Long Ngạo Thiên Sư Đệ Là AI Hình Người

Chương 45: Không hối hận cái nụ hôn kia, giống như một lời cáo biệt.

Sáng sớm, ở Nguyên Thanh Phong, Thẩm Ý Miên đến điện luyện công nghe Thiên Nguyệt chân nhân giảng bài. Cùng nghe giảng với cậu đều là đệ tử giai huyền hoàng, cho nên nội dung Thiên Nguyệt truyền giảng cũng không khó hiểu, phần lớn Thẩm Ý Miên đều có thể tiếp thu được.

Sau khi lên lớp xong, cậu thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi tìm Tô Quân Lễ luyện kiếm, lại bất ngờ bị một tiểu sư đệ chặn lại.

“Thẩm sư huynh, nghe nói trước kia ngươi là đệ tử của Tả Lăng Phong?”

Thẩm Ý Miên khựng lại một chút, mỉm cười nói: “Đúng vậy, sao thế?”

Sắc mặt tiểu sư đệ kia khẽ biến, hạ giọng nói: “Vậy ngươi có quen Tạ Luật không?”

Nụ cười trên mặt Thẩm Ý Miên bỗng cứng lại, nghe đối phương nói tiếp: “Tạ Luật giết người! Hơn nữa còn là giết phong chủ Tiện Nguyệt Phong, Tĩnh Thủy chân nhân!”

Ngực cậu chợt siết chặt, vội nắm lấy tay hắn, cố gắng giữ giọng bình tĩnh, thấp giọng hỏi: “Chuyện này xảy ra khi nào?”

“Buổi trưa hôm nay, ta nghe nói là vì Tĩnh Thủy chân nhân muốn chiếm đoạt một tiểu đệ tử của Tiện Nguyệt Phong, mà tiểu đệ tử đó từng là vị hôn thê của Tạ Luật. Đúng lúc Tạ Luật gặp phải, cho nên liền…” Tiểu sư đệ lo lắng nhìn cậu, thanh âm càng nhỏ đi, “Tạ Luật đã bị áp giải đến trước trưởng lão chưởng sự, phỏng chừng sẽ bị chưởng môn tự mình thẩm vấn. Ngươi và y có quan hệ gì không?”

Ngón tay giấu trong tay áo hơi hơi siết lại, Thẩm Ý Miên dời mắt đi, mặt không đổi sắc: “Bình thường thôi.”

Nghe vậy, tiểu sư đệ thở phào một hơi, còn sợ hãi vỗ ngực: “Vậy thì tốt, may mà sư huynh đã đến Nguyên Thanh Phong, bằng không chuyện này không chừng còn liên lụy đến ngươi.”

Thẩm Ý Miên nhịn không được lại hỏi: “Thế còn Tả Yến?”

“Tả Yến là ai?”

“Tiểu đệ tử kia của Tiện Nguyệt Phong.”

“A, hắn thì không sao, nghe nói bị dọa ngất đi rồi, hiện giờ đang dưỡng thương ở Đan Phong.”

Xem ra chuyện ngày ấy Tả Yến cùng cậu ngồi dưới gốc cây Thiên Duyên cũng chưa truyền đến Nguyên Thanh Phong. Cũng phải, hai người bất quá chỉ là đệ tử tầng dưới chót, cho dù thật sự lập khế ước cũng chẳng ai quan tâm.

Việc ngất xỉu kia, phỏng chừng là Tạ Luật nghĩ cách để Tả Yến thoát tội. Tả Yến ngất đi thì trưởng lão chưởng sự sẽ không thẩm vấn hắn, hết thảy tội lỗi liền đều đổ hết lên đầu Tạ Luật.

Trong lòng Thẩm Ý Miên nói không rõ cảm giác gì, chỉ thấy một nỗi hoang mang và lo lắng không tên dâng lên.

Tạ Luật thật sự đang bước trên quỹ đạo của cốt truyện nguyên tác, gặp vị hôn thê bị nhục nhã, sau đó ra tay giết người. Khác duy nhất là, trong nguyên bản, kẻ đáng chết kia vốn phải là cậu.

“Đa tạ đã nhắc nhở.” lòng Thẩm Ý Miên rối như tơ vò, vội tìm cách tránh khỏi đối phương, nhẹ giọng nói, “Xin lỗi, ta còn phải đi luyện kiếm, đi trước một bước.”

Tạ Luật đã từng nói, bảo cậu không cần lo lắng.

Cậu không cần làm gì cả, chỉ cần tin tưởng y cùng sư tôn là được.

Ngoài chính điện, từ xa Thẩm Ý Miên đã thấy Thiên Nguyệt chân nhân cùng Tô Quân Lễ đang nói chuyện gì đó trong điện. Ánh mắt Thiên Nguyệt vô tình quét qua cậu, thoáng dừng lại rồi rất nhanh thu hồi.

Trán Thẩm Ý Miên rịn chút mồ hôi, có chút không dám bước vào, chỉ đứng ngoài điện phơi nắng.

Bọn họ làm thế này, chẳng phải là đem phiền toái đến cho Nguyên Thanh Phong sao?

Ngay từ đầu Thiên Nguyệt chân nhân đã không đồng ý cho cậu nhập môn, phỏng chừng cũng đã lo đến chuyện như vậy.

Càng nghĩ như thế, Thẩm Ý Miên lại càng không dám đối diện với Thiên Nguyệt chân nhân.

Nhưng chẳng bao lâu, không biết Thiên Nguyệt nói gì đó, Tô Quân Lễ quay đầu lại thấy Thẩm Ý Miên, liền mỉm cười vẫy tay với cậu: “Sư đệ, ngươi đứng đó làm gì, mau vào đây.”

Thẩm Ý Miên hít sâu một hơi, thật cẩn thận bước vào trong điện.

“Sư tôn vừa rồi còn khen ngươi đó.”

Nghe vậy, Thẩm Ý Miên ngẩn ra, ngước mắt nhìn về phía Thiên Nguyệt chân nhân. Đối phương khẽ vuốt chòm râu, điềm tĩnh nói: “Vi sư lúc đầu cho rằng ngươi chẳng qua chỉ đến để qua ngày, không ngờ ngươi học tập lại rất nghiêm túc.”

Tô Quân Lễ mỉm cười dịu dàng nói: “Đúng vậy, sư đệ ở Thanh Hoành điện cũng rất thích nghe giảng, hắn thật sự là một người cầu đạo bằng cả tấm lòng.”

Mặt Thẩm Ý Miên hơi nóng lên, cậu siết chặt vạt áo, trong lòng có chút thấp thỏm căng thẳng, hóa thành thẹn thùng: “Sư huynh quá khen rồi, chỉ là nghe xong còn có nhiều chỗ chưa hiểu.”

“Để Quân Lễ dạy ngươi.” Thiên Nguyệt quan sát Thẩm Ý Miên từ trên xuống dưới một lát, trầm giọng hỏi: “Ngươi không có kiếm sao?”

“Ban đầu có, nhưng lâu lắm không dùng nên bị rỉ sét hỏng mất rồi…” Thẩm Ý Miên càng nói giọng càng nhỏ, càng thêm xấu hổ.

Thiên Nguyệt thu lại ánh mắt, từ giá vũ khí trong điện rút ra một thanh kiếm, đưa đến trước mặt cậu: “Kiếm này tên là Không Hối Hận, cầm lấy đi.”

Thẩm Ý Miên sững người một lúc, mãi đến khi Tô Quân Lễ nhắc nhở cậu mới đưa tay nhận lấy.

“Con người sống trên đời, chỉ cầu không hối hận.” Giọng Thiên Nguyệt thật nhạt, nghe lại không hề lạnh lẽo, “Kiếm này cùng ngươi có duyên, ngươi cùng Nguyên Thanh cũng có duyên. Hôm nay vi sư tặng ngươi thanh kiếm này, từ nay về sau ngươi chính là đồ đệ của ta.”

Làm chủ một phong, sao có thể không biết chuyện Tả Lăng Phong và Tiện Nguyệt Phong hôm nay, nhưng vào thời khắc then chốt này, Thiên Nguyệt thế mà vẫn nguyện ý thu nhận cậu – một phiền toái lớn – làm đồ đệ.

Lúc này Thẩm Ý Miên mới hiểu vì sao Tư Vô Hạnh vừa nghe danh hiệu của Thiên Nguyệt chân nhân đã yên tâm mà giao cậu lại.

Bởi vì Nguyên Thanh Phong quả thật là một nơi tốt, Thiên Nguyệt chân nhân cũng thật sự là một vị sư tôn tốt.

“Sao thế, không muốn à?”

Thẩm Ý Miên sau một lúc lâu mới hoàn hồn, vội vàng quỳ xuống hành lễ, nâng kiếm lên: “Tạ sư tôn.”

Từ đó về sau, cậu mới xem như đường đường chính chính là đệ tử của Nguyên Thanh Phong.

Thiên Nguyệt gật đầu, bảo Thẩm Ý Miên đứng dậy: “Quân Lễ, ngươi dẫn hắn đi luyện kiếm đi.”

Tô Quân Lễ lập tức đáp ứng, dẫn Thẩm Ý Miên đến sau núi luyện kiếm.

“Sư đệ, chỗ nào không hiểu thì cứ việc hỏi ta.” Tô Quân Lễ cẩn thận điều chỉnh tư thế cho cậu, dịu dàng nói, “Hôm nay ta rảnh cả ngày, có thể bồi ngươi.”

Trong lòng Thẩm Ý Miên dâng lên một tia cảm động, nhưng nghĩ đến chuyện của Tạ Luật, cậu lại thất thần. Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được mở miệng: “Tô sư huynh.”

“Làm sao vậy?” Tô Quân Lễ thu tay về, ôn hòa hỏi.

“Chuyện ở Tiện Nguyệt Phong, ngươi có nghe nói không?” Thẩm Ý Miên hạ giọng hỏi.

Tô Quân Lễ dường như đã sớm đoán được, khẽ mím môi, thu kiếm vào vỏ: “Có nghe. Việc Tạ Luật làm nhất định sẽ bị nghiêm trị. Tuy nói Tĩnh Thủy chân nhân có lỗi trước, nhưng dù sao hắn cũng là sư trưởng của Tạ Luật. Huống chi môn quy Yên Sơn điều đầu tiên chính là không được giết hại đồng môn. Y e là lành ít dữ nhiều.”

Nghe hắn nói, lòng Thẩm Ý Miên chìm xuống: “Vậy… y sẽ bị trừng phạt thế nào?”

Tô Quân Lễ trầm tư một lát, thở dài: “Trước nay chưa từng có tiền lệ, ta cũng không biết chưởng môn sẽ xử trí thế nào. Chỉ tiếc Tạ sư đệ thiên tư trác tuyệt, tuổi lại còn trẻ. Trừ phi y có thể trốn đi, nếu không thì chỉ có con đường chết.”

Thẩm Ý Miên bắt đầu hối hận vì mình không hỏi Tạ Luật nhiều hơn một chút, nếu biết rõ cốt truyện phía sau sẽ đi về đâu, có lẽ giờ đã không lo âu đến vậy.

“Sư đệ, kết cục chuyện này không phải ngươi với ta có thể thay đổi.” Tô Quân Lễ dịu dàng an ủi, “Ta nghĩ Thanh Hộc thượng tiên đưa ngươi đến Nguyên Thanh Phong cũng là để ngươi an tâm cầu đạo, cho nên ngươi chỉ cần chăm chỉ tu luyện là được, ngàn vạn lần đừng vì nhất thời nóng nảy mà đi cứu người.”

Thẩm Ý Miên mơ hồ cảm thấy, những lời này cũng chính là Thiên Nguyệt chân nhân muốn truyền lại cho cậu.

“Thế còn Duẫn Nịnh?”

“Ngay khi vừa nghe tin này, ta đã nhốt Nịnh nhi trong phòng rồi.” Tô Quân Lễ khẽ cắn môi, hơi xấu hổ mà cúi đầu: “Ta biết làm vậy không ổn, nhưng là huynh trưởng của Nịnh nhi, ta chỉ có thể làm thế.”

Bọn họ đều hiểu rõ Tạ Luật không sai, nhưng không ai có cách nào thay đổi vận mệnh của y.

Thẩm Ý Miên ngơ ngẩn lắng nghe, gió lạnh mỏng lướt qua bên tai khiến cậu hơi run rẩy.

Nói cách khác, hiện giờ bên cạnh Tạ Luật không hề có bất kỳ ai có thể giúp đỡ y.

Sư tôn thì sao?

Chẳng lẽ Tư Vô Hạnh cũng sẽ không ra tay cứu y?

Cậu khẽ rũ mi, nhìn xuống chuôi kiếm trong lòng bàn tay, kiếm mang tên Không Hối Hận.

Nếu đã lựa chọn con đường này, thì sẽ không còn cách nào quay đầu lại.

Tạ Luật đang bước đi đúng theo kịch bản vốn đã định, nỗi lo lắng của cậu hoàn toàn dư thừa, không cần phải nghĩ nhiều.

Nhưng càng tự ép mình không nghĩ, Thẩm Ý Miên lại càng không nhịn được mà nhớ đến dáng vẻ của Tạ Luật.

Cái nụ hôn kia, giống như một lời cáo biệt.

Rất lâu sau, Thẩm Ý Miên nắm chặt chuôi kiếm, trầm giọng nói: “Sư huynh, ta có chuyện muốn nhờ ngươi.”

Ánh mắt Tô Quân Lễ phức tạp nhìn cậu, nhẹ giọng nói: “Nếu có liên quan đến Tạ Luật, thì ta không thể giúp. Đây là lệnh nghiêm từ sư tôn, làm đệ tử Nguyên Thanh Phong, ta phải đặt toàn bộ sư môn lên hàng đầu.”

Thẩm Ý Miên gượng cười, giọng thấp xuống: “Không phải, ta muốn nhờ ngươi dạy ta kiếm pháp.”

Tô Quân Lễ hơi sững lại, rồi nhanh chóng phản ứng. Thẩm Ý Miên vốn không phải người thích làm phiền người khác mạo hiểm, nên hắn có chút áy náy: “Được, ngươi muốn học cái gì?”

“Ta muốn học…” Thẩm Ý Miên siết chặt thanh kiếm trong tay, từng chữ một nặng nề thốt ra: “Kiếm pháp có thể giết người, cái gì cũng được.”

Cậu không muốn mãi là kẻ được bảo hộ, cũng không muốn khi Tạ Luật gặp nguy hiểm thì chỉ có thể khoanh tay đứng nhìn.

Dù chỉ có thể giúp đỡ được một chút cũng tốt.

Tô Quân Lễ nhìn cậu thật sâu, bỗng thấp giọng nói: “Ta hiểu rồi.”

Nịnh nhi quá ngây ngốc, tình cảm rõ ràng như vậy, thế mà đến nay vẫn không nhìn thấu.

Mấy ngày liên tiếp, Thẩm Ý Miên thức khuya dậy sớm, ngày đêm không ngừng luyện kiếm. Cơ sở của cậu quá yếu, thiên phú lại kém, những gì Tô Quân Lễ dạy, cậu phải mất rất lâu mới học được chút da lông.

Điều khiến Tô Quân Lễ kinh ngạc là, từ khi bắt đầu luyện kiếm, Thẩm Ý Miên không hề hỏi thêm một câu nào về chuyện Tả Lăng Phong, cũng chưa bao giờ than khổ.

Mỗi ngày, sau khi mặt mày ủ rũ luyện kiếm xong, cậu liền trở về phòng nhập định tu luyện, gần như không có một khắc nghỉ ngơi.

Thiên Nguyệt chân nhân nghe nói, chỉ dặn Tô Quân Lễ không cần lưu tình, càng khắc nghiệt càng tốt.

Cầu tiến là tốt, nhưng chỉ có kiên trì mới thật sự đem lại hiệu quả.

“Tạ Luật trốn khỏi tông môn, hắn nếu không hỏi, thì cũng đừng nói cho hắn biết.” Thiên Nguyệt cẩn thận lấy ra mấy quyển sách cổ đưa cho Tô Quân Lễ, “Hiện giờ Tả Lăng Phong đang ở nơi đầu sóng ngọn gió, cứ để hắn chuyên tâm tu luyện.”

Tô Quân Lễ nhận sách cổ, lại có chút đau lòng: “Sư tôn, dạo này hắn gầy đi nhiều lắm, trông không còn giống trước kia nữa.”

“Đó là do chính hắn chọn.” Thiên Nguyệt trầm giọng, rồi lại nói: “Chuyện đại trận Trấn Ma Tháp bị hủy cũng không cần nói cho hắn.”

Tô Quân Lễ khó hiểu nhìn về phía Thiên Nguyệt, ngạc nhiên hỏi: “Việc đó là do Ma tộc làm, đâu liên quan gì đến sư đệ, vì sao lại không thể nói?”

Ngay mấy ngày trước, Trấn Ma Tháp bỗng nhiên bị hủy, vô số Ma tộc thoát ra ngoài. Hiện tại toàn bộ Yên Sơn đều đang tìm mọi cách bắt lại Ma tộc, tình thế hỗn loạn, ngay cả đệ tử Nguyên Thanh Phong cũng bị phái đi rất nhiều để trừ ma.

Tô Quân Lễ cũng vừa hoàn thành việc trừ ma trở về, mới có thời gian dạy Thẩm Ý Miên kiếm pháp.

Thiên Nguyệt trầm mặc một lúc, thấp giọng nói: “Kẻ hủy Trấn Ma Tháp chính là Thôi Tuyết Ý.”

Nghe đến cái tên quen thuộc, sắc mặt Tô Quân Lễ bỗng trắng bệch: “Thôi Tuyết Ý? Hắn chẳng phải đã chết rồi sao?”

“Hắn chưa chết, mà không biết vì sao lại sa vào ma đạo. Hiện giờ chuyện này chỉ có số ít người biết rõ nội tình, tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài, càng không thể để Thẩm Ý Miên biết.” Thiên Nguyệt khẽ day day thái dương, nhìn mây trời cuồn cuộn ngoài điện, tâm tư trôi xa.

Tư Vô Hạnh à Tư Vô Hạnh, chẳng trách chưởng môn luôn kiêng dè ngươi.

Lá gan ngươi lớn đến thế, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?

Chẳng lẽ đến cả mạng sống cũng không cần nữa sao?

Xem ra trực giác của ta không sai, Tư Vô Hạnh gửi gắm đồ đệ yêu thương nhất đi, quả nhiên là vì trao phó một cô nhi, chẳng khác nào đẩy người lên một con thuyền tặc.

Nhưng thôi, ai bảo Nguyên Thanh Phong cùng Thẩm Ý Miên hữu duyên. Một ngày làm sư, cả đời là cha.

Dù thế nào đi nữa, Nguyên Thanh Phong tuyệt đối sẽ không để Thẩm Ý Miên gặp chuyện.