quay đầu nhìn về phía Bắc, ý thức được cả đời này mình vẫn chưa từng đến phương Bắc.

......

Vài ngày sau, Tiết Bạch dẫn hơn vạn người đến Phạm Dương.

Sau An Lộc Sơn, Sử Tư Minh, lại thêm một người mang chí đế vương đã đến nơi này.

Hắn ghìm ngựa bên bờ sông Tang Càn, nhìn dòng nước cuồn cuộn chảy đi, dường như chảy đến sông Vĩnh Định của mấy trăm năm sau.

Ngẩng đầu lên, thành Yên Kinh quen thuộc trở nên loang lổ trong dòng thời gian, hiện ra vẻ vô cùng xa lạ.

~~

Sử Tư Minh trên xe tù ngẩng đầu lên, nhìn về phía tường thành hùng vĩ của Trường An từ đằng xa.

Ký ức loang lổ trong đầu, hắn không khỏi nhớ lại chuyện cũ nhiều năm trước.

Đại khái đã mười mấy năm dài đằng đẵng rồi. Là năm Thiên Bảo nguyên niên, hắn theo An Lộc Sơn vào triều bệ kiến, Thánh nhân khi đó rất thưởng thức tài cầm quân của hắn, ban chỗ ngồi, đồng thời cùng hắn đàm đạo rất lâu.

"Sử khanh bao nhiêu tuổi rồi?"

"Thần bốn mươi rồi ạ."

"Ngày hiển quý của Sử khanh còn ở phía sau."

Thánh nhân đã khích lệ hắn như vậy, liền ban tên "Tư Minh".

Nhưng đến tận bây giờ, hắn vẫn chưa nghĩ thông, mình chỉ là có chí ở thiên hạ, có sai sao?

Sử Tư Minh nghĩ đến đây, quay đầu lại, nói với sĩ tốt bên cạnh: "Ta muốn bái kiến Thánh nhân."

Không ai để ý đến hắn.

"Thánh nhân nếu không gặp ta, sớm muộn gì cũng mất ngôi vào tay họ Tiết." Sử Tư Minh dọa dẫm Lý Tông như vậy, vẫn đang làm nỗ lực cuối cùng cho tính mạng và tiền đồ của mình.

Lúc này đây, Lý Tông đang ở ngoại thành, đích thân đón tiếp Quách Tử Nghi, Lý Quang Bật.

Bình định loạn An Sử, chiến công hiển hách dẹp loạn hưng quốc này đủ để y đuổi kịp Tiên thánh, trở thành minh quân hưng phục Đại Đường, đương nhiên đáng để cuồng hỉ.

Lúc đầu nghe tin, Lý Tông đang cùng Đậu Văn Dương nghị luận quốc sự, thế mà kích động nắm chặt tay Đậu Văn Dương, lệ rơi lã chã, không biết nói gì.

"Những công lao này nếu thực sự đều do Trẫm lập nên thì tốt biết bao a!" Đến cuối cùng, y vẫn thất thái, nói ra câu không nên nói nhất.

Đậu Văn Dương là hoạn quan thân cận, sớm đã biết trình độ của Thánh nhân, nghe xong cũng không ngạc nhiên, ngược lại dùng giọng điệu có phần nghiêm khắc nói: "Bệ hạ sao có thể tự coi nhẹ mình như vậy, ai không phải là thần dân của Bệ hạ? Công lao do ai lập nên chẳng phải đều là của Bệ hạ sao?!"

"Là Trẫm lỡ lời." Lý Tông lau nước mắt, vui quá hóa khóc nói: "Trẫm lỡ lời rồi, may mà có ngươi nhắc nhở."

"Nô tài biết Bệ hạ lo lắng cái họa Ung Vương, nhưng cũng không thể làm tăng uy phong của hắn, diệt chí khí của mình. Đại thắng lần này, là công lao của toàn quân tướng sĩ, tuyệt đối không phải ở một mình hắn."

Lý Tông vạn sự còn phải dựa vào Đậu Văn Dương bôn tẩu bên ngoài thay mình, quyền lực quyết định địa vị, nói chuyện trước mặt Đậu Văn Dương cũng nhỏ nhẹ, tạo thành sự tương phản rõ rệt với vết sẹo dữ tợn trên mặt.

Sau đó, tin tức khắp nơi truyền đến, cả triều đình đều hân hoan cổ vũ vì bình định được phản loạn, đồng thời hầu như tất cả quan lại đều thỉnh cầu triều đình sớm ngày bãi binh nghỉ ngơi.

Lý do rất đơn giản, quốc khố hết tiền rồi.

Ngày thứ hai sau khi tin thắng trận truyền đến, Lý Tông liền hạ chỉ có thể chiêu hàng phản quân thì chiêu hàng, các lộ nguyên soái sớm ngày bãi binh.

Đợi khi tấu chương liên danh ở Hà Bắc gửi đến, đề xuất để Tiết Bạch tạm thời trấn thủ Phạm Dương, Lý Tông liền giật mình, phản ứng đầu tiên là "Làm sao có thể nuôi hổ gây họa?!"

Nhưng Đậu Văn Dương phân tích tấu chương, vẫn nhìn ra manh mối trong đó, nói: "Bệ hạ, đây không phải chuyện xấu, trong tấu chương nói để 'Ung Vương tạm trấn', không phải là xuất nhậm Phạm Dương tiết độ sứ, mà là tạm thời để một cánh binh mã ổn định thời cục, 'đợi triều đình chọn đại thần khác', chứng tỏ nhân tuyển Phạm Dương tiết độ sứ vẫn nằm trong tay triều đình."

Lý Tông hỏi: "Nắm được không?"

"Ung Vương định trước không thể ở lại Phạm Dương lâu." Đậu Văn Dương nói: "Nô tài có một kế, bất cứ lúc nào cũng có thể triệu hắn hồi triều."

"Thật sao?"

Đậu Văn Dương cười gật đầu nói, lại bảo: "Như vậy, Ung Vương trong thời gian ngắn ở lại Phạm Dương cũng không thể cát cứ một phương. Triều đình lại có thể nhân lúc mấu chốt nhất này làm suy yếu thanh danh và quyền bính của hắn."

Lý Tông vui mừng khôn xiết, lúc này mới biết còn có chuyện tốt như vậy, bởi thế đoán rằng Quách Tử Nghi đang ủng hộ mình.

Vì Hoắc Tiên Lương chết trong quân, Đậu Văn Dương rất ghét Quách Tử Nghi, Lý Quang Bật, cảm thấy bọn họ dám giết hoạn quan, đều là đồng đảng của Tiết Bạch. Nhưng kẻ địch lớn nhất trước mắt là Tiết Bạch, vẫn phải lôi kéo bọn họ.

Thế là, trong khoảng thời gian đại quân hồi sư, thông qua việc liên tục phái sứ giả đưa thư, bọn họ dần dần xác định Quách Tử Nghi trung thành với triều đình.

Sở dĩ để lại ấn tượng này, cũng có liên quan đến cách đối nhân xử thế của Quách Tử Nghi, khéo léo, rộng lượng.

So ra, công lao của Lý Quang Bật đối với Lý Tông thực ra cao hơn Quách Tử Nghi nhiều, nhưng làm người lại nghiêm túc lạnh lùng hơn nhiều, vô cùng ghét hoạn quan can chính, thái độ đối với chuyện Hoắc Tiên Lương rất rõ ràng, cho rằng Ung Vương trong thời chiến chém giết hoạn quan dám hành thích chủ soái, đây là quân luật, là điều nên làm.

Lý Quang Bật thậm chí còn trách mắng hành vi dâng sớ thỉnh tội với triều đình của Quách Tử Nghi vì việc này, gọi là "đúng sai không phân".

Vì thế, Đậu Văn Dương hiến kế cho Lý Tông, cho rằng nên lôi kéo một người, đả kích một người trong hai người Quách Tử Nghi, Lý Quang Bật, ly gián quan hệ giữa họ, đạt được tác dụng chèn ép, lôi kéo và cân bằng.

Quân vương khiêu khích thần tử, nghe rất lạ đời, nhưng Lý Tông vui vẻ đồng ý, quyết định làm theo.

Bởi vậy, hôm nay đại quân hồi sư, thái độ của Lý Tông đối với hai người Quách Tử Nghi, Lý Quang Bật có chút "đồng công bất đồng thưởng".

Ngoài việc phong quan ban tước, Quách Tử Nghi được liên hôn với thiên gia, xuất trấn Kính Nguyên, phụ trách phòng ngự Thổ Phồn.

Lý Quang Bật nghe nói Thổ Phồn nhiều lần xâm phạm, tự xin đi Tây Xuyên trấn thủ. Lý Tông sững người một chút, chỉ nói sẽ bàn bạc với Tể tướng.

Bất kể vị Thiên tử này có quyền quyết định những việc này hay không, nhưng ý tứ lạnh nhạt đã có phần rõ ràng. Hiển nhiên, trong mắt y Lý Quang Bật và Ung Vương đi lại quá gần.

Sau khi nghi thức rườm rà kết thúc, có nội thị đi tới, thấp giọng bẩm báo: "Thánh nhân, Sử Tư Minh muốn cận kiến thiên nhan."

"Càn rỡ!" Đậu Văn Dương quát: "Một tên nghịch tặc, cũng dám đưa ra yêu cầu, ai truyền lời thay hắn?"

Nội thị kinh hãi, vội vàng kể lại lời của Sử Tư Minh. Đậu Văn Dương lại mắng mỏ một trận, ngược lại hủy bỏ quy trình Thiên tử công khai thẩm vấn nghịch tặc.

Ví dụ như khi Cao Tiên Chi hiến Tiểu Bột Luật Vương dưới cửa khuyết, Lý Long Cơ từng đích thân lên lầu, thanh sắc câu lệ, từ trên cao nhìn xuống chất vấn Tiểu Bột Luật vì sao phản bội.

Đây là việc có thể phô trương quốc uy trước mặt thần dân nhất.

Nhưng Đậu Văn Dương vừa nghe Sử Tư Minh chủ động muốn gặp Thánh nhân, ngược lại ý thức được Lý Tông ở Thập Vương Trạch đã lâu, kinh nghiệm không đủ, ngộ nhỡ nói không lại Sử Tư Minh, mất khí thế trước mặt vạn dân, thì quá không ổn.

Lý Tông thực ra có chút để ý đến lời lẽ của Sử Tư Minh, nhưng Đậu Văn Dương đã nói như vậy, thì cũng nghe theo.

Sau đó tự nhiên là khao thưởng ba quân, chuẩn bị đại điển hiến tù binh dưới cửa khuyết.

Trọng điểm trong trọng điểm của việc này, là làm nhạt đi công tích của Tiết Bạch trong đó.

~~

U Châu.

Tiết Bạch đến Phạm Dương xong gần như bận tối mắt tối mũi.

Hắn mỗi ngày phải gặp rất nhiều người, đặc biệt là các tướng lĩnh Phạm Dương, hoặc uy hiếp, hoặc trấn an, cũng phải chỉnh đốn lại cái mớ hỗn độn thiên đầu vạn tự của loạn tượng Hà Bắc.

Mặt khác, tin tức từ Trường An cũng chưa bao giờ đứt đoạn ở chỗ hắn.

Tin tức của hắn không đi theo đường trạm dịch của triều đình, mà xây dựng kênh truyền tin dựa trên cơ sở tiền trang, báo quán, tốc độ không thua kém gì hỏa tốc ngũ bách lý.

Hôm nay, Tiết Bạch đang chuẩn bị đi gặp sứ giả do Trương Chí Trung - Bình Lư binh mã sứ mà ngụy Yên bổ nhiệm sau này phái tới, tín sứ đã đến, dâng lên một xấp tin tức dày cộp.

Hắn mở từng bức thư ra xem, thỉnh thoảng cũng đưa cho Nghiêm Trang.

Nghiêm Trang được coi là trợ thủ đắc lực của Tiết Bạch trong việc xử lý chuyện Phạm Dương, gần đây thường xuyên được hắn mang theo bên người.

"Triều đình tính toán hay thật đấy, đây là không muốn cho người đời biết công lao của lang quân."

Nghiêm Trang châm biếm búng búng vào bức thư trong tay, đó là thánh chỉ mà Lý Tông chuẩn bị ban bố trong đại điển hiến tù binh.

Dễ thấy rằng, trong ý chỉ cố ý che giấu đi rất nhiều công lao của Tiết Bạch. Đáng tiếc, Trung Thư Tỉnh có người của Tiết Bạch, vẫn thêm những công lao này vào từng chút một, hơn nữa còn sao chép nguyên văn gửi đến Phạm Dương.

"Người đời có biết hay không, không dựa vào một đạo thánh chỉ này." Tiết Bạch nói: "Ngươi có biết dựa vào cái gì không?"

"Lang quân muốn nói là... báo chí?"

"Coi như vậy." Tiết Bạch nói: "Luận về dư luận dân gian, trong thành Trường An, chưa ai có thể kiểm soát tốt hơn ta, cứ mặc kệ bọn họ đi. Ngược lại phía Phạm Dương này, ta nghe nói, Sử Tư Minh cũng lập báo?"

"Vâng, Sử nghịch dường như rất sùng bái lang quân, nhiều việc đều là bắt chước lang quân. Hắn cũng lập báo, đăng mấy lời đồn thần thánh hóa bản thân hắn, cũng làm thơ đăng trên báo."

"Thật sao?" Tiết Bạch hỏi: "Bách tính đối với báo của hắn, mức độ chấp nhận thế nào?"

Nghiêm Trang hiện giờ đã có thể hiểu được những từ vựng kỳ lạ của Tiết Bạch, vô cùng trôi chảy đáp: "Bách tính Phạm Dương rất thích xem báo của Sử Tư Minh, à, hắn còn đăng một bài thơ của mình trên báo, trong dân gian rất nhiều người đều truyền tụng."

Tiết Bạch đang cân nhắc việc thu nạp báo chí của Sử Tư Minh về dùng, lơ đãng hỏi: "Thật sao? Thơ gì?"

~~

Trường An, trong trà quán náo nhiệt phi phàm.

Thuyết thư tiên sinh liếc nhìn tờ báo trên án, cũng chẳng cần suy nghĩ, cứ thế thao thao bất tuyệt kể chuyện, từ một câu ngắn ngủi trên báo, thế mà lại phát triển thành một bài diễn thuyết dài dòng.

Ông ta hiện đang kể câu chuyện dài kỳ "Thuyết Nhạc" trên báo, câu chuyện này chẳng mới mẻ gì, kể được một nửa thì đã đứt đoạn rất lâu vì chiến loạn, gần đây mới có chương mới.

"Nhạc Phi rơi vào ngục tối, bi phẫn đan xen, bèn viết một bài thơ."

Nói đến đây, thuyết thư tiên sinh ngừng lại, nheo đôi mắt già nua nhìn vào tờ báo.

"Thơ gì?"

"Mau nói đi, thơ gì?"

"Không phải thơ, là từ."

Thuyết thư tiên sinh đặt thanh gỗ gõ xuống, đứng dậy, chỉnh lại y phục, hít sâu một hơi.

"Bài từ này, tuy là Nhạc Phi trong truyện làm ra, nhưng lão hủ mỗi lần đọc, đều cảm thấy xúc động sâu sắc, chư vị hãy im lặng, nghe lão hủ đọc cho chư vị."

"Được, mau đọc đi."

Thính giả dần dần yên lặng, nín thở chờ đợi.

Thuyết thư tiên sinh lúc này mới mở miệng.

"Nộ phát trùng quan, bằng lan xứ, tiêu tiêu vũ yết. Thí vọng nhãn, ngưỡng thiên trường khiếu, tráng hoài kích liệt."

"Tam thập công danh trần dữ thổ, bát thiên lý lộ vân hòa nguyệt!"

("Uất hận dâng trào đến dựng đứng chân tóc, ta đứng lặng bên hiên, khi cơn mưa bụi vừa ngơi. Đôi mắt dõi nhìn xa xăm, rồi bật lên tiếng hú dài vang vọng hư không, mang theo cả nỗi lòng sục sôi cuộn sóng.

Ba mươi năm tuổi trẻ đổi lấy chút công danh bạc bẽo như vôi, tám nghìn dặm trường dặm thẳm, chỉ có mây ngàn và ánh trăng làm bạn đường.")

Một chiếc xe ngựa được một đội tráng sĩ hộ tống, chậm rãi đi qua trà quán. Lý Bí đang ngồi ngay ngắn trên xe ngựa, thất thần lắng nghe bài từ này.

Hắn không phải lần đầu tiên nghe, câu chuyện Tiết Bạch kể hắn đã nghe từ lâu rồi. Nhưng nghe lại trong tình cảnh này, tâm trạng lại khác biệt... Tráng cử mà Nhạc Phi không thể hoàn thành, đã được thực hiện trước thời hạn rồi.

(*tráng cử: nghĩa cử hào hùng, sự nghiệp lẫy lừng.)

Lý Bí lần này sắp bị áp giải đến Phạm Dương, Tiết Bạch cần y phò tá để ổn định cục diện phương Bắc, tuy y không hề muốn phò tá Tiết Bạch, nhưng không do y quyết định.

Trước khi đi, y đã nghe loáng thoáng những chuyện xảy ra gần đây ở Trường An, biết ngay hôm nay, Vương sư sẽ hiến tù binh dưới cửa khuyết.

Y cũng biết tâm ý của Thánh nhân là che giấu chiến công của Tiết Bạch, về việc này, y cảm thấy vô cùng lo lắng, cho rằng cuộc trao đổi này đã giao quyền lực thực chất cho Tiết Bạch, còn cái mà Thánh nhân theo đuổi lại là chuyện vô nghĩa.

Quả nhiên, đi suốt dọc đường, y nghe thấy dư luận dân gian Trường An dần dần sôi sục.

"Biết không? Câu chuyện 'Thuyết Nhạc' đó là do Ung Vương viết đấy."

"Ta đã bảo mà, ngoài Ung Vương ra ai còn có thể viết ra những lời từ như vậy!"

"Ung Vương lo lắng xã tắc đa đoan, một lòng Bắc phạt, nên mới viết ra Nhạc Phi trung can nghĩa đảm như thế, sao có thể là kẻ mưu soán như người ta đồn đại?"

"Chỉ nhìn những câu từ này liền biết Ung Vương một lòng trung thành!"

"Ung Vương cầm quân bình định phản thần, bắt giặc đầu sỏ, bắt sống Khả hãn Khiết Đan, công lao lớn như vậy, triều đình lại che giấu công lao của ngài ấy, há có lý này?"

"Hôm nay hiến tù binh, công lao đều gán lên đầu người khác."

Dư luận như vậy, rõ ràng là có người ngầm thao túng. Nhưng bất luận thế nào, bách tính thành Trường An đã bắt đầu quan tâm đến thuyết âm mưu đằng sau vụ hiến tù binh lần này.

Nhờ Ung Vương liều chết phấn chiến, Đại Đường mới không diễn ra bi kịch như Nhạc Phi trong truyện, nhưng nay luận công ban thưởng, ngược lại đày Ung Vương ra biên ải, chẳng phải chứng tỏ bên cạnh Thánh nhân có gian hoạn sao?

"Tùng! Tùng! Tùng!"

Khi Lý Bí rời khỏi cửa thành Trường An, trước cửa Chu Tước hoàng thành vang lên tiếng lễ nhạc trang nghiêm túc mục, quan dân binh sĩ hô to vạn tuế, Lý Tông bước lên lầu khuyết.

Sau ba hồi trống, Quách Tử Nghi, Lý Quang Bật dẫn theo kỵ binh hùng dũng tiến lên, áp giải Sử Tư Minh, Lý Hoài Tú.

Đậu Văn Dương bưng thánh chỉ ra, dùng giọng nói the thé cao vút tuyên đọc, kể tội thập ác bất xá của hai kẻ này.

Trước đây, Tiểu Bột Luật quốc vương cách xa vạn dặm cưới công chúa Thổ Phồn còn chọc giận Đại Đường, tội lỗi của hai kẻ này đương nhiên lớn gấp mười, gấp trăm lần, khiến thần dân phẫn nộ tột độ. Ngay cả Lý Tông đứng trên lầu khuyết nhìn xa xa, cũng có thể thấy bách tính nhao nhao giơ nắm đấm lên trời, lớn tiếng hò hét.

Lý Tông thuận theo ý nguyện vạn dân, dõng dạc hạ chỉ, chém ngang lưng Sử Tư Minh, Lý Hoài Tú, để biểu dương sự cường minh của Thiên tử.

"Thánh dụ, yêu trảm!"

Bách tính càng thêm kích động vung nắm đấm, đồng thanh hô lớn.

Lý Tông rất vui mừng, thầm nghĩ bách tính vẫn rất có tấm lòng với gia quốc, chính vì trung thành với Đại Đường, mới có thanh thế như vậy.

Nhưng, nội dung họ hô dường như khác với dự đoán, Lý Tông vểnh tai nghe một lúc, nghi hoặc nói: "Cái gì mà tám ngàn dặm đường? Họ đang hô cái gì vậy?"

Sử Tư Minh bị trói gô nghe tiếng hô phía sau lưng, rất bất ngờ vì trước khi chết còn được nghe một bài thi từ cực hay.

Hắn không biết câu chuyện đằng sau bài từ này, không biết phản loạn ở Phạm Dương có liên quan gì đến câu chuyện này, nhưng hắn cũng có thể cảm nhận được cảm xúc nồng nàn mãnh liệt trong bài từ.

Trung thành, tráng liệt, tình yêu sâu sắc đối với xã tắc thiên hạ.

Ai có thể viết ra bài từ như vậy? Là hôn quân Đường đình lại khiến trung thần nào chịu oan khuất, nên người báo quốc không cửa mới dùng cách này để thổ lộ nỗi bi phẫn trong lòng? Cho nên, những bách tính vây xem kia mới đồng thanh đọc bài từ này?

Vậy, vị trung thần này là ai đây?

Chẳng lẽ là Tiết Bạch xuất trấn Phạm Dương, can thiệp biên quân, còn bị cho là bị chèn ép lưu đày, chịu nỗi oan ức tày trời sao?

Vừa nghĩ đến đây, Sử Tư Minh lập tức rùng mình một cái.

Hắn cuối cùng cũng ý thức được khoảng cách giữa bài thơ dở tệ mình viết và thi từ của Tiết Bạch lớn đến mức nào, thiếu đi thứ sức mạnh chấn động lòng người kia.

Tiết Bạch rốt cuộc làm thế nào có thể sáng tác ra nhiều tuyệt thế chi tác đến vậy? Cùng là phản nghịch, tại sao trong từng câu chữ của Tiết Bạch luôn ẩn chứa tấm lòng trung trinh son sắt với xã tắc?

Sử Tư Minh rất muốn thử lại lần nữa, viết ra một bài thơ có thể sánh ngang với Tiết Bạch.

Sau lưng hắn, một đao đã chém mạnh xuống.

~~

"Đây chính là thơ của Sử Tư Minh rồi."

Nghiêm Trang đặt một tờ báo cũ trước mặt Tiết Bạch, nói: "Đây là bài thơ vịnh quả lựu, hẳn là Sử Tư Minh tự ví mình."

Ánh mắt Tiết Bạch hơi ngưng lại, nhìn đi nhìn lại, vẫn có chút không hiểu đầu cua tai nheo gì, bèn lẩm bẩm: "Tự ví mình sao?"

"Tam nguyệt tứ nguyệt hồng hoa lý, ngũ nguyệt lục nguyệt bình tử lý."

"Tác đao cát phá hoàng bào y, lục thất thiên cá xích nam nữ."

("Xuân qua hạ tới, sắc đỏ hoa lựu dần thu mình vào dáng bình cổ kính.

Một nhát dao đưa rạch lớp áo vàng bên ngoài, để lộ hàng ngàn sinh linh đỏ thắm, chen chúc tựa trẻ thơ.")

(Hình ảnh những hạt lựu đỏ mọng, xếp san sát nhau được ví như hàng ngàn đứa trẻ mặc đồ đỏ đang nô đùa. Cách ví von này gợi sự sung túc, "đông con nhiều cháu" (đa tử đa tôn) – một biểu tượng phong thủy may mắn của quả lựu trong văn hóa Á Đông.)

~~

"Phập!"

Đao chém mạnh làm đứt đôi thắt lưng Sử Tư Minh, nội tạng và ruột trong bụng chảy đầy đất.

Sử Tư Minh chết rồi, chỉ có bài thơ của hắn vẫn còn lưu truyền ở Phạm Dương.

Trong thành Trường An, mọi người vẫn đang hát bài từ mà Tiết Bạch sao chép kia.

Sử Tư Minh đến chết cũng không hiểu, sự khác biệt giữa chúng không nằm ở cách luật (niêm luật), mà nằm ở cách cục (tầm vóc).

______________

*cách cục: hàm ý chỉ quy mô tư tưởng, tầm nhìn và độ rộng của tâm hồn con người.

Sử Tư Minh làm thơ chỉ nghĩ đến con đàn cháu đống (cá nhân/gia tộc - cái tôi nhỏ bé), còn Tiết Bạch (mượn thơ Nhạc Phi) thì nghĩ đến non sông xã tắc, công danh ngàn dặm (quốc gia/thiên hạ - cái tôi vĩ đại).